Tê Tiên

Lượt đọc: 335 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

21-

Hắn trở về phòng nói:

Ta lắc đầu:

Chuyện này dù ta đúng, nếu để người miệng lưỡi cay độc nói ra, thể nào cũng bảo Lý Tú Khiêm vô tình quên nghĩa cũ.

“Vẫn là nàng hiểu chuyện.”

“Lâu như vậy rồi… Giờ chắc được rồi chứ?”

Dù đại phu có nói qua tháng là có thể gần gũi lại, nhưng ta vẫn ngại ngùng, khẽ đẩy tay hắn:

Dù mỗi đứa đều có vú nuôi, ta vẫn muốn tự mình cho bú đôi chút.

Lý Tú Khiêm thổi hơi vào cổ ta, mê hoặc:

Nói rồi, hắn đáng thương bế bổng ta lên giường.

“Suỵt… Đừng nói, giữ sức lại…”

“Ta biết nàng thích mà…”

Sáng hôm sau, đúng là dậy muộn thật.

Nhưng chúng ta vừa mới rời giường thì bên ngoài đã có người chạy đến báo:

Bạch Nhược Nhược?

Lý Tú Khiêm nhíu chặt mày:

Tách trà trong tay ta rơi xuống đất,

-22-

Khi chúng ta cùng đến chính đường, chỉ thấy một nữ tử dáng người thướt tha, dung mạo xinh đẹp đang quỳ trước mặt Thái phu nhân, nước mắt đầm đìa.

“Năm đó xe ngựa của con rơi xuống vách núi, con cũng mất trí nhớ, may được một đôi phu thẻ già trong núi cứu giúp. Vài hôm trước, con đột nhiên nhớ lại mọi chuyện, cuối cùng cũng tìm được đường về! Mẫu thân! Con nhớ người lắm…”

Chuyện này… Thật sự trùng hợp như vậy sao?

Cảm giác như có một bàn tay vô hình nào đó đang sắp đặt tất cả.

Thấy ta và Lý Tú Khiêm cùng xuất hiện, trong mắt Bạch Nhược Nhược thoáng qua một tia âm u.

“Phu quân! Phu quân! Thiếp đã trở về rồi! Trở về thật rồi!”

“… Nàng làm sao mà quay lại được?”

Bạch Nhược Nhược khựng lại một chút mới đáp:

Nhưng nếu về Bạch gia rồi, sao không đổi lấy một bộ quần áo đoan trang bình thường?

Là cố ý để làm tăng độ chân thật cho câu chuyện sao?

Lý Tú Khiêm nghe nàng ta kể lể cả buổi, mới nói:

Bạch Nhược Nhược lộ vẻ thương cảm thê lương, nhẹ giọng:

Lý Tú Khiêm hơi dao động, nhẹ giọng:

Lúc này nàng ta mới chịu ngừng lời, sau khi liếc ta một cái lạnh băng, thì rời khỏi chính đường.

“Khiêm nhi, chuyện này…”

“Nhi tử sẽ điều tra rõ, mẫu thân yên tâm.”

21-

Hắn trở về phòng nói:

Ta lắc đầu:

Chuyện này dù ta đúng, nếu để người miệng lưỡi cay độc nói ra, thể nào cũng bảo Lý Tú Khiêm vô tình quên nghĩa cũ.

“Vẫn là nàng hiểu chuyện.”

“Lâu như vậy rồi… Giờ chắc được rồi chứ?”

Dù đại phu có nói qua tháng là có thể gần gũi lại, nhưng ta vẫn ngại ngùng, khẽ đẩy tay hắn:

Dù mỗi đứa đều có vú nuôi, ta vẫn muốn tự mình cho bú đôi chút.

Lý Tú Khiêm thổi hơi vào cổ ta, mê hoặc:

Nói rồi, hắn đáng thương bế bổng ta lên giường.

“Suỵt… Đừng nói, giữ sức lại…”

“Ta biết nàng thích mà…”

Sáng hôm sau, đúng là dậy muộn thật.

Nhưng chúng ta vừa mới rời giường thì bên ngoài đã có người chạy đến báo:

Bạch Nhược Nhược?

Lý Tú Khiêm nhíu chặt mày:

Tách trà trong tay ta rơi xuống đất,

-22-

Khi chúng ta cùng đến chính đường, chỉ thấy một nữ tử dáng người thướt tha, dung mạo xinh đẹp đang quỳ trước mặt Thái phu nhân, nước mắt đầm đìa.

“Năm đó xe ngựa của con rơi xuống vách núi, con cũng mất trí nhớ, may được một đôi phu thẻ già trong núi cứu giúp. Vài hôm trước, con đột nhiên nhớ lại mọi chuyện, cuối cùng cũng tìm được đường về! Mẫu thân! Con nhớ người lắm…”

Chuyện này… Thật sự trùng hợp như vậy sao?

Cảm giác như có một bàn tay vô hình nào đó đang sắp đặt tất cả.

Thấy ta và Lý Tú Khiêm cùng xuất hiện, trong mắt Bạch Nhược Nhược thoáng qua một tia âm u.

“Phu quân! Phu quân! Thiếp đã trở về rồi! Trở về thật rồi!”

“… Nàng làm sao mà quay lại được?”

Bạch Nhược Nhược khựng lại một chút mới đáp:

Nhưng nếu về Bạch gia rồi, sao không đổi lấy một bộ quần áo đoan trang bình thường?

Là cố ý để làm tăng độ chân thật cho câu chuyện sao?

Lý Tú Khiêm nghe nàng ta kể lể cả buổi, mới nói:

Bạch Nhược Nhược lộ vẻ thương cảm thê lương, nhẹ giọng:

Lý Tú Khiêm hơi dao động, nhẹ giọng:

Lúc này nàng ta mới chịu ngừng lời, sau khi liếc ta một cái lạnh băng, thì rời khỏi chính đường.

“Khiêm nhi, chuyện này…”

“Nhi tử sẽ điều tra rõ, mẫu thân yên tâm.”

« Lùi
Tiến »