Tàn Thế

Lượt đọc: 1199 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thiên Sứ Bạc

Ông sống một mình trong một tòa chung cư ở thành phố Jersey, cách Quảng trường Journal hai dãy nhà. Một trong số ít các khu phố chưa bị trưởng giả hóa. Rất nhiều người trẻ tuổi nhiều hoài bão chiếm phần còn lại – và họ đến từ đâu thế? Sao họ chẳng bao giờ dừng lại?

Ông leo cầu thang lên căn hộ tầng bốn của mình, đầu gối phải của ông kêu cọt kẹt - cọt kẹt theo đúng nghĩa đen trên từng bậc thang - một tiếng kêu đau đớn khiến người ông cứ nảy lên nảy xuống mãi.

Tên ông là Angel Guzman Hurtado và ông từng là người to lớn. Giờ ông vẫn to lớn, về mặt thể chất, nhưng ở tuổi sáu mươi lăm, đầu gối đã từng được nắn chỉnh của ông lúc nào cũng đau nhức, lượng mỡ trong cơ thể - được bác sĩ người Mỹ của ông gọi là chỉ số BMI) còn bất kỳ người Mexico nào cũng sẽ gọi là panza(2)) - đã tiếp quản thân hình vốn cường tráng của ông. Người ông sệ xuống ở những chỗ từng căng đét, và căng cứng ở những nơi từng rất linh hoạt - nhưng còn to lớn sao? Angel vẫn luôn to lớn. Cả với tư cách là một người đàn ông và một ngôi sao – hoặc ít nhất là cái tương tự thế trong quá khứ của ông.

Angel từng là một Đô Vật - mang tên Đô Vật hồi còn ở thành phố Mexico. El Angel de Plate. Thiên Sứ Bạc.

Ông bắt đầu sự nghiệp vào thập niên 1960 với tư cách một đô vật rudo (tức "kẻ xấu"), nhưng sớm được công chúng yêu mến với chiếc mặt nạ bạc đặc trưng, nên đã điều chỉnh phong cách và chuyển vai trò của mình thành một tecnico, nghĩa là "người tốt". Qua năm tháng, ông đã đưa hình ảnh của mình thành một ngành kinh doanh: truyện tranh, fotonovela (các tạp chí minh họa ảnh cổ lỗ, thuật lại những thành tích kỳ lạ và thường là lố bịch của ông), phim ảnh và chương trình truyền hình. Ông mở hai phòng tập thể thao và mua nửa tá tòa chung cư trên khắp thành phố Mexico, trở thành một kiểu siêu anh hùng bằng chính nỗ lực của mình. Các bộ phim của ông trải rộng đủ mọi thể loại: miền Tây hoang dã, kinh dị, khoa học viễn tưởng, đặc vụ - nhiều khi còn gói gọn chỉ trong một phim. Ông tự tin đấu với các sinh vật lưỡng cư cũng như các điệp viên Xô Viết trong những cảnh phim được dàn dựng cẩu thả toàn hiệu ứng âm thanh có sẵn – luôn luôn kết thúc bằng cú đo ván thương hiệu được biết đến với cái tên "Nụ hôn thiên sứ".

Nhưng chính ma cà rồng mới giúp ông phát hiện ra sở trường đích thực của mình. Một siêu nhân đeo mặt nạ bạc chiến đấu với mọi thể loại ma cà rồng: đực, cái, gầy, béo - và thậm chí thỉnh thoảng còn là ma cà rồng khỏa thân, cho những phiên bản thay thế chỉ được trình chiếu ở nước ngoài.

[1]

[2]

Nhưng cuối cùng, trèo cao thì ngã đau. Càng mở rộng đế chế thương hiệu của mình, ông càng ít tập luyện, và đấu vật đã trở thành một mối phiền toái mà ông phải cắn răng chịu đựng. Khi các bộ phim của ông phá đảo quầy vé và ông vẫn còn được nhiều người yêu thích, Angel chỉ trình diễn đấu vật một hay hai lần mỗi năm. Bộ phim Thiên sứ đấu với sự trở về của ma cà rồng (một tựa đề không hề có ý nghĩa về mặt cú pháp, ấy vậy nhưng lại tóm lược được tác phẩm của ông một cách hoàn hảo) được vực dậy nhờ những lần phát đi phát lại trên truyền hình, và bởi danh tiếng đang phai nhạt dần, Angel cảm thấy buộc phải sản xuất một trận đấu lại trên màn ảnh với các sinh vật có răng nanh, mặc áo choàng đã từng đem lại cho ông rất nhiều thứ.

Vậy là vào một sáng đẹp trời nọ, ông thấy mình đang đối mặt với một nhóm đô vật trẻ được hóa trang thành ma cà rồng bằng phấn mỡ và răng nhựa rẻ tiền. Angel đích thân hướng dẫn họ về sự thay đổi trong màn đánh đấm sẽ giúp ông đóng máy sớm ba tiếng – ông ít tập trung vào bộ phim đang làm mà chỉ chăm chăm mong tận hưởng một ly martini ban chiều ở khách sạn Intercontinental.

Ở cảnh đó, một trong các ma cà rồng suýt gỡ được mặt nạ của Angel ra cho đến khi ông, bằng một cách kỳ diệu nào đó, giải thoát bản thân bằng một cú đòn xòe tay, "Nụ hôn thiên sứ" thương hiệu của ông.

Nhưng khi phim được xúc tiến, được quay giữa những kỹ thuật viên ướt đẫm mồ hôi trong một trường quay ngột ngạt ở Churubusco Studios, nam diễn viên trẻ tuổi đóng vai ma cà rồng có lẽ bị mê mẩn trước ánh hào quang của màn chào sân điện ảnh của mình nên đã sử dụng hơi nhiều lực hơn mức cần thiết trong cuộc đụng độ của họ và ném đô vật luống tuổi xuống đất. Khi họ ngã, cậu chàng ma cà rồng kẻ thù, một cách vừa vụng về vừa bi kịch, đã đè lên chân bậc thầy đáng kính của mình.

Đầu gối Angel gãy với một tiếng rắc to và nhóp nháp, gập lại gần như thành một chữ L hoàn hảo - tiếng thét đau đớn của đô vật bị bóp nghẹt bởi chiếc mặt nạ bạc rách nửa.

Vài tiếng sau, ông tỉnh dậy tại phòng riêng ở một trong những bệnh viện tốt nhất Mexico, xung quanh toàn hoa, cùng những lời chúc phước lành ngân vang từ dưới đường.

Nhưng chân ông. Nó đã gãy. Không thể cứu chữa.

Vị bác sĩ tốt bụng giải thích điều này với ông bằng thái độ thẳng thắn ân cần, đó cũng là người đã cùng Angel trải qua một vài buổi chiều chơi súc sắc ở câu lạc bộ đồng quê đối diện phim trường.

Trong những năm tháng sau đó, Angel dành phần lớn tài sản của mình cố chữa cái chân gãy - hy vọng cải thiện sự nghiệp đã đứt đoạn và khôi phục được kỹ năng của mình - nhưng da ông đã chai lại do rất nhiều vết sẹo ngang dọc đầu gối, còn xương cốt thì không chịu lành lại cho tử tế.

Làm bẽ mặt ông cú chót, một tờ báo tiết lộ danh tính của ông cho công chúng, và khi không còn sự mập mờ và bí hiểm của chiếc mặt nạ, người đàn ông bình thường Angel trở nên đáng thương hại đến nỗi chẳng ai còn ngưỡng mộ nữa.

Những chuyện còn lại xảy ra nhanh chóng. Khi các khoản đầu tư thất bại, ông làm huấn luyện viên, rồi vệ sĩ, tiếp đến là bảo vệ, nhưng lòng kiêu hãnh của ông vẫn còn đó, và chẳng mấy chốc, ông nhận ra mình đã là một lão già lực lưỡng chẳng biết sợ ai. Mười lăm năm trước, ông theo một phụ nữ đến thành phố New York và ở quá hạn visa. Giờ đây - như phần lớn những người rốt cuộc phải sống trong các căn hộ chung cư - ông không rõ làm sao mình lại đến bước đường này, chỉ biết rằng mình đang thực sự ở đây, là cư dân trong tòa nhà khá giống một trong sáu tòa ông từng sở hữu toàn bộ.

Nhưng suy nghĩ về quá khứ thật nguy hiểm và đau đớn.

Mỗi buổi tối, ông làm công việc rửa bát ở nhà hàng Tandoori Palace dưới tầng trệt, ngay cạnh nơi ông ở. Ông có thể đứng hàng giờ đồng hồ trong những đêm bận rộn bằng cách quấn băng keo quanh hai thanh nẹp rộng ốp vào hai bên đầu gối, dưới lớp quần. Và ông đã có nhiều đêm bận rộn. Thỉnh thoảng, ông lau chùi nhà vệ sinh và quét vỉa hè, cho những người Ấn Độ đủ lý do để giữ ông lại. Ông đã rơi xuống đáy của hệ thống phân tầng này - thấp đến độ tài sản quý giá nhất của ông bây giờ là sự vô danh. Không cần người nào phải biết ông từng là ai. Xét trên một phương diện nào đó, ông lại đang đeo mặt nạ.

Suốt hai tối vừa qua, nhà hàng Tandoori Palace đóng cửa

giống như cửa hàng tạp hóa kế bên, nửa còn lại của khu chợ người Ấn-Âu mà gia đình người Ấn này sở hữu. Không một lời nào từ họ, không một dấu hiệu về sự hiện diện của họ, không một lời đáp từ điện thoại của họ. Angel bắt đầu lo lắng

không, không phải lo cho họ, thành thật mà nói thì ông lo cho thu nhập của mình. Radio nhắc đến lệnh cách ly, mặc dù tốt cho sức khỏe nhưng lại rất xấu cho công việc kinh doanh. Gia đình người Ấn đã trốn khỏi thành phố rồi sao? Có lẽ họ đã bị bắt trong một cuộc nổi loạn bất ngờ? Trong tình hình hỗn loạn này, làm sao ông biết liệu họ đã bị bắn hay chưa?

Ba tháng trước, họ đã cử ông đi đánh hai bộ chìa khóa cho cả hai chỗ này. Ông đã đánh thêm một bộ cho mình - ông không biết thứ gì đã ám vào mình, nhưng về phần ông thì chắc chắn chả có thế lực hắc ám nào cả, chỉ có một bài học cuộc đời: phải sẵn sàng cho mọi tình huống.

Ông quyết định tối nay sẽ ngó nghiêng một chút. Ông cần phải biết. Ngay trước hoàng hôn, Angel lê xuống cửa hàng của gia đình người Ấn. Phố xá tĩnh lặng, chỉ có một con chó, một con husky đen ông chưa từng thấy ở khu này, sủa ông từ vỉa hè bên kia - nhưng có gì đó không cho con chó sang đường.

Cửa hàng của gia đình người Ấn từng được gọi là Taj Mahal, nhưng bây giờ, sau bao nhiêu lớp graffiti và các lần lột bỏ tờ rơi, logo vẽ màu đã phai, chỉ còn lại bức vẽ kỳ quan thế giới của Ấn Độ màu hồng. Lạ thay, nó được vẽ quá nhiều tháp.

Hiện tại, ai đó đã xóa hẳn logo đi, phun son phản quang màu cam vẽ những đường gạch và chấm mã hóa. Bức vẽ, dù khó hiểu, đang còn mới. Lớp sơn vẫn lấp lánh, vài vệt son ở góc các đường nét chầm chậm nhỏ xuống.

Bọn phá hoại, ở đây. Nhưng các ổ khóa vẫn vẹn nguyên, cửa không hề bị hư hại.

Angel xoay chìa khóa. Khi cả hai then cửa đều đã trượt mở, ông tập tễnh bước vào.

Mọi thứ đều im lìm. Điện đã bị cắt, vậy là tủ lạnh cũng bị ngắt, tất cả thịt cá bên trong thành đồ bỏ. Ánh hoàng hôn cuối cùng len lỏi vào qua cửa chóp bằng thép trên ô cửa sổ, trông như một lớp sương vàng cam. Sâu bên trong, cửa tiệm tối om. Angel có mang theo hai chiếc điện thoại di động hỏng. Chức năng gọi không hoạt động, nhưng màn hình và pin thì vẫn dùng được, và ông biết - nhờ tấm hình bức tường trắng ông chụp trong ánh sáng ban ngày - hai màn hình này có thể dùng làm đèn rất tốt khi treo trên thắt lưng hay thậm chí là cột lên đầu để làm những việc cần nhìn gần.

Cửa hàng vô cùng lộn xộn. Gạo và hạt đậu lăng vương khắp sàn, đổ ra từ mấy cái kệ bị lật nhào. Gia đình người Ân sẽ chẳng đời nào cho phép chuyện này xảy ra.

Angel biết có gì đó cực kỳ không ổn.

Trên tất cả là mùi amoniac. Không phải thứ mùi cay sè mắt của loại chất tẩy có sẵn ông thường dùng để lau chùi nhà vệ sinh, mà là thứ gì đó kinh tởm hơn. Không nguyên chất như chất hóa học mà là một mùi hỗn độn và hữu cơ. Điện thoại của ông chiếu sáng vài vệt chất lỏng nhuốm màu cam kéo dài trên sàn, dính nhớp và vẫn còn ướt. Chúng dẫn tới cửa tầng hầm.

Tầng hầm bên dưới cửa tiệm thông với nhà hàng và cuối cùng là nối tới các tầng dưới mặt đất của tòa chung cư ông sống.

Angel kề một bên vai lên cửa văn phòng của gia đình người Ân. Ông biết họ cất một khẩu súng lục cũ trong ngăn bàn. Ông tìm thấy nó, thứ vũ khí có vẻ nặng và trơn như có dầu, không hề giống những khẩu súng đạo cụ sáng bóng ông từng khua lung tung. Ông nhét một chiếc điện thoại vào cái thắt lưng chật ních của mình và quay lại cửa hầm.

Chân đang đau hơn bao giờ hết, người đô vật già bước xuống các bậc cầu thang trơn trượt. Ở cuối cầu thang, một cánh cửa. Angel thấy cửa đã bị phá - nhưng là từ bên trong. Ai đó đã đột nhập từ hầm lên cửa tiệm.

Bên kia kho chứa đồ, Angel nghe thấy một tiếng rít đều đều và kéo dài. Ông đi vào, súng lẫn điện thoại đều cầm trên tay.

Lại một bức vẽ nữa làm xấu cả bức tường. Nó giống một đóa hoa sáu cánh, hoặc có thể là một giọt mực: phần chính giữa màu vàng, các cánh hoa đen. Sơn vẫn óng ánh, và ông chiếu đèn lên toàn bộ bức tranh - có lẽ nó là một con bọ, không phải bông hoa - rồi sau đó lách người qua ngưỡng cửa vào phòng tiếp theo.

Trần thấp, được đỡ bằng giàn xà gỗ. Angel biết rõ thiết kế dưới này. Một lối dẫn đến cầu thang hẹp lên vỉa hè, nơi họ nhận thức ăn ba lần một tuần. Lối còn lại được đào tới chung cư của ông. Ông vừa chạm bước tiến về phía tòa nhà của mình thì mũi giày đá phải thứ gì đó.

Ông chiếu ánh đèn điện thoại xuống sàn. Ban đầu, ông không hiểu đó là gì. Một người, đang ngủ. Rồi một người khác. Thêm hai người nữa gần chồng ghế.

Họ không ngủ, vì ông chẳng nghe thấy tiếng ngáy hay tiếng thở sâu nào, thế nhưng họ chưa chết, vì ông không ngửi thấy mùi tử thi.

Ngay lúc đó, ở bên ngoài, tia sáng mặt trời cuối cùng biến mất khỏi bầu trời Bờ Đông. Bóng đêm phủ xuống thành phố, và những con ma cà rồng mới bị biến đổi, đang trong những ngày đầu tiên, phản ứng chính xác theo sắc lệnh mặt trời mọc mặt trời lặn của vũ trụ.

Mấy con ma cà rồng đang ngủ bắt đầu cựa mình. Angel đã vô tình vấp phải một ổ xác sống lớn. Chẳng cần chờ xem mặt chúng, ông đã biết rằng đây - những kẻ đang đồng loạt nhỏm dậy khỏi sàn căn hầm u ám - không phải thứ ông muốn dây dưa hay chứng kiến.

Ông di chuyển đến không gian hẹp chỗ bức tường dẫn tới cái hang thông với chung cư - nơi ông đã thấy cả hai đầu nhưng chưa bao giờ có dịp đi xuyên qua - nhưng rồi chỉ thấy thêm nhiều bóng hình bắt đầu vươn dậy, chặn đường ông.

Ông không la lên cũng không hề cảnh cáo gì. Ông nổ súng, nhưng đã không ngờ đến cường độ của ánh sáng và âm thanh bên trong không gian hẹp đó.

Cả các mục tiêu của ông cũng vậy, có vẻ tiếng nổ và chóp lửa sáng rực ảnh hưởng đến chúng nhiều hơn so với những viên đạn chì cắm vào cơ thể. Ông nổ súng thêm ba lần nữa, nhưng chỉ nhận được cùng một kết quả, rồi ông bắn thêm hai phát về phía sau khi cảm thấy những con khác đang tiến đến.

Khẩu súng lạch cạch hết đạn.

Ông ném nó xuống. Chỉ còn một lựa chọn duy nhất. Một cánh cửa cũ ông chưa từng mở – vì ông chưa bao giờ có khả năng, một cánh cửa không có núm đấm hay tay nắm, bị kẹt giữa một khung gỗ ép, xung quanh là tường đá.

Angel giả vờ rằng đó là một cái cửa đạo cụ. Tự nhủ đó là một tấm gỗ balsa có thể tông qua được. Ông buộc phải nghĩ như vậy. Ông nắm chặt điện thoại, chùng vai xuống và chạy hết tốc lực.

Tấm gỗ lâu năm tróc ra khỏi khung, bụi bẩn bay tứ tung khi ổ khóa nứt vỡ bật tung ra. Angel và cái chân ương bướng loạng choạng bước qua – suýt nữa thì ngã vào đám nhóc hung hăng bên kia cửa.

Đám ồn ào đó chĩa súng và kiếm bạc vào ông, do dự trước vóc dáng của ông, nhưng sẵn sàng giết ông.

"Madre Santisima!" Angel thốt lên. Đức Mẹ linh thiêng!

Gus, dẫn đầu nhóm, sắp đâm xuyên qua con ma cà rồng chết tiệt này thì nghe thấy ông nói – lại còn nói bằng tiếng Tây Ban Nha. Những lời đó ngăn Gus – và băng Sapphires săn ma cà rồng đứng sau cậu – vừa kịp lúc.

"Me lleva la chingada - que haces tu aca, muchachon?" Gus hỏi. Ông đang làm cái quái gì ở đây thế, ông bạn to xác?

Angel không nói gì, để nét mặt nói thay khi ông xoay người chỉ vào đằng sau cậu.

"Lại thêm bọn hút máu," Gus nói, vẻ thấu hiểu. "Đó là lý do chúng tôi ở đây đấy." Cậu nhìn chằm chằm vào người đàn ông to lớn. Ở ông có gì đó đáng nể và quen thuộc.

"Te conozco?" Gus hỏi. Tôi có biết ông không? Đô vật trả lời bằng một cái nhún vai nhanh, nhưng không nói thêm lời nào.

Alfonso Creem xông qua ngưỡng cửa, trang bị một thanh kiếm bạc dày có chuôi hình bầu chuông để bảo vệ tay khỏi lũ giun máu. Phương pháp bảo vệ đó bị mất hiệu lực do bàn tay kia của cậu ta để trần, chỉ trừ cái nhẫn đeo nhiều ngón có khớp bạc, gắn chữ C-R-E-E-M bằng kim cương giả.

Cậu ta tấn công đám ma cà rồng từ phía sau bằng những nhát chém giận dữ và những cú vung hung hãn. Gus ở ngay sau cậu ta, tay cầm đèn UV, tay cầm kiếm bạc. Thêm mấy đứa băng Sapphires bám sát phía sau.

Không bao giờ đánh nhau dưới tầng hầm là một nguyên tắc của cả những trận chiến đường phố lẫn các cuộc chiến tranh, nhưng đã đi săn ma cà rồng thì không thể tránh được. Gus thích đặt bom cho nổ tung chỗ này hơn, miễn là cậu có thể đảm bảo giết được toàn bộ. Nhưng những con ma cà rồng này dường như luôn có một lối thoát khác.

Có nhiều ma cà rồng làm tổ hơn họ dự tính, và máu trắng cứ rỉ ra như sữa thiu vón cục. Thế nhưng họ vẫn cứ chặt chém để mở đường, và khi đã xong việc, họ quay lại với Angel, lúc này vẫn đứng ở phía bên kia cánh cửa vỡ.

Angel vẫn đang sốc. Ông nhận ra gia đình người Ấn trong số các nạn nhân của Creem và không thể xóa khỏi tâm trí những khuôn mặt xác sống, cũng như lúc các sinh vật đó hú lên khi anh chàng người Colombia chém ngang cổ họng máu trắng của chúng.

Đây chính là những kẻ thuộc loại hung hăng mà ông từng vả bôm bốp trong các bộ phim của mình. "Que chingados pasa?" Chuyện này là gì thế?

"Kết thúc của thế giới," Gus đáp. "Ông là ai?"

"Tôi... tôi chẳng là ai cả," Angel nói, bình tĩnh lại. "Tôi làm ở đây." Ông chỉ lên một góc. "Sống trên kia."

"Cả tòa nhà bị nhiễm hết rồi, ông ạ."

"Bị nhiễm? Chúng thật sự là...?"

"Ma cà rồng hả? Chứ còn gì nữa."

Angel thấy chóng mặt – mất phương hướng – chuyện này không thể xảy ra được. Nhất là với ông. Một vòng xoáy cảm xúc chiếm lấy ông, và giữa nó, ông nhận ra một thứ đã từ bỏ ông từ lâu.

Đó là nỗi phấn khích.

Creem co duỗi nắm đấm bạc của mình. "Bỏ ông ta lại đi. Bọn dị hợm ấy đang tỉnh dậy khắp nơi này rồi, mà tao thì vẫn còn hứng giết chóc đây."

"Mày nói cái gì?" Gus hỏi, quay lại phía người bạn đồng hương. "Ở đây chẳng có gì cho mày đâu."

"Nhìn cái đầu gối đó đi," Creem nói. "Sẽ không ai được cản bước tao, để tao biến thành một trong đám vòi chích đó."

Gus rút một thanh kiếm nhỏ từ túi đồ nghề của băng Sapphires và đưa nó cho Angel. "Đây là tòa nhà của ông ấy. Để xem ông ấy có được việc không."

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] Body Mass Index: chỉ số khối cơ thể, được dùng để xác định mức độ gầy béo của một người.

[2] Tiếng Tây Ban Nha: bụng.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang