Tàn Thế

Lượt đọc: 1240 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Penn Station

NORA DƯỜNG NHƯ MỚI chỉ nhìn đi chỗ khác một thoáng. Khi cô nhìn chằm chằm tấm bảng lớn, chờ thông báo số hiệu tàu của mình, mắt cô dần nặng trĩu, và vì quá kiệt sức, cô ngủ thiếp đi.

Lần đầu tiên trong nhiều ngày, cô không nghĩ ngợi gì. Không ma cà rồng, không sợ hãi, không kế hoạch. Cô thả lỏng sự tập trung, và tâm trí cô chìm vào chế độ ngủ trong khi mắt vẫn mở.

Khi cô chớp mắt quay lại hiện thực, cảm giác như vừa thức dậy sau giấc mơ bị rối. Một cơn rùng mình, một trận hoảng hốt. Một hơi thở hổn hển.

Cô quay sang nhìn Zack đang đứng bên cạnh nghe iPod.

Nhưng mẹ cô đã biến mất.

Nora nhìn quanh, không thấy bà đâu. Cô giật tai nghe của Zack ra, hỏi nó, và hai cô cháu cùng nhìn quanh.

"Đợi ở đây nhé," Nora chỉ vào đống hành lý nói. "Đừng đi đâu hết!"

Cô chen qua đám đông đang đứng chờ sát rạt nhau trước bảng báo giờ khởi hành. Cô tìm khe hở giữa dòng người, một lối đi nào đó mà người mẹ chậm chạp của cô có thể đã để lại, nhưng cô không thấy gì cả.

"Mẹ ơi!"

Những giọng nói cất lên khiến Nora quay người lại. Cô len về phía đó, thoát khỏi đám đông kín đặc ở gần rìa phòng chờ, bên cạnh cổng của một nhà hàng đã đóng cửa.

Mẹ cô ở kia, đang hô hào một gia đình Nam Á trông có vẻ hoang mang.

"Esme!" mẹ Nora la lên, gọi tên người em gái quá cố, người dì đã mất của Nora. "Lo để ý ấm nước đi, Esme! Đang sôi kìa, chị nghe thấy đấy!"

Cuối cùng Nora cũng tới được bên bà, nắm lấy cánh tay bà, lắp bắp xin lỗi nhị vị phụ huynh và hai cô con gái nhỏ không biết nói tiếng Anh. "Mẹ, lại đây nào."

"Em đây rồi, Esme," bà nói. "Cái gì đang cháy thế?"

"Đi nào mẹ." Mắt Nora đẫm lệ.

"Em làm cháy nhà chị rồi!"

Nora nắm cánh tay mẹ kéo bà đi ngược trở lại qua đám đông, bỏ ngoài tai những lời cằn nhằn và xỉ vả. Zack đang đứng nhón chân tìm họ. Nora không nói gì với nó, không muốn gục ngã trước mặt thằng bé. Nhưng thế này là quá lắm rồi. Ai cũng có giới hạn của mình. Nora sắp chạm tới giới hạn của cô rồi.

Mẹ cô đã tự hào về con gái mình biết bao, đầu tiên là cô theo ngành hóa ở Fordham, sau đó là học trường y Johns Hopkins chuyên ngành hóa sinh. Giờ cô mới thấy mẹ cô hẳn đã cho là mình chắc chắn sẽ thành công. Một cô con gái là bác sĩ giàu có. Nhưng Nora hứng thú với y tế công cộng, không phải nội khoa hay nhi khoa. Bây giờ nhìn lại, cô nghĩ việc lớn lên dưới bóng đen của vụ Three Mile Island đã định hình cuộc đời cô nhiều hơn cô tưởng. Làm việc ở Trung tâm Kiểm soát và Phòng chống Bệnh dịch là phải ăn lương chính phủ, thua xa các triển vọng thu nhập béo bở của nhiều người bạn cô. Nhưng cô còn trẻ - giờ vẫn còn thời gian cho cô cống hiến, việc kiếm tiền để sau này hẵng hay.

Rồi một ngày nọ, mẹ cô đi lạc trên đường đến tiệm tạp hóa. Gặp vấn đề khi cột dây giày, bật bếp và đi lại. Giờ lại còn nói chuyện với người chết. Chẩn đoán bệnh Alzheimer buộc Nora phải từ bỏ căn hộ riêng để chăm sóc cho người mẹ đang suy yếu. Cô trì hoãn chuyện tìm kiếm một cơ sở thích hợp để chăm sóc lâu dài cho bà, chủ yếu vì cô vẫn chưa biết làm thế nào để có thể chi trả cho việc đó.

Zack để ý thấy nỗi sầu muộn của Nora, nhưng thằng bé để cô một mình vì cảm thấy cô không muốn bàn về chuyện đó. Nó lại biến mất đằng sau tai nghe.

Rồi đột nhiên, trễ vài tiếng so với kế hoạch, số hiệu tàu của họ cuối cùng cũng lật lên trên tấm bảng lớn, thông báo đoàn tàu đang tới gần. Kéo theo đó là cảnh hối hả điên cuồng. Xô đẩy và la hét, gồng tay, gọi tên. Nora gom hành lý lại, khoác tay mẹ và hô Zack di chuyển.

Tình hình trở nên hỗn loạn hơn khi nhân viên Amtrak ở đầu chiếc thang cuốn hẹp dẫn xuống đường ray nói rằng đoàn tàu vẫn chưa sẵn sàng. Nora nhận thấy mình đang đứng gần cuối đám đông giận dữ - bị tụt lại quá xa như thế, cô không chắc họ có lên được tàu hay không, kể cả khi đã mua vé.

Thế nên, Nora làm một việc mà cô đã tự hứa sẽ không bao giờ làm: cô dùng phù hiệu CDC để chen lên phía đầu hàng người. Cô làm vậy vì biết rằng việc này không phải cho lợi ích của cá nhân cô mà là cho mẹ cô và Zack. Dẫu vậy, cô vẫn nghe thấy tiếng la ó và cảm thấy ánh mắt như dao găm của mọi hành khách trong khi đám đông chầm chậm tách lối, miễn cưỡng để họ đi qua.

Và rồi có vẻ như làm thế cũng công cốc. Khi họ cuối cùng cũng mở thang cuốn và cho hành khách xuống đường tàu dưới lòng đất, Nora nhận thấy mình đang đối diện những đường ray trống trơn. Chuyến tàu lại bị hoãn, và không ai cho họ biết tại sao cũng chẳng ước lượng được là trong bao lâu.

Nora sắp xếp cho mẹ mình ngồi trên đống túi xách của họ ở vị trí đầu tiên tại vạch kẻ màu vàng. Cô và Zack chia nhau chiếc bánh vòng Hostess cuối cùng, và Nora chỉ cho phép mỗi người nhấp mấy ngụm từ bình nước thể thao chỉ còn một nửa mà cô đã đem theo.

Buổi chiều đã trôi qua. Họ sẽ khởi hành - hy vọng vậy - sau hoàng hôn, và điều đó khiến Nora lo lắng. Cô đã dự tính, đã hy vọng đến khi đêm xuống thì họ đã rời xa thành phố và đang trên đường đi về hướng Tây. Cô liên tục vươn người khỏi rìa sân ga, nhìn vào đường hầm, áp chặt túi vũ khí bên sườn.

Luồng không khí trong đường hầm phả tới như một tiếng thở dài nhẹ nhõm. Ánh đèn báo hiệu đoàn tàu đang tới, và mọi người đứng dậy. Mẹ Nora suýt thì đập khuỷu tay vào mép sân bởi một gã nào đó đeo một cái ba lô kềnh càng. Đoàn tàu lướt vào sân ga, mọi người chen nhau giành chỗ... đúng lúc hai cánh cửa dừng lại ngay trước mặt Nora một cách kỳ diệu. Cuối cùng cũng có một việc suôn sẻ.

Cánh cửa tách ra và đám đông hối hả ùa vào. Nora giành hai ghế cho mẹ và Zack, đẩy hành lý của họ vào giá để đồ trên đầu, trừ ba lô của Zack - được thằng bé đặt trên đùi - và túi vũ khí của cô. Nora đứng trước mặt hai người họ, đầu gối cô chạm vào đầu gối họ, tay nắm chặt thanh chắn phía trên.

Những người còn lại dồn vào trong. Khi đã lên tàu và biết chắc rằng chặng cuối cùng trong cuộc di tản của họ sắp sửa bắt đầu, những vị khách nhẹ nhõm giờ ra dáng văn minh hơn một chút. Nora quan sát một người đàn ông nhường ghế cho một phụ nữ đi cùng đứa con. Những người lạ giúp nhau giữ hành lý. Ý thức cộng đồng ngay lập tức được thể hiện giữa những người may mắn.

Chính Nora cũng đột nhiên thấy thoải mái hơn. Ít nhất thì cô cũng sắp dễ thở rồi. "Cháu ổn không?" cô hỏi Zack.

"Chưa bao giờ ổn hơn," thằng bé nói, khẽ đảo mắt, gỡ dây nghe iPod ra và đeo tai nghe lên.

Như Nora đã lo sợ, nhiều hành khách - một số có vé, một số không - không lên được tàu. Sau khi tất cả các cửa chật vật đóng lại, những người bị bỏ lại đằng sau bắt đầu đập cửa sổ, trong khi những người khác nài xin các nhân viên phục vụ trông có vẻ cũng muốn lên tàu. Những người bị ngoảnh mặt làm ngơ trông như dân tị nạn kiệt quệ vì chiến tranh, và Nora nhắm mắt lại, thì thầm một lời cầu nguyện ngắn cho họ - và rồi cho chính cô, xin được tha thứ vì đã đưa người thân của mình lên trước những người lạ kia.

Đoàn tàu bạc bắt đầu di chuyển về phía Tây, hướng tới đường hầm dưới sông Hudson, và toa tàu chật cứng vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Nora nhìn ánh đèn ở sân ga lướt xa dần và biến mất, rồi họ trồi từ dưới lên trên mặt đất - như những tay bơi nổi lên mặt nước để lấy hơi.

Cô thấy thoải mái bên trong đoàn tàu đang cắt qua bóng tối như một thanh kiếm rạch vào ma cà rồng. Cô nhìn xuống gương mặt nhăn nheo của mẹ mình, nhìn mí mắt bà cụp xuống và rung rung. Hai phút đu đưa lập tức đưa bà vào giấc ngủ.

Đoàn tàu ra khỏi ga, tiến vào bóng đêm vừa buông, chạy trên mặt đất một lúc trước khi lại xuống đường hầm dưới sông Hudson. Khi mưa tạt vào các cửa sổ tàu, Nora bật thở hổn hển trước những gì nhìn thấy. Những hình ảnh thoáng qua của cuộc bạo loạn: xe hơi bùng cháy, những ngọn lửa đằng xa, người người đánh nhau dưới màn mưa đen ngòm. Mọi người chạy dọc các con phố - có phải họ đang bị truy lùng? Bị săn đuổi? Họ thậm chí có phải là con người hay không? Có khi họ chính là những kẻ đang đi săn bắt.

Cô kiểm tra Zack, thấy nó đang tập trung vào màn hình iPod. Trong dáng vẻ chăm chú ấy, Nora nhìn vào cậu con trai thấy hình ảnh người bố. Nora yêu Eph và tin rằng cô có thể yêu thương Zack - dù cô vẫn còn biết quá ít về nó. Eph và con trai giống nhau ở nhiều điểm, không chỉ là ngoại hình. Cô và Zack sẽ có nhiều thời gian tìm hiểu lẫn nhau khi họ đã đến được khu trại biệt lập.

Cô lại nhìn ra màn đêm, bóng tối, ánh đèn pha chập chờn đây đó và thỉnh thoảng sáng bùng lên những ánh điện chạy nhờ máy phát. Ánh sáng đồng nghĩa với hy vọng. Mặt đất hai bên bắt đầu lún xuống, thành phố chuẩn bị lùi ra xa. Nora tì người vào cửa sổ, tính toán tiến trình, phán đoán xem bao lâu nữa họ sẽ vượt qua đường hầm tiếp theo, rời khỏi New York.

Chính vào lúc đó cô thấy một hình dáng đang đứng trên đỉnh một góc tường thấp, in bóng lên vầng sáng của chiếc đèn chĩa lên cao. Sự hiện diện này có gì đó khiến Nora rùng mình, như một điềm báo ma quỷ. Cô không thể rời mắt khỏi hình bóng đó trong khi đoàn tàu tiến tới... và dáng vóc đó bắt đầu giơ tay lên.

Nó đang chỉ vào đoàn tàu. Có vẻ như không chỉ là đoàn tàu - mà nó chỉ thẳng vào Nora.

Đoàn tàu chậm lại khi băng qua nó, hoặc có lẽ chỉ là Nora tưởng như thế, cảm giác về thời gian và chuyển động của cô đã bị nỗi kinh hãi bẻ cong.

Mỉm cười, đèn rọi từ sau lưng trong màn mưa, tóc bóng nhẫy và dính đất, miệng sưng phồng kinh khủng và đôi mắt đỏ lòm sáng rực - Kelly Goodweather trừng mắt nhìn Nora Martinez.

Mắt họ khóa lấy nhau khi đoàn tàu lăn qua. Ngón tay Kelly chỉ theo Nora.

Nora ép trán lên tấm kính, cảm thấy nôn nao trước hình ảnh con ma cà rồng và biết rõ Kelly đang định làm gì.

Kelly nhảy đi vào giây cuối cùng, bật lên bằng vẻ uyển chuyển của một loài động vật siêu nhiên, biến mất khỏi tầm mắt Nora và bám theo đoàn tàu.

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »