Như thể một tiếng chuông báo động vừa vang lên trong tâm trí, các cư dân ma cà rồng ở chung cư của Angel đều sẵn sàng chiến đấu. Xác sống xuất hiện từ mọi ngưỡng cửa, trèo qua các chướng ngại vật và cầu thang dễ như bỡn.
Trong cuộc chiến trên cầu thang, Angel thấy hàng xóm của mình, một phụ nữ bảy mươi ba tuổi vốn phải dùng khung tập đi, đang nhảy qua lan can để đi tắt cầu thang giữa các lầu. Bà ta và những kẻ khác di chuyển với vẻ uyển chuyển đáng kinh ngạc của loài linh trưởng.
Trong các bộ phim của Angel, kẻ thù thường quắc mắt xưng danh và chậm chạp tiến đến hạ thủ để nhân vật chính có thời gian thích ứng. Angel không hẳn là "được việc", nhưng sức mạnh vũ phu đã cho ông một vài lợi thế nhất định. Kiến thức đấu vật ùa về với ông trong các tình huống đấu tay đôi, bất chấp khả năng di chuyển hạn chế. Và ông lại một lần nữa cảm thấy mình như một nam chính phim hành động.
Như những linh hồn hắc ám, các xác sống không ngừng tiến tới. Như thể được triệu hồi từ những tòa nhà lân cận, hết đợt này đến đợt khác, những sinh vật trắng bệch lưỡi trơn tuột lũ lượt leo lên từ các tầng dưới, và các bức tường chung cư hóa thành màu trắng. Họ đánh nhau với chúng như lính cứu hỏa chiến đấu với ngọn lửa, đẩy lùi, dập tắt các điểm bùng nổ và tấn công các điểm nóng. Họ hành động như một biệt đội hủy diệt sắt đá, và về sau, Angel vô cùng kinh ngạc khi biết đây là cuộc đột kích ban đêm đầu tiên của họ. Hai trong số mấy anh chàng Colombia đã bị chích, gục ngã trước tai họa này - vậy mà khi họ đã xong đợt, đám hiếu chiến có vẻ chỉ muốn nhiều hơn nữa.
Họ nói rằng so với chuyện này, đi săn ban ngày chỉ là một con gió nhẹ.
Khi họ đã chặn đứng được con sóng triều ma cà rồng, một cậu Colombia tìm thấy một hộp thuốc lá, và tất cả đều cùng châm thuốc. Angel đã không hút thuốc hàng năm trời, nhưng mùi vị của nó át mùi hôi thối của mấy thứ chết kia. Gus nhìn điếu thuốc tàn dần và đề nghị thầm cầu nguyện cho những người đã ra đi.
"Có một người," Gus nói. "Một chủ tiệm cầm đồ già ở Manhattan. Ông ấy là người đầu tiên cho tao biết về đám ma cà rồng này. Đã cứu linh hồn tao."
"Còn khuya," Creem đáp. "Sao lại phải băng tận qua sông trong khi có bao nhiêu thứ để giết ở đây?"
"Gặp được ông ấy rồi mày sẽ hiểu tại sao."
"Sao mày biết ông ấy vẫn còn sống?"
"Tao hy vọng ông ấy còn sống. Ta sẽ qua cầu ngay khi bình minh ló rạng."
Angel mất một phút để quay lại căn hộ của mình lần cuối. Ông nhìn quanh, đầu gối đau nhức: quần áo chưa giặt chất đống trong góc, bát đĩa bẩn trong chậu rửa, tình trạng dơ dáy chung của nơi này. Ông chưa bao giờ lấy làm tự hào về điều kiện sống của mình - và giờ nó khiến ông hổ thẹn. Ông cảm thấy có lẽ suốt thời gian qua, ông đã biết mình được số phận định sẵn cho một điều gì đó to lớn hơn - điều gì đó ông không bao giờ có thể đoán trước được - và ông chỉ đang chờ được triệu hồi.
Ông quăng thêm vài bộ quần áo vào túi đi chợ, cùng cả thanh nẹp đầu gối, và rồi cuối cùng - gần như xấu hổ, vì đem nó theo cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận nó là tài sản trân quý nhất của ông, toàn bộ con người quá khứ mà ông đã bỏ lại phía sau - ông chộp lấy chiếc mặt nạ bạc.
Ông gấp mặt nạ lại cho vào túi áo khoác, và khi có nó ngay cạnh tim, ông nhận ra, lần đầu tiên trong nhiều thập kỷ, rằng ông cảm thấy hài lòng về bản thân.