Trung tâm Vũ trụ Johnson im bặt khi đã bay được nửa quỹ đạo bóng tối của trạm, lúc họ vượt qua phần tối của Trái Đất. Cô đã mất liên lạc với Houston.
Ngay sau đó, Thalia cảm thấy những cú va chạm đầu tiên. Đó là các mảnh vỡ, rác thải không gian rơi xuống trạm. Không có gì quá bất thường - trừ tần suất của các đợt va chạm.
Quá nhiều. Quá sát nhau.
Cô thả nổi, bất động hết mức có thể, cố trấn tĩnh bản thân, cố suy nghĩ. Có gì đó không đúng.
Cô lần đường đến lỗ cửa sổ nhìn xuống Trái Đất. Từ đây có thể thấy được hai điểm sáng rất nóng ở phần ban đêm của hành tinh. Một điểm ở tại bờ rìa, ngay trên đỉnh hoàng hôn. Một điểm nữa ở gần phía Đông hơn.
Cô chưa từng chứng kiến thứ gì như thế, quá trình huấn luyện hay các sách hướng dẫn cô đã đọc cũng chẳng hề chuẩn bị cho cô trước cảnh tượng này. Cường độ ánh sáng, sức nóng rành rành của nó - chỉ là mấy chấm nhỏ trên quả địa cầu, nhưng con mắt nhà nghề của cô biết đó là những vụ nổ cực lớn.
Trạm bị tác động bởi một cú va chạm mạnh nữa. Đây không phải là những mảnh vụn kim loại nhỏ trong vũ trụ như bình thường. Thiết bị báo tình trạng khẩn cấp vang lên, đèn vàng chớp nháy gần cửa. Có gì đó đã làm thủng các tấm pin mặt trời. Như thể trạm vũ trụ đang bị tấn công. Bây giờ cô sẽ phải lên đồ và...
BÙMMM! Thứ gì đó vừa đập vào vỏ tàu vũ trụ. Cô bơi đến một máy tính và ngay lập tức thấy cảnh báo rò rỉ oxy. Rò rỉ rất nhanh. Bể oxy đã bị chọc thủng. Cô gọi các đồng nghiệp trên tàu, tiến đến nút thông khí.
Một cú va chạm lớn hơn rung chuyển cả thân tàu. Thalia mặc đồ phi hành gia nhanh hết mức có thể, nhưng trạm đã bị thủng. Cô chật vật đóng chặt mũ bảo hộ, lao đến khoảng chân không chết chóc. Với chút sức lực cuối cùng, cô mở van oxy ra.
Thalia trôi vào bóng tối, dần mất ý thức. Ý nghĩ cuối cùng của cô trước khi bị ngất không phải về chồng mà là về con chó của cô. Trong sự tĩnh lặng của vũ trụ, bằng cách nào đó, cô nghe thấy nó đang sủa.
Không bao lâu sau, Trạm Vũ trụ Quốc tế cũng nhập cùng những thứ trôi lềnh bềnh khác, va đập lung tung trong không gian, dần dần trượt ra khỏi quỹ đạo, trôi thẳng về phía Trái Đất.
---❊ ❖ ❊---
Đầu Setrakian quay mòng mòng trong khi ông nằm trên sàn Nhà máy Điện Hạt nhân Locust Valley đang kêu ầm ĩ.
Ông đang biến đổi. Ông có thể cảm nhận được điều đó.
Cơn đau thắt trong cổ họng ông mới chỉ là bắt đầu. Ngực ông sôi sục các hoạt động. Bọn giun máu đã yên vị và thả những thứ chúng mang theo: virus nhanh chóng lan khắp người ông, lấn át các tế bào của ông. Biến đổi ông. Cố nhào nặn lại ông.
Cơ thể ông không thể chịu đựng được sự biến đổi. Kể cả khi không có những mạch máu giờ đã suy yếu thì ông vốn cũng đã quá già, quá ốm yếu. Ông giống như một cành hoa hướng dương thân mảnh mai đang ngả xuống dưới sức nặng của đóa hoa đang phát triển. Hay một bào thai lớn lên từ những nhiễm sắc thể xấu.
Những giọng nói. Ông nghe thấy chúng. Tiếng ầm ì của một nhận thức cao hơn. Sự kết hợp của các sinh vật. Bản hòa tấu của những tạp âm.
Ông cảm thấy sức nóng. Từ nhiệt độ cơ thể đang ngày càng tăng của ông, nhưng cũng còn từ sàn nhà đang rung chuyển. Hệ thống làm lạnh lẽ ra phải ngăn nhiên liệu hạt nhân nóng chảy, nhưng nó đã thất bại - một cách có chủ đích. Nhiên liệu đã chảy qua đáy lõi lò phản ứng. Khi nó chạm đến mặt nước, phần đất bên dưới nhà máy này sẽ nổ tung trong một luồng hơi nước chết người.
Setrakian.
Giọng Chúa Tể trong đầu ông. Ra ra vào vào tâm trí ông. Đúng lúc đó, Setrakian thấy một hình ảnh, một thứ giống như đuôi xe tải - những chiếc xe tải của Vệ binh Quốc gia mà ông đã thấy bên ngoài cổng nhà máy. Cảnh tượng trên sàn, lờ mờ và đơn sắc, được nhìn qua đôi mắt của một sinh vật có khả năng nhìn đêm phát triển vượt quá khả năng con người.
Setrakian thấy cây gậy của ông - cây gậy của Sardu - gõ lộp cộp chỉ cách vài bước chân, như thể ông có thể với tay ra chạm vào nó một lần cuối cùng.
Cộp-cộp-cộp...
Ông đang thấy điều Chúa Tể thấy.
Setrakian, đồ ngốc.
Sàn xe tải rung lắc, phóng đi. Tầm nhìn chao đảo tới lui như thể được nhìn bởi một sinh vật đang quằn quại trong đau đớn.
Ngươi nghĩ đầu độc máu của ngươi thì có thể giết được ta hay sao?
Setrakian kéo người dậy, bò trên bốn chi, dựa vào sức mạnh tạm thời do sự biến đổi truyền cho ông.
Cộp-cộp...
Ta đã làm ngươi ốm yếu, Strigoi, Setrakian nghĩ. Lại một lần nữa, ta đã khiến ngươi suy yếu.
Và ông biết bây giờ Chúa Tể có thể nghe thấy ông.
Ngươi đã bị biến đổi.
Cuối cùng ta cũng đã giải thoát cho Sardu. Và sớm thôi, chính ta cũng sẽ được giải thoát.
Rồi ông không nói gì nữa, ma cà rồng Setrakian mới sinh đang lê lại gần lõi lò phản ứng nguy hiểm.
Áp suất tiếp tục tăng trong lò phản ứng hạt nhân. Một bong bóng hydro độc đang phồng ra ngoài tầm kiểm soát. Lớp bê tông cốt thép bao bên ngoài chỉ khiến vụ nổ cuối cùng tồi tệ hơn.
Setrakian lê người đi, cánh tay này theo sau cánh tay kia, chân này theo sau chân kia. Cơ thể ông đang biến đổi từ bên trong, tâm trí ông quay cuồng bởi những cảnh tượng của hàng ngàn con mắt, đầu ông vang lên hàng ngàn giọng nói đồng thanh.
Thời khắc đã điểm. Tất cả đều đang tiến xuống dưới mặt đất.
Cộp...
"Im đi, strigoi."
Rồi nhiên liệu hạt nhân chạm vào mặt nước. Mặt đất bên dưới nhà máy nổ tung, và nơi xuất xứ của con cổ Đại cuối cùng đã bị xóa sổ - cả Setrakian cũng vậy, trong cùng thời khắc đó.
Không còn nữa.
Bình áp suất nứt ra thả một đám mây phóng xạ bao trùm Long Island Sound.