Tàn Thế

Lượt đọc: 1274 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

Eph cảm tưởng như đã chạy được mười dặm vào đường hầm North River. Được dẫn lối chỉ bằng chiếc kính nhìn đêm của Fet, nhìn ra cảnh quan những đường ray bất biến trong ánh sáng xanh, việc Eph đi xuống dưới lòng sông Hudson quả là một hành trình điên dại. Chóng mặt, phát rồ và hổn hển thở lấy hơi, anh bắt đầu thấy các vệt trắng phát sáng dọc thanh nối đường tàu.

Anh giảm tốc độ vừa đủ để lôi một cây đèn Luma ra khỏi ba lô. Ánh đèn cực tím rọi thấy vô số màu sắc, những chất sinh học do các ma cà rồng thải ra. Các vết này còn mới, mùi amoniac khiến anh chảy nước mắt. Chất thải nhiều thế này chứng tỏ vừa có một bữa tiệc no say.

Eph chạy cho đến khi thấy khoang đuôi của đoàn tàu trật bánh. Không có tiếng động; tất cả đều im lìm. Eph vòng sang phải, nhìn về phía trước chỗ đầu máy hoặc khoang hành khách đầu tiên trật khỏi đường ray, đổ nghiêng vào tường đường hầm. Anh bước vào một cánh cửa mở, đặt chân lên con tàu tăm tối. Qua tầm nhìn màu xanh, anh quan sát cảnh tàn sát. Các thi thể chất chồng trên ghế, đè lên nhau, chồng đống dưới sàn. Tất cả đều sắp biến thành ma cà rồng, thời hạn bắt đầu tỉnh dậy là ngay hoàng hôn tiếp theo. Giờ không có thời gian để giải thoát tất cả bọn họ. Hay soi kỹ từng gương mặt.

Không. Anh biết Nora thông minh hơn thế.

Anh nhảy ra ngoài, vòng qua bên kia tàu và thấy bọn rình mò. Bốn con, mỗi bên hai con, mắt chúng qua kính nhìn đêm phản chiếu như gương. Cây đèn Luma khiến chúng cứng đờ, những khuôn mặt đói khát liếc mắt nhìn anh trong khi chúng lùi lại, cho phép anh đi qua.

Eph hiểu rõ chúng. Anh đi giữa hai cặp ma cà rồng, đếm đến ba rồi với tay ra sau lưng, rút thanh kiếm ra khỏi ba lô và quay phắt lại.

Bắt quả tang chúng đang tiến đến, anh chém hai kẻ công kích đi đầu, đuổi theo hai con rút lui và chém gục chúng không chút do dự.

Trước khi thi thể của chúng khuỵu xuống đường ray, Eph đã quay trở lại vệt chất thải ma cà rồng còn ướt. Nó dẫn đến một lối vào ở bức tường bên trái, bên kia tường là đường ray hướng về Manhattan. Eph đi theo những màu sắc cuộn xoáy, lờ đi cảm giác ghê tởm của mình, chạy xuyên qua đường hầm tối. Anh băng qua hai cái xác bị chém - chỗ máu nhỏ ra sáng lên dưới ánh đèn cực tím cho thấy chúng là Strigoi - rồi nghe thấy tiếng huyên náo phía trước.

Anh gặp khoảng chín mười sinh vật đang tụm lại ở một cánh cửa. Chúng tản ra khi cảm nhận được anh, và Eph huơ huơ cây đèn Luma không cho con nào lẻn ra sau lưng anh.

Cánh cửa. Zack đang ở trong, Eph thầm nhủ.

Anh bắt đầu chém giết, tấn công trước khi bọn ma cà rồng có thể chung tay hạ anh. Chém và đốt. Sự tàn bạo thú tính của anh hơn hẳn bọn chúng. Tình phụ tử của anh đánh bại cơn khát máu của chúng. Đây là trận chiến giành mạng sống của con trai anh, và đối với một người cha bị đẩy đến bờ vực, suy nghĩ giết chóc đến rất nhanh. Việc giết chóc rất dễ dàng.

Anh đến chỗ cánh cửa, leng keng gõ thanh kiếm loang máu trắng vào đó. "Zack! Bố đây! Mở cửa đi!"

Bàn tay đang nắm chắc cửa từ bên trong xoay chốt, và Eph mở tung cánh cửa ra. Nora đang đứng đó, đôi mắt to tròn bừng lên như cây pháo sáng đang cháy trong tay cô. Cô trân trối nhìn anh một hồi lâu, như thể đang xác thực đó đúng là anh - vẫn là con người - rồi ùa vào vòng tay anh. Đằng sau cô, ngồi trên một cái hộp trong chiếc áo choàng mặc ở nhà với ánh mắt buồn bã nhìn chằm chằm vào góc phòng, là mẹ của Nora.

Eph vòng tay ôm Nora trong tư thế tốt nhất sao cho lưỡi kiếm ướt máu không chạm vào cô. Rồi, nhận ra phần còn lại của nhà kho trống trơn, anh đẩy cô lùi lại.

"Zack đâu?" anh hỏi.

---❊ ❖ ❊---

Gus lao thẳng qua cổng ngoài đang mở, cái bóng đen ngòm của hai tháp làm lạnh lừng lững đằng xa. Các camera an ninh cảm biến chuyển động gắn trên các cột trắng cao như mấy cái đầu cắm trên cọc, không thể theo dấu chiếc Hummers của họ khi nó đi qua. Con đường vừa dài vừa ngoằn ngoèo, và họ mãi vẫn chưa đến nơi.

Setrakian ngồi ở ghế hành khách, đặt một tay lên tim. Những hàng rào cao giăng kẽm gai trên nóc; hai tòa tháp xả ra hơi nước trông như làn khói. Cảnh hồi tưởng về trại tập trung khiến lòng ông nhộn nhạo.

"Federales," Angel nói từ ghế sau.

Các xe tải của Vệ binh Quốc gia đậu ở cổng dẫn vào khu an ninh bên trong. Gus đi chậm lại, chờ một tín hiệu hay mệnh lệnh nào đó để cậu biết đường tìm cách chống đối.

Khi không thấy mệnh lệnh nào, cậu bèn đánh xe vào dừng lại ngay cổng. Cậu xuống khỏi chiếc Hummer , không tắt động cơ, kiểm tra chiếc xe tải đầu tiên. Trống trơn. Chiếc thứ hai cũng vậy. Không có gì, trừ những vết máu đỏ bắn trên kính chắn gió và bảng đồng hồ, cùng một vũng máu khô ở ghế trước.

Gus vòng ra sau xe tải, nhấc tấm vải bạt lên. Cậu vẫy tay gọi Angel, rồi ông khập khiễng đi tới. Họ cùng quan sát giá đựng các vũ khí nhỏ. Angel khoác lên mỗi bên vai rộng một khẩu súng tiểu liên tự động, ôm theo một cây súng trường. Đạn dự phòng được nhét vào túi và áo. Gus mang hai khẩu tiểu liên tự động Colt về chỗ chiếc Hummer .

Họ lách qua mấy chiếc xe tải tiến vào các tòa nhà đầu tiên. Xuống xe, Setrakian nghe tiếng máy móc ầm ĩ và nhận ra nhà máy đang hoạt động nhờ các máy phát điện dự phòng chạy bằng dầu. Hệ thống an toàn dư thừa đang vận hành tự động, giữ cho lò phản ứng bỏ hoang không bị ngắt điện.

Trong các tòa nhà đầu tiên, họ gặp một toán lính bị biến đổi - những ma cà rồng mặc quần áo dã chiến. Gus đằng trước và Angel khật khưỡng phía sau, họ di chuyển qua đám ma cà rồng, thô bạo xé toạc cơ thể chúng. Chúng lảo đảo vì đạn, nhưng chúng sẽ không gục xuống trừ phi gãy đốt sống cổ.

"Ông biết phải đi đâu chứ?" Gus hỏi qua vai.

"Tôi không biết," Setrakian đáp.

Ông đi theo các điểm kiểm tra an ninh, đẩy mở những cánh cửa có nhiều biển cảnh báo nhất. Ở đây không còn lính ma cà rồng, chỉ có những công nhân nhà máy biến thành bảo vệ và lính canh. Càng gặp nhiều kháng cự, Setrakian biết ông càng đến gần phòng điều khiển.

Setrakian.

Ông già bám lấy tường.

Chúa Tể. Ở đây...

"Giọng" Chúa Tể vang lên trong đầu ông mạnh mẽ hơn các con Cổ Đại rất nhiều. Như thể một bàn tay đang siết cuống não ông và quất vào cột sống ông như một ngọn roi.

Angel chìa bàn tay dày thịt ra đỡ Setrakian đứng thẳng lại và gọi Gus.

"Chuyện gì thế?" Gus hỏi, sợ Setrakian lên cơn đau tim.

Họ không nghe thấy nó. Chúa Tể chỉ nói với một mình Setrakian.

"Hắn đang ở đây," Setrakian nói. "Chúa Tể."

Gus ngó nghiêng, vô cùng cảnh giác. "Hắn ở đây sao? Tuyệt. Đi bắt hắn nào."

"Không. Cậu không hiểu. Cậu chưa từng đối mặt với hắn. Hắn không giống các con cổ Đại. Những khẩu súng này chẳng là cái đinh gì với hắn. Hắn sẽ tránh được đạn."

Gus nạp đạn cho khẩu súng đang bốc khói của mình và nói, "Tôi đi quá xa với thứ này rồi. Giờ chẳng có gì làm tôi sợ cả."

"Tôi biết, nhưng cậu không thể đánh bại hắn theo cách này. Không phải ở đây, cũng không phải bằng những thứ vũ khí được tạo ra để giết người." Setrakian chỉnh lại bộ vest, đứng thẳng lên. "Tôi biết hắn muốn gì."

"Được rồi. Đó là gì?"

"Một thứ chỉ tôi mới có thể cho hắn."

"Cuốn sách chết tiệt đó sao?"

"Không. Nghe này, Gus. Hãy trở lại Manhattan. Nếu đi bây giờ, cậu vẫn còn hy vọng có thể thoát kịp. Gia nhập với Eph và Fet nếu cậu có thể. Dù có chuyện gì thì cậu cũng phải ở sâu dưới lòng đất."

"Nơi này sắp nổ à?" Gus nhìn Angel, lúc này đang thở dốc và bấu lấy cái chân đau. "Vậy hãy quay về cùng chúng tôi. Đi thôi. Nếu ông không thể đánh bại hắn ở đây."

"Tôi không thể ngưng phản ứng chuỗi hạt nhân này được. Nhưng... tôi có thể tác động đến phản ứng chuỗi lây nhiễm dịch ma cà rồng."

Chuông báo động vang lên - những tiếng còi lanh lảnh cách nhau khoảng một giây - khiến Angel giật mình, kiểm tra cả hai đầu hành lang.

"Tôi đoán là các máy phát điện dự phòng đang yếu dần," Setrakian bảo. Ông tóm áo Gus, nói át tiếng còi hú. "Cậu muốn bị nướng sống ở đây à? Cả hai người - đi đi."

Gus vẫn đứng đó với Angel trong lúc ông già bước tiếp, tuốt thanh kiếm ra khỏi cây gậy. Gus nhìn ông già còn lại mà cậu phải coi sóc, người đô vật rã rượi, đẫm mồ hôi, đôi mắt to tràn ngập hoang mang. Chờ được chỉ bảo phải làm gì tiếp theo.

"Đi thôi," Gus nói. "Ông nghe ông ấy nói rồi đấy."

Cánh tay vạm vỡ của Angel ngăn cậu lại. "Cứ để ông ấy ở đây sao?"

Gus lắc đầu nguầy nguậy, biết rõ chẳng có giải pháp nào tốt cả. "Tôi còn sống là nhờ ông ấy. Với tôi, cho dù ông chủ tiệm cầm đồ nói gì, thì cứ làm theo như vậy. Giờ thì cố gắng rời xa đây hết mức có thể, trừ phi ông muốn thấy hài cốt của chính mình."

Angel vẫn đang nhìn theo Setrakian, và Gus buộc phải kéo ông đi.

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »