Tê Tiên

Lượt đọc: 334 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

19-

Nhìn ba đứa bé giống hệt nhau, lòng ta tràn đầy sự hạnh phúc.

Chỉ cần nghĩ đến câu này, lồng ngực ta liền dâng lên một cảm xúc khó tả.

Các nha hoàn và bà mụ thấy vậy liền nhanh chóng lui ra ngoài, muốn để lại không gian cho chúng ta trò chuyện.

Im lặng một lúc lâu, hắn mới cất lời:

Ta biết hắn hiểu.

Ta thở dài:

Nhưng giữa chúng ta, mãi mãi vẫn là bất bình đẳng.

Ở bên một người, không nên phải lo sợ rằng mình sẽ bị đem bán, hay sẽ bị chính thất ức hiếp.

“Vân Cẩm, ta biết nàng bề ngoài thì yếu mềm, nhưng thực ra lại có chủ kiến riêng. Nhưng sao nàng có thể rời đi?”

“Vương phủ này khiến nàng chán ghét đến thế sao? Nàng nàng ta rời xa ta sao? nàng ta rời xa con sao? Nàng hãy hứa với ta, sống thật tốt bên ta, ta sẽ cho nàng mọi thứ nàng muốn, được không?”

Điều ta muốn, chẳng qua chỉ là sự bình đẳng và tôn trọng, là vị trí và đãi ngộ mà một người thê tử nên có.

Thấy ta không nói gì, Lý Tú Khiêm ôm chặt ta hơn, như muốn giam ta mãi trong lồng ngực hắn.

“Thánh chỉ phong Trắc phi sắp hạ rồi, sau này nàng sẽ là Trắc phi đường đường chính chính của Ngô Quận vương phủ, là mệnh phụ có phẩm cấp. Nàng không còn là một cô nhi không nơi nương tựa nữa.”

-20-

Vì ta đã được phong làm Trắc phi, nên cũng có thể xuất hiện tham dự.

“Còn trẻ quá, lại xinh đẹp thật.”

“Chủ yếu là cái bụng quá giỏi, một lần sinh ba đứa nam nhi kìa! Thái phu nhân sắp nâng nàng ta lên tận trời rồi!”

Duy chỉ có một vị tiểu thư ánh mắt đượm vẻ oán độc.

“Đó là Bạch tiểu thư, Bạch Phiên Phiên, em gái út của cố vương phi Bạch Nhược Nhược.”

Thì ra là vậy.

“Rừng không hổ, khỉ xưng vương. Một tiểu thiếp không rõ gốc tích tên tuổi mà cũng có vận khí đến vậy sao!”

Nào ngờ nàng ta lại tưởng ta sợ, liền đuổi theo nói:

Ta dừng bước, nghiêm giọng đáp:

Thấy ta có nhiều nha hoàn, bà tử đứng bên, nàng ta giận dữ dậm chân:

Nàng ta đi rồi, ta nhìn theo bóng lưng nàng ta mà không khỏi thắc mắc.

Quan hệ giữa nhà họ Lý và họ Bạch vốn đã căng thẳng như giẫm trên băng mỏng. Tương lai sẽ giữ gìn ra sao, chẳng lẽ nàng ta không lo?

19-

Nhìn ba đứa bé giống hệt nhau, lòng ta tràn đầy sự hạnh phúc.

Chỉ cần nghĩ đến câu này, lồng ngực ta liền dâng lên một cảm xúc khó tả.

Các nha hoàn và bà mụ thấy vậy liền nhanh chóng lui ra ngoài, muốn để lại không gian cho chúng ta trò chuyện.

Im lặng một lúc lâu, hắn mới cất lời:

Ta biết hắn hiểu.

Ta thở dài:

Nhưng giữa chúng ta, mãi mãi vẫn là bất bình đẳng.

Ở bên một người, không nên phải lo sợ rằng mình sẽ bị đem bán, hay sẽ bị chính thất ức hiếp.

“Vân Cẩm, ta biết nàng bề ngoài thì yếu mềm, nhưng thực ra lại có chủ kiến riêng. Nhưng sao nàng có thể rời đi?”

“Vương phủ này khiến nàng chán ghét đến thế sao? Nàng nàng ta rời xa ta sao? nàng ta rời xa con sao? Nàng hãy hứa với ta, sống thật tốt bên ta, ta sẽ cho nàng mọi thứ nàng muốn, được không?”

Điều ta muốn, chẳng qua chỉ là sự bình đẳng và tôn trọng, là vị trí và đãi ngộ mà một người thê tử nên có.

Thấy ta không nói gì, Lý Tú Khiêm ôm chặt ta hơn, như muốn giam ta mãi trong lồng ngực hắn.

“Thánh chỉ phong Trắc phi sắp hạ rồi, sau này nàng sẽ là Trắc phi đường đường chính chính của Ngô Quận vương phủ, là mệnh phụ có phẩm cấp. Nàng không còn là một cô nhi không nơi nương tựa nữa.”

-20-

Vì ta đã được phong làm Trắc phi, nên cũng có thể xuất hiện tham dự.

“Còn trẻ quá, lại xinh đẹp thật.”

“Chủ yếu là cái bụng quá giỏi, một lần sinh ba đứa nam nhi kìa! Thái phu nhân sắp nâng nàng ta lên tận trời rồi!”

Duy chỉ có một vị tiểu thư ánh mắt đượm vẻ oán độc.

“Đó là Bạch tiểu thư, Bạch Phiên Phiên, em gái út của cố vương phi Bạch Nhược Nhược.”

Thì ra là vậy.

“Rừng không hổ, khỉ xưng vương. Một tiểu thiếp không rõ gốc tích tên tuổi mà cũng có vận khí đến vậy sao!”

Nào ngờ nàng ta lại tưởng ta sợ, liền đuổi theo nói:

Ta dừng bước, nghiêm giọng đáp:

Thấy ta có nhiều nha hoàn, bà tử đứng bên, nàng ta giận dữ dậm chân:

Nàng ta đi rồi, ta nhìn theo bóng lưng nàng ta mà không khỏi thắc mắc.

Quan hệ giữa nhà họ Lý và họ Bạch vốn đã căng thẳng như giẫm trên băng mỏng. Tương lai sẽ giữ gìn ra sao, chẳng lẽ nàng ta không lo?

« Lùi
Tiến »