Tàn Thế

Lượt đọc: 1230 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Eldritch Palmer ngồi trong Trung tâm Xử lý Tình trạng

Khẩn cấp, trước một bộ micro đặt trên bàn và một bình nước. Ông ta đối mặt với một bức tường video đang chiếu hình ảnh con dấu của trụ sở Quốc hội Hoa Kỳ.

Ngồi một mình trên ghế, bên cạnh chỉ có người phụ tá tin cẩn Fitzwilliam, Palmer mặc bộ com lê đen quen thuộc, trông nhợt nhạt hơn bình thường và gầy tọp đi một chút. Hai bàn tay nhăn nheo của ông ta đặt trên mặt bàn, im lìm, chờ đợi.

Qua đường truyền vệ tinh, ông ta sắp sửa diễn thuyết trước một phiên họp lưỡng viện khẩn cấp của Quốc hội Hoa Kỳ. Bài diễn văn xưa nay chưa từng có này, cùng với những câu hỏi kéo theo sau, cũng được phát sóng thông qua đường truyền Internet đến tất cả các mạng lưới phát thanh và truyền hình cùng các đài liên kết vẫn còn hoạt động, đồng thời cũng được truyền đi khắp địa cầu.

Fitzwilliam đứng ngay ngoài tầm máy quay, tay nắm chặt ở thắt lưng, nhìn ra văn phòng lớn hơn ở bên ngoài phòng bảo vệ. Hầu như 130 bàn làm việc đều có người ngồi, nhưng chẳng ai làm việc cả. Mọi con mắt đều đổ dồn vào các màn hình treo.

Sau lời mở đầu ngắn gọn, đối diện trụ sở Quốc hội chỉ còn một nửa số đại biểu, Palmer đọc bản tuyên bố chuẩn bị sẵn đang được phóng lớn trên máy chạy chữ đằng sau máy quay.

"Tôi muốn đề cập đến tình trạng khẩn cấp về y tế công cộng hiện nay, liên quan đến lĩnh vực mà bản thân tôi và Tập đoàn Stoneheart của tôi có lợi thế để can thiệp, ứng phó, đảm bảo. Thứ tôi có thể giới thiệu với mọi người ngày hôm nay là một bản kế hoạch hành động ba phần dành cho Hoa Kỳ, và cả thế giới.

"Đầu tiên, tôi cam kết sẽ lập tức cho thành phố New York vay ba tỷ đô la để duy trì các hoạt động của thành phố và để tài trợ cho việc cách ly toàn thành.

"Thứ hai, với tư cách chủ tịch và giám đốc điều hành của Tập đoàn Công nghiệp Stoneheart, tôi muốn mở rộng sự đảm bảo cá nhân của tôi tới công suất và sự an toàn của hệ thống vận chuyển thức ăn của quốc gia này, thông qua cả các phương tiện vận chuyển thiết yếu lẫn những nhà máy thịt hộp của chúng tôi.

"Thứ ba, tôi đề nghị tạm hoãn các quy trình còn lại của Ủy ban Quản lý Hạt nhân để Nhà máy Năng lượng Hạt nhân Locust Valley vừa xây xong được phép hoạt động lập tức, như một giải pháp trực tiếp cho các thảm họa lưới điện gần đây của New York."

Chương 18

Là người đứng đầu Dự án Canary ở New York, Eph từng vào OEM vài lần trước đây. Anh đã quen với các thủ tục vào cổng, tuy đảm bảo nhưng lại được thực hiện bởi những chuyên gia có vũ trang vốn đã quen đối phó với những chuyên gia có vũ trang khác. Vậy là trong lúc Barnes bị kiểm tra nhân dạng khá kỹ lưỡng, Eph chỉ bỏ áo chống đạn và khẩu súng ngắn vào một cái rổ rồi nhanh nhẹn bước qua máy dò kim loại.

"Ông có muốn được hộ tống không, giám đốc Barnes?" nhân viên an ninh hỏi.

Eph túm lấy đồ của mình và cánh tay Barnes. "Chúng tôi biết đường rồi."

---❊ ❖ ❊---

Đề nghị của Palmer rơi vào tay một nhóm ba nghị viên đảng Dân chủ và hai nghị viên đảng Cộng hòa. Ông ta bị săm soi nhiều nhất bởi thành viên cấp cao của Bộ An ninh Nội địa, Đại cử tri Nicholas Frone của Hạt Bầu cử thứ ba ở New York, cũng là thành viên Hội đồng Tài chính Quốc gia. Nghe nói cử tri không tin tưởng những người đầu trọc hoặc có râu, vậy nhưng, là người mang cả hai đặc điểm này, Frone đã xóa bỏ quan niệm đó trong ba nhiệm kỳ nhậm chức liên tiếp.

"Về lệnh cách ly, ông Palmer - tôi phải nói rằng, chẳng phải ngựa đã ra khỏi chuồng rồi sao?"

Palmer ngồi đó, đặt hai tay trên tờ giấy duy nhất trước mặt. "Tôi thích lối nói bình dân của ông, Đại cử tri Frone. Nhưng là người sinh ra đã nhận được đặc quyền đặc lợi, có lẽ ông không nhận ra rằng một nông dân cần cù hoàn toàn có thể thắng yên cương một con ngựa khác để kiểm soát một cách an toàn con vừa chạy đi. Nông dân Mỹ sẽ không bao giờ từ bỏ một con ngựa tốt. Tôi nghĩ ta cũng không nên như vậy."

"Tôi cũng lấy làm thú vị khi ông đưa vào bản kiến nghị dự án tâm đắc của ông, dự án nhà máy phản ứng hạt nhân mà ông vẫn cố gắng nhồi nhét cho qua các quy trình điều tiết. Tôi hoàn toàn không thấy thuyết phục rằng đây là thời điểm thích hợp để vội vã đưa một nhà máy như thế vào sản xuất. Và tôi muốn biết chính xác nó sẽ có tác dụng thế nào, khi vấn đề ở đây, theo như tôi hiểu, không phải là sự thiếu hụt điện năng mà là sự gián đoạn trong truyền tải điện."

Palmer đáp trả, "Đại cử tri Frone, hai nhà máy điện then chốt hoạt động ở bang New York hiện đều đang dừng hoạt động do điện áp quá tải và đường điện bị hỏng bởi sự tăng vọt điện áp diện rộng trong hệ thống. Điều này gây nên một chuỗi phản ứng ngược. Nó làm giảm nguồn cung cấp nước do thiếu sức ép trong đường ống, mà nếu không được xử lý ngay thì sẽ dẫn đến tình trạng ô nhiễm. Nó tác động đến các hoạt động vận tải đường sắt lên xuống hành lang Đông Bắc, vận chuyển an toàn hành khách qua đường hàng không và thậm chí là giao thông đường bộ do không có điện để bơm xăng. Nó cản trở liên lạc qua điện thoại di động, tức là ảnh hưởng đến các dịch vụ cấp cứu trên toàn quốc, chẳng hạn như hệ thống ứng phó 911, và trực tiếp đặt người dân vào nguy hiểm."

Palmer tiếp tục, "Giờ, về vấn đề điện hạt nhân, nhà máy này, được đặt tại quận của ông, đã sẵn sàng hoạt động. Nó đã đáp ứng được mọi quy định ban đầu không hề nảy sinh sai sót gì, vậy mà các thủ tục quan liêu lại yêu cầu tôi phải chờ đợi thêm. Ông có một nhà máy điện công suất tối đa - một nhà máy luôn bị ông vận động chiến dịch phản đối và gây khó dễ - có thể cấp điện cho phần lớn thành phố nếu được kích hoạt. Một trăm lẻ bốn nhà máy như thế cung cấp hai mươi phần trăm lượng điện của đất nước này, nhưng đây là nhà máy điện hạt nhân đầu tiên được đưa vào hoạt động ở Hoa Kỳ kể từ sau sự cố rò rỉ phóng xạ Three Mile Island năm 1978. Từ 'hạt nhân' gọi lên những ý nghĩa tiêu cực, nhưng thật ra, đó là nguồn năng lượng được chứng minh là có khả năng giảm lượng khí thải carbon. Nói thật lòng, đó là nguồn thay thế quy mô lớn duy nhất cho nguyên liệu hóa thạch."

Đại cử tri Frone đáp, "Cho phép tôi cắt ngang thông điệp thương mại của ông nhé, ông Palmer. Với tất cả sự tôn trọng, xin được hỏi, chẳng phải cuộc khủng hoảng này là một cơ hội bán tống của giới siêu giàu như ông sao? Một 'học thuyết sốc' thuần túy, chẳng phải sao? Riêng tôi thì rất tò mò muốn biết ông định sẽ làm gì với thành phố New York một khi nó đã mắc nợ ông."

"Như đã nói rõ từ trước, đây là một hạn ngạch tín dụng chu chuyển hai mươi năm, không lãi suất..."

« Lùi
Tiến »