Tàn Thế

Lượt đọc: 1269 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

Con tàu kéo không một ánh đèn trôi xuôi sông Đông, hướng về trụ sở Liên Hợp Quốc. Fet lái tàu chạy dọc theo hòn đảo đang bị vây hãm, chỉ cách bờ mấy trăm mét. Anh không phải thuyền trưởng, nhưng bộ điều khiển tương đối dễ sử dụng, và theo như anh học được từ việc neo tàu ở bến trên phố 72, các lốp xe dày dùng làm đệm chắn cũng khá được việc.

Đằng sau anh, ở bàn hoa tiêu, Setrakian ngồi trước cuốn Occido Lumen. Chiếc đèn còn tốt duy nhất khiến các minh họa lá bạc ánh lên trên trang giấy. Setrakian dồn hết tâm trí vào cuốn sách, nghiên cứu nó như bị thôi miên. Ông giữ một quyển sổ nhỏ bên cạnh. Một cuốn vở học sinh có dòng kẻ, đã viết kín một nửa các ghi chú của ông già.

Chữ trong cuốn Lumen được viết tay đẹp nhưng rất sít, mỗi trang khoảng một trăm dòng. Những ngón tay già nua, bị gãy từ lâu của ông nhanh nhẹn và khéo léo lật từng góc giấy.

Ông phân tích từng trang một, chiếu sáng ngược, soi các hình chìm và nhanh tay phác họa chúng ngay khi phát hiện ra. Ông chú thích vị trí chính xác và cách bố trí của chúng trên trang giấy, vì đây là những yếu tố quan trọng để giải mã đoạn văn bản nằm trên chúng.

Eph đứng kề vai Setrakian, hết nhìn những minh họa ảo lại đưa mắt kiểm tra hòn đảo cháy rực qua cửa sổ buồng lái. Anh để ý thấy một chiếc radio cạnh Fet bèn bật nó lên, vặn nhỏ tiếng để không làm Setrakian phân tâm. Đó là một radio vệ tinh, và Eph dò các kênh tin tức cho đến khi anh nghe thấy một giọng nói.

Giọng nói mệt mỏi của một phụ nữ, một phát thanh viên đang trốn trong trụ sở Sirius XM, đang được truyền đi nhờ một loại máy phát dự phòng đảm bảo an toàn gì đó. Cô đang làm việc trên nhiều nguồn hay bị gián đoạn - Internet, điện thoại và email - để thu thập báo cáo từ khắp cả nước và thế giới, đồng thời liên tục nói rõ là cô không có cách nào xác minh được những thông tin này có chính xác hay không.

Cô thẳng thắn nói về dịch ma cà rồng như một loại virus lan truyền từ người sang người. Cô thông tin chi tiết về sự sụp đổ cơ sở hạ tầng quốc nội: các vụ tai nạn, một số vụ rất thảm khốc, đã vô hiệu hóa hay nếu không thì cũng gây cản trở giao thông dọc những cây cầu chính yếu ở Connecticut, Florida, Ohio, bang Washington và California. Việc cúp điện khiến vài khu vực, chủ yếu dọc bờ biển, bị cô lập. Đường ống dẫn gas ở khu Trung Tây. Vệ binh Quốc gia và nhiều trung đoàn đã được giao nhiệm vụ duy trì trật tự ở những trung tâm đô thị lớn, với các báo cáo về hoạt động của quân đội ở New York và thủ đô Washington. Những vụ đánh nhau nổ ra dọc biên giới giữa Nam-Bắc Hàn. Các vụ cháy thánh đường Hồi giáo ở Iraq đã khởi xướng bạo loạn, phải nhờ đến các nỗ lực gìn giữ hòa bình của Hoa Kỳ ở đó. Một loạt vụ nổ không xác định ở các hầm mộ bên dưới Paris đã khiến cả thành phố tê liệt. Và một chuỗi thông tin kỳ quái đề cập đến những vụ tự tử hàng loạt xảy ra tại thác Victoria ở Zimbabwe, thác Iguazu ở biên giới Brazil và Argentina, cũng như thác Niagara ở New York.

Eph lắc đầu trước những tin này - hoang mang, như một con ác mộng, như thể phim Đại chiến thế giới vừa trở thành hiện thực - cho đến khi anh nghe được thông báo tàu Amtrak trật đường ray trong hầm North River, dẫn đến cắt đứt lối vào đảo Manhattan. Phát thanh viên chuyển sang tin tức về tình hình hỗn loạn ở thành phố Mexico, để lại Eph nhìn trân trối vào radio.

"Trật đường ray," anh nói.

Chiếc radio không thể trả lời anh.

Fet bảo, "Cô ấy không nói là lúc nào. Có khi họ đã đi qua rồi."

Nỗi sợ hãi đâm vào ngực Eph. Anh thấy buồn nôn. "Họ chưa qua đâu," anh nói. Anh biết điều đó. Không phải nhờ khả năng huyền bí, tâm linh nào cả: anh chỉ đơn giản là biết điều đó. Bây giờ, việc họ đã thoát được có vẻ không thực tế đối với anh. Mọi cảm giác khuây khỏa, nhẹ nhõm của anh biến mất. Một màn sương tăm tối trùm lên tâm trí anh.

"Tôi phải đến đó." Anh quay về phía Fet, không thể thấy được gì ngoài hình ảnh trong đầu về vụ trật đường ray và cuộc tấn công của ma cà rồng. "Vào bờ đi. Anh phải cho tôi xuống tàu. Tôi sẽ đi tìm Zack và Nora."

Fet không tranh cãi, hí hoáy với bộ điều chỉnh bánh lái. "Để tôi tìm chỗ đậu."

Eph tìm vũ khí. Hai cựu đối thủ Gus và Creem đang ăn đồ ăn vặt từ một cái túi cửa hàng tiện lợi. Gus lấy ủng đẩy túi vũ khí về phía Eph.

Tông giọng của cô phát thanh viên bỗng thay đổi khiến họ chú ý trở lại chiếc radio. Một tai nạn nhà máy hạt nhân đã được báo cáo ở bờ Đông Trung Quốc. Các hãng thông tấn Trung Quốc không đưa tin, nhưng các nhân chứng cho biết họ đã thấy một đám mây hình nấm ở Đài Loan, cũng như các thông số trên máy đo địa chấn gần Quảng Đông cho thấy mặt đất có chấn động ở gần một trận động đất mạnh 6,6 độ Richter. Việc thiếu thông tin từ Hồng Kông được cho là có thể do xung điện từ hạt nhân, nó biến dây cáp điện thành cột thu lôi và làm cháy tất cả thiết bị rắn kết nối với chúng.

Gus nói, "Giờ ma cà rồng còn tấn công hạt nhân chúng ta à? Thôi toi rồi." Rồi cậu dịch lại cho Angel, lúc này đang sửa thanh nẹp tự chế quanh đầu gối.

[1] , Angel nói, làm dấu thánh giá.

Fet bảo, "Chờ đã. Một vụ tai nạn ở nhà máy hạt nhân? Đó là một vụ rò rỉ, không phải bom. Có thể là có một vụ nổ hơi nước - giống Chernobyl - nhưng không phải nổ bom. Chúng được thiết kế để không thể xảy ra chuyện đó được."

"Do ai thiết kế?" Setrakian hỏi, không hề ngẩng đầu lên khỏi quyển sách.

Fet lắp bắp. "Tôi không biết... ý ông là gì?"

"Do ai xây dựng?"

"Stoneheart," Eph đáp. "Eldritch Palmer."

"Gì cơ?" Fet nói. "Nhưng... các vụ nổ hạt nhân? Sao lại làm thế khi ông ta đã gần chiếm được thế giới rồi?"

"Sẽ còn có thêm nữa," Setrakian bảo. Giọng ông không chút sinh khí, rời rạc, đầy ngữ điệu.

Fet nói, "Ông bảo có thêm nữa là sao?"

Setrakian đáp, "Thêm bốn nữa. Các con Cổ Đại được sinh ra từ ánh sáng. Ánh Sáng Lụi Tàn, Occido Lumen - và chúng chỉ có thể bị tiêu diệt bởi nó..."

Gus đứng dậy tới cạnh ông già. Cuốn sách đang mở ra một trang đôi. Một hình mandala phức tạp màu bạc, đen và đỏ. Bên trên, Setrakian đã đặt một tờ giấy can và phác họa một thiên thần sáu cánh. Gus hỏi, "Nó nói gì?"

Setrakian đóng cuốn sách bạc lại và đứng lên. "Ta phải quay lại chỗ các con Cổ Đại. Ngay lập tức."

Gus nói, "Được," dù cậu không khỏi bối rối trước hành trình thay đổi đột ngột này. "Để đưa cuốn sách cho chúng à?"

"Không," Setrakian đáp, tìm lọ thuốc bên trong túi áo vest, lôi nó ra bằng những ngón tay run rẩy. "Cuốn sách xuất hiện quá muộn cho chúng."

Gus nheo mắt. "Quá muộn?"

Setrakian chật vật moi một viên nitroglycerin ra khỏi lọ. Fet giữ yên bàn tay run bần bật của ông già, nhón lấy viên thuốc đặt vào lòng bàn tay nhăn nheo của ông. "Giáo sư," Fet nói, "ông biết Palmer vừa mở một nhà máy hạt nhân mới ở Long Island."

Đôi mắt ông già trở nên xa xăm và mất tập trung, như thể vẫn đang sững sờ trước hình mandala đồng tâm. Rồi Setrakian đặt viên thuốc xuống lưỡi và nhắm mắt lại, chờ nó phát huy tác dụng giúp ông ổn định nhịp tim.

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] Madre de Dios

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »