Gabriel Bolivar, cựu ngôi sao nhạc rock và là thành viên duy nhất còn lại trong bốn người sống sót ban đầu của chuyến bay thuộc hãng hàng không Regis, đang chờ đợi sâu bên dưới nhà máy thịt hộp. Nó đã được Chúa Tể đặc biệt gọi đến, dặn chuẩn bị sẵn sàng.
Gabriel, con ta.
Những giọng nói ngâm nga, ô ô thành một thể hoàn hảo. Ông già, Setrakian - giọng ông đã im bặt mãi mãi.
Gabriel. Tên của một tổng lãnh thiên thần... Rất hợp...
Bolivar chờ người cha hắc ám, cảm thấy hắn đang tới gần. Thấy rõ thắng lợi của hắn trên mặt đất. Bây giờ, tất cả những gì còn lại là chờ đợi thế giới mới được thiết lập và hồi phục.
Chúa Tể tiến vào căn hầm tối đen, bẩn thỉu. Chúa Tể đứng trước Bolivar, uốn đầu xuống trần căn hầm. Bolivar có thể cảm nhận được cơn đau trong cơ thể Chúa Tể, nhưng tâm trí nó - lời nói của nó - vẫn vang lên chân thật như từ xưa đến giờ.
Trong ta, con sẽ sống. Trong con đó, giọng nói và hơi thở của ta - và chúng ta sẽ sống trong con. Tâm trí chúng ta sẽ ngụ trong tâm trí con và máu chúng ta sẽ cùng chảy.
Chúa Tể ném áo choàng đi, thò cánh tay dài ngoằng vào trong quan tài của nó, xúc lên một nắm đất màu mỡ. Hắn đút nó vào cái miệng không dám nuốt của Bolivar.
Và con sẽ là con trai ta, ta là cha con, chúng ta sẽ trị vì với tư cách ta và chúng ta, mãi mãi.
Chúa Tể ôm chặt lấy Bolivar. Bolivar gầy đến mức đáng báo động, trông mỏng manh và nhỏ thó bên cạnh vóc dáng khổng lồ của Chúa Tể. Bolivar cảm thấy như bị nuốt chửng, bị chiếm hữu. Hắn có cảm giác được thu nạp. Lần đầu tiên trong hai cuộc đời của mình, Gabriel Bolivar cảm thấy như đang ở nhà.
Hàng trăm con giun tràn ra ngoài Chúa Tể, rỉ ra khỏi lớp thịt đỏ hỏn của nó. Bọn giun điên cuồng len lỏi giữa Chúa Tể và Bolivar, ra vào da thịt chúng, chắp nối hai sinh vật bằng một đường thêu đỏ thẫm.
Rồi, cuối cùng, Chúa Tể thả cái vỏ ngoài cũ kỹ của người khổng lồ đã sống từ thời xa xưa, nó nứt ra rồi vỡ tan khi chạm xuống sàn. Và khi Chúa Tể làm vậy, linh hồn của chàng thợ săn cũng được giải thoát. Nó biến mất khỏi dàn đồng ca các giọng nói, khỏi bài thánh ca tiếp sinh khí cho Chúa Tể.
Không còn Sardu nữa. Gabriel là thứ mới.
Bolivar/Chúa Tể nhổ nắm đất ra. Nó mở miệng và kiểm tra vòi chích. Đống thịt căng phồng đó phóng ra đầy mạnh mẽ, sau đó giật ngược trở lại.
Chúa Tể đã được tái sinh.
Cơ thể mới có chút xa lạ, vì Chúa Tể đã quen với thân hình Sardu rất lâu rồi, nhưng cơ thể chuyển tiếp này linh hoạt và trẻ trung. Chúa Tể sẽ sớm đem nó ra thử nghiệm.
Dù sao đi nữa, thể chất con người bây giờ không còn là mối bận tâm của Chúa Tể nữa. Cơ thể của chàng khổng lồ đã đáp ứng được cho sinh vật này khi nó sống giữa bóng tối. Nhưng kích cỡ và sự bền bỉ của cơ thể vật chủ giờ không mấy quan trọng nữa. Nhất là trong thế giới mới mà nó đã tạo ra theo đúng tưởng tượng của mình.
Chúa Tể cảm nhận được sự xâm nhập của con người. Một trái tim khỏe mạnh, một nhịp đập nhanh nhẹn. Một thằng bé.
Từ đường hầm tiếp giáp, Kelly Goodweather đến cùng con trai, Zachary, đang bị cô giữ chặt. Thằng bé đứng run rẩy, khom người xuống trong tư thế phòng thân. Nó không thấy gì trong bóng tối, chỉ cảm nhận được sự hiện diện, những cơ thể nóng hổi dưới lòng đất lạnh lẽo. Nó ngửi thấy mùi amoniac, mùi đất ẩm và thứ gì đó thối rữa.
Kelly tiến đến với niềm kiêu hãnh của một con mèo đem con chuột đến trước chủ mình, vẻ ngoài của Chúa Tể, hiện ra dưới đôi mắt nhìn đêm của cô trong bóng tối của căn phòng dưới lòng đất, không hề khiến cô bối rối. Cô thấy sự hiện diện của hắn bên trong Bolivar và không thắc mắc gì cả.
Chúa Tể cạo ít magiê trên tường, rắc vào lòng một ngọn đuốc. Sau đó, hắn cà móng ngón tay giữa dài của mình vào hòn đá, một tia lửa lóe lên đốt cháy ngọn đuốc, đem một luồng sáng màu cam đến cho căn hầm.
Zack thấy trước mặt mình là một ma cà rồng gầy nhẳng, mắt đỏ rực, vẻ mặt uể oải. Trí óc thằng bé gần như đã ngưng hoạt động vì hoảng loạn, nhưng vẫn còn một phần nhỏ trong nó tin tưởng vào mẹ mình, cảm thấy bình tĩnh miễn là có cô ở gần.
Rồi, bên cạnh con ma cà rồng hốc hác, Zack nhìn thấy cái xác trống rỗng nằm trên sàn, bị cháy nắng, lớp thịt nhẵn nhụi vẫn còn óng ánh. Tấm da của sinh vật kia.
Thằng bé cũng thấy một cây gậy đang dựa vào bức tường hang động. Đầu sói sáng lên dưới ánh lửa.
Giáo sư Setrakian.
Không.
Phải đấy.
Giọng nói đang ở trong đầu thằng bé. Trả lời nó với sức mạnh và uy quyền mà Zack từng ngờ là Chúa sẽ nói với mình một ngày nào đó, khi đáp lại những lời cầu nguyện của thằng bé.
Nhưng đây không phải giọng nói của Chúa. Đây là sự hiện diện uy nghi của sinh vật mảnh khảnh trước mặt nó.
"Bố," Zack thì thầm. Bố nó đã đi cùng giáo sư. Nước mắt nó đong đầy. "Bố."
Miệng Zack mấp máy, nhưng lời lẽ chẳng mang theo chút hơi nào. Phổi nó đang bị bịt lại. Thằng bé mò trong các túi để tìm bình xịt. Đầu gối nó oằn xuống, Zack đổ sụp xuống sàn.
Kelly dửng dưng nhìn đứa con trai đang thống khổ.
Chúa Tể đã sẵn sàng tiêu diệt Kelly. Chúa Tể không quen với sự bất tuân và không thể nghĩ ra được lý do vì sao Kelly chưa lập tức biến đổi thằng bé.
Giờ thì Chúa Tể đã thấy được lý do. Mối gắn kết của Kelly với thằng bé quá mãnh liệt, tình thương yêu quá hùng mạnh, đến nỗi cô đành mang thằng bé đến cho Chúa Tể biến đổi.
Đây là một hành động hiến dâng. Một cống vật có được từ cảm xúc cơ bản của con người - tình yêu - cốt phục vụ cho nhu cầu của ma cà rồng, mà, trên thực tế, còn vượt qua cả nhu cầu đó.
Và Chúa Tể quả thật đang đói. Mà thằng bé là một mẫu vật khá ổn. Nó sẽ vinh dự đón nhận Chúa Tể.
Nhưng giờ... mọi chuyện trong bóng tối của một đêm mới có vẻ đã khác.
Chúa Tể thấy nhiều lợi ích hơn đang chờ đợi.
Hắn cảm nhận được đau đớn trong ngực thằng bé, tim nó ban đầu đập nhanh, giờ đã bắt đầu chậm lại. Thằng bé nằm trên mặt đất, ôm chặt cổ họng, Chúa Tể đứng phía trên nó. Chúa Tể chọc móng tay sắc lẹm của ngón giữa nhô cao vào ngón cái, rồi, cẩn thận không để con giun nào trườn ra, nó cho một giọt trắng duy nhất rơi xuống cái miệng mở to của thằng bé, đáp xuống cái lưỡi đang thè ra.
Thằng bé đột nhiên rên lên, hóp hóp không khí. Trong miệng nó là vị đồng và băng phiến nóng - nhưng chỉ lát sau, nó đã thở lại bình thường. Có lần vì bị thách, Zack đã liếm hai đầu một viên pin chín vôn. Nó cảm thấy đúng cơn choáng đó trước khi phổi mở ra. Nó ngước nhìn Chúa Tể - sinh vật này, sự hiện diện này - với sự kính sợ của một kẻ được chữa lành.
