Eph sợ rằng anh sẽ bỏ lỡ cơ hội nhỏ nhoi của mình. Việc quay ngược lại cây cầu khiến anh tốn nhiều thời gian hơn dự định: hầu hết những người có thể và sẵn lòng rời Manhattan đều đã làm vậy, và tình trạng đổ nát trên đường cùng những chiếc xe bị bỏ không đã khiến việc băng qua cầu trở nên khó khăn. Ai đó đã cột hai góc một tấm vải bạt vàng khổng lồ vào một trong những đoạn dây neo cầu, nó phần phật trong gió như một lá cờ hàng hải cũ báo hiệu cách ly đang bay phấp phới trên cột buồm một con tàu bất hạnh.
Giám đốc Barnes ngồi im lặng, nắm phần tay cầm cửa sổ xe, cuối cùng cũng nhận ra Eph sẽ không nói cho ông biết họ đang đi đâu.
Xa lộ Long Island về cơ bản là đường nhanh hơn, Eph quan sát các khu phố anh đang lướt qua, nhìn từ trên cầu vượt xuống những con phố không một bóng người, các trạm xăng tĩnh mịch, bãi giữ xe trung tâm thương mại trống trơn.
Kế hoạch của anh rất nguy hiểm, anh biết điều đó. Túng quá làm liều chứ không phải được chuẩn bị kỹ càng. Kế hoạch của một kẻ tâm thần, có lẽ vậy. Nhưng anh thấy thế cũng chẳng sao: sự điên rồ đang bao quanh anh. Và đôi lúc hay không bằng hên.
Anh đến vừa kịp lúc nghe được đoạn đầu bài diễn văn của Palmer qua radio trên xe. Anh đậu xe gần một ga tàu, tắt máy, quay sang Barnes.
"Lấy thẻ nhân viên của ông ra. Ta sẽ cùng vào OEM. Tôi sẽ đặt súng bên dưới áo khoác. Ông mà nói gì với ai hay cố đánh động bảo vệ là tôi sẽ bắn bất kỳ người nào nói chuyện với ông, sau đó sẽ bắn ông. Ông tin không?"
Barnes nhìn vào mắt Eph. Ông gật đầu.
"Nào đi thôi, nhanh lên."
Họ đi dọc phố 15 để đến tòa nhà OEM, hai bên đường là hai hàng xe công. Mặt ngoài gạch nâu nhạt của tòa nhà trông giống một ngôi trường phổ thông mới xây, dài gần bằng một khối nhà, nhưng chỉ cao hai tầng. Một tháp phát sóng ở phía sau vươn cao, bao giữa một hàng rào kẽm gai. Các thành viên đội Vệ binh Quốc gia đứng cách nhau chín mét dọc bãi cỏ thấp để bảo vệ tòa nhà.
Eph thấy cổng lối vào bãi giữ xe và bên trong hẳn là đoàn xe hộ tống của Palmer đang nằm im lìm. Chiếc limousine ở giữa có vẻ cao cấp nhất, và chắc chắn là được chống đạn.
Anh biết mình phải tóm được Palmer trước khi ông ta vào trong chiếc xe đó.
"Bước thẳng lên," Eph nói, nắm cùi chỏ Barnes, lái ông đi dọc vỉa hè qua đám lính để tới cổng vào.
Một nhóm người biểu tình chất vấn họ từ bên kia đường, cầm những bảng hiệu loan báo cơn phẫn nộ của Chúa, tuyên bố vì nước Mỹ đã mất niềm tin vào Người nên bây giờ Người đang bỏ rơi nó. Một nhà thuyết giáo trang phục sờn rách đứng trên một cái thang ngắn, đọc các đoạn trong sách Khải Huyền.
Những người đứng quanh ông ta xòe tay hướng về OEM với điệu bộ giáng phúc, cầu nguyện cho cơ quan thành phố này. Một tấm áp phích vẽ tay hình Chúa Jesus đang nhìn xuống, máu chảy ra từ một vòng mão gai, trưng mấy cái răng nanh ma cà rồng và đôi mắt đỏ trừng trừng.
"Giờ ai sẽ giải thoát chúng ta đây?" vị tu sĩ tiều tụy la lớn.
Mồ hôi chảy qua ngực Eph xuống khẩu súng ngắn nạp đạn bạc giắt ở thắt lưng.