CHIẾC XE VAN SẢN XUẤT theo đơn đặt hàng đi giữa đoàn ba xe hộ tống tấp vào ngay bên ngoài cổng vòm của nhà máy thịt hộp Black Forest Solutions ở khu Upstate New York.
Lái xe từ cả chiếc SUV dẫn đầu lẫn hai chiếc bám đuôi phía sau đều bung mấy cây dù đen to ra khi cửa sau chiếc xe van bật mở và một đoạn dốc tự động được hạ xuống đường lái xe.
Một chiếc xe lăn lăn bánh lùi ra ngoài, người ngồi trên xe lập tức được bao quanh bởi những cây dù và nhanh chóng di chuyển vào trong.
Mấy cây dù không hạ xuống cho đến khi xe lăn đến một khoảng đất rộng không cửa sổ giữa các chuồng quây động vật. Người ngồi trên xe lăn là một kẻ sợ ánh mặt trời, mặc trang phục gần giống áo burka.
Eldritch Palmer, từ nãy vẫn đứng một bên quan sát cổng vào, không thèm chào hỏi người đang ngồi trên xe lăn, mà thay vào đó, ông ta chờ nó bỏ mạng che mặt ra. Lẽ ra Palmer phải được gặp Chúa Tể, chứ không phải một trong những kẻ tôi tớ thảm hại thuộc Đệ tam Đế chế [1] của nó. Nhưng không thấy Kẻ Hắc Ám đâu cả. Lúc đó Palmer mới nhận ra ông ta chưa được hội kiến Chúa Tể kể từ khi nó đụng độ Setrakian.
Một cái nhếch mép vô phép khiến khóe môi Palmer cong lên. Phải chăng ông ta hài lòng vì vị giáo sư thất thế đã khiến Chúa Tể nhận chút nhục nhã? Không, không hẳn. Palmer không hề thương cảm gì cho những kẻ thua cuộc như Abraham Setrakian. Nhưng với tư cách là người từng giữ vai trò chủ tịch và giám đốc điều hành, Palmer không ngại khi thấy Chúa Tể bị bẽ mặt.
Rồi ông ta tự trừng trị mình, nhắc nhở bản thân không bao giờ được để những ý nghĩ này thâm nhập vào tâm trí trước sự hiện diện của Kẻ Hắc Ám.
Tên Đức Quốc xã cởi bỏ từng lớp che phủ người. Thomas Eichhorst, tên Đức Quốc xã từng có thời đứng đầu trại hủy diệt Treblinka, đứng lên từ xe lăn, đống vải đen che nắng chất chồng dưới chân hắn như rất nhiều lớp da vừa bị lột ra. Mặt hắn vẫn còn vẻ kiêu ngạo của một sĩ quan chỉ huy trại, dù mấy thập kỷ vừa qua đã bào mòn các góc cạnh như một thứ axit nguyên chất. Da thịt hắn nhẵn nhụi như mặt nạ ngà. Không giống bất kỳ con Bất Tử nào Palmer từng gặp, Eichhorst khăng khăng đòi mặc vest đeo cà vạt, giữ vững phong thái của một quý ông xác sống.
Việc Palmer không ưa tên Đức Quốc xã chẳng có gì liên quan đến tội ác chống lại loài người của hắn. Chính Palmer cũng đang giám sát một cuộc diệt chủng. Nói cho đúng hơn, ông ta ghét Eichhorst vì ghen tị. Ông ta oán giận khi Eichhorst được ban cho diễm phúc bất tử - món quà cao quý từ Chúa Tể - vì ông ta vô cùng thèm muốn nó.
Lúc này, Palmer nhớ lại bước đầu làm quen của mình với Chúa Tể, một cuộc gặp mặt được Eichhorst sắp xếp. Nó đã xảy ra sau ba thập kỷ dài tìm kiếm và tái tìm kiếm, khám phá ranh giới nơi giai thoại và truyền thuyết gặp hiện thực lịch sử. Cuối cùng, Palmer lần ngược trở về đến các Chúa Tể Cổ Đại và lập mưu giới thiệu bản thân. Chúng từ chối đề nghị được gia nhập dòng giống Bất Tử, thẳng thừng khước từ ông ta, mặc dù Palmer biết chúng đã từng chấp nhận vào giống nòi quý hiếm của mình những người có giá trị tài sản ròng thấp hơn ông ta nhiều. Sau nhiều năm hy vọng, sự khinh miệt đến cùng cực của chúng là một mối nhục mà Eldritch không thể chịu đựng được. Nó đồng nghĩa với việc ông ta sẽ chết và phải từ bỏ tất cả những gì ông ta đã đạt được trong cuộc đời trước kia của mình. Tro tàn biến thành tro tàn và cát bụi lại trở về với cát bụi: với mọi người thì như vậy là ổn, nhưng đối với Palmer, ông ta chỉ ổn khi được bất tử. Sự thối rữa của thân thể ông ta - vốn chưa bao giờ khiến ông ta vui vẻ gì cho cam - chẳng qua chỉ là một cái giá nho nhỏ mà ông ta phải trả.
Và vậy là lại khởi đầu thêm một thập kỷ tìm kiếm nữa - nhưng lần này là theo đuổi huyền thoại về kẻ phản bội Cổ Đại, con bất tử thứ bảy, với sức mạnh được đồn đoán là có thể sánh ngang bất kỳ con nào khác. Cuộc hành trình này đưa Palmer đến với tên hèn Eichhorst, kẻ đã sắp xếp cuộc gặp mặt.
Nó diễn ra bên trong Khu vực Cách ly bao quanh Nhà máy Điện Hạt nhân Chernobyl ở Ukraina, khoảng hơn một thập kỷ sau thảm họa nổ lò phản ứng hạt nhân năm 1986. Palmer phải vào khu vực này mà không có đoàn xe hộ tống như thường lệ (xe cứu thương không phù hiệu và vệ sĩ riêng), lý do là vì chuyển động của xe cộ sẽ tạo nên bụi phóng xạ đan xen với các đồng vị phóng xạ xezi-137, thế nên ta sẽ không muốn đi sau bất kỳ chiếc xe đang chuyển động nào. Vậy là Fitzwilliam - vệ sĩ kiêm nhân viên y tế của Palmer - chỉ chở một mình ông ta, và lái rất nhanh.
Cuộc gặp gỡ của họ, tất nhiên, diễn ra sau khi đêm xuống, ở một trong những nơi được gọi là ngôi làng ma xung quanh nhà máy: những khu dân cư đã được di tản nằm rải rác trong mười kilômét vuông khu vực nhà máy bị ảnh hưởng nặng nhất.
Pripyat, khu dân cư lớn nhất, được thành lập năm 1970 để làm nơi ở cho các công nhân nhà máy, dân số ở đây tăng lên thành năm mươi ngàn người vào thời điểm vụ tai nạn và phơi nhiễm phóng xạ nổ ra. Toàn bộ thành phố được sơ tán ba ngày sau đó. Một lễ hội hóa trang đã được bố trí ở khu đất rộng tại trung tâm thành phố, dự định sẽ khai mạc vào ngày một tháng Năm, năm 1986: năm ngày sau vụ thảm họa, hai ngày sau khi thành phố bị bỏ hoang vĩnh viễn.
Palmer gặp Chúa Tể ở chân vòng quay chưa một lần vận hành, ngồi bất động như một chiếc đồng hồ chết khổng lồ. Chính ở đó thỏa thuận đã lập thành và Kế hoạch Mười năm được khởi động - trong đó sự kiện che khuất Trái Đất được chọn làm thời điểm vượt biến.
Đổi lại, Palmer được hứa ban cho sự bất tử và vai trò cánh tay phải của Chúa Tể. Không phải với tư cách là một trong những kẻ bầy tôi chạy việc vặt mà là một cộng sự cho kế hoạch tận thế, chờ vận chuyển loài người đến như đã hứa.
Trước khi cuộc gặp mặt kết thúc, Chúa Tể túm lấy cánh tay Palmer và chạy lên sườn vòng quay khổng lồ. Trên đỉnh, Palmer - đang chết khiếp - được chỉ cho thấy Chernobyl, ánh đèn hiệu màu đỏ của nhà máy phản ứng thứ tư ở đằng xa, nhấp nháy nhịp nhàng phía trên cỗ quan tài bằng chì và thép đang khóa chặt một trăm tấn urani không ổn định.
Và giờ ở đây, mười năm sau, Palmer đang sắp sửa giao mọi thứ ông ta đã thề với Chúa Tể vào cái đêm âm u đó giữa mảnh đất nhiễm bệnh. Dịch bệnh đang phát tán mỗi giờ một nhanh hơn, lan khắp đất nước và tỏa ra toàn cầu - vậy mà ông ta đang bị bắt phải gánh chịu sự sỉ nhục của tên ma cà rồng quan liêu này.
Chuyên môn của Eichhorst là xây dựng các chuồng quây động vật và bố trí các lò mổ sao cho đạt được hiệu quả tối đa. Palmer đã tài trợ cho việc "tái phục hồi" hàng tá nhà máy thịt khắp cả nước, tất cả đều được thiết kế lại theo các chỉ dẫn chính xác của Eichhorst.
Tôi tin là mọi thứ đều đang suôn sẻ, Eichhorst nói.
"Đương nhiên," Palmer đáp, gần như chẳng thể che giấu sự chán ghét đối với sinh vật này. "Điều tôi muốn biết là khi nào Chúa Tể mới thực hiện phần thỏa thuận của mình?"
Vào thời điểm thích hợp. Tất cả đều vào thời điểm thích hợp.
"Thời điểm của tôi bây giờ là thích hợp rồi," Palmer nói. "Ông biết điều kiện sức khỏe của tôi rồi đấy. Ông biết tôi đã hoàn thành mọi lời hứa, đảm bảo mọi tiến độ, đã phục vụ Chúa Tể của ông một cách trung thành và chu đáo. Giờ thời gian sắp hết rồi. Đã đến thời điểm phù hợp để tôi được tưởng thưởng."
Chúa Tể Hắc Ám thấy mọi thứ và không quên gì cả.
"Tôi xin được nhắc cho ông nhớ về công việc chưa hoàn thành của ngài ấy - và của ông - với Setrakian, tên cựu tù nhân yêu thích của ông."
Hắn sắp không còn phản kháng được nữa.
"Đồng ý, tất nhiên rồi. Nhưng các hành động và sự sốt sắng của hắn lại đe dọa đến một số cá nhân đấy. Bao gồm chính ông. Và tôi."
Eichhorst im lặng một lúc, như thể đang thừa nhận sự đồng tình.
Chỉ vài tiếng nữa, Chúa Tể sẽ giải quyết các vấn đề của mình với tên Do Thái. Còn giờ... đã lâu tôi chưa ăn gì rồi, và tôi được hứa là sẽ có một bữa ăn tươi.
Palmer giấu cái cau mày ghê tởm. Chẳng bao lâu nữa, sự khiếp sợ mang tính người của ông ta sẽ biến thành con đói, thành nhu cầu. Sớm thôi, ông ta sẽ nhìn lại sự ngây thơ của mình ở đây theo cách một người trưởng thành nhìn lại những nhu cầu của một đứa trẻ. "Mọi thứ đều đã được sắp xếp."
Eichhorst ra hiệu để một trong mấy tay đẩy xe lăn cho hắn bước ra tiến vào một chuồng quây rộng hơn. Palmer nghe thấy tiếng rên rỉ và kiểm tra đồng hồ, muốn làm cho xong chuyện này.
Tay đẩy xe lăn của Eichhorst trở lại, xách cổ một đứa bé chưa tới mười một tuổi như thể người nông dân nâng con lợn con. Bị bịt mắt và đang run lẩy bẩy, đứa bé quờ quạng phía trước mặt, đá chân, cố gắng nhìn từ dưới lớp vải che mắt.
Eichhorst xoay đầu về phía mùi hương từ nạn nhân, cằm hắn hất nhẹ ra vẻ cảm kích.
Palmer quan sát tên Đức Quốc xã và băn khoăn mất một lúc không biết cảm giác sau nỗi đau biến đổi là gì. Tồn tại với tư cách một sinh vật ăn thịt người thì có ý nghĩa gì?
Palmer xoay người ra hiệu cho Fitzwilliam khởi động xe. "Tôi sẽ để ông ăn thư thả," ông ta nói, rồi để con ma cà rồng lại với bữa ăn của mình.
---❊ ❖ ❊---