Tàn Thế

Lượt đọc: 1197 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cống thoát nước
img

Khi Vasiliy tỉnh lại, anh thấy mình đang chìm nửa người trong dòng nước bẩn. Xung quanh, các ống vỡ tuôn trào nước cống xuống cái vũng đang lớn dần dưới người anh. Fet cố đứng dậy nhưng lại chống phải cánh tay đau và bật rên lên. Anh nhớ lại chuyện đã xảy ra: vụ nổ, đám Strigoi. Không khí đặc quánh thứ mùi khó chịu của da thịt cháy, hòa lẫn với khói độc. Ở đâu đó đằng xa - bên trên anh? phía dưới anh? - anh nghe thấy tiếng còi rú và tiếng radio cảnh sát loẹt xoẹt. Phía trước, ánh lửa yếu ớt viền quanh miệng một ống dẫn ở xa tít.

Cái chân bị thương của anh chìm xuống nước, vẫn chảy máu, thêm vào dòng nước đen ngòm. Hai tai anh vẫn ù, hay đúng hơn là chỉ một tai. Fet đưa tay lên tai và máu đông bong ra, dính vào ngón tay anh. E là anh đã bị thủng màng nhĩ.

Anh không biết mình đang ở đâu, hay có thể thoát ra bằng cách nào, nhưng vụ nổ hẳn đã đẩy anh đi một quãng khá xa, và giờ đây, anh cảm thấy không gian xung quanh bớt gò bó hơn một chút.

Anh xoay người, xác định được có một lưới chắn lỏng lẻo ở bên sườn. Thép gỉ sét, đinh hỏng kêu lạch cạch khi anh chạm tay vào. Anh cạy cho nó lỏng ra thêm một chút - và chưa gì đã cảm nhận được một luồng không khí trong lành. Anh sắp tự do rồi, nhưng chỉ dùng các ngón tay thì không đủ để cạy mở lưới chắn.

Anh mò mẫm xung quanh, tìm thứ gì đó làm đòn bẩy. Anh tìm được một thanh thép xoắn - và rồi, đang nằm úp sấp, cơ thể đã cháy thành than của Strigoi.

Khi Fet nhìn hài cốt cháy đen, một khoảnh khắc kinh hãi ập vào anh. Những con giun máu. Phải chăng chúng đã chui ra khỏi vật chủ và đang mù quáng tìm kiếm một cơ thể khác trong cái hố ẩm ướt này? Nếu vậy thì... có phải chúng đã chui vào người anh? Vết thương trên chân anh? Anh có cảm thấy gì khác thường nếu bị nhiễm không?

Rồi cái thi thể kia động đậy.

Nó giần giật.

Rất nhẹ.

Nó vẫn đang hoạt động, vẫn sống - đúng như một con ma cà rồng có thể sống.

Đó là lý do bọn giun vẫn chưa mò ra.

Nó cựa mình và đứng lên khỏi mặt nước. Lưng nó đã cháy rụi, nhưng mặt trước thì không. Mắt nó bị sao đó, và ngay sau đó, Fet biết nó không còn nhìn được nữa. Nó di chuyển với một quyết tâm vụng về, nhiều khớp xương đã trật hẳn, nhưng các bắp thịt vẫn nguyên vẹn. Hàm của nó không còn ở chỗ cũ do bị vụ nổ làm cho toác ra, vậy nên cái vòi chích lòng thòng cứ vẫy vẫy trong không khí như xúc tu.

Sinh vật này hung hăng nghiêng người sang một bên, một con dã thú mù đang chuẩn bị tấn công. Nhưng Fet chết điếng khi chứng kiến cái vòi chích đang bị phơi ra. Đây là lần đầu tiên anh có thể nhìn trọn vẹn nó. Nó gắn dính vào hai điểm, tại cuống họng và tại phần sau vòm miệng. Chân vòi chích ứ máu và có kết cấu cơ bắp, lẳn gọn. Ở cuống họng, một cái hố trông như cơ vòng há to ra đòi thức ăn. Vasiliy nhớ đã từng thấy một kết cấu tương tự, nhưng ở đâu?

Trong ánh sáng tù mù, Fet dò dẫm xung quanh, tìm cây súng bắn đinh. Đầu của sinh vật kia quay theo tiếng nước, cố gắng định hướng. Fet đã định bỏ cuộc thì vấp phải cây súng bắn đinh - chìm nghỉm dưới nước. Khỉ thật, anh nghĩ, cố kiềm chế cơn bực tức.

Nhưng bằng cách nào đó, sinh vật kia đã định vị được anh - và lao vào tấn công. Fet di chuyển nhanh hết mức, nhưng sinh vật kia, giờ đã mò mẫm thích ứng được với hình dạng ống dẫn xung quanh và tứ chi tàn tật của mình, theo bản năng đã lấy lại được thăng bằng và di chuyển với sự phối hợp cơ thể gượng gạo.

Fet giơ khẩu súng lên và cầu may. Anh kéo cò - hai lần - và nhận ra nó đã hết đạn. Anh đã dùng hết cả băng đạn trước khi bất tỉnh và bây giờ chỉ còn lại một thứ dụng cụ công nghiệp trống rỗng trong tay.

Chỉ trong vài giây, sinh vật kia đã bổ lên Fet, chặn anh lại, đè anh xuống sàn.

Fet gánh toàn bộ trọng lượng của nó trên người. Phần còn lại của miệng nó run lên khi vòi chích rụt vào, chuẩn bị phóng ra.

Theo phản xạ, Vasiliy tóm lấy vòi chích như bắt một con chuột bị dại. Anh kéo và bẻ nó ra khỏi kết cấu cái cổ họng há hoác của sinh vật ấy. Nó quằn quại và ré lên, hai cánh tay trật khớp không thể địch lại được cú nắm của Fet. Cái vòi chích như một con rắn cơ bắp cuồn cuộn, nhóp nháp và ngoằn ngoèo, nó cong người lại, cố gắng thoát ra. Nhưng giờ Vasiliy bực mình rồi. Sinh vật kia càng rụt vòi chích về mạnh bao nhiêu, Fet lại càng kéo nó ra dữ dội bấy nhiêu. Anh không nới lỏng nắm tay chặt cứng, cánh tay không bị thương cứ giật kéo bằng toàn bộ ý chí.

Mà ý chí của Fet thì rất mãnh liệt.

Trong cú giật mạnh cuối cùng, Vasiliy đã khuất phục được con strígoi, xé toạc vòi chích cùng một phần cấu trúc tuyến và khí quản khỏi cổ nó.

Thực thể này vặn vẹo trong tay anh, cử động như một con thú độc lập, kể cả khi cơ thể vật chủ co giật bần bật và đổ ra sau.

Một con giun máu đẫy đà thoát ra khỏi đống lộn xộn đang lăn lộn dưới kia, bò nhanh lên nắm tay Fet. Nó trườn qua cổ tay anh và đột ngột khoan vào cánh tay anh. Nó khoan thẳng vào mạch máu ở bắp tay, và Fet quẳng cái đống vòi chích đi, nhìn con ký sinh trùng xâm nhập vào cánh tay mình. Nó vào được một nửa thì Fet nắm phần đuôi ngoe nguẩy vẫn đang ở bên ngoài của nó và kéo thật mạnh. Anh giật nó ra ngoài, đồng thời rú lên vì đau và phẫn nộ. Một lần nữa, lại theo phản xạ, anh ngắt con ký sinh trùng ghê tởm ra làm đôi.

Trong tay Fet, ngay trước mắt anh, hai nửa con giun tự tái sinh - như thể bằng ma thuật - thành hai ký sinh trùng hoàn chỉnh.

Fet ném chúng đi. Anh thấy hàng chục con giun chậm chạp bò ra khỏi xác con ma cà rồng, trườn về phía anh qua dòng nước hôi thối.

Thanh thép xoắn đã không còn trên tay nữa, Fet chửi thề, được dòng adrenaline tiếp sức nên dùng luôn tay không để kéo lưới chắn, giật nó bung ra rồi tóm lấy cây súng bắn đinh rỗng, anh nhảy ra khỏi ống dẫn, hộc tốc chạy về phía tự do.

« Lùi
Tiến »