Tàn Thế

Lượt đọc: 1277 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

Gus đi phía trước Angel ra khỏi nhà máy hạt nhân, tiến vào ngày cuối cùng mờ mịt, u ám. Giữa những tiếng chuông báo động dai dẳng, cậu nghe thấy một sự im ắng chết chóc, các máy phát điện không hoạt động nữa. Cậu cảm nhận được một tia điện áp thấp trong không khí, giống như tĩnh điện, nhưng có lẽ chỉ là vì cậu đã biết chuyện gì sắp đến.

Đúng lúc đó, một âm thanh quen thuộc cắt ngang trời. Một chiếc trực thăng. Gus tìm ánh đèn và thấy chiếc trực thăng bay vòng vòng phía sau hai cái tháp đang bốc hơi. Cậu biết đó không phải lực lượng cứu trợ đang trên đường đến. Cậu nhận ra đó hẳn là chuyến máy bay đưa Chúa Tể ra khỏi đây để nó không bị nướng chín cùng phần còn lại của Long Island.

Gus ra sau xe tải của Vệ binh Quốc gia. Lúc đầu, cậu đã thấy quả tên lửa Stinger, nhưng lại chọn các vũ khí nhỏ. Tất cả những gì cậu cần là một lý do.

Cậu lấy nó ra và kiểm tra hai lần để đảm bảo mình đã đặt nó đúng chiều. Nó nằm cân bằng vừa khéo trên vai cậu và nhẹ đến đáng ngạc nhiên đối với một vũ khí phòng không, có lẽ là gần mười sáu cân. Cậu chạy vượt qua Angel vẫn đang cà nhắc, đến bên hông tòa nhà. Chiếc trực thăng đang bay thấp xuống, hạ cánh ở một khu đất trống rộng rãi.

Chẳng khó để tìm ra cò bắn, cả ống ngắm cũng vậy. Cậu nhìn qua ống ngắm, và khi tên lửa đã dò ra nhiệt từ khói thải của trực thăng, nó phát ra một âm thanh cao vút, nghe như tiếng huýt sáo. Gus bóp cò và quả tên lửa bắn ra khỏi ống phóng. Động cơ phóng rời ra, động cơ tên lửa đặc chính cháy lên và quả Stinger bay đi như một vệt khói chạy dọc một sợi dây.

Chiếc trực thăng không nhìn ra nó đang bay đến. Quả tên lửa tiếp cận nó ở độ cao mấy trăm mét so với mặt đất và chiếc máy bay nổ tung ngay khi va chạm, vụ nổ làm nó dựng thẳng lên và quay như chong chóng đâm vào đám cây cối gần đó.

Gus ném ống phóng rỗng đi. Ngọn lửa rất tuyệt. Nó sẽ soi đường cho cậu đến bờ sông. Cửa sông Long Island Sound là con đường về nhà nhanh nhất và an toàn nhất.

Cậu nói thế với Angel, nhưng khi ánh lửa đằng xa rọi lên mặt người đô vật già, cậu có thể dám chắc có gì đó đã thay đổi.

"Tôi sẽ ở lại," Angel nói.

Gus cố gắng giải thích điều mà chính cậu cũng chỉ hiểu mơ hồ. "Cả chỗ này sẽ nổ tung. Đây là bom hạt nhân đấy."

"Tôi không thể bỏ ngang trận đấu." Angel vỗ vào chân để chứng tỏ rằng mình thực sự có ý đó theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. "Hơn nữa, tôi đã từng ở đây rồi."

"Ở đây?"

"Trong các bộ phim của tôi. Tôi biết nó sẽ kết thúc như thế nào. Kẻ xấu đối mặt với người tốt, và tất cả dường như đều hỏng bét."

"Angel," Gus nói, thấy nhất thiết phải đi ngay.

"Bao giờ tình thế cũng được cứu vãn - vào lúc cuối cùng."

Gus nhận thấy cựu đô vật đang càng lúc càng phân tâm. Cuộc vây hãm của ma cà rồng đang làm tâm trí ông, tầm nhìn của ông trở nên mệt mỏi. "Không phải ở đây. Không phải chống lại chuyện này."

Angel lôi từ sâu trong túi trước ra một mảnh vải. Ông chụp nó lên đầu, kéo chiếc mặt nạ bạc xuống sao cho chỉ để lộ đôi mắt và cái miệng. "Cậu đi đi," ông nói. "Trở về hòn đảo, tìm bác sĩ. Làm theo lời ông già. Còn tôi? Ông ấy không có kế hoạch cho tôi. Vậy nên tôi ở lại. Tôi chiến đấu."

Gus mỉm cười trước sự dũng cảm của người đàn ông Mexico điên rồ. Và đến lúc này cậu mới nhận ra Angel. Cậu hiểu tất cả - sức mạnh, dũng khí của ông già này. Từ hồi còn bé, cậu đã xem tất cả các bộ phim của người đô vật trên tivi. Vào cuối tuần, họ thường chiếu đi chiếu lại không ngừng. Và giờ cậu đang đứng cạnh người hùng của mình. "Thế giới này đúng là một chốn khốn nạn, nhỉ?"

Angel gật đầu nói, "Nhưng ta chỉ có duy nhất nó thôi."

Trong Gus dâng tràn niềm cảm mến dành cho ông bạn nhà quê đen đủi này. Cho thần tượng điện ảnh của cậu. Cậu ứa nước mắt vỗ hai tay lên hai bên vai người đàn ông to lớn này. Cậu nói, " Que viva el Ángel de Plata, culeros! "

Angel gật đầu. " Que viva! "

Sau đó, Angel quay lưng, khập khiễng bước về phía nhà máy điện điêu tàn.

---❊ ❖ ❊---

Đèn khẩn cấp lóe sáng, chuông báo động bên ngoài không vọng được vào trong phòng điều khiển. Các thiết bị đo lường ở tấm bảng trên tường nhấp nháy, khẩn nài bàn tay con người can thiệp.

Setrakian quỳ gối trên sàn, phía bên kia thi thể bất động của Eichhorst. Đầu Eichhorst lăn gần vào góc. Một trong những chiếc gương bỏ túi của Setrakian đã nứt, và ông đang dùng phần mặt sau bằng bạc để nghiền nát những con giun máu tìm đến ông. Bằng tay còn lại, ông cố nhặt mấy viên thuốc trợ tim lên, nhưng các ngón tay khòng khoèo và các đốt ngón tay bị viêm khớp lại chẳng suôn sẻ nắm giữ được.

1. Thiên Sứ Bạc muôn năm! (tiếng Tây Ban Nha).

Và rồi ông nhận ra một sự hiện diện, sự xuất hiện đột ngột của nó đã làm thay đổi bầu không khí của căn phòng vốn đã ngột ngạt. Không luồng khói, không tiếng sấm. Một cú đòn tâm trí còn nghẹt thở hơn cả cảnh dàn dựng trên sân khấu. Setrakian không cần nhìn lên cũng biết đó là Chúa Tể - nhưng ông vẫn nhìn lên, từ gấu áo choàng tối màu đến khuôn mặt hống hách của nó.

Da thịt nó đã lột ra đến lớp hạ bì, để chừa lại vài mảng da bị mặt trời nướng chín. Một con quái vật đỏ lòm loang lổ vài mảng đen. Mắt nó vằn lên một sắc đỏ máu me hơn trước. Những con giun tuần hoàn lợn cợn bên dưới lớp bề mặt như các dây thần kinh co giật điên cuồng.

Xong cả rồi.

Chúa Tể nắm cái cán đầu sói ở thanh kiếm của Setrakian trước khi ông già kịp phản ứng. Sinh vật này giữ lưỡi kiếm bạc để xem xét theo đúng cách một người cầm que lửa đang bừng cháy.

Thế giới là của ta.

Chúa Tể, chuyển động chỉ là một bóng mờ, lấy cái vỏ gỗ dưới sàn ở phía bên kia Setrakian. Hắn tra kiếm vào vỏ, vùi thanh kiếm vào khoảng trống của cây gậy độc đáo rồi khóa cây gậy đã được nối lại bằng một cú xoay cổ tay mạnh mẽ và đột ngột.

Sau đó, hắn để lại chân gậy xuống sàn. Tất nhiên, cây gậy dài quá cỡ này vừa vặn tuyệt đối với hắn: nó thuộc về người khổng lồ Sardu, mà Chúa Tể lại đang trú trong cơ thể anh.

Nhiên liệu hạt nhân bên trong lõi lò phản ứng đang bắt đầu nóng chảy. Nhà máy này được xây dựng sử dụng các thiết bị an toàn hiện đại, nhưng các quy trình ngăn chặn tự động chỉ trì hoãn chuyện không thể tránh mà thôi. Vụ rò rỉ sẽ xảy ra, làm hỏng và phá hủy nơi xuất xứ này của con thứ sáu, cũng là thành viên duy nhất còn sót lại trong dòng giống của ta. Sự tích tụ hơi nước sẽ dẫn đến một vụ nổ lò phản ứng thảm khốc và giải phóng một lớp bụi phóng xạ.

Chúa Tể thọc mạnh đầu gậy vào sườn Setrakian, ông già nghe thấy và cảm thấy một tiếng rắc, liền cuộn người lại trên sàn.

Khi bóng của ta phủ lên ngươi, Setrakian, nó cũng phủ lên hành tinh này. Đầu tiên, ta lây nhiễm những người ở quanh ngươi, giờ ta đã lây nhiễm cho toàn địa cầu. Thế giới nửa sáng nửa tối của ngươi là không đủ. Ta đã mong chờ hoàng hôn vĩnh viễn này từ rất lâu rồi. Quả cầu lục lam ấm áp này run rẩy khi ta chạm vào, trở thành một hòn đá đen lạnh lẽo, mục ruỗng và phủ đầy sương. Hoàng hôn của nhân loại chính là bình minh của mùa thu hoạch máu.

Sau đó, đầu Chúa Tể xoay vài độ về phía cửa. Hắn không hoảng sợ, thậm chí chẳng bực mình, giống như tò mò hơn. Setrakian cũng quay lại, gợn lên hy vọng. Cánh cửa mở ra và Angel khập khiễng bước vào, đeo chiếc mặt nạ ni lông màu bạc sáng bóng khâu chỉ đen.

"Không," Setrakian hổn hển.

Angel mang theo vũ khí tự động, và khi thấy sinh vật mặc áo choàng cao hai mét rưỡi đứng sừng sững phía trên Setrakian, ông nã đạn vào tên ma cà rồng Chúa.

Sinh vật đứng đó một lúc, nhìn chằm chằm đối thủ rõ là buồn cười của mình. Nhưng khi đạn bay, Chúa Tể, theo bản năng, biến thành một bóng mờ - đạn bay thẳng qua phòng, cắm vào thiết bị cảm ứng xếp dọc bức tường. Chúa Tể dừng lại bên hông phòng, chỉ hiện rõ trong tích tắc, nhưng đến khi Angel quay lại bắn, con ma cà rồng lại dịch chuyển. Đạn găm vào một bảng điều khiển, tia lửa bắn tóe khỏi tường.

Setrakian dồn sự chú ý trở lại sàn, điên cuồng nhặt mấy viên thuốc nhỏ tí.

Chúa Tể chậm lại, như bóng ma hiện ra trước mặt Angel. Người đô vật đeo mặt nạ thả cạch khẩu súng đại xuống và nhào vào sinh vật kia.

Chúa Tể đã để ý thấy cái đầu gối yếu ớt của người khổng lồ, nhưng những thứ đó có thể sửa chữa được. Cơ thể đã già, nhưng kích thước thích hợp. Có lẽ là phù hợp để trú ngụ tạm thời.

Chúa Tể né Angel. Người đô vật quay ngoắt lại, nhưng Chúa Tể đã lại ra sau lưng ông. Vẫn đánh giá Angel, Chúa Tể đập vào gáy ông, nơi mép mặt nạ khâu chỉ tiếp xúc với da. Người đô vật lại nhảy dựng lên.

Angel đang bị đùa giỡn, và ông không thích điều đó. Ông quay ngoắt lại và vung bàn tay để không, tóm trúng cằm Chúa Tể với một cú đòn xòe tay. Chiêu "Nụ hôn Thiên sứ".

Đầu sinh vật bật ngửa ra sau. Angel kinh ngạc với chính mình vì đã hạ đòn thành công. Chúa Tể nhìn xuống kẻ báo thù đeo mặt nạ, tốc độ của mấy con giun lợn cợn dưới da chứng tỏ cơn thịnh nộ của hắn.

Dưới lớp mặt nạ, Angel mỉm cười khoái chí.

"Ngươi muốn ta lộ diện, đúng không?" ông nói. "Bí ẩn sẽ theo ta xuống mồ. Mặt ta phải luôn được che kín."

Đây là câu nói nổi tiếng trong mọi bộ phim của Thiên Sứ Bạc, được lồng nhiều thứ tiếng khắp thế giới - những lời mà người đô vật đã chờ suốt mấy thập kỷ để được nói trong đời thực. Nhưng Chúa Tể chơi bời thế đủ rồi.

Nó dốc toàn lực dùng mu bàn tay khổng lồ đánh Angel. Hàm và xương gò má bên trái vỡ vụn bên trong chiếc mặt nạ, mắt trái người đô vật cũng theo đó ra đi.

Nhưng Angel không bỏ cuộc. Bằng nỗ lực to lớn, ông đứng dậy. Run rẩy, đầu gối đau như dần, sặc máu của chính mình... nhưng trong tâm trí, ông đã quay ngược thời gian trở về với chốn hạnh phúc tuổi trẻ.

Ông thấy chóng mặt, ấm áp, dồi dào sinh lực và nhớ ra ông đang ở phim trường. Tất nhiên rồi - ông đang quay phim. Con quái vật trước mặt ông chẳng qua chỉ là một hiệu ứng đặc biệt hay ho - một diễn viên phụ mặc phục trang. Vậy tại sao lại đau đến thế? Và chiếc mặt nạ của ông: nó có mùi là lạ. Giống mùi tóc chưa gội và mồ hôi. Nó có mùi giống một thứ bị lãng quên trong kho. Nó có mùi của ông.

Một bong bóng máu rỗng dâng lên trong cổ họng ông và vỡ ra thành một tiếng rên rỉ nhỏ. Hàm và phần bên trái mặt ông đã nát vụn, giờ chiếc mặt nạ bốc mùi là thứ duy nhất giữ khuôn mặt người đô vật già lại một chỗ.

Angel làu bàu và lao đến chỗ đối thủ. Chúa Tể thả cây gậy ra để dùng cả hai tay tóm người đàn ông to lớn và trong thoáng chốc đã xé ông ra thành hai mảnh.

Setrakian cố nén tiếng khóc. Ông vẫn đang nhồi thuốc vào dưới lưỡi - dừng lại vừa kịp lúc Chúa Tể chuyển sự chú ý về phía ông.

Chúa Tể nắm vai Setrakian nhấc ông già yếu ớt lên khỏi sàn. Setrakian lủng lẳng trên không trước mặt Chúa Tể, bị siết chặt bởi đôi tay máu me của con ma cà rồng. Chúa Tể kéo ông gần lại, Setrakian nhìn thẳng vào khuôn mặt kinh tởm của nó, khuôn mặt của kẻ hút máu ngập tràn vẻ quỷ quyệt cổ xưa.

Xét trên một phương diện nào đó, ta tin là ngươi đã luôn muốn điều này, giáo sư. Ta nghĩ ngươi đã luôn tò mò muốn biết về phe bên kia.

Setrakian không thể đáp trả vì thuốc đang tan ra dưới lưỡi ông. Nhưng ông không cần phải dùng miệng để trả lời Chúa Tể. Thanh kiếm của ta ngân nga tiếng bạc, ông nghĩ.

Ông thấy chóng mặt, thuốc đang phát huy tác dụng, che phủ suy nghĩ của ông - che giấu ý định thật sự của ông không cho Chúa Tể biết. Bọn ta đã học được nhiều điều từ cuốn sách. Bọn ta biết Chernobyl là một cái bẫy... Ông nhìn mặt Chúa Tể. Ông xiết bao mong mỏi được thấy nỗi sợ hiện trên đó. Tên của ngươi. Ta biết tên thật của ngươi. Ngươi có muốn nghe không... Ozryel?

Và rồi miệng Chúa Tể há mở, vòi chích phẫn nộ phóng ra, táp và đâm vào cổ Setrakian, cắt đứt dây thanh quản của ông và nhồi vào động mạch cảnh. Khi bị mất giọng, Setrakian không thấy đau đớn, chỉ nhức nhối cả người vì bị uống máu. Sự đình trệ của hệ thống tuần hoàn và các cơ quan được nó đưa máu tới dẫn đến một cú sốc.

Mắt Chúa Tể đỏ rực, vừa trừng trừng nhìn mặt con mồi vừa mãn nguyện uống máu. Setrakian đối mắt với ánh nhìn chăm chăm của sinh vật này, không phải để thách thức mà cốt quan sát và chờ đợi một dấu hiệu nào đó cho thấy sự khó chịu. Ông cảm nhận được dao động của những con giun máu đang trườn khắp cơ thể ông, tham lam dò xét và xâm chiếm bản thể của ông.

Đột nhiên, Chúa Tể nhảy dựng lên như thể bị nghẹn. Đầu hắn giật ngược ra sau, mí mắt giần giật. Tuy nhiên, vòi chích vẫn dính chặt, ngoan cố tiếp tục uống cho đến phút cuối. Cuối cùng Chúa Tể cũng rời ra - toàn bộ quá trình chỉ mất chưa tới nửa phút - vòi chích đỏ rực của nó rụt lại. Chúa Tể nhìn Setrakian chằm chằm, đọc được sự thích thú trong mắt ông, rồi loạng choạng lùi lại một bước. Mặt nó co rúm lại, các con giun máu giảm tốc độ, cái cổ dày của nó ọe khan.

Nó thả Setrakian rơi xuống sàn và lảo đảo bỏ đi, cảm thấy nhộn nhạo trước bữa ăn máu của ông già. Một cảm giác như thiêu đốt cuộn lên trong dạ dày ông.

Setrakian nằm trên sàn phòng điều khiển trong màn khói mờ, máu chảy qua vết thương bị vòi chích đâm thủng. Ông cuối cùng cũng thả lỏng lưỡi, cảm thấy viên thuốc cuối cùng trong hàm đã tan. Ông đã nuốt nitroglycerin làm giãn mạch máu và thuốc làm loãng máu được chiết xuất từ thuốc diệt chuột của Fet với liều lượng cực lớn, rồi truyền nó sang Chúa Tể.

Fet quả thật đã đúng: các sinh vật này không có cơ chế xổ ruột. Khi đã tống vào dạ dày chất gì thì chúng không thể nôn nó ra.

Ruột gan bỏng rát, Chúa Tể xuyên qua cánh cửa như một bóng mờ, xông thẳng về phía những hồi chuông báo động inh ỏi.

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »