Eph vứt mấy thứ phù hiệu FBI vào một thùng rác và cùng Barnes đi tiếp qua Trung tâm Xử lý Tình trạng Khẩn cấp, trái tim của tòa nhà. Sự chú ý của mọi người có mặt tại đây đều tập trung vào Palmer, đang xuất hiện trên vô số màn hình treo cao quá đầu.
Eph thấy đám Stoneheart mặc com lê đen đang bu quanh một hành lang phụ dẫn đến hai cánh cửa kính. Biển hiệu có hình mũi tên ghi: PHÒNG HỌP KÍN.
Eph ớn lạnh toàn thân khi nhận ra mình gần như chắc chắn sẽ chết tại đây. Chắc chắn, nếu anh thành công. Thật ra, nỗi sợ lớn nhất của anh là anh có thể bị giết trước khi ám sát thành công Eldritch Palmer.
Eph đoán hướng dẫn đến lối thoát ra bãi giữ xe. Anh quay sang Barnes thì thầm, "Giả vờ ốm đi."
"Gì cơ?"
"Giả vờ ốm. Với ông thì chắc chẳng phải cố gắng lắm đâu."
Eph tiếp tục cùng ông băng qua hành lang phòng họp tới cuối đường. Một nhân viên Stoneheart nữa đứng gần cánh cửa đôi. Một tấm biển sáng rực chỉ dẫn nhà vệ sinh nam treo phía trước hắn.
"Đây rồi, thưa ông," Eph nói, mở cửa cho Barnes. Barnes ôm bụng bước vào, hắng giọng vào cổ tay. Eph đảo tròn mắt với tên Stoneheart, nhưng vẻ mặt hắn không hề thay đổi.
Chỉ có hai người họ trong nhà vệ sinh. Lời nói của Palmer được truyền qua loa. Eph lôi súng ra. Anh dẫn Barnes tới buồng vệ sinh xa nhất và cho ông ngồi lên nắp bồn cầu.
"Cứ ngồi thoải mái nhé," anh nói.
"Ephraim," Barnes nói. "Chắc chắn chúng sẽ giết anh." "Tôi biết," Eph đáp, đập báng súng vào đầu Barnes trước
khi đóng cửa. "Đó là lý do tôi đến đây."
---❊ ❖ ❊---
Đại cử tri Frone tiếp tục, "Trước khi toàn bộ việc này xảy ra, các phương tiện truyền thông đã loan tin ông và đám tay sai càn quét thị trường bạc thế giới, cố mua vét hết bạc. Nói thẳng ra, có nhiều câu chuyện điên rồ liên quan đến cuộc bạo động này. Một số trong đó - dù đúng hay không - đã được hưởng ứng. Nhiều người tin vào đó. Còn ông, trên thực tế, đang lợi dụng nỗi sợ hãi và sự mê tín của mọi người đúng không? Hay đây, như tôi hy vọng, chọn cái đỡ hơn trong hai phương án tồi tệ - chỉ đơn thuần là lòng tham?"
Palmer cầm tờ giấy trước mặt lên. Ông ta gấp nó lại một lần theo chiều dọc, rồi thêm một lần nữa theo chiều ngang và cẩn thận luồn tờ giấy vào trong túi áo ngực. Ông ta vô cùng chậm rãi, mắt không hề rời chiếc máy quay đang kết nối ông ta với thủ đô Washington.
"Đại cử tri Frone, tôi tin đây chính xác là cái tính nhỏ nhen và đạo đức rối ren đã dẫn chúng ta đến thời kỳ đen tối này. Tôi có tiếng là đã quyên góp tối đa mức tiền hợp pháp cho đối thủ của ông trong mọi cuộc vận động trước nay, và đây là cách ông..."
Frone hét lên, "Đó là một lời cáo buộc xúc phạm!"
"Thưa các vị," Palmer nói, "trước mặt các vị đây là một ông già. Một người đàn ông yếu ớt, chẳng còn lại bao nhiêu thời gian trên thế gian này. Một người muốn báo đáp tổ quốc từng cho ông ta rất nhiều thứ trong đời. Hiện tại, tôi nhận thấy bản thân đang ở một vị trí độc nhất vô nhị để thực hiện điều đó. Trong ranh giới pháp luật - không bao giờ đứng trên nó. Không kẻ nào được đứng trên pháp luật. Đó cũng là lý do hôm nay tôi muốn giải thích ngọn ngành trước các vị. Xin hãy cho phép hành động cuối cùng của kẻ ái quốc này được trở thành một việc làm cao cả. Thế thôi. Xin cảm ơn."
Fitzwilliam kéo ghế của Palmer ra, và ông ta đứng lên giữa sự huyên náo và tiếng búa gõ từ căn phòng trên bức tường video trước mặt.
Eph đứng cạnh cửa nghe ngóng. Bên ngoài có tiếng di chuyển, nhưng vẫn chưa đủ ồn ào. Anh đánh liều hé cửa ra, nhưng nó lại mở vào trong, và chắc chắn anh sẽ bị nhìn thấy.
Anh giật mạnh báng súng, thả lỏng tay, để súng trong thế sẵn sàng ở cạp quần.
Một người đàn ông bước ngang qua, có vẻ đang nói vào bộ đàm, "Lấy xe đi."
Đó là hiệu lệnh của Eph. Anh hít sâu, với lên tay nắm cửa, ra khỏi nhà vệ sinh để sẵn sàng hành động ám sát.
Hai tên Stoneheart com lê đen đang tiến đến đầu bên kia hành lang, tới hai cánh cửa dẫn ra ngoài. Eph quay sang hướng ngược lại, thấy hai tên nữa vòng qua khúc cua, hai kẻ dẹp đường, lập tức trừng mắt nhìn anh.
Eph canh giờ lệch một chút xíu. Anh bước sang một bên như thể đang làm theo ý bọn chúng, cố tỏ vẻ không quan tâm.
Eph thấy hai cái bánh xe nhỏ đằng trước đầu tiên. Một chiếc xe lăn đang được đẩy qua khúc cua. Đôi giày bóng loáng đặt trên chỗ để chân đã được hạ xuống.
Đó là Eldritch Palmer, trông nhỏ thó và yếu ớt. Hai bàn tay trắng như bột của ông ta nắm lại đặt trên cái đùi tóp teo, mắt nhìn thẳng phía trước, không liếc sang Eph.
Một trong hai tên dẹp đường đổi hướng đi về phía Eph, như thế định chắn không cho anh nhìn vị tỷ phú đang đi qua. Palmer còn cách anh chưa đầy bốn mét rưỡi. Eph không thể đợi thêm nữa.
Tim đập thình thịch, Eph rút súng ra khỏi cạp quần. Mọi thứ diễn ra đột ngột và như trong cảnh phim quay chậm.
Eph giơ súng lên chạy vụt sang bên trái để khỏi bị tên Stoneheart chắn đường. Bàn tay anh run run, nhưng cánh tay vẫn giữ thẳng, ngắm chính xác.
Anh nhắm vào mục tiêu lớn nhất - ngực lão già ngồi xe lăn - và bóp cò. Nhưng tên Stoneheart đi đầu đã ném mình vào Eph - tự động hy sinh bản thân còn nhanh hơn cả mật vụ nhảy ra trước một tổng thống Mỹ.
Viên đạn đập vào ngực hắn, bật ngược ra khỏi chiếc áo chống đạn bên dưới bộ com lê. Eph phản ứng kịp thời, đẩy hắn sang một bên trước khi hắn kịp tấn công anh.
Eph khai hỏa lần nữa nhưng bị mất thăng bằng, viên đạn bạc nảy bật ra khỏi chỗ để tay trên xe lăn của Palmer.
Eph bắn phát nữa, nhưng đám Stoneheart lại lao ra chắn trước Palmer. Viên đạn thứ ba bay vào tường. Một tên cực kỳ lực lưỡng cắt tóc kiểu quân đội - tên đẩy xe lăn cho Palmer - bắt đầu chạy, đẩy xe nhà tài trợ của mình về phía trước để mấy tên Stoneheart kia nhảy bổ vào Eph, và anh ngã xuống.
Anh vặn người lại trong lúc ngã xuống, tay cầm súng chĩa về phía cửa thoát hiểm. Thêm một phát đạn nữa. Anh nâng súng lên định bắn vòng qua tên vệ sĩ hộ pháp vào lưng xe lăn, nhưng một chiếc giày đã nện xuống trán anh, viên đạn bắn vào thảm, khẩu súng bật ra khỏi tay Eph.
Eph nằm dưới một đám người càng lúc càng đông, những thân người đang ùa vào từ phòng chính. Tiếng la ó, gào thét. Những bàn tay bấu lấy Eph, kéo giật tứ chi anh. Anh xoay đầu vừa đủ để thấy, qua các cánh tay và cẳng chân của những kẻ tấn công anh, chiếc xe lăn được đẩy qua cánh cửa đôi, hòa vào ánh sáng ban ngày chói chang.
Eph rú lên đau đớn. Cơ hội duy nhất của anh đã đi tong mãi mãi. Thời khắc đó đã vụt mất.
Lão già đã sống sót, bình yên vô sự.
Giờ thế giới gần như là của lão rồi.