Tàn Thế

Lượt đọc: 1208 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trạm Vũ trụ Quốc tế

CÁCH TRÁI ĐẤT HAI TRĂM HAI MƯƠI DẶM, ý niệm về ngày và đêm chẳng có nghĩa lý gì mấy. Bay quanh Trái Đất một tiếng rưỡi một lần là có thể thấy đủ số bình minh và hoàng hôn mà người có thể chịu được trong đời.

Phi hành gia Thalia Charles ngáy khẽ trong chiếc túi ngủ buộc vào tường. Cô kỹ sư hàng không đang tiến tới ngày thứ 466 theo quỹ đạo Trái Đất tầm thấp, chỉ còn sáu ngày nữa là tàu con thoi sẽ cập cảng, đưa cô về nhà.

Phòng Điều khiển Sứ mệnh đặt lịch ngủ cho họ, và hôm nay sẽ là ngày "dậy sớm", chuẩn bị sẵn sàng cho ISS tiếp nhận tàu Endeavor và mô đun nghiên cứu kế tiếp mà nó mang theo. Cô nghe thấy giọng nói triệu tập mình và dành vài giây thoải mái chuyển đổi từ trạng thái ngủ sang thức. Cảm giác bay bổng như trong mơ luôn thường trực trong môi trường không trọng lực. Cô thầm hỏi không biết đến khi trở về, đầu cô sẽ phản ứng với cái gối như thế nào. Cảm giác khi trở lại dưới sự độc tài nhân từ của trọng lực Trái Đất là như thế nào.

Cô tháo miếng che mắt và gối kê cổ ra, lần lượt nhét chúng vào trong túi ngủ trước khi nới lỏng dây buộc và luồn ra ngoài. Cô cởi sợi dây chun và giũ mái tóc đen dài, cào tay chải tóc rồi lộn nửa vòng để túm tóc lại và buộc hai vòng dây chun.

Giọng nói của Phòng Điều khiển Sứ mệnh từ Trung tâm Vũ trụ Johnson ở Houston gọi cô đến chỗ chiếc máy tính xách tay trong mô đun Unity để nhận tín hiệu họp qua điện thoại. Việc này thật bất thường, nhưng nó không phải lý do để lo lắng. Băng thông trong vũ trụ vô cùng cần thiết và được phân chia rất cẩn thận. Cô thầm hỏi liệu có phải vừa có thêm một vụ va chạm quỹ đạo với rác thải không gian, và các mảnh vỡ của nó lao vùn vụt qua quỹ đạo bằng với lực của một phát đạn súng săn. Cô chẳng thèm trú vào con tàu vũ trụ Soyuz-TMA đi kèm để đề phòng. Chiếc Soyuz là lối thoát hiểm khẩn cấp của họ khỏi ISS. Một mối đe dọa tương tự đã xảy ra hai tháng trước, buộc họ phải ở yên tám ngày trong mô đun phi hành đoàn hình quả chuông. Rác thải không gian là mối nguy lớn nhất đối với sự tồn tại của ISS và sức khỏe tinh thần của phi hành đoàn.

Cô nhận được tin tức còn tồi tệ hơn.

[1] Nicole Fairley, trưởng phòng Điều khiển Sứ mệnh, nói.

"Bỏ? Ý bà là hoãn à?" Thalia nói, cố không để lộ vẻ quá thất vọng.

"Hoãn vô thời hạn. Dưới này đang nhiều vấn đề lắm. Vài diễn biến hỗn loạn. Ta cần chờ cho chuyện này qua đi đã."

"Chuyện gì? Lại là động cơ đẩy à?"

"Không, không phải chuyện máy móc. Endeavor vẫn ổn.

Đây không phải Vấn đề kỹ thuật."

"Được rồi..."

"Nói thật thì tôi không biết chuyện này là gì nữa. Chắc cô cũng nhận ra mấy ngày rồi cô chưa nhận được tin cập nhật nào."

Không thể truy cập Internet trực tiếp trong không gian. Các phi hành gia nhận dữ liệu, video và email qua một đường liên kết dữ liệu băng tần Ku. "Ta lại có virus à?" Mọi máy tính xách tay trên ISS đều vận hành qua mạng nội bộ không dây, tách rời với máy tính trung ương.

"Không phải virus máy tính, không."

Thalia nắm tay vịn để giữ mình đứng yên trước màn hình. "Được rồi. Giờ tôi sẽ không hỏi nữa và chỉ nghe thôi."

"Ta đang trong một bệnh dịch toàn cầu khá bí hiểm. Có vẻ như nó đã bắt đầu từ Manhattan và kể từ lúc đó đã xuất hiện ở nhiều thành phố và vẫn đang phát tán. Rất nhiều người bị thông báo đã mất tích, một cách đồng thời và hình như có liên quan trực tiếp với nhau. Ban đầu, những vụ biến mất này được cho là do người ta nghỉ ốm ở nhà, do mọi người cần chăm sóc y tế. Giờ thì CÓ cả bạo loạn. Tôi đang nói đến toàn bộ các khu nhà ở thành phố New York ấy. Bạo lực tràn lan khắp biên giới các bang. Báo cáo đầu tiên về các cuộc tấn công ở London là vào bốn ngày trước, sau đó là tại sân bay Narita ở Nhật Bản. Quốc gia nào cũng đang bảo vệ biên giới và hình ảnh quốc tế của mình, cố tránh một thảm họa du lịch và thương mại, mà - theo như tôi hiểu - trên thực tế, đó mới chính là điều mọi quốc gia nên nhắm tới. Hôm qua Tổ chức Y tế Thế giới đã mở một cuộc họp báo ở Berlin. Nửa số thành viên vắng mặt. Họ đã chính thức chuyển bệnh dịch này từ báo động cấp năm lên thành cấp sáu."

Thalia không thể tin nổi. "Có phải là nhật thực không?" cô hỏi.

"Là gì thế?"

"Hiện tượng che khuất. Khi tôi quan sát nó từ trên này... vết đen lớn vốn là bóng của Mặt Trăng trải khắp vùng Đông Bắc Mỹ như một điểm chết... Có lẽ tôi có... tôi có một linh cảm, đại loại thế."

"À ừ... có vẻ nó bắt đầu vào khoảng thời gian đó."

"Chỉ là cái dáng vẻ của nó ấy. Quá giống điềm gở."

"Ta có một vài sự cố lớn ở Houston, thêm vài vụ ở Austin và Dallas. Hiện tại, Phòng Điều khiển Sứ mệnh đang hoạt động với khoảng bảy mươi phần trăm nhân lực, mỗi ngày số người lại giảm đi. Vì không chắc chắn về số nhân viên vận hành nên ta không còn lựa chọn nào khác ngoài hoãn việc phóng tàu vào thời điểm này."

"Được. Tôi hiểu."

"Tàu vận tải Nga bay lên hai tháng trước đã để lại cho các cô khá nhiều thức ăn và pin, đủ dùng đến một năm nếu buộc phải chia khẩu phần."

"Một năm?" Thalia nói, giọng gay gắt ngoài ý muốn.

"Chỉ đang tính đến trường hợp xấu nhất thôi. Hy vọng mọi chuyện ở đây sẽ được kiểm soát và chúng tôi có thể đưa các cô về trong khoảng hai hay ba tuần nữa."

"Tuyệt. Vậy từ giờ cho tới lúc đó, lại phải ăn thêm xúp củ cải đông lạnh rồi."

"Tin nhắn này cũng đang được các cơ quan tương ứng tiếp âm tới chỉ huy Demidov và kỹ sư Maigny. Chúng tôi biết cô thất vọng, Thalia."

"Tôi chưa nhận được email nào từ chồng tôi trong vài ngày vừa rồi. Mọi người có chặn các email đó không?"

"Không, chúng tôi không chặn. Cô nói là vài ngày à?"

Thalia gật đầu. Cô tưởng tượng về Billy, như cô vẫn thường làm, anh đang làm việc trong căn bếp nhà họ ở Tây Hartford, khăn lau đĩa vắt trên vai, nấu cả một bữa tiệc đầy tham vọng trên bếp lò. "Liên lạc với anh ấy hộ tôi nhé, được không? Anh ấy sẽ muốn biết về lịch hoãn này."

"Chúng tôi đã cố liên lạc với cậu ấy. Không có ai trả lời. Cả ở nhà cô lẫn nhà hàng của cậu ấy."

Thalia nuốt khan. Cô vội lấy lại bình tĩnh.

Anh ấy ổn, cô nghĩ. Mình mới là người bay quanh Trái Đất trong tàu vũ trụ. Anh ấy ở dưới đó, hai chân chạm đất. Anh ấy ổn mà.

Cô chỉ để cho Phòng Điều khiển Sứ mệnh thấy vẻ tự tin và kiên cường của mình, nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy xa cách với chồng mình bằng khoảnh khắc đó.

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] Tạm thời, ta sẽ bỏ việc phóng Endeavor,

« Lùi
Tiến »