Sau khi Nora rời đi cùng mẹ cô, Zack nằm giữa đống rác rưởi bên dưới cái gờ hẹp chạy dọc theo tuyến phía Nam của đường hầm North River, ôm lưỡi dao bạc trước ngực. Nora sẽ quay lại ngay, và thằng bé phải lắng nghe động tĩnh của cô. Chẳng dễ gì làm được thế trước tiếng thở khò khè của nó. Mãi đến lúc này thằng bé mới nhận ra điều này, bèn lục túi tìm bình xịt hen.
Nó đưa bình lên miệng, xịt hai lần và lập tức thấy nhẹ người. Nó nghĩ hơi thở trong phổi nó cũng giống như một anh chàng bị kẹt trong tấm lưới. Lúc Zack lo lắng thì cũng giống như chàng trai đang vật lộn với tấm lưới, kéo giật nó, càng bị quấn vào lưới nhiều hơn và khiến mọi thứ chặt cứng. Luồng khí từ bình xịt của Zack giống như một dòng khí gây mê, chàng trai yếu dần, khuỵu xuống, và tấm lưới nới lỏng ra.
Thằng bé cất bình xịt đi và lại nắm chặt con dao. Đặt tên cho nó đi, rồi nó sẽ là của cháu mãi mãi. Giáo sư đã nói thế với Zack. Thằng bé bồn chồn lục lọi tâm trí để tìm một cái tên. Cố tập trung vào bất cứ thứ gì ngoài đường hầm.
Xe hơi lấy tên con gái. Súng lấy tên con trai. Dao thì lấy tên gì?
Nó nghĩ đến giáo sư, những ngón tay gãy già nua của ông đưa món vũ khí này cho nó.
Abraham.
Đó là tên ông.
Đó là tên con dao.
"Cứu!"
Một giọng đàn ông. Ai đó đang chạy xuyên đường hầm - đang tiến tới gần. Giọng anh ta vang vọng.
"Cứu tôi với! Có ai không?"
Zack không nhúc nhích. Nó thậm chí không xoay đầu, chỉ dám liếc mắt. Nó nghe thấy người đàn ông loạng choạng rồi ngã xuống, và chính lúc đó, Zack nghe thấy những tiếng chân khác. Ai đó đang đuổi theo anh ta. Người đàn ông đứng lên, rồi lại ngã. Hoặc bị ném xuống. Zack đã không nhận ra anh ta đang ở gần đến thế nào. Người đàn ông vừa bò dọc đường ray vừa đấm đá và gào lên những từ vô nghĩa như một kẻ điên. Đến lúc đó, Zack đã nhìn thấy anh ta, một hình thù trong bóng tối, vừa bấu víu tiến lên phía trước vừa đá chân ra sau về phía những kẻ truy đuổi. Người đàn ông ở gần đến nỗi Zack có thể cảm nhận được nỗi kinh hoảng của anh ta. Gần đến nỗi Zack lăm lăm Abraham trong tay, lưỡi dao chĩa ra ngoài.
Một trong số bọn chúng đáp xuống lưng người đàn ông. Tiếng tru của anh ta bị cắt ngang, một bàn tay của chúng đã vòng ra thò vào cái miệng đang mở, giật má anh ta. Thêm nhiều bàn tay nữa đặt lên người anh ta - những ngón tay quá khổ bấu vào da thịt và quần áo người đàn ông, lôi anh ta đi.
Zack cảm thấy sự điên dại của người đàn ông đang lan sang nó. Nó nằm đó run như cầy sấy, đến độ nó tưởng mình sắp bị lộ đến nơi. Người đàn ông bật ra một tiếng rên thống thiết nữa, và vậy là đủ để biết rằng chúng - những bàn tay của đám nhóc - đang lôi ngược anh ta về hướng kia.
Zack phải chạy đi. Nó phải chạy theo Nora. Nó nhớ lại lần chơi trốn tìm ở khu nhà cũ, nó đã nấp sau mấy bụi cây, lắng nghe tiếng đếm chậm rãi của người đi tìm. Nó bị tìm thấy cuối cùng, hoặc gần như cuối cùng, khi nó nhận ra một đứa vẫn đang mất tích, một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn nhập hội muộn. Và cả bọn đi tìm thằng nhóc một lúc, gọi tên nó, rồi mất hứng, đoán là nó đã về nhà. Nhưng Zack không nghĩ vậy. Nó đã thấy ánh sáng lóe lên trong mắt thằng bé ấy khi cả hội chạy đi trốn, sự háo hức gần như nham hiểm của kẻ bị săn đuổi muốn đánh lừa người thợ săn. Ngoài sự gay cấn của cuộc săn lùng, nhận thức về một chỗ trốn thật sự hay ho.
Hay ho so với trí óc một đứa bé năm tuổi. Và lúc đó Zack đã biết. Nó đi đến tận cuối đường, tới nhà một ông già thường la hét om sòm khi bọn trẻ chạy tắt qua sân sau của ông ta. Zack bước tới chiếc tủ lạnh vẫn đang nằm nghiêng ở cuối lối xe vào sau ngày lấy rác. Cửa đã bị tháo, nhưng giờ nó đang nằm trên chiếc tủ lạnh màu vàng bí. Zack kéo nó ra, bẻ miếng đệm và thấy thằng nhóc ở đó, đã bắt đầu tái xanh tái xám. Bằng cách nào đó, với sức mạnh trốn tìm như người khổng lồ Hulk, thằng bé năm tuổi đã kéo được cánh cửa tủ lạnh đè lên người. Thằng nhóc vẫn ổn, có điều nó nôn thốc nôn tháo lên bãi cỏ sau khi Zack giúp nó trèo ra, rồi ông già xuất hiện ở cửa mắng nhiếc để hai đứa xéo cho nhanh.
Xéo cho nhanh.
Zack nằm ngửa trườn ra ngoài, một nửa người phủ bồ hóng đường hầm, rồi bắt đầu chạy. Nó bật chiếc iPod hỏng lên, màn hình rạn nứt chiếu lên mặt sàn phía trước một quầng sáng xanh dịu tầm hơn một mét. Thằng bé không nghe thấy gì, kể cả tiếng bước chân của chính mình, vì nỗi hoảng sợ kêu gào quá to trong đầu. Nó đinh ninh mình đang bị đuổi theo - có thể cảm thấy những bàn tay đang với tới gáy nó - và dù có đúng thế hay không, nó vẫn chạy như thể sự thật đúng là vậy.
Lưỡi dao Abraham cà vào tường hầm, cho thằng bé biết nó đang xiên quá xa về bên phải.
Zack thấy một ngọn lửa cháy rực ở đằng trước. Không phải đuốc, mà là một ánh sáng hung tợn, giống như pháo sáng. Nó làm thằng bé sợ. Lẽ ra Zack đang chạy trốn khỏi rắc rối, chứ không phải tiến tới đó. Nó đi chậm lại, không muốn bước tiếp, không thể quay lại.
Nó nghĩ đến thằng nhóc trốn trong tủ lạnh. Không ánh sáng, không âm thanh, không không khí.
Cánh cửa đen sì trên bức tường ngăn có một biển hiệu mà Zack chẳng buồn đọc. Tay cầm xoay xuống và thằng bé bước qua cửa, trở lại đường hầm hướng về phía Bắc ban đầu. Nó có thể ngửi thấy mùi khói do ma sát của con tàu trật bánh, cùng với mùi amoniac độc hại. Đây là một sai lầm - nhẽ ra nó nên đợi Nora, cô sẽ đi tìm nó - nhưng nó vẫn chạy tiếp.
Ở phía trước, một hình bóng. Ban đầu, thằng bé đinh ninh đó là Nora. Người này còn đeo ba lô, mà Nora thì vẫn luôn cầm theo một cái túi.
Nhưng sự lạc quan đó chỉ là một mánh lừa của trí não trẻ thơ.
Lúc đầu, tiếng rít khiến Zack hoảng sợ. Nhưng trong ánh sáng lờ mờ bên ngoài quầng đèn của mình, nó vẫn nhìn thấy đủ để biết người này đang cố gắng làm gì đó không liên quan đến bạo lực. Thằng bé quan sát những cử động uyển chuyển của cánh tay người đó và nhận ra cậu ta đang phun son lên tường đường hầm.
Zack tiến lên trước một bước. Người đó không cao hơn thằng bé là bao, đầu trùm mũ áo nỉ. Son bắn tung tóe trên khuỷu tay, gấu áo trùm đầu màu đen, quần rằn ri và đôi Converse cao cổ của cậu ta. Cậu ta vẽ lên cao tít trên tường, nhưng Zack chỉ có thể thấy một góc nhỏ của bức bích họa, màu bạc và có vẻ rối rắm. Bên dưới bức vẽ, kẻ phá hoại đang phun nốt chữ ký của mình. Đó là chữ PHADE.
Toàn bộ chuyện này xảy ra một cách chớp nhoáng - chính bởi vậy Zack có vẻ không thấy gì lạ thường khi có người lại đang vẽ vòi trong bóng tối mù mịt như vậy.
Xong xuôi chữ ký, Phade hạ cánh tay xuống, rồi quay sang Zack.
Zack nói, "Này, em không rõ anh đã biết được gì, nhưng anh cần phải ra khỏi..."
Phade gạt cái mũ áo đang che mặt mình ra sau - và chẳng phải anh gì hết. Phade là một cô gái, hoặc đã từng là một cô gái, chưa quá tuổi teen. Mặt Phade giờ trơ ra, dơ dơ một cách bất thường, giống như chiếc mặt nạ da chết bao bọc sinh thể ác tính đang thối rữa bên trong. Dưới ánh đèn iPod của Zack, da cô ta mang vẻ tái nhợt của thịt ngâm, giống như màu bào thai lợn trong lọ mẫu vật. Zack thấy một dòng màu đỏ đang chảy xuống trước cằm, cổ và áo của cô ta. Vết đỏ đó không phải son.
Zack nghe thấy một tiếng ré vang lên sau lưng. Nó xoay người - và rồi quay phắt lại khi nhận ra mình vừa đưa lưng về phía một ma cà rồng. Khi xoay lại về phía Phade, nó chìa bàn tay cầm dao ra, không biết rằng Phade đã lao thẳng tới mình.
Lưỡi dao Abraham đâm thẳng vào cổ họng Phade. Zack rút vội tay lại, như thể vừa gây ra một tai nạn thảm khốc, và chất lỏng màu trắng òng ọc tuôn ra khỏi cổ Phade. Mắt Phade mở to, đầy đe dọa, và trước khi ý thức được mình đang làm gì, Zack đã đâm thêm bốn nhát vào họng con ma cà rồng. Bình son kêu xì xì bên chân Phade trước khi rơi xuống đất.
Con ma cà rồng đổ gục.
Zack đứng đó, tay cầm món vũ khí giết chóc, giữ Abraham như thể một thứ nó vừa làm vỡ và không biết đặt xuống bằng cách nào.
Tiếng lộp cộp của những ma cà rồng đang đến khiến Zack bừng tỉnh, dù thằng bé không thấy nhưng chúng đang xông về phía nó từ trong bóng tối. Zack thả rơi đèn iPod, với tay xuống tìm bình son bạc. Thằng bé tóm được bình son và đặt ngón tay lên nút xịt vừa kịp lúc hai ma cà rồng nhí như hai con nhện la hét lao ra từ bóng tối, vòi chích thập thò ở miệng. Cách chúng di chuyển kỳ lạ không sao diễn tả nổi, vô cùng mau lẹ, dồn hết sự dẻo dai của tuổi trẻ vào những cánh tay và đầu gối vẹo vọ, di chuyển sát sạt trên sàn đến mức không tưởng.
Zack nhắm vào hai vòi chích. Nó xịt vào mặt cả hai sinh vật - mắt, mũi và miệng - trước khi chúng đến được chỗ thằng bé. Chúng vốn đã có một tấm màng trên mắt, và son dính vào đó, khóa chặt tầm nhìn của chúng. Chúng lảo đảo lùi lại, cố lấy bàn tay quá khổ - so với thân hình - để lau mắt, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Đây là cơ hội để Zack tấn công và giết chúng, nhưng vì biết nhiều ma cà rồng khác đang trên đường đến, nó bèn nhặt đèn iPod lên và chạy đi trước khi hai con ma cà rồng dính son cảm nhận được nó nhờ các giác quan khác.
Thằng bé nhìn thấy các bậc thang và một cánh cửa dán các biển cảnh báo. Cửa khóa nhưng không cài then, chẳng ai nghĩ bọn trộm cướp lại xuống tít tận dưới mực nước biển thế này, và Zack luồn mũi dao Abraham vào khe cửa, nạy phía sau chốt. Từ bên trong, tiếng ngân nga của đám bị biến đổi vọng ra khiến Zack giật mình. Nó không nhìn thấy cánh cửa nào khác và phát hoảng, tưởng mình đã lâm vào đường cùng. Nhưng một ống đặt dây cáp nằm cách sàn chừng ba mươi phân, trổ từ tường ra chạy về bên trái một đoạn, rồi vòng qua góc và đâm chếch vào hệ thống máy. Zack đánh liều ngó xuống bên dưới và không nhìn thấy bức tường đối diện. Thằng bé suy tính một chút, rồi đặt iPod xuống sàn, màn hình sáng đèn ngửa lên, ánh sáng phản chiếu phần đáy kim loại của ống nước. Rồi nó thả iPod xuống trượt dọc bên dưới ống dẫn như cái đĩa mỏng lướt trên bàn khúc côn cầu. Chiếc đèn sáng lóa trượt trên sàn, chênh chếch, nhưng vẫn đi được một quãng dài trước khi dừng lại, đụng mạnh vào thứ gì đó. Zack thấy đèn không còn soi rõ ống nước phản chiếu nữa.
Zack không do dự. Nó nằm sấp xuống và bắt đầu chui vào bên dưới ống nước, rồi lại bò ra ngoài, bắt đầu lại lần nữa, nhận ra nó có thể di chuyển nhanh hơn dựa vào tấm lưng đã bẩn sẵn. Nó đẩy đầu đi trước, tiến dọc không gian chật hẹp. Thằng bé trượt được khoảng mười lăm mét, thỉnh thoảng mặt sàn lại mắc vào áo nó, cắt vào lưng nó. Cuối cùng, đầu Zack nhô ra giữa khoảng không, ống dẫn rẽ ngoặt lên cao dọc theo một chiếc thang gắn vào tường.
Zack lấy lại iPod, lấy nó soi sáng. Thằng bé chẳng thấy gì. Nhưng nó có thể nghe được tiếng va chạm vang vọng dọc đường ống: lũ trẻ ma cà rồng đang đi theo lối của Zack, di chuyển dễ dàng một cách phi thường.
Zack lao lên thang, chai son vẫn cầm trong tay, Abraham nhét ở thắt lưng. Nó với tay đu lên từng thanh ngang bằng sắt một, tiếng va chạm vang vọng trong ống dẫn cũng dâng cao lên cùng nó. Thằng bé dừng một lát, móc khuỷu tay vào một thanh ngang, lôi iPod ra khỏi túi để kiểm tra phía bên dưới.
Chiếc iPod rơi khỏi tay Zack. Thằng bé chộp với theo, suýt trượt khỏi thang, rồi nhìn nó rơi xuống.
Khi màn hình phát sáng rơi, xoay vòng, nó soi chiếu chóp nhoáng một hình thù đang trèo lên thang, rọi sáng thêm một kẻ đồng bọn hiểm ác nữa.
Zack tiếp tục trèo, nhanh ngoài mức tưởng tượng của nó. Nhưng vẫn không đủ nhanh. Nó cảm thấy cái thang rung lắc bèn dừng lại và xoay mình vừa kịp lúc. Đứa trẻ ma cà rồng đã ở ngay gót chân Zack khi thằng bé xịt son khiến nó sững sờ, mù lòa - rồi đạp gót giày cho đến khi nó ré lên rơi khỏi thang.
Zack lại trèo tiếp, thầm ước nó không phải liên tục nhìn lại. Ánh sáng iPod nhỏ xíu, mặt đất bên dưới đã cách xa tít tắp. Cái thang rung chuyển - lần này mạnh hơn. Thêm nhiều kẻ nữa đang trèo lên các thanh ngang. Zack nghe thấy tiếng chó sủa - nghèn nghẹt, một âm thanh từ bên ngoài - và biết là mình đang ở gần một lối thoát nào đó. Điều này gia tăng sức lực cho thằng bé và nó hối hả trèo lên, chạm đến một cái trần tròn và phẳng.
Một nắp cống. Phần đáy tròn nhẵn của nó lạnh ngắt vì tiếp xúc với bên ngoài. Thế giới trên mặt đất đã ở ngay phía trên. Zack tì cườm tay mà đẩy. Nó dốc hết sức.
Vô ích.
Thằng bé cảm thấy ai đó đang trèo tới gần bèn xịt bừa son xuống phía dưới. Nó nghe thấy một âm thanh giống như tiếng rên rỉ và đá chân xuống, nhưng sinh vật đó không rơi ngay. Nó vẫn đang bám vào thang, đu đưa. Zack đá một chân xuống, và một bàn tay tóm lấy cổ chân thằng bé. Một bàn tay nóng rực với lực nắm mạnh mẽ. Một đứa trẻ ma cà rồng bám vào thằng bé, cố kéo nó xuống. Zack thả rơi bình son vì phải nắm thang bằng cả hai tay. Thằng bé đá chân, cố nện ngón tay của sinh vật kia vào các thanh thang, nhưng con ma cà rồng vẫn không chịu thả lỏng nắm tay. Mãi cho đến khi, bỗng nhiên - kèm theo một tiếng ré - con ma cà rồng thả tay ra.
Zack nghe thấy tiếng cơ thể đó đập vào tường trên đường rơi xuống.
Một sinh vật khác nhào lên Zack trước khi thằng bé kịp phản ứng. Một ma cà rồng, Zack cảm nhận được hơi nóng của nó, ngửi được mùi đất từ nó. Một bàn tay chộp lấy nách thằng bé, quặp vào nó, nâng nó lên nắp cống. Sau hai cú huých vai, sinh vật đó đã nới lỏng được nắp cống ra, vứt nó sang một bên. Nó trèo lên bầu không khí ngoài trời mát rượi, lôi theo Zack.
Thằng bé lôi con dao ở eo, suýt cắt đứt dây lưng trong lúc cố rút dao ra. Nhưng bàn tay con ma cà rồng đã bao lấy tay Zack, siết chặt, giữ thằng bé ở đó. Zack nhắm mắt, không muốn nhìn sinh vật này. Nhưng nó giữ chặt thằng bé, không nhúc nhích. Như thể nó đang chờ.
Zack mở mắt ra. Thằng bé từ từ ngước lên, khiếp sợ khi nhìn thấy khuôn mặt hiểm ác của sinh vật ấy.
Mắt nó đỏ rực, tóc dẹt lép bết lại quanh mặt. Cổ họng sưng phồng của nó phập phồng, vòi chích đập vào má trong. Ánh mắt nó dành cho Zack pha trộn giữa ham muốn của ma cà rồng và sự mãn nguyện của sinh vật này.
Abraham trượt khỏi tay Zack.
Thằng bé nói:
"Mẹ."