Tàn Thế

Lượt đọc: 1235 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhà máy Black Forest Solutions

CHÚA TỂ, đứng thẳng tắp trong căn phòng rộng tối đen như mực, sâu bên dưới nhà máy thịt hộp, tập trung suy tưởng. Nó ngày càng trở nên trầm tư khi lớp da thịt bị cháy sém bởi ánh mặt trời tiếp tục bong ra khỏi cơ thể vật chủ từng là con người của nó, phơi trần lớp hạ bì đỏ bên dưới.

Đầu Chúa Tể xoay vài độ trên cái cổ to lớn, hơi quay về hướng lối vào, chú ý đến Bolivar. Bolivar không cần phải báo cáo điều Chúa Tể đã biết, điều Chúa Tể đã - qua Bolivar - thấy: những thợ săn con người đến tiệm cầm đồ, rõ ràng đang hy vọng liên lạc với ông già Setrakian, cùng với trận chiến thảm khốc xảy ra sau đó.

Đằng sau Bolivar, đám cảm nhân lúc nhúc bò trên cả hai chân hai tay, giống bọn cua mù. Chúng "thấy" một thứ làm chúng lo lắng, theo như Bolivar đã học cách suy luận từ hành vi của chúng.

Ai đó đang tới. Nỗi bất an của đám cảm nhân dịu lại vì Chúa Tể tỏ ra chẳng hề quan tâm tới kẻ xâm phạm.

Chúa Tể nói: Các Chúa Tể cổ Đại đã tuyển lính đánh thuê để đi săn vào ban ngày. Thêm một dấu hiệu thể hiện sự liều lĩnh của họ. Còn lão giáo sư thì sao?

Bolivar đáp: Ông ta đã chuồn đi trước khi ta tấn công, ở nhà ông ta, đám cảm nhân cảm nhận được ông ta vẫn sống.

Lẩn trốn. Lập mưu. Lên kế hoạch.

Cũng liều lĩnh như các Chúa Tể cổ Đại.

Con người chỉ trở nên nguy hiểm khi chẳng còn gì để mất.

Tiếng chiếc xe lăn gắn động cơ, cùng tiếng lốp xe thô lăn trên nền đất, thông báo người khách đang đến là Eldritch Palmer. Y tá kiêm vệ sĩ của ông ta theo sau, cầm mấy que phát sáng màu xanh dương để soi đường cho thị lực con người của họ.

Bọn cảm nhân dạt ra xa khi chiếc xe lăn tiến đến, bò lên ngang bức tường, ở ngoài quầng sáng của cái ánh sáng hóa học kia, rít ầm lên.

"Lại thêm nhiều sinh vật hơn rồi," Palmer thì thầm, không giấu được vẻ chán ghét khi thấy lũ trẻ con ma cà rồng mù và ánh mắt đen thui trừng trừng của chúng. Lão tỷ phú tức điên. "Sao lại là cái hố này?"

Nó khiến ta thoải mái.

Lúc đó Palmer mới thấy, dưới ánh sáng xanh dịu, da thịt Chúa Tể đang bong ra. Các mảng da thịt vương vãi khắp mặt đất dưới chân như tóc vừa cắt rơi dưới ghế cắt tóc. Palmer thấy khó chịu trước cảnh thịt sống lộ ra bên dưới lớp da rạn nứt của Chúa Tể nên vội nói thẳng vào vấn đề để Chúa Tể không đọc được tâm trí ông ta như thầy bói đưa ra lời tiên tri thông qua quả cầu pha lê.

"Ngài xem này. Tôi đã chờ đợi và làm mọi việc ngài yêu cầu, vậy mà chưa nhận lại được gì cả. Giờ tôi còn suýt mất mạng! Tôi muốn phần thưởng của mình ngay bây giờ! Sự kiên nhẫn của tôi đã tới hạn rồi. Ngài sẽ phải cho tôi những gì ngài hứa, nếu không tôi sẽ không tài trợ cho ngài nữa - ngài có hiểu không? Đến đây là kết thúc!"

Da Chúa Tể nhăn lại khi cái đầu chạm trần nghiêng qua một bên. Con quái vật hiển nhiên rất đáng sợ, nhưng Palmer sẽ không chùn bước.

"Cái chết sớm của tôi, nếu có xảy ra, sẽ khiến toàn bộ kế hoạch này không còn giá trị gì nữa. Ngài sẽ không thể chi phối ý chí của tôi - hay đòi các nguồn lực của tôi."

Eichhorst, tên chỉ huy Đức Quốc xã trụy lạc, được Chúa Tể triệu hồi đến căn hầm này, bước từ đằng sau Palmer vào vầng ánh sáng xanh. Ngươi khôn hồn thì ngậm cái mồm con người của ngươi lại trước mặt Chúa Tể.

Chúa Tể phẩy bàn tay to lớn để Eichhorst im lặng. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn trông giống màu tím dưới ánh sáng xanh, nhìn Palmer trừng trừng. Vậy là xong. Ta sẽ ban cho ngươi điều ước bất tử. Sau một ngày nữa.

Palmer lắp bắp, kinh ngạc. Đầu tiên là do ngạc nhiên trước sự nhượng bộ của Chúa Tể - sau bao nhiêu năm cố gắng ấy. Và sau đó là do nhận ra mình đã được định đoạt phải thực hiện một cú nhảy lớn. Lao đầu xuống vực thẳm của cái chết và nổi lên ở phía bên kia...

Phần thương nhân trong ông ta mong muốn được đảm bảo chắc chắn hơn. Nhưng phần mưu toan trong ông ta lại ngậm chặt miệng.

Ta không đầu tư tiền của cho một con quái vật như Chúa Tể. Ta đặt giá mua ân huệ từ nó, rồi phải chấp nhận sự bố thí của nó với lòng cảm kích.

Thêm một ngày trong vòng sinh tử nữa. Palmer nghĩ ông ta thậm chí còn có thể tận hưởng nó.

Mọi kế hoạch đều đã được đưa vào thực hiện. Đàn Con của ta đang tuần hành khắp vùng đại lục. Chúng ta có mặt ở mọi điểm trọng yếu, quân ta đang mở rộng ở các thành phố và tỉnh thành khắp thế giới.

Palmer nén kỳ vọng của mình xuống, nói, "Và kể cả khi đội quân phát triển, nó cũng đồng thời được thắt chặt hơn." Đôi tay già nua của ông ta diễn tả viễn cảnh đó, các ngón tay đan vào nhau, hai lòng bàn tay ép chặt lại giả làm động tác chèn ép.

Đúng vậy. Vẫn còn một nhiệm vụ cuối cùng trước khi bắt đầu Bữa Tiệc.

Eichhorst, trông chỉ nhỏ bằng một nửa khi đứng cạnh Chúa Tể khổng lồ, nói: Cuốn sách.

"Tất nhiên rồi," Palmer đáp. "Nó sẽ là của ngài. Nhưng tôi phải hỏi ngài... nếu ngài đã biết nội dung..."

Ta có sở hữu cuốn sách hay không cũng không thành vấn đề. Quan trọng là những kẻ kia không được có nó.

"Vậy... tại sao không đơn giản là cho nổ hãng đấu giá đó? Cho nổ cả dãy nhà luôn?"

Những giải pháp thô bạo đã được thực hiện trong quá khứ và đều thất bại. Cuốn sách này có quá nhiều mạng. Ta phải hoàn toàn chắc chắn về số phận của nó. Để có thể nhìn nó cháy rụi.

Rồi Chúa Tể duỗi thẳng người, trở nên xao lãng theo cái cách chỉ nó mới có thể làm được.

Nó đang nhìn gì đó. Thân thể Chúa Tể đang ở đây với họ, nhưng tâm trí nó đang nhìn qua đôi mắt của một kẻ khác - một đứa trong Đàn Con.

Chúa Tể thốt lên một từ vào trong đầu Palmer:

Thằng bé.

Palmer chờ nghe giải thích, nhưng không thấy gì. Chúa Tể đã trở lại với hiện tại, với thực tại. Nó đã trở về với chúng cùng một sự chắc chắn mới, như thể vừa thoáng thấy tương lai.

Ngày mai, thế giới sẽ rực cháy, thằng bé và cuốn sách sẽ về tay ta.

« Lùi
Tiến »