Tàn Thế

Lượt đọc: 1272 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

Họ đến tòa nhà ở Công viên Trung tâm trên hai chiếc xe lấy trộm của khách sạn, không hề bị quân đội cản trở suốt quãng đường đi. Bên trong, điện mất, thang máy không hoạt động. Gus và băng Sapphires đi cầu thang bộ, nhưng Setrakian không leo lên tầng cao nhất được. Fet không đề nghị cõng ông lên; Setrakian kiêu hãnh đến nỗi thậm chí sẽ không đòi hỏi hay nghĩ đến chuyện đó. Chướng ngại này có vẻ không thể vượt qua được, và Setrakian, tay ôm quyển sách bạc, dường như già yếu hơn bao giờ hết.

Fet để ý thấy thang máy là loại cũ dùng cửa gập. Theo linh cảm, anh nghiên cứu các cánh cửa gần cầu thang và tìm thấy một khoang đưa đồ ăn cổ lỗ phủ giấy dán tường. Không một lời phản đối, Setrakian đưa gậy cho Fet và trèo vào ngồi trong cái khoang chỉ nhỏ bằng một nửa bình thường, cuốn sách đặt trên đầu gối. Angel kéo ròng rọc và đối trọng, từ từ đưa Setrakian lên.

Setrakian đi lên xuyên tòa nhà giữa bóng tối, bên trong cái khoang như quan tài, hai tay đặt trên tấm bạc ép bên ngoài cuốn sách cổ. Ông đang cố lấy lại nhịp thở và ổn định tâm trí, nhưng một bảng điểm danh lại tự động chạy trong đầu ông: khuôn mặt của những ma cà rồng ông đã giết. Hết thảy máu trắng đã vì ông mà đổ, tất cả những con giun ông đã thả ra khỏi những thi thể bị nguyền rủa. Suốt nhiều năm trời, ông đã hoang mang trước bản chất nguồn gốc của những con quái vật này trên Trái Đất. Các Chúa Tể Cổ Đại, chúng đến từ đâu? Hành động hiểm ác ban đầu nào đã tạo ra những sinh vật này?

Fet lên đến tầng trên cùng trống trơn vẫn đang trong quá trình xây dựng, rồi tìm cửa của khoang đưa thức ăn. Anh mở nó ra và thấy Setrakian, có vẻ choáng váng, đang xoay người lấy đế giày kiểm tra sàn trước khi đứng lên ra khỏi đó. Fet đưa cây gậy cho ông, và ông già chớp mắt nhìn anh, có vẻ chỉ lờ mờ nhận ra anh.

Tiến lên vài bước, cánh cửa dẫn đến căn hộ tầng thượng trống không đang mở hé. Gus dẫn đường vào trong. Quinlan và vài thợ săn khác đứng bên kia cửa, chỉ lẳng lặng nhìn họ bước vào. Không lục soát, không hỏi han. Đằng sau họ, các con Cổ Đại vẫn đứng như lần trước, im như tượng, nhìn ra thành phố lụi tàn.

Trong sự yên ắng tuyệt đối, Quinlan đến đứng cạnh một cánh cửa gỗ mun hẹp phía đối diện căn phòng, ở bên trái cách các con Cổ Đại một đoạn xa. Đến lúc đó Fet mới nhận ra giờ chỉ có hai ma cà rồng Cổ Đại. Tại nơi con thứ ba từng đứng, xa hẳn về bên phải, thứ duy nhất còn sót lại là cái gì đó giống như đống tro trắng trong một quách nhỏ bằng gỗ.

Setrakian bước đến chỗ chúng, tiến xa hơn so với khoảng cách các thợ săn cho phép vào lần đến thăm trước. Ông dừng lại ở gần giữa phòng. Một vệt pháo sáng vụt lên trên Công viên Trung tâm, soi rọi căn hộ và bao lấy con Cổ Đại còn lại trong một đường viền màu trắng magiê.

Setrakian nói, "Vậy là các ngươi đã biết."

Không có hồi đáp.

"Ngoài Sardu - các ngươi là sáu Chúa Tể Cổ Đại, ba ở Cựu Thế giới, ba ở Tân Thế giới. Sáu nơi sinh."

Sinh đẻ là hành động của con người. Sáu nơi xuất xứ.

"Một trong số đó là Bulgaria. Rồi Trung Quốc. Nhưng sao các ngươi không bảo vệ những chỗ đó?"

Ngạo mạn, chắc thế. Hoặc gì đó tương tự. Tới lúc bọn ta biết mình đang gặp nguy thì đã quá muộn. Chúa Tể Trẻ đã đánh lừa bọn ta. Chernobyl là cái bẫy - xuất xứ của hắn. Suốt một thời gian dài, hắn đã tìm cách giữ im lặng, nuôi dưỡng các xác chết. Giờ hắn hành động trước...

"Vậy là các ngươi biết mình đã tiêu đời."

Và đúng lúc đó, ma cà rồng bên trái bốc hơi thành một luồng ánh sáng trắng mỏng manh. Hình hài nó biến thành cát bụi rơi xuống sàn giữa tiếng cháy sém, nghe như một tiếng thở dài cao giọng. Một cú sốc phần là sốc điện, phần là sốc tâm lý, khiến những con người trong phòng chết điếng.

Gần như đồng thời, hai thợ săn cũng bị xóa sổ bằng cách tương tự. Họ biến mất vào màn sương mỏng hơn làn khói, chẳng để lại gì dù là tro hay bụi - chỉ có quần áo của họ rơi xuống thành một đống ấm nóng trên sàn.

Cùng với con Cổ Đại, huyết thống thiêng liêng của nó cũng biến mất.

"Chúa Tể đang loại bỏ những đối thủ của mình để giành quyền kiểm soát hành tinh. Có phải vậy không?"

Trớ trêu thay, đây vẫn luôn là kế hoạch bọn ta dành cho thế giới. Cho phép vật nuôi tự dựng chuồng trại, chế tạo và gia tăng vũ khí cùng những phương tiện tự hủy hoại bản thân. Bọn ta đã biến đổi hệ sinh thái của hành tinh này thông qua giống loài làm chủ nó. Khi hiện tượng hiệu ứng nhà kính không thể cứu vãn được nữa, bọn ta sẽ lộ diện và nổi dậy nắm quyền.

Setrakian nói, "Các ngươi đã biến thế giới thành một ổ ma cà rồng."

Mùa đông hạt nhân là môi trường lý tưởng. Đêm dài hơn, ngày ngắn hơn. Bọn ta có thể tồn tại trên mặt đất, được bầu khí quyển ô nhiễm che chắn khỏi ánh mặt trời. Và bọn ta đã sắp đến đích rồi. Nhưng hắn đã tiên liệu được chuyện này. Tiên liệu được rằng khi bọn ta đạt đến cái đích đó, hắn sẽ phải chia sẻ với bọn ta hành tinh này cùng nguồn thức ăn dồi dào của nó. Và hắn không muốn vậy.

"Vậy hắn muốn gì?" Setrakian hỏi.

Nỗi đau. Chúa Tể Trẻ muốn mọi đau đớn hắn có thể giành được. Nhanh hết mức hắn có thể giành được. Hắn không thể dừng lại. Cơn nghiện này... cơn thèm khát nỗi đau này thật ra nằm ở gốc rễ xuất xứ của bọn ta...

Setrakian tiến thêm một bước về phía con Cổ Đại cuối cùng còn sót lại. "Nhanh lên. Nếu ngươi có thể bị tấn công thông qua địa điểm ngươi được tạo ra - vậy thì hắn cũng thế."

Giờ thì ngươi đã biết trong cuốn sách có gì... Ngươi phải học cách diễn giải nó...

"Địa điểm xuất xứ của hắn? Chỉ vậy thôi sao?"

Ngươi đinh ninh bọn ta là tai ương tối thượng. Một căn bệnh đối với giống loài các ngươi. Ngươi tưởng bọn ta là những kẻ đầu sỏ hủy hoại thế giới của ngươi, nhưng bọn ta chính là chất keo kết dính mọi thứ với nhau. Giờ ngươi sẽ cảm nhận được đòn roi của chúa tể đích thực.

"Sẽ không có chuyện đó, nếu ngươi nói cho bọn ta biết hắn có thể bị tấn công ở đâu..."

Bọn ta chẳng nợ ngươi gì cả. Bọn ta xong việc rồi.

"Vậy thì để trả thù. Hắn đang xóa sổ ngươi trong khi ngươi đứng đây!"

Như mọi khi, tầm nhìn thuộc con người của ngươi thật hạn hẹp. Cuộc chiến đã thất bại, nhưng sẽ chẳng có gì bị xóa sổ. Dù có chuyện gì đi nữa, giờ đây khi hắn đã lật bài, ngươi có thể chắc chắn rằng hắn đã củng cố nơi xuất xứ của hắn trên trái đất rồi.

"Ngươi đã nói là Chernobyl," Setrakian bảo.

Sadum. Amurah.

"Là sao? Ta không hiểu," Setrakian nói, nhấc cuốn sách lên. "Nếu nó có trong này, ta chắc chắn sẽ biết. Nhưng ta cần thời gian để giải mã nó. Mà chúng ta thì không có thời gian."

Bọn ta không được sinh cũng không được tạo ra. Được gieo mầm từ một hành động man rợ. Một hành động vi phạm luật lệ tối cao. Một hành động tàn bạo. Và gieo nhân nào sẽ gặt quả ấy.

"Hắn khác như thế nào?"

Chỉ mạnh hơn thôi. Hắn giống bọn ta; bọn ta là hắn - nhưng hắn không phải bọn ta.

Trong chưa đầy một chóp mắt, con Cổ Đại đã quay về phía ông. Đầu và mặt nó đã bị thời gian mài nhẵn thín, mọi đường nét khuôn mặt đều tiều tụy, đôi mắt đỏ trũng xuống, mũi như cục bướu, miệng mở ra xệ xuống, để lộ một khoảng tối móm mém.

Ngươi phải làm một việc. Gom tất cả những phần hài cốt còn sót lại của bọn ta. Bỏ chúng vào một tiểu quách bằng bạc và gỗ sồi trắng. Đây là chuyện cấp bách. Đối với bọn ta, nhưng cũng là với các ngươi.

"Tại sao? Nói ta biết đi."

Gỗ sồi trắng. Chắc chắn đấy, Setrakian.

Setrakian nói, "Ta sẽ không làm thế trừ phi ta biết rõ hành động đó sẽ không gây thêm tổn hại nào."

Ngươi sẽ làm. Bây giờ chẳng có gì gọi là gây thêm tổn hại nữa.

Setrakian nhận ra con Cổ Đại nói đúng.

Fet lên tiếng từ sau Setrakian. "Bọn ta sẽ gom lại - và bảo quản nó trong một thùng rác."

Con Cổ Đại ngó qua vai Setrakian một lúc, nhìn chuyên gia diệt chuột bọ. Đôi mắt trũng lộ vẻ khinh khi, nhưng cũng thoáng vẻ thương hại.

Sadum. Amurah. Và tên hắn... tên bọn ta...

Chính lúc đó, Setrakian chợt hiểu ra. "Ozryel... Thiên thần Báo tử." Và ông hiểu ra mọi thứ, nghĩ đến tất cả những câu hỏi đúng đắn.

Nhưng đã quá muộn.

Một luồng sáng trắng và một xung năng lượng, rồi Chúa Tể Cổ Đại cuối cùng còn sót lại của Tân Thế giới tan biến thành một đám tro trắng như tuyết.

Những thợ săn cuối cùng còn lại quằn quại như thể đang đau đớn - và rồi bốc hơi ngay chỉ còn lại quần áo.

Setrakian cảm thấy một làn không khí ion hóa khẽ lay bộ đồ của ông và dần tan mất.

Ông nghiêng người sang một bên, tì lên cây gậy. Các ma cà rồng cổ Đại đã không còn nữa. Nhưng vẫn còn một con quỷ dữ ghê gớm hơn.

Trong sự tiêu tán của các con cổ Đại, ông thoáng thấy số phận của chính mình.

Fet đứng cạnh ông. "Giờ ta làm gì?"

Setrakian tìm lại được giọng nói. "Gom tro cốt lại."

"Ông chắc chứ?"

Setrakian gật đầu. "Dùng bình đi. Quách tiểu thì cứ để sau."

Ông xoay người tìm Gus, thấy cậu sát thủ ma cà rồng đang chĩa mũi kiếm bạc sục sạo đống quần áo của một thợ săn.

Gus đang tìm Quinlan - hoặc hài cốt của anh ta - nhưng chẳng hề thấy bóng dáng thủ lĩnh thợ săn của các con Cổ Đại.

Tuy nhiên, cánh cửa hẹp ở đầu bên trái căn phòng, cánh cửa gỗ mun nơi Quinlan đã rút vào sau khi họ đến, đang mở hé.

Gus chợt nhớ lại lời các con Cổ Đại, trong cuộc gặp mặt đầu tiên của họ:

Cậu ta là thợ săn giỏi nhất của bọn ta. Hiệu quả và trung thành. Độc nhất vô nhị, xét trên nhiều phương diện.

Có phải bằng cách nào đó, Quinlan đã thoát được? Tại sao anh ta lại không bị phân hủy như những kẻ kia?

"Sao thế?" Setrakian hỏi, tiến đến chỗ Gus.

Gus đáp, "Một thợ săn, Quinlan... anh ta chẳng để lại dấu vết gì... Anh ta đi đâu rồi?"

"Không còn quan trọng nữa. Cậu tự do thoát khỏi chúng rồi," Setrakian nói. "Tự do thoát khỏi sự kiểm soát của chúng."

Gus quay lại nhìn ông già. "Chẳng ai trong chúng ta còn tự do được lâu đâu."

"Cậu sẽ có cơ hội giải thoát mẹ cậu."

"Nếu tôi tìm thấy bà."

"Không," Setrakian nói. "Bà ấy sẽ tìm đến cậu."

Gus gật đầu. "Vậy là - chẳng có gì thay đổi cả."

"Có một thứ. Chúng sẽ biến cậu thành một thợ săn của chúng nếu chúng thành công trong việc đẩy lùi Chúa Tể. Cậu đã thoát khỏi chuyện đó."

"Bọn tao sẽ tách ra," Creem nói. "Nếu mày không thấy có gì khác cả. Bọn tao giờ thông thạo cả rồi, và có lẽ bọn tao có thể tiếp tục xử lý tốt công việc. Nhưng tất cả bọn tao đều có gia đình cần phải tập hợp. Hoặc có thể là không. Dù sao thì bọn tao cũng có nơi cần bảo vệ. Nhưng nếu có lúc nào mày cần băng Sapphires, Gus - cứ tới tìm bọn tao nhé."

Creem bắt tay Gus. Angel đứng tần ngần bên cạnh. Ông đánh giá đại ca của băng này, rồi đến đại ca của băng kia. Ông gật đầu với Gus. Người đô vật to lớn đã chọn ở lại.

Gus quay sang Setrakian. "Giờ tôi là thợ săn của ông."

Setrakian bảo, "Cậu chẳng cần gì từ tôi nữa. Nhưng tôi cần thêm một thứ từ cậu."

"Nói đi xem nào."

"Một con xe. Con nào nhanh nhanh ấy."

"Nhanh là biệt tài của tôi đấy. Chúng có mấy chiếc Hummers nữa trong gara dưới cái nhà cười này. Trừ phi đống đó cũng bốc hơi luôn."

Gus đi lấy một chiếc xe. Fet đã tìm thấy một va li đầy tiền ở một ngăn tủ trong căn phòng bên cạnh. Anh đổ hết tiền ra để Angel có chỗ bỏ tro của các con Cổ Đại vào. Anh đã nghe toàn bộ cuộc đối thoại với Gus. "Có lẽ tôi biết chúng ta sẽ đi đâu."

"Không," Setrakian nói, vẫn có vẻ phân tâm, chỉ còn nửa phần hồn ở lại. "Chỉ mình tôi thôi." Ông đưa cho Fet quyển Occido Lumen và cuốn sổ ghi chép của mình.

"Tôi không muốn thứ này," Fet nói.

"Anh phải nhận. Và nhớ nhé. Sadum, Amurah. Anh sẽ nhớ chứ, Vasiliy?"

"Tôi không cần nhớ gì cả - tôi sẽ đi với ông."

"Không. Bây giờ quan trọng là cuốn sách. Nó phải được giữ an toàn, tránh xa móng vuốt của Chúa Tể. Ta không thể đánh mất nó bây giờ được."

"Chúng tôi không thể mất ông."

Setrakian gạt đi. "Thực ra tôi cũng gần chết rồi."

"Bởi vậy ông mới cần tôi đi cùng."

"Sadum. Amurah. Nói đi," Setrakian bảo. "Đó là điều anh có thể làm cho tôi. Để tôi nghe anh nói đi - để tôi biết rằng anh sẽ nhớ những từ đó..."

"Sadum. Amurah," Fet ngoan ngoãn nói. "Tôi biết rồi."

Setrakian gật đầu. "Thế giới này sẽ trở thành một chốn vô cùng khắc nghiệt, chẳng có mấy hy vọng. Hãy bảo vệ những từ đó - cuốn sách đó - như một ngọn lửa. Đọc nó đi. Chìa khóa của nó nằm trong quyển sổ của tôi. Bản chất, nguồn gốc, tên gọi của chúng - tất cả đều là một..."

"Ông biết tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì mà..."

"Vậy thì tìm Ephraim, hai người hợp lực thì sẽ giải được. Anh phải đến chỗ cậu ấy ngay đi." Giọng ông nghẹn ngào. "Hai người cần ở cạnh nhau."

"Cả hai người bọn tôi cộng lại cũng không bằng một mình ông. Cứ đưa thứ này cho Gus. Để tôi đưa ông đi, làm ơn..." Giờ thì lệ đã đong trong mắt chuyên gia diệt chuột bọ.

Bàn tay xương xẩu của Setrakian nắm lấy cánh tay Fet với sức mạnh đang dần suy giảm. "Bây giờ, đây là trách nhiệm của cậu, Vasiliy. Tôi tuyệt đối tin tưởng cậu... Can trường lên."

Tấm bạc sờ vào lạnh ngắt. Cuối cùng anh cũng nhận cuốn sách vì ông già cứ nài ép, giống như một người hấp hối ấn quyển nhật ký của mình vào tay người thừa kế miễn cưỡng. "Ông định làm gì?" Fet hỏi, biết rằng đây là lần cuối cùng anh nhìn thấy Setrakian. "Ông có thể làm gì?"

Setrakian thả cánh tay Fet ra. "Một việc duy nhất, con trai ạ."

Chính từ đó - "con trai" - đã chạm đến sâu thẳm tâm can Fet. Anh nuốt ngược nỗi đau vào lòng khi nhìn ông già rời đi.

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »