Có ai đó đang vỗ vào vai, lay tôi dậy. Mặc dù có thể đó chỉ là một cái lay nhẹ, nhưng vì đầu tôi đang quá đau nên tôi có cảm giác như não trong đầu bị xay ra thành chất lỏng, và long sòng sọc trong hộp sọ.
“Ngồi dậy đi.” Tiếng một cô gái cất lên.
Tôi hé mắt, thò tay tìm cây trường côn. Nhưng thay vào đó tôi lại nắm phải đùi cô gái kia. Cô ấy gỡ tay tôi ra và nói “Đừng cố gắng sức, cậu vẫn đang yếu lắm. Cậu có thể ngồi dậy không?”
Tôi thả tay ra và từ từ quay đầu nhìn xung quanh. Tôi đang nằm trên một chiếc di-văng kê ở trước lò sưởi. Lửa trong lò khá lớn, làm một bên mặt và cánh tay tôi nóng rẫy, nhưng chẳng hiểu sao cả người tôi vẫn run lên vì lạnh, như thể tôi đang ở giữa trời mùa Đông nắng ráo nhưng lại mặc không đủ ấm. Tôi tái mặt nhận ra mình đang không mặc gì bên dưới lớp chăn len dày cộp ai đó đã đắp lên người cho tôi. Tôi không nhớ là mình đã cởi quần áo.
Cô gái kia đứng dậy và cúi xuống nhìn tôi. Một thiên sứ kỳ lạ, đó là ý nghĩ đầu tiên ập đến trong đầu tôi. Nhưng nếu là thiên sứ thật thì cô ấy đã không mặc áo phông và quần yếm. Hơn nữa, tôi chưa bao giờ nghe chuyện thiên sứ đổ mồ hôi, chứ đừng nói là nhễ nhại mồ hôi như cô gái này.
Tôi từ từ nhấc người lên, cố gắng không làm kinh động đến cái đầu vẫn đang đau như búa bổ của mình. Cô ấy đặt một chiếc gối ra sau lưng tôi, giúp tôi dựng được người dậy mà không phải tốn quá nhiều sức. Kế đó, cô ấy kề cốc nước vào miệng tôi và tôi giơ tay đón lấy chiếc cốc, uống như chưa bao giờ được uống. Đây có lẽ là cốc nước ngon nhất từ trước đến giờ của tôi.
Do uống quá vội vàng nên tôi đã bị sặc và ho sặc sụa, làm hai bên thái dương của tôi theo đó cũng giật lên từng con. Tôi nhìn xuống lòng bàn tay và thấy máu lẫn trong đám cát sạn màu xám.
Cô gái đỡ lấy cái cốc trên tay tôi cất đi. Sau đó, cô ấy đưa cho tôi một miếng vải để lau miệng và tay, rồi đặt vào tay tôi bốn viên thuốc màu đỏ. “Đây là thuốc gì?” Tôi hỏi.
“Chỉ là thuốc chống viêm thôi.”
Tôi cho mấy viên thuốc vào miệng và uống cạn thêm một cốc nước nữa. Người phụ nữ đứng tuổi lúc nãy đi vào phòng, trên tay cầm một chai rượu whisky ngô Jim Beam nhỏ. Cô ấy rót một ít vào trong cốc cho tôi.
“Mẹ!” Cô gái kia phản đối. “Chúng ta cần cái đó. Để sát trùng, chứ không phải để uống.”
“Mẹ biết, Darla, nhưng cậu ấy đang bị đau. Uống một ít rượu vào sẽ cảm thấy đỡ hơn.” Vừa nói cô vừa ra hiệu bảo tôi uống.
“Con đã cho cậu ấy bốn viên Advil rồi. Chúng ra có cần lãng phí hết thuốc cho một người lạ thế không?”
Tôi nhấp một ngụm rượu và phụt hết ra ngoài. Vị của nó thật kinh khủng.
“Để cô bóp mũi cho.” Mẹ Darla nói. “Cháu nhắm mắt uống sạch một hơi đi.”
Cổ họng tôi như bị đốt cháy, lúc cô thả tay ra hơi rượu sộc thẳng lên mũi tôi. Riêng điểm này thì tôi phải đồng ý với Darla, rượu chỉ nên để sát trùng chứ không nên làm đồ uống mặc dù tôi có hơi chạnh lòng khi bạn ấy gọi việc dùng thuốc chữa trị cho tôi là phí phạm.
Tôi lại bắt đầu ho. Mẹ Darla đưa cho tôi miếng vải để lau tay và miệng. “Cháu cảm ơn. Không có cô...”
“Đừng khách sáo.” Cô mỉm cười nói. “À, quên không giới thiệu, tên cô là Gloria Edmunds.”
“Cháu là Alex.”
Nãy giờ Darla lúi húi làm gì đó bên đống lửa. Một lát sau, cô ấy quay lại và lật tấm chăn trên người tôi ra. May mà tôi phản ứng nhanh, vẫn che kịp phần cơ thể phía dưới.
“Ôi giời, còn gì mà tôi chưa nhìn thấy đâu. Thế cậu nghĩ ai cởi quần áo cho cậu? Nói thật nhá, tôi đã chẳng nhìn của mấy con dê mãi rồi.”
“Darla!” Cô Edmunds nghiêm giọng. “Nói năng với khách cho lịch sự.”
“Khách? Cậu ta dùng thuốc nhà mình, uống nước nhà mình, và hiển nhiên là sẽ sớm ăn thức ăn của nhà mình. Tại sao không chọn nhà khác mà lại chọn đúng nhà mình?”
“Bởi vì Chúa đã chỉ đường cho cậu ấy đến đây, thưa tiểu thư. Vì thế con hãy đối xử với cậu ấy đúng như cách con mong muốn được đối xử nếu con không may bị thương và gục ngã trước cửa nhà ai đó.”
“Con biết rồi.” Darla lầm bầm nói. “Nhưng con không ngu đến độ đi lang thang ngoài đường trong thời tiết như thế này.”
Tôi buông tấm chăn ra và Darla gạt nó sang một bên. Giờ chẳng phải lúc để thẹn thùng bởi tôi có vấn để quan trọng hơn cần giải quyết. Vết thương ở cạnh sườn đang hở toác ra và máu vẫn chưa cầm hẳn.
“Nằm nghiêng sang bên trái đi thì tôi mới nhìn rõ được vết thương. Mà cậu bị cái gì chém phải thế?” Darla hỏi.
“Rìu.” Tôi trả lời.
“Ôi trời, hậu đậu thế.”
Tôi đang quá mệt, chẳng đủ sức để giải thích ngọn ngành mọi chuyện nên quyết định sẽ nói với họ sau. Tôi cố gắng dồn nốt chút sức lực còn lại tập trung quan sát Darla và mẹ cô ấy. Họ đặt xuống cái bàn cạnh đi-văng một bát nước, vài tấm vải sạch, một con dao nhíp, một cái kim khâu và một sợi dây màu đen.
“Sẽ đau đấy nhé.” Darla dặn. “Cố gắng đừng cử động.”
“Ừm... nhưng cậu có biết mình đang làm gì không?”
Darla nhún vai. “Tôi đã đoạt giải trong cuộc thi Tập làm bác sỹ thú ý dành cho học sinh đấy.”
“Không phải cái đó dành cho động vật sao?”
“Ờ, thì sao? Chúng ta cũng là động vật mà.”
“Cháu sẽ không sao đâu.” Cô Edmunds trấn an. “Darla còn khéo tay hơn cô trong những việc tỉ mẩn như thế này.”
“Nhưng...”
Darla cúi xuống, khẽ rít vào tai tôi. “Nhưng nhị gì. Nằm yên đi nào.”
Mọi chuyện vẫn ổn khi cô ấy rửa bên ngoài vết thương bằng nước. Đau, nhưng tôi có thể chịu được. Lúc cô ấy dùng rượu tưới lên đó, tôi đã phải cắn chặt răng và ứa nước mắt. Nhưng khi cô ấy dùng con dao nhíp để khép miệng vết thương hở thì tôi đã hét lên và ngất đi.
