Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534405 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36.

Cách nói đó làm Uyển Thư lại thấy muốn khóc . Lòng tự trọng làm cô nói thẳng thắn :

 - Nếu không đủ tiêu chuẩn, em sẽ xin nghỉ việc, chị ạ .

 Yoshihiro lên tiếng :

 - Không đến nỗi nghiêm trọng vậy đâu . Tôi không có ý định sa thải cô trong bất cứ trường hợp nào, trừ phi cô muốn thay đổi chỗ làm .

 Fujikawa nhìn anh hơi lâu, rồi gật đầu :

 - Anh ấy nói rất đúng đó . Chúng tôi sẽ không cho cô nghỉ việc đâu .

 Uyển Thư gượng cười :

 - Cám ơn chị .

 Yoshihiro nhìn qua Fujikawa :

 - Mình về đi em , để cô ấy nghỉ ngơi .

 Fujikawa gật đầu, rồi đứng dậy :

 - Cô nghỉ đi nhé Uyển Thư . Cứ nghỉ thoải mái đến khi nào cô lành vết thương, chúng tôi không trừ lương cô đâu .

 Yoshihiro làm một cử chỉ định ngăn cô lại, nhưng cô nói tiếp một cách hồn nhiên :

 - Và cô cũng đừng lo . Nếu mặt mũi cô bị sẹo, chúng tôi cũng không cô nghỉ việc đâu .

 Uyển Thư bặm môi :

 - Vâng . Cám ơn chị đã đến thăm .

 Fujikawa thân mật vỗ nhẹ vai cô, rồi khoác tay Yoshihiro đi ra .

 Còn lại một mình, Uyển Thư nằm vật xuống giường, nước mắt lặng lẽ chảy xuống mặt .

 Cô nghiêng người qua bàn tìm chiếc gương , im lặng ngắm mình trong đó . Khuôn mặt bị sưng tấy của cô không thể hiện được cảm xúc gì , ngoài đôi mắt sụp mi, buồn rầu khó tả . Chưa bao giờ cô thấy đời mình đen tối thế này . Cô cảm thấy tuyệt vọng hơn bao giờ hết .

 Hôm sau, cô nằm một mình với nỗi đau nhức từ tinh thần đến thể xác . Giờ này bạn bè đều phải đi làm . Cảm giác cô đơn làm cô trông có một người vào thăm mình, dù người đó là Minh Quân .

 Chợt có tiếng gõ cửa, rồi cánh cửa hé mở . Uyển Thư chống tay ngồi lên nhìn . Cô chợt thấy lòng trĩu xuống , khi thấy đó là Fujikawa .

 Fujikawa mặc chiếc áo jupe đó , khuôn mặt trang điểm tươi tắn . Ở cô toát lên sự trẻ trung và sức sống tràn đầy . Cô làm phòng bệnh thiếu sinh khí của Uyển Thư như sáng bừng lên bằng sự linh hoạt của mình .

 Uyển Thư ngạc nhiên thật sự , cô buột miệng :

 - Không ngờ chị lại đến đây .

 Fujikawa cười hồn nhiên :

 - Lúc nãy anh Yoshihiro đi công việc, buồn quá nên tôi đến chơi với cô .

 - Chị ngồi chơi .

 - Sáng nay, bạn cô không vào thăm à ?

 - Giờ này nó bận đi làm, chị ạ .

 - Thế sao ? Đúng rồi, tôi không đi làm nên quên mất .

 Rồi cô cười giòn giã :

 - Cô biết không ? Tôi rất vất vả khi đến đây . Tôi không biết nói tiếng Việt nên chỉ ra dấu với tài xế, thế mà anh ta hiểu đấy .

 Uyển Thư ngạc nhiên thật sự :

 - Chị ra dấu mà hiểu được à ?

 - Cũng không hẳn . Tôi nói thêm từ bệnh viện bằng tiếng Anh, còn tên bệnh viện thì hỏi cô Ngọc .

 Uyển Thư mỉm cười :

 - Sao chị không nhờ ai đưa đi chơi ? Ngoài phố vui hơn, trong này chán lắm chị à .

 Fujikawa cười vô tư :

 - Thấy cô bị té như thế, tôi sợ lắm, đi ngoài phố sợ bị người ta đụng vào mình .

 Uyển Thư bật cười :

 - Không phải ai cũng bị xe đụng như em đâu, tại em không gặp may thôi .

 Fujikawa ngồi im một lát , rồi hỏi thăm :

 - Cô thấy bớt đau chưa ?

 - Cũng còn đau nhiều lắm, cử động mạnh không được .

 - Tội nghiệp cô quá !

 Thoắt một cái, Fujikawa trở nên tư lự hẳn đi . Vẻ linh hoạt lúc nãy biến mất, đến nỗi Uyển Thư thấy ngỡ ngàng .

 Cô có cảm giác Fujikawa vào đây không chỉ đơn thuần là thăm cô, mà còn chuyện khác . Vô cô im lặng , chứ không tìm cách nói để khỏa lấp sự im lặng .

 Đúng như cô nghĩ, Fujikawa thật sự không vui như bề ngoài thể hiển . Cô ngồi yên một lát, rồi nói với vẻ thân thiện :

 - Cô Uyển Thư biết không ? Tôi đang buồn ghê lắm . Tôi và anh Yoshihiro tưởng rất hạnh phúc, nhưng không phải thế .

 - Sao hả chị ? - Uyển Thư hơi hoang mang .

 - Cô có biết chuyện chúng tôi không, cô Uyển Thư ?

 - Thật tình em không biết . Chuyện riêng của giám đốc, một nhân viên như em không thể biết được , mà em cũng không thể nghĩ tới nữa .

 Fujikawa đột ngột quay lại nhìn Uyển Thư đăm đăm, cái nhìn làm Uyển Thư ngỡ ngàng như mình đang bị điều tra . Điều đó làm cô bối rối quay đi .

 Fujikawa vẫn không rời khỏi mắt cô :

 _ Cô Uyển Thư này ! Hãy nói thật với tôi đi, ở đây anh Yoshihiro có quen với ai không ?

 Uyển Thư chầm chậm lắc đầu :

 _ Trong công ty thì em không thấy . Những quan hệ riêng của giám đốc thì em không biết .

 _ Đừng giấu tôi nhé, Uyển Thư . Tôi xin cô đấy !

 Uyển Thư nhìn xuống , tránh cặp mắt của Fujikawa . Cô đang nghĩ về sự gần gũi giữa cô và Yoshihiro lúc gần đây . Cảm giác xấu hổ nhói lên, và cô thấy may vì 2 người dừng lại đúng lúc .

 Cô ngước lên nhìn Fujikawa, cặp mắt đầy chân thực :

 _ Em không nói dối chị đâu . Trong công ty giám đốc luôn cư xử chừng mực với nhân viên . Mà em biết , anh ấy thật lòng yêu chị, sẽ không có ai thay thế chị được đâu .

 Nét mặt Fujikawa dịu lại :

 _ Cám ơn Uyển Thư lắm nhé .

 _ Sao chị lại cám ơn em ?

 _ Uyển Thư nói vậy là tôi tin cô đứng về phía tôi .

 Uyển Thư lắc đầu :

 _ Chị với giám đốc chỉ là 1, anh ấy không đáng để bị nghi ngờ đâu . Em nghĩ ...

« Lùi
Tiến »