Tàn Thế

Lượt đọc: 1202 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Flatlands

EPH HOÀN TẤT VIỆC chăm sóc vết thương cho Vasiliy, đặc biệt để tâm làm sạch lỗ giun trên cẳng tay. Chuyên gia bắt chuột bị thương khá nghiêm trọng, nhưng không có gì để lại di chứng lâu dài, có chăng là bị mất thính lực và cứ nghe thấy tiếng o o trong tai phải. Mảnh kim loại đã ra khỏi chân, và anh phải đi tập tễnh nhưng chẳng hề than vãn. Anh vẫn đứng. Eph ngưỡng mộ điều đó và cảm thấy người đứng bên cạnh anh hơi giống một chàng quý tử vừa vào được Liên đoàn Ivy. Với toàn bộ kiến thức và thành tựu học thuật của mình, Eph cảm thấy kém hữu dụng hơn Fet rất nhiều trong chuyện này.

Nhưng điều đó sẽ sớm thay đổi thôi.

Chuyên gia diệt chuột bọ mở ngăn cất thuốc độc của mình ra, cho Setrakian thấy mấy gói mồi, bẫy, lọ thuốc gây mê và hạt thức ăn độc màu xanh. Anh giải thích rằng về mặt sinh học, chuột không có cơ chế nôn mửa. Chức năng chính của việc nôn là để thanh lọc cơ thể khỏi các chất độc hại, đó cũng là lý do chuột đặc biệt dễ bị trúng độc. Lý do chúng tiến hóa và phát triển những đặc điểm khác để bù đắp cho điều này. Một là chúng có thể ăn gần như mọi thứ, bao gồm những vật liệu không phải thức ăn như đất sét và bê tông, giúp giảm bớt tác dụng của chất độc lên cơ thể chuột cho đến khi chúng có thể loại bỏ độc tố dưới dạng chất thải. Thứ nữa là trí thông minh của loài chuột, các chiến lược tránh-thức-ăn phức tạp giúp chúng sinh tồn.

"Điều buồn cười," Fet nói, "là khi tôi xé cổ họng của thứ đó và nhìn rõ trong đó?"

"Sao?" Setrakian hỏi.

"Theo như tôi thấy, tôi dám cá là bọn chúng chẳng thể nôn ọe gì được."

Setrakian gật đầu, ngẫm nghĩ. "Tôi tin là anh nói đúng," ông lên tiếng. "Mà này, thành phần hóa học của mấy lọ thuốc diệt chuột này là gì đấy?"

"Còn tùy," Fet đáp. "Những lọ này dùng tali sulfat, một loại muối kim loại nặng tấn công gan, não và cơ. Không mùi, không màu, cực độc. Mấy lọ đằng này sử dụng thuốc làm loãng máu thông thường dành cho động vật có vú."

"Động vật có vú? Này, kiểu như Coumadin* ấy hả?" "Không, không phải là kiểu như. Chính xác là nó." Setrakian nhìn lọ thuốc. "Vậy là chính tôi đã uống thuốc diệt chuột được vài năm rồi."

"Phải. Ông và vài triệu người khác."

"Và thuốc này làm được gì?"

"Cùng những thứ nó sẽ gây ra cho ông nếu ông uống quá nhiều. Thuốc chống đông máu dẫn tới xuất huyết nội. Chuột chảy máu. Trông không đẹp đẽ gì đâu."

Trong lúc cầm lọ thuốc lên để xem nhãn hiệu, Setrakian thấy gì đó trên cái kệ đằng sau. "Tôi không muốn phải báo cho anh, Vasiliy. Nhưng đây chẳng phải là phân chuột sao?"

Fet len tới nhìn gần hơn. "Mẹ kiếp!" anh nói. "Sao lại thế này?"

"Một màn quấy phá vặt vãnh thôi, chắc chắn đấy," Setrakian nói.

"Vặt vãnh hay không thì có nghĩa lý gì? Đây lẽ ra phải là Fort Knox cơ mà!" Fet gạt đổ vài lọ thuốc, cố nhìn rõ hơn. "Thế này có khác gì ma cà rồng đột nhập vào mỏ bạc."

Giữa lúc Fet đang sục sạo trong con ám ảnh để tìm kiếm thêm bằng chứng phía sau tủ, Eph nhìn Setrakian tuồn một lọ thuốc vào túi áo khoác.

Eph theo chân Setrakian ra khỏi phòng kho, chặn ông lại một mình. "Ông định làm gì với thứ đó?" anh hỏi.

Khi bị phát hiện, Setrakian chẳng hề tỏ ra chột dạ. Má ông già hóp vào, da tái xám. "Cậu ấy bảo về cơ bản đây là thuốc làm loãng máu. Vì tất cả các nhà thuốc đều đã bị càn quét, tôi không muốn bị hết thuốc."

Eph quan sát ông già, cố tìm ra sự thật đằng sau lời nói dối của ông.

Setrakian hỏi, "Nora và Zack đã sẵn sàng lên đường đến Vermont chưa?"

"Rồi. Nhưng không phải Vermont. Nora có lý - đó là nhà của bố mẹ Kelly, cô ấy có thể bị thu hút về đó. Có một trại nữ sinh Nora biết từ hồi trưởng thành ở Philadelphia. Giờ đang là mùa vãn khách. Ba căn nhà gỗ trên một hòn đảo nhỏ ở giữa hồ."

"Tốt," Setrakian nói. "Nước sẽ giữ cho họ an toàn. Bao giờ anh ra ga tàu?"

"Sớm thôi," Eph đáp, kiểm tra đồng hồ đeo tay. "Chúng ta vẫn còn một ít thời gian."

"Họ có thể lấy xe đi. Hẳn anh đã nhận ra giờ ta đang ở ngoài tâm chấn. Do không có dịch vụ tàu điện ngầm trực tiếp và khá ít tòa chung cư để có thể nhanh chóng bị lây nhiễm, khu này vẫn chưa hoàn toàn bị xâm chiếm. Chúng ta đang ở một nơi không tồi."

Eph lắc đầu. "Tàu hỏa là phương tiện nhanh nhất và chắc chắn nhất để thoát ra khỏi dịch bệnh này."

Setrakian đáp, "Fet đã kể cho tôi nghe về mấy cảnh sát tan ca đến tiệm cầm đồ. Những người đảm nhiệm công việc trật tự trị an khi gia đình họ đã rời thành phố an toàn. Anh đang suy nghĩ đến chuyện tương tự, tôi cho là vậy."

Eph kinh ngạc. Ông già đã trực cảm được kế hoạch của anh bằng cách nào đó sao? Anh đang định kể với ông thì Nora bước vào, mang theo một thùng các tông để mở. "Cái này để làm gì?" cô hỏi, đặt nó xuống gần chuồng gấu mèo. Bên trong thùng là các chất hóa học và mấy cái khay. "Mọi người đang dựng phòng tối à?"

Setrakian quay ra khỏi Eph. "Có một số nhũ tương bạc tôi muốn kiểm tra trên mấy con giun máu. Tôi khá lạc quan rằng nếu có thể trích xuất, tổng hợp và cô lại, một màn sương bạc sẽ là vũ khí hiệu quả để tàn sát hàng loạt những sinh vật này."

Nora hỏi, "Nhưng ông định thử thế nào? Ông lấy giun máu ở đâu ra?"

Setrakian nâng nắp thùng xốp giữ lạnh lên, để lộ hũ chứa trái tim ma cà rồng đang phập phồng. "Tôi sẽ cắt nhỏ con giun đang nuôi bộ phận này."

Eph nói, "Như vậy không nguy hiểm à?"

"Chỉ khi tôi mắc sai lầm thôi. Tôi từng có kinh nghiệm cắt ký sinh trùng rồi. Mỗi đoạn cắt lại tái tạo nên một con giun có chức năng hoàn chỉnh."

"Phải," Fet nói, quay lại từ kho thuốc độc. "Tôi đã chứng kiến rồi."

Nora lấy cái hũ ra, nhìn quả tim đã được ông già nuôi hơn ba mươi năm và giữ sống bằng chính máu mình. "Chà," cô nói. "Nó giống một biểu tượng nhỉ?"

Setrakian nhìn cô bằng vẻ hứng thú nhiệt tình. "Ý cô là thế nào?"

"Quả tim bệnh tật được cất trong một cái hũ. Tôi không biết nữa. Tôi nghĩ nó tượng trưng cho kết cục cuối cùng của ta."

Eph hỏi, "Là gì?"

Nora nhìn anh với vẻ mặt vừa buồn bã vừa cảm thông. "Tình yêu," cô nói.

"À," Setrakian lên tiếng, sự công nhận của ông củng cố cho suy nghĩ của cô.

"Bọn xác sống trở về với Người Thân của mình," Nora nói. "Tình yêu của con người biến thành nhu cầu của ma cà rồng."

Setrakian nói, "Đó chắc chắn là tai họa quỷ quyệt nhất của bệnh dịch này. Đó là lý do anh phải tiêu diệt Kelly."

Nora nhanh chóng đồng tình. "Anh phải giải thoát cô ấy khỏi sự kìm kẹp của Chúa Tể. Giải thoát Zack. Và xét rộng ra, giải thoát tất cả chúng ta."

Eph sốc nhưng hiểu rõ cô nói đúng. "Anh biết," anh đáp.

"Nhưng chỉ biết hướng hành động đúng thì vẫn chưa đủ," Setrakian nói. "Anh đang được yêu cầu thực hiện một nhiệm vụ đi ngược với mọi bản năng của loài người. Và trong khi giải thoát cho người anh yêu thương... anh sẽ nếm trải mùi vị của việc bị biến đổi. Việc chống lại bản chất của mình. Hành động đó sẽ thay đổi vĩnh viễn một con người."

Lời Setrakian nói mang sức mạnh, và mọi người đều im lặng. Rồi Zack - rõ ràng đã chán trò chơi điện tử cầm tay mà Eph tìm cho, hoặc có thể do pin cuối cùng cũng đã hết - trở lại từ chỗ xe van, thấy họ đang tụ tập nói chuyện. "Có chuyện gì thế ạ?"

"Không có gì, anh bạn trẻ - bàn bạc chiến lược thôi," Setrakian nói, ngồi lên một thùng các tông, để chân được nghỉ ngơi. "Vasiliy và ông có một cuộc hẹn ở Manhattan nên, được bố cháu cho phép, bọn ta sẽ đi xe cùng cháu sang bên kia cầu."

Eph hỏi, "Cuộc hẹn gì?"

"Ở Sotheby, xem trước chương trình đấu giá kế tiếp của họ."

"Tôi tưởng họ không cho xem trước vật phẩm đó."

"Họ không cho," Setrakian đáp. "Nhưng ta phải thử. Đây tuyệt đối là cơ hội cuối cùng của tôi. Ít nhất, nó sẽ cho Vasiliy cơ hội quan sát an ninh ở đó."

Zack nhìn bố nói, "Ta không thể làm mấy trò an ninh như James Bond thay vì lên tàu sao ạ?"

Eph nói, "E là không, nhóc ninja à. Con phải đi."

Nora nói, "Nhưng sau đó làm sao mọi người giữ liên lạc và liên hệ với nhau?" Cô rút điện thoại ra. "Thứ này giờ chỉ còn là một chiếc máy ảnh thôi. Chúng quật đổ tháp điện thoại ở tất cả các quận rồi."

Setrakian đáp, "Trong trường hợp xấu nhất, ta luôn có thể gặp lại ở đây. Có lẽ cô nên dùng điện thoại bàn để liên lạc với mẹ cô, bảo bà ấy rằng ta đang đến."

Nora rời đi làm theo lời ông, và Fet ra ngoài để khởi động xe. Vậy là chỉ còn lại Eph và Zack, ông bố vòng tay ôm cậu con trai, đối diện với ông già.

"Cháu biết đấy, Zachary," Setrakian nói, "ở trại tập trung mà ông kể cho cháu ấy, hoàn cảnh ở đó hà khắc đến độ đã mấy lần ông muốn vớ lấy hòn đá, cây búa hay cái xẻng rồi triệt hạ một, hoặc có thể hai tên lính gác. Ông sẽ chết cùng chúng, chắc chắn vậy - nhưng trong bầu không khí hừng hực của khoảnh khắc quyết định đó, ít nhất ông cũng đạt được một điều gì đó. Ít nhất cuộc sống của ông - cái chết của ông - cũng có ý nghĩa."

Setrakian không nhìn Eph lấy một lần, chỉ chăm chăm vào thằng bé, dù Eph biết bài diễn thuyết này được dành cho anh.

"Ông đã nghĩ thế đấy. Và mỗi ngày, ông đều khinh thường bản thân vì đã không thực hiện điều đó. Mỗi giây phút ì trệ đều khiến ông có cảm giác như một tên hèn trước sự chèn ép vô nhân tính. Sinh tồn thường xuyên gợi cảm giác như một nỗi nhục. Nhưng - và đây là bài học mà giờ ông đã nhận ra, khi đã là một lão già - đôi khi quyết định khó khăn nhất không phải là bỏ mạng vì một ai đó, mà là lựa chọn sống cho họ. Vì họ."

Chỉ tới lúc đó ông mới nhìn Eph.

"Tôi thật sự hy vọng anh sẽ khắc cốt ghi tâm điều đó."

« Lùi
Tiến »