Setrakian tiến vào phòng điều khiển và thấy một sinh vật đơn độc trong bộ vest cũ đang đứng trước một dãy bảng, quan sát các công tơ xoay ngược lại khi hệ thống không hoạt động nữa. Các đèn khẩn cấp màu đỏ nháy sáng ở mọi góc phòng, dù chuông báo động đã bị tắt tiếng.
Eichhorst chỉ xoay đầu lại, đôi mắt đỏ dán chặt vào cựu tù nhân trong trại của mình. Mặt hắn không có vẻ lo lắng - nó không có khả năng thể hiện các cảm xúc tinh tế và gần như chỉ biểu lộ những phản ứng lớn hơn, chẳng hạn như ngạc nhiên.
"Ngươi đến vừa đúng lúc," nó nói, quay lại các màn hình giám sát.
Setrakian, kiếm sát sườn, đi lòng vòng sau lưng sinh vật.
"Hẳn là ta vẫn chưa chúc mừng ngươi vì đã giành được cuốn sách. Hành động khôn ngoan đấy, khi gài bẫy Palmer như vậy."
"Ta những tưởng sẽ gặp ông ta ở đây."
"Ngươi sẽ không gặp lại hắn nữa đâu. Hắn không bao giờ đạt được ước mơ vĩ đại của mình, chính xác là vì hắn không hiểu rằng cái quan trọng là ý nguyện của Chúa Tể chứ không phải tham vọng của hắn. Lũ sinh vật các ngươi và những hy vọng đáng thương của các ngươi."
Setrakian nói, "Tại sao lại là ngươi? Sao hắn giữ ngươi lại?"
"Chúa Tể học hỏi từ con người. Đó là yếu tố cơ bản trong sự vĩ đại của ngài. Ngài quan sát và thấy. Giống loài các ngươi đã dẫn lối cho ngài đến kết cục của chính các ngươi. Ta chỉ thấy một đàn động vật, nhưng ngài thấy các khuôn mẫu hành vi. Ngài lắng nghe những gì các ngươi nói trong khi ta ngờ là các ngươi còn không biết mình đang nói."
"Ý ngươi là hắn học hỏi từ ngươi? Học cái gì?" Setrakian nắm chặt chuôi kiếm khi Eichhorst quay lại. Ông nhìn tên cựu trại trưởng - và đột nhiên, ông hiểu ra.
"Không dễ để thiết lập và vận hành trơn tru một khu trại. Phải có một kiểu người thông tuệ đặc biệt để giám sát sự hủy diệt có hệ thống của một con người với hiệu suất tối đa. Ngài đã vận dụng hiểu biết đặc biệt của ta."
Setrakian khô ran cả người. Ông có cảm tưởng da thịt mình đang tróc ra khỏi xương.
Trại tập trung. Những chuồng người. Các nông trại máu trải khắp nước, khắp thế giới.
Xét trên một khía cạnh nào đó, Setrakian đã luôn biết. Luôn biết nhưng chưa bao giờ muốn tin. Ông đã thấy điều đó trong mắt Chúa Tể lần đầu tiên họ gặp nhau ở trại Treblinka. Sự bất nhân của chính con người đối với con người đã kích thích ham muốn tàn phá của con quái vật. Qua các hành động tàn bạo của mình, chúng ta đã cho kẻ thù tối thượng thấy ngày tàn của chúng ta, chào đón hắn như thể đã được tiên tri.
Tòa nhà rung lắc, dãy màn hình giám sát tắt phụt.
Setrakian húng hắng lấy giọng. "Bây giờ Chúa Tể của ngươi đang ở đâu?"
"Ngài ở mọi nơi, ngươi không biết sao? Ở đây, bây giờ. Theo dõi ngươi. Thông qua ta."
Setrakian chuẩn bị sẵn sàng, tiến lên một bước. Kế hoạch của ông đã rõ. "Chắc hắn hài lòng với tác phẩm của ngươi lắm. Nhưng giờ hắn chẳng cần ngươi nữa. Ta cũng vậy."
"Ngươi coi thường ta, tên Do Thái."
Eichhorst có vẻ chẳng tốn nhiều công sức nhảy vọt lên bảng điều khiển gần đó, tránh khỏi phạm vi tấn công của Setrakian. Setrakian giơ thanh kiếm bạc lên, chĩa mũi kiếm về phía cổ họng tên Đức Quốc xã. Cánh tay Eichhorst buông thõng hai bên, các ngón tay dài cà vào lòng bàn tay. Nó giả vờ tấn công; Setrakian đánh trả nhưng không tiến gần thêm chút nào. Con ma cà rồng già nhảy lên một bảng điều khiển khác, giậm giày lên các nút điều khiển nhạy bén của căn phòng vô cùng tinh nhạy này. Setrakian vung kiếm theo dấu nó - cho đến khi ông lảo đảo.
Tay vẫn cầm cây gậy vỏ kiếm gỗ, Setrakian đè các khớp tay cong queo lên ngực, trên chỗ trái tim.
"Mạch của ngươi đập bất thường quá đấy."
Setrakian nhăn mặt loạng choạng. Ông đã cường điệu hóa nỗi đau của mình, nhưng không phải vì Eichhorst. Cánh tay cầm kiếm của ông cong xuống, nhưng ông vẫn giơ cao thanh kiếm.
Eichhorst nhảy xuống sàn, quan sát Setrakian, thoáng vẻ hoài niệm.
"Ta đã không còn nhận thức được nhịp tim. Sự phập phồng của phổi. Bộ bánh răng rẻ mạt và tiếng tích tắc chậm chạp của đồng hồ sinh học con người."
Setrakian dựa vào bảng điều khiển. Chờ lấy lại sức để đánh tiếp.
"Vậy mà ngươi thà bỏ mạng còn hơn sống tiếp ở một hình thức vĩ đại hơn?"
Setrakian đáp, "Thà chết với tư cách con người còn hơn sống dưới lốt quái vật."
Ngươi không nhận thấy rằng đối với tất cả các sinh vật yếu thế hơn, các ngươi chính là quái vật sao? Chính các ngươi đã chiếm hành tinh này làm của riêng. Và giờ đến lượt loài giun.
Mắt Eichhorst rung rung chốc lát, mí mắt đang nháy nháy khép lại.
Ngài ra lệnh cho ta biến đổi ngươi. Ta không ưa máu ngươi. Lối giao phối cận huyết của dân Do Thái đã bồi đắp dòng máu các ngươi trở nên mặn chát và đầy khoáng chất giống như sông Jordan.
"Ngươi sẽ không biến đổi ta. Đến Chúa Tể còn không thể biến đổi ta nữa là."
Eichhorst dịch sang một bên, vẫn chưa cố thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
Vợ ngươi đã vùng vẫy vật lộn, nhưng cô ta không hề kêu la. Ta đã nghĩ chuyện đó thật kỳ lạ. Thậm chí không một tiếng rên rỉ. Chỉ một từ duy nhất. "Abraham."
Setrakian cho phép mình phát tiết, muốn con ma cà rồng đến gần hơn. "Cô ấy đã thấy cái kết. Cô ấy đã tìm thấy niềm an ủi trong khoảnh khắc đó, vì biết rằng một ngày nào đó, ta sẽ trả thù cho cô ấy."
Cô ta gọi tên ngươi và ngươi không có ở đó. Ta tự hỏi không biết ngươi có hét lên khi cái kết đến.
Setrakian gần như khuỵu một bên gối xuống, ông bèn hạ kiếm, chống đầu nhọn xuống sàn làm điểm tựa, giữ cho ông khỏi ngã.
Bỏ vũ khí sang bên đi, tên Do Thái.
Setrakian nâng kiếm, giơ cán kiếm lên trước mặt để xem xét đường viền lưỡi kiếm bạc cổ. Ông nhìn cái chuôi đầu sói, cảm nhận sức nặng đối trọng của nó.
Chấp nhận số phận của ngươi đi.
"À," Setrakian nói, nhìn Eichhorst đứng cách đó chỉ vài bước chân. "Nhưng ta vốn đã chấp nhận rồi."
Setrakian dồn hết sức vào cú ném. Thanh kiếm bay qua khoảng không giữa họ và đâm xuyên Eichhorst ngay chỗ dưới tấm giáp che ngực, chính giữa thân trên hắn, giữa hàng cúc trên bộ vest. Con ma cà rồng ngã vào bảng điều khiển phía sau, hai cánh tay cong xuống như để giữ thăng bằng. Chất bạc chết chóc đang ở trong cơ thể hắn và hắn không thể chạm vào nó để rút thanh kiếm ra. Hắn bắt đầu co giật khi các chất độc diệt virus của bạc lan ra ngoài như một căn bệnh ung thư ghê gớm. Máu trắng xuất hiện quanh lưỡi kiếm và con giun đầu tiên thoát ra.
Setrakian lê người dậy, ngập ngừng đứng trước Eichhorst. Ông đứng đó, không hề có cảm giác thắng trận, chỉ hơi thấy thỏa mãn. Ông lựa tư thế sao cho chắc chắn mắt của con ma cà rồng chĩa thẳng vào ông - và bởi vậy, là mắt của Chúa Tể - và nói, "Thông qua hắn, ngươi đã cướp đoạt tình yêu của ta. Giờ ngươi sẽ phải tự mình biến đổi ta." Rồi ông nắm cán kiếm, từ từ rút nó ra khỏi ngực Eichhorst.
Con ma cà rồng dựa lưng vào bảng điều khiển, hai bàn tay vẫn tóm vào hư không. Nó bắt đầu trượt sang bên phải, cứng đơ người đổ xuống, còn Setrakian, với thể trạng suy yếu, tiên liệu quỹ đạo rơi của Eichhorst và đặt mũi kiếm xuống sàn. Lưỡi kiếm đặt ở một góc khoảng bốn mươi độ, góc của lưỡi dao trên máy chém.
Cơ thể Eichhorst đổ rạp xuống, cổ nó rơi ngang lưỡi kiếm, và tên Đức Quốc xã đã bị tiêu diệt.
Setrakian chùi hai mặt lưỡi kiếm bạc vào ống tay áo choàng của con ma cà rồng, lau sạch rồi lùi tránh đám giun máu đang thoát ra khỏi cái cổ hở toang của Eichhorst. Ngực ông thắt lại như một cái nút. Ông với lấy lọ thuốc, và khi đang cố mở nó ra bằng bàn tay cong queo, ông làm đổ thuốc xuống sàn phòng điều khiển.