Nora cuối cùng cũng tìm được một cánh cửa, nhưng nó chẳng dẫn đến lối nào thoát ra khỏi đường hầm mà lại vào một nhà kho sâu hút. Không có ổ khóa - các nhà thiết kế chẳng bao giờ ngờ được sẽ có người đi bộ bên dưới sông Hudson ba mươi mét - và bên trong, cô tìm thấy các thiết bị an toàn như bóng đèn thay thế dùng cho các đèn báo hiệu, cờ và áo khoác màu cam, cùng một hộp các tông cũ đựng pháo sáng. Cả đèn pin nữa, nhưng pin đều đã mòn.
Cô dàn phẳng một đống bao cát trong góc để lấy chỗ ngồi cho mẹ, rồi chộp một nắm pháo sáng quăng vào trong túi.
"Mẹ ơi. Xin mẹ, làm ơn im lặng nhé. Cứ ở yên đây. Con sẽ quay lại. Thật đấy."
Mẹ Nora ngồi trên đống bao cát lạnh lẽo, tò mò nhìn nhà kho. "Con để bánh quy ở đâu rồi?"
"Hết rồi, mẹ ạ. Giờ mẹ ngủ đi. Nghỉ ngơi đi mẹ."
"Ở đây à? Trong cái kho trữ thức ăn này?"
"Đi mà mẹ. Đó là một bất ngờ - dành cho cha." Nora lùi ra ngoài cửa. "Mẹ đừng đi đâu cho đến khi cha đến tìm nhé."
Cô đóng vội cửa lại, quét ống nhòm khắp đường hầm xem có ma cà rồng không, rồi chồng hai bao cát trước cửa chặn nó lại. Sau đó, cô hộc tốc trở về chỗ Zack, đồng thời mang mùi của mình ra xa khỏi mẹ.
Có lẽ cô đã chọn cách của một kẻ hèn - nhét người mẹ tội nghiệp trong một nhà kho - nhưng ít nhất với cách này, cô vẫn còn hy vọng.
Cô tiếp tục quay ngược lại phía Đông đường hầm, tìm nơi Zack đã trốn. Mọi thứ có vẻ khác hẳn qua ánh kính xanh mờ. Dấu mốc của cô là một vệt son trắng dọc chân đường hầm nhưng giờ cô không thể định vị được nó. Cô lại nghĩ tới hai ma cà rồng đã đến chỗ cô và nhảy dựng lên vì lo lắng.
"Zack!" Một tiếng kêu khẽ. Thật liều lĩnh, nhưng đã lo lắng thì chẳng còn biết lý lẽ gì nữa. Ắt hẳn cô đang ở gần nơi cô bỏ thằng bé lại. "Zack... cô Nora đây! Cháu đâu...?"
Hình ảnh trước mặt đã khiến cô nghẹn lời. Phát sáng qua kính nhìn đêm, được vẽ trên vách hầm rộng, một bức graffiti khổng lồ phô bày kỹ thuật đặc biệt. Nó diễn tả một sinh vật giống con người, to lớn, không có mặt, với hai cánh tay, hai chân và hai chiếc cánh lộng lẫy.
Bằng trực giác, cô nhận ra đây là bản sao cuối cùng của những hình vẽ sáu cánh đã được tìm thấy khắp thành phố. Những bông hoa, hoặc con bọ, lúc trước: chúng là các hình tượng, các hình dạng giống nhau, các hình ảnh trừu tượng. Các bản mẫu của sinh vật đáng sợ này.
Hình ảnh sinh vật dang rộng cánh này, và cách nó được thể hiện - vừa tự nhiên, vừa giàu liên tưởng một cách lạ thường khiến cô thất kinh theo một cách cô không tài nào hiểu được. Tác phẩm nghệ thuật đường phố đầy tham vọng này có vẻ kỳ quái làm sao khi xuất hiện trong đường hầm tối tăm nằm sâu đến mức này bên dưới bề mặt trái đất. Một hình xăm xuất sắc của mối đe dọa và vẻ đẹp khác lạ được viết trong lòng nền văn minh.
Đồng thời, cô nhận ra hình ảnh này vốn dĩ chỉ được nhìn thấy bằng con mắt ma cà rồng.
Một tiếng rít khiến Nora quay ngoắt lại. Qua mắt kính nhìn đêm, cô thấy Kelly Goodweather, khuôn mặt méo mó trong một biểu cảm thèm khát gần giống như đau đớn. Miệng cô là một khe rộng, đầu vòi chích vụt ra như lưỡi thằn lằn, đôi môi hé mở phát ra một tiếng rít.
Bộ quần áo rách rưới của cô vẫn ướt đẫm do trận mưa trên mặt đất, trĩu xuống trên cơ thể mảnh dẻ, tóc cô mỏng dính, bùn đất đóng kết trên da. Mắt cô, trắng đến buồn cười dưới ánh kính xanh của Nora, mở to đầy ham muốn.
Nora mò mẫm tìm cây đèn uvc. Cô cần giữ khoảng cách giữa mình và cô vợ cũ xác sống của người yêu cô - nhưng Kelly đã xông vào cô với tốc độ phi thường, đập cây đèn rơi khỏi tay Nora trước khi cô kịp bật công tắc.
Cây đèn Luma đập vào tường và rơi xuống đất.
Chỉ có lưỡi dao bạc của Nora để giữ Kelly tránh xa, con ma cà rồng nhảy ngược lên thềm đường hầm. Rồi cô chạy vượt qua Nora sang bên kia, và Nora cầm theo con dao dài truy sát. Kelly giả vờ tấn công, rồi một lần nữa nhảy vọt lên trên. Lần này, Nora vung dao khi Kelly chạy qua, hoa cả mắt vì phải nhìn sinh vật nhanh nhẹn này qua mắt kính.
Kelly hạ xuống đầu bên kia đường hầm, một vết chém trắng xuất hiện trên cổ. Chỉ là một vết thương ngoài da, nhưng đủ khiến Kelly bận tâm. Con ma cà rồng nhìn vết máu trắng của chính mình dính trên bàn tay dài ngoằng, rồi vẩy nó về phía Nora, vẻ mặt trở nên nham hiểm và dữ tợn.
Nora lùi lại, thò tay vào túi tìm một que pháo sáng. Cô nghe thấy tiếng tay chân quờ quạng trên đường ray sỏi đá, và chẳng cần rời mắt khỏi Kelly cô vẫn nhìn thấy chúng.
Ba đứa trẻ ma cà rồng nhỏ con, hai trai một gái, được Kelly triệu đến để giúp hạ gục Nora.
"Được thôi," Nora nói, vặn mở nắp nhựa cây pháo sáng. "Cô muốn làm theo cách này phải không?" Cô cà đầu nắp vào cái que đỏ và pháo sáng bốc cháy, ngọn lửa đỏ cháy rực trong bóng tối. Nora đẩy kính ra sau, giờ cô đã có thể nhìn bằng mắt thường, ngọn lửa soi sáng vùng hầm họ đang đứng, với một quầng sáng đỏ giận dữ.
Bọn trẻ con nhảy dựng ra sau, bị ánh sáng chói lòa đẩy lùi. Nora dứ dứ cây pháo sáng về phía Kelly, và Kelly hạ cằm xuống nhưng không lùi lại.
Một trong hai thằng nhóc tấn công Nora từ bên sườn, hét lên chói tai, và Nora đâm thẳng dao vào đứa bé - cắm sâu lưỡi dao bạc vào ngực nó, lút đến tận cán. Thằng bé gập người lại, loạng choạng lùi ra sau - Nora rút phắt lưỡi dao ra - đuối sức và choáng váng. Đứa bé há miệng, cố gắng phóng vòi chích ra vào phút chót - và Nora tống đầu pháo sáng nóng rực vào miệng nó.
Sinh vật này giãy loạn lên, Nora vừa la hét vừa chém dao vào nó.
Đứa trẻ ma cà rồng gục xuống, và Nora rút cây pháo sáng vẫn đang cháy ra. Cô quay ngoắt lại, phòng ngừa Kelly tấn công từ phía sau.
Nhưng Kelly đã biến mất. Chẳng thấy bóng dáng đâu.
Nora khua cây pháo sáng, hai nhóc ma cà rồng còn lại thụp xuống núp cạnh đứa đồng bọn đã chết. Cô kiểm tra kỹ để chắc chắn Kelly không ở trên trần hay dưới gờ tường.
Sự mơ hồ còn tệ hơn nhiều. Hai đứa trẻ chia nhau ra, lờn vờn hai bên sườn cô, và Nora dựa lưng vào bức tường bên dưới bức bích họa khổng lồ, sẵn sàng chiến đấu, quyết tâm không để chúng phục kích.
---❊ ❖ ❊---
Eldritch Palmer nhìn pháo sáng bay vọt lên phía trên các mái nhà ở khu phố trên. Những vệt pháo hoa yếu ớt.
Những que diêm trong thế giới bóng đêm. Trực thăng từ phía Bắc tiến lại gần, bay chậm lại trên đầu ông ta. Ông ta đang đợi khách trên tầng bảy mươi tám của tòa nhà Stoneheart.
Eichhorst xuất hiện đầu tiên. Một ma cà rồng mà mặc vest vải tuýt thì cũng giống như một con chó pitbull mặc áo len vậy. Hắn giữ cửa mở, Chúa Tể cúi đầu bước vào, sải bước ngang qua căn phòng, choàng áo kín mít.
Palmer quan sát tất cả qua hình phản chiếu trên cửa sổ.
Giải thích đi.
Giọng nói tang tóc, nhuốm vẻ phẫn nộ.
Vận hết sức để đứng vững, Palmer quay người lại trên đôi chân yếu ớt. "Tôi đã cắt nguồn tài trợ. Tôi đóng hạn mức tín dụng. Đơn giản thế thôi."
Eichhorst đứng nghiêng sang một bên, hai bàn tay đeo găng đan chéo, quan sát. Chúa Tể nhìn xuống Palmer, làn da đỏ ối của nó sưng tấy, mắt nó đỏ ngầu sắc lẻm.
Palmer tiếp tục, "Đó là một màn chứng minh. Cho thấy sự tham gia của tôi có tầm quan trọng sống còn như thế nào đối với thành công của ngài. Tôi thấy hiển nhiên ngài cần được nhắc nhở về giá trị của tôi."
Chúng đã giành được cuốn sách.
Lời này là từ Eichhorst, người vẫn luôn khinh thường Palmer ra mặt, và cũng nhận lại thái độ y hệt. Nhưng Palmer chỉ nói với Chúa Tể.
"Chuyện đó thì có gì quan trọng trong thời khắc cuối cùng này? Biến đổi tôi đi, và tôi sẽ rất sẵn lòng tự tay kết liễu giáo sư Setrakian."
Ngươi không hiểu gì cả. Xét cho cùng, ngươi chẳng bao giờ coi ta là gì ngoài phương tiện để đến một cái kết. Cái kết của ngươi.
"Chẳng phải tôi cũng nên nói y như vậy về ngài sao? Ngài, kẻ đã trì hoãn món quà dành cho tôi suốt bao nhiêu năm. Tôi đã cho ngài tất cả, chẳng giữ lại chút gì. Cho đến tận giờ phút này!"
Cuốn sách không chỉ đơn thuần là chiến lợi phẩm. Nó là cái chén thánh chứa thông tin. Nó là hy vọng cuối cùng còn sót lại của nhân loại kinh tởm. Tiếng thở hắt cuối đời của chủng loài các ngươi. Đây là thứ ngươi không thể nào hiểu được. Tầm nhìn con người của ngươi quá hạn hẹp.
"Vậy thì cho phép tôi thấy đi." Palmer tiến lên, chỉ đứng tới ngang lồng ngực phủ kín dưới lớp áo choàng của Chúa Tể. "Đến lúc rồi. Đưa cho tôi thứ chính đáng thuộc về tôi, và tất cả những gì ngài cần sẽ thuộc về ngài."
Chúa Tể không nói gì vào đầu Palmer. Nó không nhúc nhích.
Nhưng Palmer không sợ hãi. "Chúng ta thỏa thuận đi."
Ngươi có dừng thứ gì khác lại không? Ngươi có cản trở bất kỳ kế hoạch nào khác mà chúng ta đang thực hiện không?
"Không. Mọi thứ vẫn y nguyên. Nào... chúng ta có thỏa thuận không?"
Có.
Chúa Tể cúi xuống một cách đột ngột đến mức khiến Palmer kinh ngạc, làm trái tim yếu ớt của ông ta đập thình thịch. Trên mặt nó, nhìn ở khoảng cách gần, giun máu trườn dọc các mạch máu và mao mạch ngay dưới làn da đỏ như củ cải đường. Khi thời khắc biến đổi đến gần, não Palmer tiết ra những hoóc môn đã bị quên lãng từ lâu. Trong thâm tâm, ông ta đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu, nhưng bây giờ ông ta vẫn lo lắng trước bước đầu tiên của chuyến du hành một chiều tối thượng này. Ông ta không phàn nàn gì về những cải thiện của cơ thể nhờ sự biến đổi mang lại; ông ta chỉ băn khoăn không biết nó sẽ ảnh hưởng gì tới sự khuây khỏa bị kìm nén đã lâu trong ông ta và thứ vũ khí ác liệt nhất, tâm trí ông ta.
Tay Chúa Tể ấn lên cái vai xương xẩu của Palmer như móng vuốt chim kền kền quắp lấy một cành cây. Tay kia của nó giữ đỉnh đầu Palmer, vặn sang một bên, xoay hết cỡ cổ và họng của ông già này.
Palmer nhìn trần nhà, mắt mất dần tiêu cự. Ông ta nghe thấy những giọng nói đồng thanh trong đầu. Suốt cả cuộc đời, ông ta chưa từng được bất kỳ ai - bất kỳ thứ gì - giữ trong vòng tay như thế này. Ông ta cho phép mình thả lỏng.
Ông ta đã sẵn sàng. Hơi thở ông ta trở nên hổn hển, phấn khích khi cái móng cứng trên ngón tay giữa dài và dày của Chúa Tể chọc vào làn da nhão nhèo trên cái cổ bị kéo giãn của ông ta.
Chúa Tể nhìn mạch của lão già bệnh tật đập trên cổ, tim ông ta rộn ràng vì mong chờ, và Chúa Tể cảm nhận được cơn thúc giục sâu bên trong vòi chích của nó. Nó muốn có máu.
Nhưng nó phớt lờ bản chất của mình và, với một tiếng rắc dứt khoát, nó dứt đầu Eldritch Palmer ra khỏi thân. Nó thả rơi cái đầu, tóm phần thân đang trào máu và xé Palmer ra làm đôi, cơ thể ông ta dễ dàng đứt làm đôi ở nơi xương hông nhỏ dần đến eo. Nó quẳng hai tảng thịt máu me sang bức tường đằng xa, chúng đập vào các kiệt tác nghệ thuật trừu tượng của con người được lồng khung và rơi xuống sàn.
Chúa Tể quay ngoắt lại, cảm nhận một nguồn máu khác đang đập ngay tại đó. Đầy tớ của Palmer, Fitzwilliam, đứng ở ngưỡng cửa. Một con người vai rộng mặc bộ vest được đặt làm riêng để trang bị các vũ khí tự vệ.
Palmer từng muốn sở hữu cơ thể của người đàn ông này sau quá trình biến đổi. Ông ta thèm thuồng sức mạnh của người vệ sĩ và vóc dáng anh ta, khao khát vĩnh viễn có được hình hài của anh ta.
Fitzwilliam chỉ là một món hàng đối với Palmer.
Chúa Tể nhìn vào tâm trí anh ta, cho anh ta thấy điều này trước khi lao vèo đến chỗ anh ta. Thoạt đầu, Fitzwilliam thấy Chúa Tể đang ở tít phía bên kia phòng, máu đỏ nhỏ giọt từ đôi tay khổng lồ của nó - và ngay sau đó Chúa Tể đã từ trên cao cúi xuống anh ta, một cảm giác nhức nhối, kiệt quệ như thể một que lửa đang ở trong cổ họng anh ta.
Một lát sau, cơn đau tan biến dần. Ánh mắt nhìn lên trần nhà của Fitzwilliam cũng vậy.
Chúa Tể để Fitzwilliam rơi thẳng xuống từ nơi nó uống máu anh ta.
Bọn súc vật.
Eichhorst vẫn đứng bên kia căn phòng rộng, kiên nhẫn như một luật sư.
Chúa Tể nói:
Chúng ta bắt đầu Đêm Vĩnh Hằng nào.