29-
Phụ thân thật ra rất hài lòng với dáng vẻ chững chạc trầm ổn của hắn, cũng không gây khó dễ, chỉ hỏi:
Lý Tú Khiêm lúc này mới nói rõ mọi chuyện.
Năm xưa vì nhiều năm không sinh nhi tử, lại không cam lòng để Lý Tú Khiêm nạp thiếp, cũng không muốn bị Thái phu nhân trách móc, nàng ta bèn tự biên tự diễn một vụ “mất tích ngoài ý muốn”!
Nhưng sau khi nếm được sự tự do, nàng ta lại chẳng muốn quay về.
Nghe nói thời gian này, nàng ta qua lại với không ít nam nhân: Kẻ là du hiệp, người là thương nhân Hồ, thậm chí cả sư sãi hành cước…
Dù sao cũng không thể sinh nhi tử, nàng ta cứ sống sao cho vui là được.
Nhưng khi ta sinh ba đứa con trai, nàng ta lại động tâm.
Bạch Nhược Nhược chơi bời mỏi mệt rồi, cũng muốn quay đầu, bèn dàn dựng màn kịch “giả mất trí”.
Lý Tú Khiêm lập tức sai người khống chế cặp phu thê “ân nhân cứu mạng”, lôi hết đám gia nhân nhà họ Bạch từng chăm sóc Bạch Nhược Nhược ra đối chất.
“Nhà họ Bạch đưa Bạch Nhược Nhược về, nói nàng ta bị điên, tự nguyện xin hưu thư.”
“Bạch đại nhân cũng từ quan, định đưa cả nhà hồi hương.”
Từ nay về sau, người nhà họ Bạch sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt chúng ta nữa.
31-
“Ngô Quận Vương này, phẩm hạnh và năng lực đều không tồi, tuy là tái hôn, nhưng chuyện cũ cũng đã giải quyết sạch sẽ rồi.”
Nhưng mấy tỷ tỷ thì không nghĩ vậy. Đại tỷ vừa ra cữ, đang rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, bĩu môi chê:
Nhị tỷ cũng tiếp lời:
Tam tỷ gật đầu:
Tứ tỷ thì nói:
Nói xong, các tỷ tỳ đồng loạt nhìn về phía ta:
Ta: “…”
29-
Phụ thân thật ra rất hài lòng với dáng vẻ chững chạc trầm ổn của hắn, cũng không gây khó dễ, chỉ hỏi:
Lý Tú Khiêm lúc này mới nói rõ mọi chuyện.
Năm xưa vì nhiều năm không sinh nhi tử, lại không cam lòng để Lý Tú Khiêm nạp thiếp, cũng không muốn bị Thái phu nhân trách móc, nàng ta bèn tự biên tự diễn một vụ “mất tích ngoài ý muốn”!
Nhưng sau khi nếm được sự tự do, nàng ta lại chẳng muốn quay về.
Nghe nói thời gian này, nàng ta qua lại với không ít nam nhân: Kẻ là du hiệp, người là thương nhân Hồ, thậm chí cả sư sãi hành cước…
Dù sao cũng không thể sinh nhi tử, nàng ta cứ sống sao cho vui là được.
Nhưng khi ta sinh ba đứa con trai, nàng ta lại động tâm.
Bạch Nhược Nhược chơi bời mỏi mệt rồi, cũng muốn quay đầu, bèn dàn dựng màn kịch “giả mất trí”.
Lý Tú Khiêm lập tức sai người khống chế cặp phu thê “ân nhân cứu mạng”, lôi hết đám gia nhân nhà họ Bạch từng chăm sóc Bạch Nhược Nhược ra đối chất.
“Nhà họ Bạch đưa Bạch Nhược Nhược về, nói nàng ta bị điên, tự nguyện xin hưu thư.”
“Bạch đại nhân cũng từ quan, định đưa cả nhà hồi hương.”
Từ nay về sau, người nhà họ Bạch sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt chúng ta nữa.
31-
“Ngô Quận Vương này, phẩm hạnh và năng lực đều không tồi, tuy là tái hôn, nhưng chuyện cũ cũng đã giải quyết sạch sẽ rồi.”
Nhưng mấy tỷ tỷ thì không nghĩ vậy. Đại tỷ vừa ra cữ, đang rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, bĩu môi chê:
Nhị tỷ cũng tiếp lời:
Tam tỷ gật đầu:
Tứ tỷ thì nói:
Nói xong, các tỷ tỳ đồng loạt nhìn về phía ta:
Ta: “…”