Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534403 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35.

Cô không muốn điều ác cho ai , nhưng chuyện Uyển Thư bị tai nạn làm cho cô thấy yên tâm về tình yêu của mình .

 - Em nghĩ gì vậy Fujikawa ?

 Cảm thấy như bị phát hiện ý nghĩ thầm kín tội lỗi , Fujikawa vội lấp liếm :

 - Em cảm thấy ... tội nghiệp Uyển Thư . Con gái quan trọng nhất là nhan sắc , nhất là cô ấy lại làm ngành này .

 Yoshihiro gật đầu :

 - Hy vọng là cô ta sẽ không gặp bất hạnh như vậy .

 Fujikawa nhìn anh đăm đăm :

 - Nếu Uyển Thư có như vậy, anh có đuổi việc cô ta không ?

 Yoshihiro lắc đầu :

 - Không . Anh nghĩ sẽ không cư xử tệ như vậy .

 - Nhưng ngành này đòi hỏi ngoại hình , Uyển Thư có khuôn mặt xấu như vậy, làm sao tiếp xúc với khách ?

 Yoshihiro vô tình nói thật lòng :

 - Nếu vậy, anh sẽ bố trí cho cô ta công việc không cần tiếp xúc với người ngoài .

 - Anh quý mến cô ta quá , phải không ?

 Yoshihiro lắc đầu, vẻ mặt trầm ngâm :

 - Đừng quan tâm đến Uyển Thư nữa, nói về chuyện của mình đi . Bây giờ , hai đứa ở gần nhau, anh muốn nghe em nói hết .

 Anh ngừng lại nhấn giọng :

 - Anh muốn biết em suy nghĩ lại chưa ?

 Bị hỏi đột ngột, Fujikawa hơi lúng túng một chút . Cô định nói qua chuyện khác, nhưng thấy cái nhìn áp đảo của Yoshihiro, cô đành đi theo câu chuyện của anh :

 - Trong thời gian qua, anh nghĩ thế nào ? Em muốn biết anh có nghĩ lại không ?

 Khuô mặt Yoshihiro có vẻ thất vọng :

 - Nghĩa là em vẫn không muốn sang đây ?

 - Chẳng những không muốn , mà em còn muốn anh bỏ tất cả để trở về . Anh tìm được cái gì hay ở xứ sở này chứ ?

 - Cái mà anh có ở đây, nếu về nước mình, anh sẽ không có được .

 - Nhưng cái đó so với chuyện mất em, anh thấy cái nào quan trọng hơn ?

 - Anh coi cả hai quan trọng như nhau .

 Fujikawa nói một cách dè bĩu :

 - Anh thử nghĩ xem, mình đang ở một nước văn minh, tự nhiên chịu sống ở nước lạc hậu, vậy rồi tương lai của mình ra sao ?

 Yoshihiro phản đối nhẹ nhàng :

 - Ở đây không lạc hậu như em nghĩ đâu . Trước kia thì có, nhưng sau này họ văn minh hơn nhiều rồi .

 - Nhưng dù sao cũng không bằng nước mình . Anh thấy không ? Người ta thì tìm cách qua nước mình, còn mình thì đi ngược lại, anh có thấy vậy là sai lầm không ?

 Yoshihiro đăm chiêu :

 - Lúc anh bắt đầu qua đây, em động viên anh nhiều lắm mà .

 - Có lẽ đó là sự sai lầm của em . Lúc đó, em chỉ nghĩ tới sự nghiệp của anh thôi .

 - Vậy thì sao bây giờ em không nghĩ, tất cả những gì anh xây dựng đều cũng là vì em .

 Fujikawa bướng bỉnh :

 - Em cũng thích lắm . Nhưng khi so sánh, em thấy cái được ít hơn cái mất .

Yoshihiro yên lặng . Tự nhiên một nỗi buồn ập vào lòng anh . Fujikawa đang ở trong vòng tay, vậy mà anh cảm thấy không giữ được cô . Anh không hiểu nổi tại sao cô có tính độc lập cao như vậy , độc lập đến nỗi thiếu đi nữ tính . Cô đúng là mẫu người con gái bình đẳng quá mức .

 Thấy anh yên lặng, Fujikawa cũng không muốn tranh cãi nữa . Với cô không có chuyện lý lẽ hay tranh cãi . Vấn đề là ai sẽ theo ai mà thôi . Điều đó , cô có lập trường rất dứt khoát .

 Hôm sau, Fujikawa đòi vào bệnh viện thăm Uyển Thư . Cô muốn đi thăm vì tình bạn với Uyển Thư và vi trách nhiệm với Fujikawa , nhưng điều khác hơn là tò mò muốn biết dung nhan Uyển Thư thảm hại đến mức nào .

 Khi hai người đến, Uyển Thư đang có bạn . Thấy sếp đến, mọi người bèn đứng dậy về .

 Fujikawa đứng sau Yoshihiro , hau háu nhìn khuôn mặt biến dạng của Uyển Thư . Tự nhiên cô rùng mình .

 Uyển Thư đã thấy cái nhìn đó . Cô không ngờ có hai người bạn đến thăm . Nhất là Yoshihiro nhìn thấy vẻ xấu xí của mình . Hôm qua, Bích Ngọc gọi điện cho anh, cô đã giận đến mức không muốn nhìn mặt . Cho nên hôm nay thấy cái nhìn kinh sợ pha lẫn thương hại của Fujikawa, cô bỗng thấy muốn khóc .

 Uyển Thư cúi mặt tránh né , giọng cô đầy ẩn nhẫn :

 - Chị ngồi chơi . Không ngờ chị đến thăm em .

 Fujikawa lập tức thay đổi vẻ mặt . Cô trở nên hoạt bát , dễ thương như bình thường :

 - Cô còn đau không , Uyển Thư ?

 Uyển Thư hé môi cười , nhưng động tác đó làm cô thấy đau buốt lên . Cô nói một cách khó khăn :

 - Còn đau nhiều lắm .

 - Bác sĩ nói thế nào về vết thương của cô, hả Uyển Thư ? Liệu nó có hết hẳn không ? Ý tôi muốn nói là có trở lại bình thường không đấy .

 Uyển Thư lắc đầu :

 - Em không dám hỏi .

 - Sao thế ? Sao thế ? Phải hỏi mới biết chứ .

 - Em không có can đảm hỏi .

 - Vậy à ?

 Fujikawa hiểu ngay tâm lý đó . Nếu là cô chắc cô cũng không đủ can đảm biết . Tình cảnh của Uyển Thư sao mà bi đát thế !

 Cô ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, nắm thay Uyển Thư với vẻ an ủi :

 - Cô đừng buồn Uyển Thư . Mai mốt vết thương phải lành thôi, nếu xấu thì vào thẩm mỹ viện .

 Thà đừng nghe an ủi còn hay hơn, vì Uyển Thư biết mình không đủ tiền để làm việc đó . Hôm qua khi tỉnh lại, cứ mỗi lần nhìn mặt mình, cô lại đau lòng không muốn nghĩ tới nữa .

 Không thấy cô trả lời, Fujikawa nhắc lại lần nữa :

 - Nghề nghiệp bắt buộc phải có ngoại hình, cho nên cô không thể bỏ qua đâu , Uyển Thư .

 Khi nói như vậy, Fujikawa rất thật lòng , nhưng cô vô tình không biết sẽ làm Uyển Thư đau khổ . Từ nhỏ đến lớn , cô quen sống sung sướng , nên không hiểu được những uẩn khúc của người khác, dù nó sờ sờ ngay trước mặt cô .

« Lùi
Tiến »