Setrakian nặng nề dựa vào cây gậy quá khổ trong chiếc thang máy đang đi xuống. Buổi đấu giá đã vắt kiệt sức ông, nhưng vẫn còn quá nhiều việc. Fet đứng nghiêng người, ba lô vũ khí đeo sau lưng, cuốn sách trị giá 32 triệu đô bọc xốp khí kẹp dưới cánh tay.
Bên phải Setrakian, một bảo vệ hãng đấu giá đứng chờ, hai tay nắm khóa thắt lưng.
Nhạc thính phòng vang qua loa. Một bản tứ tấu đàn dây, của Dvorak.
"Chúc mừng ngài," tay bảo vệ nói để phá tan sự im lặng.
"Vâng," Setrakian đáp. Ông nhìn sợi dây trắng trong cái tai màu nâu của anh ta. "Radio của anh có hoạt động trong thang máy này không?"
"Không, thưa ngài, nó không hoạt động."
Thang máy đột ngột dừng lại, cả ba người bèn chụp lấy tấm vách để đứng cho vững. Thang máy bỗng dưng lại đi xuống, rồi dừng lần nữa. Con số hiện trên bảng điện tử cao quá đầu là 4.
Bảo vệ bấm nút XUỐNG, rồi đến nút 4, đập thùm thụp mấy lần vào mỗi nút.
Trong lúc người bảo vệ chú tâm làm thế, Fet rút một thanh kiếm ra khỏi ba lô và đứng đối diện cửa thang máy. Setrakian vặn cán gậy, để lộ chuôi thanh gươm bạc ẩn bên trong.
Cú va đập đầu tiên vào cửa khiến người bảo vệ giật mình nhảy ra đằng sau.
Cú tấn công thứ hai gây ra một vết lõm to cỡ cái tô.
Người bảo vệ với tay lên sờ chỗ lồi ra. Anh ta bắt đầu nói, "Cái quái gì..."
Cánh cửa trượt mở, và những bàn tay trắng bệch thò vào trong, kéo anh ta ra.
Fet cũng chạy ra theo anh ta, vẫn kẹp cuốn sách dưới nách, chùn vai xuống và lao lên trước như một trung vệ đang tóm quả bóng bầu dục xuyên qua cả một hàng phòng ngự. Anh ủi đám ma cà rồng thẳng vào tường. Setrakian bước ra từ sau lưng anh, cây kiếm bạc nhoáng lên, chém giết mở đường xuống tầng trệt.
Fet chặt chém, đánh giáp lá cà với những sinh vật đó, cảm nhận hơi nóng không thuộc con người của chúng, dòng máu axit trắng bắn tóe lên áo khoác anh. Anh với những ngón tay đang cầm kiếm đến chỗ người bảo vệ, nhưng rồi nhận ra anh chẳng thể làm gì giúp anh ta, và người bảo vệ biến mất trên sàn bên dưới một đám ma cà rồng háu đói.
Bằng những nhát chém rộng và sâu, Setrakian mở thông lối tới lan can phía trước trông xuống khu sảnh bên dưới cách bốn tầng lầu. Ngoài trời, ông thấy các thi thể bùng cháy trên đường phố, những cái cây rực lửa, một cuộc hỗn chiến ở lối vào tòa nhà. Bên trong, nhìn thẳng từ trên xuống, ông thấy nhóc du côn Gus bên cạnh người bạn già Mexico của cậu. Người cựu đô vật khập khiễng nhìn lên, chỉ vào Setrakian.
"Ở đây!" Setrakian gọi Fet. Fet lách ra khỏi đống thi thể, vừa chạy vừa kiểm tra quần áo xem có giun máu hay không. Setrakian chỉ vào người đô vật.
"Ông chắc chứ?" Fet hỏi.
Setrakian gật đầu, và Fet, với vẻ cau có tột độ, giơ cuốn Occido Lumen ra ngoài lan can, cho người đô vật một chút thời gian để khập khiễng đi lại phía dưới anh. Gus chém một con quỷ chắn đường người đô vật, và Setrakian thấy một người khác - phải, đó là Ephraim - đang dùng cây đèn phát ánh sáng cực tím đuổi những con khác đi.
Fet thả cuốn sách quý giá, quan sát nó từ từ lật ngược lại trên đường rơi xuống.
Phía dưới đó bốn tầng, Angel đón nó vào trong vòng tay như thể nó là đứa bé được ném khỏi tòa nhà đang cháy.
Fet quay lại, giờ đã có thể chiến đấu bằng cả hai tay, rút một con dao găm từ đáy ba lô và dẫn Setrakian tới thang cuốn. Những cái thang gắn động cơ chạy đan chéo hoặc song song với nhau. Ma cà rồng đang trên đường đi lên - được Chúa Tể triệu hồi tới trận chiến - nhảy cóc ở những đoạn các cầu thang bắt chéo nhau. Fet khử chúng bằng đế ủng và mũi kiếm, khiến chúng ngã sõng soài xuống những bậc thang đang chuyển động.
Ở đợt thang dưới cùng, Setrakian quay lại nhìn qua khe hở. Ông thấy Eichhorst đang nhìn xuống từ tít trên một tầng cao.
Những người kia đã giúp họ giải quyết gần hết công việc ở sảnh. Các thi thể ma cà rồng được giải phóng nằm ngổn ngang trên sàn, mặt và bàn tay có móng vuốt đông cứng lại trong một cảnh tượng đau đớn vấy đầy máu trắng. Nhiều ma cà rồng tay sai nữa đập thùm thụp vào cửa kính, và vẫn còn những con khác đang trên đường tới.
Gus dẫn họ trở lại cánh cửa vỡ để ra vỉa hè. Ma cà rồng ồ ạt dồn từ phố 71 và 72 sang phía Tây, cũng như đại lộ York ở phía Bắc và Nam. Chúng ùa lên khắp đường phố, ngoi lên từ những miệng cống tháo nắp ở các giao lộ. Chiến đấu với chúng cũng giống như cố gắng tát nước ra khỏi một con thuyền đang chìm vậy, cứ một con bị tiêu diệt thì lại thêm hai con xuất hiện.
Hai chiếc Hummers đen ngoặt gấp qua góc đường, ánh đèn pha giận dữ, tấm lưới tản nhiệt ở đầu xe đâm sầm vào đám ma cà rồng, các lốp xe lởm chởm nghiền nát cơ thể chúng. Một đội thợ săn bước ra ngoài, trùm mũ áo mang theo nỏ, rồi ngay lập tức phô trương sự hiện diện của mình. Ma cà rồng giết ma cà rồng, đám tay sai chết như ngả rạ trước tốp lính tinh nhuệ.
Setrakian biết chúng đến là để đích thân hộ tống ông và cuốn sách về cho các con Cổ Đại, hoặc để thẳng thừng giành lấy cuốn Thánh Kinh Bạc. Không có lựa chọn nào hợp ý ông cả. Ông vẫn ở cạnh người đô vật, lúc này đang kẹp cuốn sách dưới nách; tốc độ ì ạch của Angel phù hợp với đôi chân chậm chạp của Setrakian. Khi biết được biệt danh của người đô vật, "Thiên Sứ Bạc", Setrakian không khỏi mỉm cười.
Fet dẫn đường đến góc phố 72 giao phố York. Cái nắp cống anh tìm đã bị mở tung, anh bèn tóm lấy Creem cử cậu ta xuống trước để dọn sạch cái hố ma cà rồng đó. Anh để Angel và Setrakian xuống tiếp theo, thân hình người đô vật vừa khít lòng hố. Rồi Eph, không chút băn khoăn, trèo ngay xuống các thanh thang bằng sắt. Gus và đám Sapphires còn lại tụt lại để dụ đám ma cà rồng đến gần, sau đó cũng chui xuống, và Fet biến mất ở dưới ngay khi vòng tròn hỗn loạn đổ sập lên phía trên anh.
"Đường kia!" anh hét vọng xuống. "Đường kia!"
Họ vốn định men theo đường cống về phía Tây, đến trung tâm hòn đảo dưới mặt đất, nhưng Fet đã nhảy xuống, dẫn họ về hướng Đông, bên dưới một dãy nhà dài kết thúc ở quốc lộ FDR. Máng xối trong đường hầm mang theo dòng nước nhỏ đến đáng thương; sự thiếu vắng sinh hoạt của con người trên mặt đất Manhattan đồng nghĩa với việc ít hoạt động tắm rửa hơn, ít giật nước hơn.
"Thẳng tới cuối đường!" Fet nói, giọng oang oang trong ống cống bằng đá.
Eph tiến lên cạnh Setrakian. Ông già đang chậm dần, đầu gậy nện tóe nước. "Ông đi được không?" Eph hỏi.
"Phải được thôi," Setrakian đáp.
"Tôi đã gặp Palmer. Hôm nay là ngày quyết định. Ngày cuối cùng."
Setrakian nói, "Tôi biết."
Eph vỗ cánh tay Angel đang cầm quyển sách bọc xốp khí. "Đây." Eph đón cái bọc, và gã khổng lồ cà nhắc người Mexico giữ cánh tay Setrakian, giúp ông già đi tiếp.
Eph nhìn người đô vật trong khi họ vội vã tiến bước, trong lòng ngập tràn những câu hỏi mà anh không biết phải mở lời thế nào.
"Chúng đến rồi kìa!" Fet nói.
Eph nhìn ra sau. Anh chỉ thấy những hình hài lờ mờ trong hầm tối đang nhắm về phía họ như dòng nước lũ đen ngòm.
Hai người băng Sapphires quay lại để chiến đấu. "Không," Fet la lên. "Đừng bận tâm! Cứ qua đây đi!"
Fet đi chậm lại giữa hai cái hòm gỗ dài được quấn vào các ống nước dọc hai bên tường đường hầm. Chúng trông giống dàn loa, được dựng thẳng đứng, nghiêng về phía hầm. Anh đã nối vào mỗi hòm một dây công tắc đơn giản và giờ đang nắm cả hai dây trong tay.
"Vào sát tường đi!" anh hét lên với những người phía sau. "Ra sau tấm panel."
Nhưng chẳng ai chịu quẹo vào. Cảnh tượng những con ma cà rồng nhào đến trong lúc Fet đứng một mình trong đường hầm cầm hai công tắc cho cái máy tự chế của Setrakian quả thật vô cùng hấp dẫn.
Từ bóng tối, hai gương mặt đầu tiên xuất hiện, mắt đỏ, miệng mở to. Nghiêng ngả đổ vào nhau trong cuộc đua toàn lực cốt trở thành kẻ đầu tiên tấn công con người, các Strigoi ùa về phía họ, không thèm để ý đến bản thân hay những ma cà rồng đồng bọn. Một con bộc phát của sự bệnh hoạn và đồi bại, nỗi phẫn nộ của một đám suy đồi.
Fet chờ và chờ, rồi lại chờ, cho đến khi chúng sắp nhảy bổ lên anh. Giọng anh vang lên, ban đầu là tiếng hét phát ra từ cổ họng nhưng đến cuối lại có vẻ như thoát ra từ chính tâm trí anh, tiếng hú của một con người bền chí xuyên vào con cuồng phong.
Tay chúng vươn ra, con triều ma cà rồng đang chuẩn bị nhấn chìm anh - thì đúng lúc đó, anh bấm cả hai công tắc.
Hiệu ứng giống như khi bóng đèn flash của một chiếc máy ảnh khổng lồ bốc cháy. Hai thiết bị đồng thời hoạt động, bạc nổ tung tóe. Chất hóa học được giải phóng, phanh thây bầy ma cà rồng trong một làn sóng hủy diệt. Những con ở sau cũng tới nhanh như đám tiên phong, và vì chúng không có chỗ nào để trốn, các hạt bạc thiêu đốt chúng như phóng xạ, phá tan tành các ADN virus của chúng.
Màu bạc vẫn lơ lửng một hồi sau cuộc thanh trừng ấn tượng, y như cơn mưa tuyết sáng bóng, tiếng hú của Fet chìm dần vào đường hầm đã trở nên quang quẻ trong lúc các mảnh vụn của những ma cà rồng từng là con người rơi xuống sàn.
Biến mất. Như thể anh vừa dùng tâm trí dịch chuyển chúng đến một nơi nào đó. Giống như chụp một tấm ảnh, chỉ có điều khi đèn flash mờ đi, không còn kẻ nào ở đó cả.
Ít nhất cũng không còn kẻ nguyên vẹn nào.
Fet thả công tắc ra và quay về phía Setrakian.
Setrakian nói, "Được lắm."
Họ theo nhau xuống một cái thang khác dẫn tới một lối đi bộ có lan can. Cuối đường, một cánh cửa mở ra một khung lưới bên dưới vỉa hè, trông ra được mặt đất bên trên. Fet trèo lên mấy cái hộp anh đã đặt sẵn để làm bậc thang và tì vai bật tung tấm khung đã được nới lỏng ra.
Họ trèo lên con dốc ở phố 73 dẫn vào đại lộ FDR. Lác đác vài người nhập nhóm với họ trong lúc họ hối hả băng qua đường cao tốc sáu làn, leo qua các rào chắn bê tông, luồn lách qua những chiếc xe bỏ hoang, tiến về phía sông Đông.
Eph nhìn lại phía sau, thấy đám ma cà rồng nhảy xuống khỏi một ban công cao vốn là cái sân trong ở cuối phố 72. Chúng tràn ra khỏi phố 73, dọc đường cao tốc. Eph lo là chúng đang đổ dồn đến bờ sông, những ma cà rồng khát máu bít kín các bờ. Nhưng phía bên kia một hàng rào sắt thấp, có một bến đỗ, một bến tàu bến thuyền gì đó của thành phố, dù trời quá tối nên Eph chẳng thể nhìn ra nó được dùng làm gì. Fet vượt qua đầu tiên, di chuyển với vẻ tự tin dứt khoát, vậy nên Eph cũng theo sau cùng những người còn lại.
Fet chạy đến cuối bến, và giờ Eph đã thấy: một tàu kéo, các lốp xe lớn cột quanh khắp mạn tàu để làm đệm chắn. Họ trèo xuống boong chính, còn Fet chạy lên buồng lái. Động cơ khục khặc rồi ầm ào khởi động, và Eph tháo dây ở đuôi tàu ra. Ban đầu, con tàu tròng trành do Fet đẩy quá mạnh, nhưng rồi cũng phóng đi rời khỏi hòn đảo.
Trên kênh Tây, khi đã trôi cách bờ Manhattan mấy chục mét, Eph quan sát bầy ma cà rồng hò hét ở mép đại lộ FDR. Chúng túm tụm ở đó, bám theo con tàu đang chậm chạp tiến về hướng Nam, không thể đánh liều vượt dòng nước chảy.
Con sông là một vùng an toàn. Một mảnh đất không ma cà rồng.
Hướng ánh mắt ra phía sau đám phá hoại đó, Eph nhìn lên những tòa nhà cao tầng sừng sững của thành phố tối tăm. Phía sau anh, bên trên đảo Roosevelt, ngay giữa sông Đông, là vầng ánh sáng ban ngày - không phải ánh nắng rực rỡ, vì hôm nay rõ ràng là một ngày nhiều mây, mà chỉ quang đãng sáng sủa - giữa hai vùng đất Manhattan và Queens chìm trong màn khói.
Họ tiến đến cầu Queensboro, lướt dưới thanh dầm của nhịp cầu trên cao. Một vệt sáng chói lòa xẻ đôi đường chân trời Manhattan, khiến Eph phải quay đầu nhìn theo. Rồi một vệt sáng nữa phóng lên, như một quả pháo hoa cỡ vừa. Rồi đến vệt thứ ba.
Pháo sáng, màu cam và trắng.
Một chiếc xe lao vun vút trên đại lộ FDR tiến về phía đám ma cà rồng đang đi theo con tàu. Đó là một chiếc Jeep, các binh sĩ mặc đồ rằn ri đứng ở đuôi xe, nã đạn súng tự động vào đám đông.
"Quân đội!" Eph nói. Anh nhận ra một cảm giác đã lâu anh chưa thấy: hy vọng. Anh nhìn quanh tìm Setrakian nhưng không thấy ông đâu, vậy nên anh bước đến cabin chính.