Tàn Thế

Lượt đọc: 1284 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đường hầm North River

FET THẤY NORA NGỒI TRÊN ĐƯỜNG RAY giữa đường hầm bên dưới sông Hudson. Đầu mẹ Nora ngả trên đùi cô, Nora vuốt mái tóc bạc của bà trong lúc người phụ nữ bệnh tật đang ngủ.

"Nora," Fet nói, ngồi xuống cạnh cô, "đi nào, để tôi giúp cô và mẹ cô..."

[1]

"Mariela," Nora nói. "Bà ấy tên là Mariela." Và rồi cuối cùng cô cũng sụp đổ, bật khóc, cả người run lên theo những con nức nở thắt ruột trong khi cô vùi mặt vào vai Fet

Một lát sau, Eph đã trở lại từ đường hầm chạy về hướng Đông, nơi anh vẫn tìm Zack từ nãy. Nora xoay sang nhìn anh, kiệt sức, trống rỗng, suýt nữa đã đứng lên nếu không vướng người mẹ đang ngủ, hy vọng và nỗi đau hiển hiện trên mặt cô.

Eph tháo kính nhìn đêm ra và lắc đầu. Không thấy gì.

Fet cảm nhận được sự căng thẳng giữa Eph và Nora. Cả hai đều suy sụp tinh thần, đến mức không cách nào diễn tả được. Fet biết Eph không trách Nora, rằng chắc chắn Nora đã làm mọi điều có thể cho Zack trong tình huống đó. Nhưng anh cũng cảm thấy rằng, khi làm lạc mất Zack, Nora cũng đã đánh mất Eph.

Fet kể lại mọi chuyện cho đến đoạn Setrakian cùng Gus đi đến nhà máy Locust Valley. "Ông ấy bảo tôi ở lại... đến đây." Fet nhìn Eph. "Đi tìm anh."

Eph lôi từ túi ra một chai rượu thủy tinh bẹt anh tìm thấy trong buồng lái trên tàu kéo. Anh nốc một hơi dài, rồi nhìn quanh hầm với vẻ ghê tởm đầy phẫn nộ. "Và giờ thì ta ở đây," anh nói.

Fet cảm thấy Nora đang nổi giận bên cạnh anh. Rồi một tiếng gầm xa xa bắt đầu lấp kín đường hầm. Lúc đầu, Fet không thể xác định được nó, tiếng động đó đã bị bóp méo bởi một âm thanh vang lên không ngớt trong cái tai nghễnh ngãng của anh.

Một động cơ, một thiết bị cơ khí, đang tiến về phía họ - tiếng động ầm ầm đáng sợ vang trong đường hầm đá dài.

Ánh đèn tiến lại gần. Không thể là tàu - phải không?

Hai ánh đèn. Đèn pha. Một chiếc ô tô.

Fet rút kiếm ra, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Chiếc xe to dừng lại, lốp xe dày đã nát bươm, chiếc Hummers đen lạch cạch lăn trên vành bánh xe.

Lưới tản nhiệt phía trước trắng xóa máu ma cà rồng.

Gus trèo xuống. Chiếc khăn rằn màu xanh cột quanh đầu cậu. Fet chạy vội đến bên cửa đối diện, tìm hành khách.

Chiếc Hummers trống không.

Gus biết Fet đang tìm ai và lắc đầu.

"Kể đi," Fet bảo.

Gus làm theo. Cậu kể lại chuyện bỏ Setrakian lại ở nhà máy điện hạt nhân.

"Cậu bỏ ông ấy lại?" Fet hỏi.

Nụ cười của Gus thoáng nét giận dữ. "Ông ấy yêu cầu như thế. Giống như đã làm với anh."

Fet khựng lại. Anh biết cậu nhóc nói đúng.

"Ông ấy chết rồi à?" Nora hỏi.

"Tôi không thấy có khả năng nào khác," Gus đáp. "Ông ấy đã sẵn sàng chiến đấu đến cùng. Angel cũng ở lại, ông già điên đó. Không đời nào Chúa Tể có thể thoát khỏi hai người đó mà không dính chút đau đớn. Còn vụ phóng xạ."

"Vụ rò rỉ," Nora nói.

Gus gật đầu. "Tôi nghe thấy tiếng nổ và tiếng còi rú. Mây độc đang hướng về phía này. Ông già bảo tôi xuống đây với mọi người."

Fet nói, "Ông ấy cho tất cả chúng ta xuống đây. Để bảo vệ ta khỏi bụi phóng xạ."

Fet nhìn quanh. Nghiên cứu mặt đất. Anh đã quen với việc nắm thế thượng phong trong hoàn cảnh này: chuyên gia diệt chuột bọ, xịt hơi độc vào hang ổ của bọn độc vật gây hại. Anh nhìn quanh, nghĩ xem bọn chuột, những kẻ sống sót cuối cùng, sẽ làm gì khi đối mặt với tình huống này - và rồi anh nhìn thấy đoàn tàu trật bánh đằng xa, các ô cửa sổ nhuốm máu phản chiếu ánh đèn pha xe Gus.

"Chúng ta sẽ dọn sạch các khoang tàu," anh nói. "Ta có thể ngủ trong đó, thay phiên nhau, khóa cửa lại. Bây giờ ta có thể càn quét khoang ăn uống. Nước. Nhà vệ sinh."

"Có lẽ chỉ trụ được vài ngày thôi," Nora nói.

"Trụ được lâu chừng nào hay chừng ấy," Fet nói. Anh cảm thấy một luồng cảm xúc - tự hào, quyết tâm, biết ơn, thương tiếc - như cú đấm giáng thẳng vào mình. Ông già đã chết; Ông già sống mãi. "Đủ lâu để phần phóng xạ độc hại nhất tản mác lên trên."

"Rồi sao nữa?" Nora không còn chịu đựng thêm được nữa. Cô quá mệt với chuyện này rồi. Với toàn bộ chuyện này. Ấy vậy nhưng nó vẫn không dừng lại. Không còn nơi nào khác để đi, chỉ có tiến mãi tiến mãi vào trong cái địa ngục trần gian mới này. "Setrakian đã không còn - đã chết, hoặc có khi còn tệ hơn. Một mối họa diệt chủng đang lơ lửng trên đầu chúng ta. Chúng đã thắng. Strigoi đã chiếm ưu thế. Hết rồi. Hết cả rồi."

Không ai nói gì. Không khí trong đường hầm dài im lìm và tĩnh lặng.

Fet kéo túi xuống khỏi vai. Anh mở túi, lục lọi bằng đôi tay lấm bẩn, rồi lôi cuốn sách bọc bạc ra.

"Có thể," anh nói. "Hoặc... có thể không."

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] the Rapture, một sự kiện được cho rằng sẽ xảy ra ngay trước thời điểm thế giới bị hủy diệt, những tín đồ theo Chúa Jesus sẽ được chuyển đổi từ cơ thể vật chất thành cơ thể tinh thần và được Chúa đưa lên thiên đường, những người không có lòng tin sẽ bị bỏ lại.

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »