Tê Tiên

Lượt đọc: 342 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

Thấy ta không nói gì, mấy tỷ tỷ cười trêu:

Ta có hơi xấu hổ:

Bốn tỷ tỷ đồng thanh:

Ta: “…”

“Chuyện này là đại sự cả đời, muội phải nghĩ cho kỹ.”

Mẫu thân và các tỷ tỷ không để ai làm phiền ta, ta một mình dạo bước đến vườn hoa.

Ta đến phủ Ngô Quận Vương lần đầu cũng vào chính tiết trời này.

Cánh diều ấy vô cùng quen thuộc, rất giống với cánh diều mỹ nhân mà Lý Tú Khiêm từng làm cho ta.

Hắn bảo ta ngồi yên đừng động, để hắn vẽ rồi làm một cánh diều dựa theo dáng ta.

Sau khi vẽ xong, cánh diều có vẻ hơi nghiêng lệch.

Hai người cãi nhau một lúc, rồi lại lăn lên giường.

Nghĩ tới đây, ta từ từ bước đến cửa sau.

“Vân Cẩm, Vân Cẩm! Là nàng phải không?”

Ta tức giận, đứng sau cánh cửa mà mắng:

Lý Tú Khiêm cười lớn:

Thấy ta không đáp, hắn dịu giọng nói:

[Ai gửi gấm lụa là nơi mây xa, chữ nhạn hồi về, trăng tròn lầu Tây. Tình này không cách nào xua tan, vừa buông mi, đã chạm đến tim.]

“Tê Tiên, nàng có bằng lòng theo ta về nhà không?”

Suốt một năm qua, ta chưa từng thấy Lý Tú Khiêm lắm lời đến thế.

Hai nha hoàn bên cạnh ta cười đến mức suýt ôm bụng lăn ra đất.

“Đừng có đứng ở cửa sau nhà người ta mà nói linh tinh!”

“Vậy ta không nói ở cửa sau nữa, ta đi thẳng đến chính môn nhà nàng!”

“Cho ta vào đi mà, Tê Tiên! Được không?”

Bốn tỷ tỷ đứng sau lưng ta, bật cười:

“Thôi thì, chấp nhận được, cái thằng muội phu này tạm được, bọn tỷ miễn cưỡng chấp nhận vậy.”

Mẫu thân nói đúng:

Còn nếu hắn khiến ta thấy hạnh phúc, thì ta sẽ cùng hắn sinh nhi tử, sống hết đời.

Năm nam nhân ngồi uống rượu với nhau.

“Ngũ muội phu này, làm con rể nhà họ Tống, kinh nghiệm dày dặn nhất chính là ta, không ngại truyền dạy vài điều.”

“Đại tỷ phu, xin chỉ dạy.”

Thấy ta không nói gì, mấy tỷ tỷ cười trêu:

Ta có hơi xấu hổ:

Bốn tỷ tỷ đồng thanh:

Ta: “…”

“Chuyện này là đại sự cả đời, muội phải nghĩ cho kỹ.”

Mẫu thân và các tỷ tỷ không để ai làm phiền ta, ta một mình dạo bước đến vườn hoa.

Ta đến phủ Ngô Quận Vương lần đầu cũng vào chính tiết trời này.

Cánh diều ấy vô cùng quen thuộc, rất giống với cánh diều mỹ nhân mà Lý Tú Khiêm từng làm cho ta.

Hắn bảo ta ngồi yên đừng động, để hắn vẽ rồi làm một cánh diều dựa theo dáng ta.

Sau khi vẽ xong, cánh diều có vẻ hơi nghiêng lệch.

Hai người cãi nhau một lúc, rồi lại lăn lên giường.

Nghĩ tới đây, ta từ từ bước đến cửa sau.

“Vân Cẩm, Vân Cẩm! Là nàng phải không?”

Ta tức giận, đứng sau cánh cửa mà mắng:

Lý Tú Khiêm cười lớn:

Thấy ta không đáp, hắn dịu giọng nói:

[Ai gửi gấm lụa là nơi mây xa, chữ nhạn hồi về, trăng tròn lầu Tây. Tình này không cách nào xua tan, vừa buông mi, đã chạm đến tim.]

“Tê Tiên, nàng có bằng lòng theo ta về nhà không?”

Suốt một năm qua, ta chưa từng thấy Lý Tú Khiêm lắm lời đến thế.

Hai nha hoàn bên cạnh ta cười đến mức suýt ôm bụng lăn ra đất.

“Đừng có đứng ở cửa sau nhà người ta mà nói linh tinh!”

“Vậy ta không nói ở cửa sau nữa, ta đi thẳng đến chính môn nhà nàng!”

“Cho ta vào đi mà, Tê Tiên! Được không?”

Bốn tỷ tỷ đứng sau lưng ta, bật cười:

“Thôi thì, chấp nhận được, cái thằng muội phu này tạm được, bọn tỷ miễn cưỡng chấp nhận vậy.”

Mẫu thân nói đúng:

Còn nếu hắn khiến ta thấy hạnh phúc, thì ta sẽ cùng hắn sinh nhi tử, sống hết đời.

Năm nam nhân ngồi uống rượu với nhau.

“Ngũ muội phu này, làm con rể nhà họ Tống, kinh nghiệm dày dặn nhất chính là ta, không ngại truyền dạy vài điều.”

“Đại tỷ phu, xin chỉ dạy.”

« Lùi
Tiến »