Giám đốc Sotheby khu vực Bắc Mỹ đứng dậy từ bàn làm việc khi quản lý tòa nhà bước vào cùng Setrakian và Fet. "Chuyện này là thế nào đây?"
Quản lý tòa nhà nói, khẩu trang phập phồng. "Vị này nói ta phải sơ tán tòa nhà."
"Sơ tán... cái gì?"
"Anh ấy có quyền đóng cửa tòa nhà trong bảy mươi hai giờ để thành phố kiểm tra."
"Bảy mươi hai... nhưng còn buổi đấu giá thì sao?"
"Hủy bỏ," Fet nói. Anh ngừng lại và nhún vai. "Trừ phi."
Vẻ mặt giám đốc giãn ra sau tấm khẩu trang, như thể ông vừa đột nhiên hiểu ra. "Thành phố này đang sụp đổ quanh chúng ta, vậy mà anh lại chọn thời điểm này, hôm nay, để đến đòi đút lót sao?"
"Tôi không đòi đút lót," Fet nói. "Sự thật là, và chắc chỉ cần nhìn tôi ông cũng biết, tôi có thể được xem như một tên cuồng nghệ thuật."
Họ được cho phép tiếp cận hạn chế với cuốn Occido Lumen, quá trình xem xét được diễn ra trong căn phòng kín tường kính bên trong một căn hầm quan sát lớn hơn nằm sau hai cánh cửa khóa chặt trên tầng chín. Chiếc hộp chống đạn được mở khóa bỏ ra chỗ khác, và Fet nhìn Setrakian chuẩn bị tinh thần nghiên cứu cuốn sách ông đã tìm kiếm từ lâu, đôi găng cotton trắng che phủ hai bàn tay còng queo.
Cuốn sách cổ nằm trên một bệ trưng bày bằng gỗ sồi trắng trang trí công phu. Nó có kích thước 30 X 20 X 4,5 cm, 489 trang, được viết tay trên giấy da, có hai mươi trang minh họa, hai bìa trước và sau và gáy được bọc da và ép tấm bạc nguyên chất. Ngay các trang sách cũng được viền bạc.
Giờ thì Fet đã hiểu. Vì sao cuốn sách chưa từng thuộc quyền sở hữu của các Cổ Đại. Vì sao Chúa Tể không thể cứ thế đến đây, ngay lúc này, để mà lấy nó đi.
Bìa bọc bạc. Quyển sách hoàn toàn nằm ngoài tầm với của chúng.
Hai chiếc máy ảnh trên chân đế uốn cong nhô ra từ bàn để chụp lại các trang sách mở, ảnh hiện lên trên hai màn hình plasma quá cỡ nằm dọc trên bức tường trước mặt họ. Trang minh họa đầu tiên ở phần mở đầu có một bức vẽ chi tiết thể hiện sáu chiếc lá bạc tinh xảo đang tỏa sáng. Các chữ viết cách điệu nhỏ xíu xung quanh thuộc về một thời đại khác, một thế giới khác. Fet bị thu hút bởi sự tôn kính mà Setrakian thể hiện với cuốn sách. Chất lượng của các chi tiết thủ công khiến Fet ấn tượng, nhưng về chính tác phẩm nghệ thuật này, Fet không hiểu thứ mình đang nhìn là gì nữa. Anh chờ những kiến giải của ông già. Tất cả những gì anh biết là có những điểm giống nhau rõ ràng giữa tác phẩm này với các dấu vết mà anh và Eph đã phát hiện trong đường tàu điện ngầm. Thậm chí cả ba mặt trăng khuyết cũng xuất hiện ở đây.
Setrakian tập trung sự chú ý vào hai trang sách, một trang thuần chữ, trang kia vẽ kín hình. Ngoài chất nghệ thuật thể hiện rõ trên trang giấy, Fet không thể hiểu nổi hình ảnh kia có gì mà lại khiến ông già say đắm - đến mức khiến ông ứa nước mắt.
Họ ở đó lâu hơn thời hạn mười lăm phút, Setrakian hối hả sao chép khoảng hai mươi tám biểu tượng. Chỉ có điều, Fet chẳng thể tìm ra có biểu tượng nào từng xuất hiện trên trang sách đó. Nhưng anh không nói gì, chỉ chờ đợi khi Setrakian - rõ ràng đang phát nản với mấy ngón tay còng queo của mình - lấp đầy những biểu tượng này lên hai trang giấy.
Ông già giữ im lặng trên đường họ đi thang máy xuống sảnh chính. Ông không nói một lời cho đến khi họ ra khỏi tòa nhà và cách đủ xa đám bảo vệ được vũ trang.
Setrakian nói, "Mấy trang sách vẽ hình chìm. Chỉ có con mắt được tôi luyện mới thấy. Mắt tôi nhìn ra được."
"Vẽ hình chìm? Ý ông là, giống như trên tờ tiền hả?"
Setrakian gật đầu. "Tất cả các trang trong cuốn sách. Đó là lệ thường trong một số sách pháp thuật và các luận giải về thuật giả kim. Thậm chí cả trong những bộ bài tarot đời đầu. Anh thấy không? Các trang sách in chữ, nhưng bên dưới còn một lớp nữa. Vẽ chìm trực tiếp vào giấy lúc ép sách. Đó là tri thức thật sự. Con dấu. Biểu tượng ẩn giấu - chìa khóa..."
"Những biểu tượng ông đã sao chép..."
Setrakian vỗ vỗ túi, trấn an bản thân rằng ông đã mang mấy bức vẽ theo mình.
Rồi ông dừng lại, có gì đó lọt vào tầm mắt. Fet theo ông sang đường tới một tòa nhà lớn đối diện mặt tiền bằng kính của Sotheby. Viện Mary Manning Walsh là một viện dưỡng lão thuộc Tổng giáo phận New York của Dòng Cát Minh.
Setrakian bị thu hút bởi mặt tiền bằng gạch ở bên trái mái hiên cổng vào. Một hình graffiti được phun sơn màu cam và đen ở đó. Fet mất một lúc mới nhận ra đó lại là một biến thể tối giản cách điệu của hình minh họa trên trang mào đầu của cuốn sách bị khóa chặt ở tầng trên cùng tòa nhà đối diện - cuốn sách chưa ai từng thấy trong nhiều thập kỷ.
"Cái quái gì thế?" Fet hỏi.
"Đó là hắn - tên của hắn," Setrakian đáp. "Tên thật của hắn. Hắn đang đánh dấu thành phố bằng tên mình. Tự khẳng định chủ quyền."
Setrakian quay đi, nhìn lên màn khói đen đang trôi trên bầu trời, che lấp ánh dương.
Setrakian nói, "Giờ phải tìm cách lấy cuốn sách đó."