15-
Thái phu nhân đối với ta càng thêm trìu mến, Lý Tú Khiêm cũng quan tâm chăm sóc vô cùng chu đáo.
Lúc thì ngắm cá bên hồ, lúc thì du ngoạn vùng ngoại ô,
Chỉ để khiến ta vui vẻ, mà đường đường là một quận vương như hắn lại tận tâm đến vậy—
Khi thai được hơn sáu tháng, lão đại phu đến bắt mạch an thai.
“Nếu lão phu đoán không lầm, trong bụng như phu nhân có thể là song thai, thậm chí là tam thai.”
“Song… Song thai? Tam thai?”
“Mạch tượng bình hòa, hữu lực, ít nhất trong số đó có hai đứa là nam nhi.”
“Hai đứa nam tôn? Đây… Đây đúng là hỷ sự lớn bằng trời!”
“Vân Cẩm à, ông trời ơi! Nếu đúng như vậy, thì con chính là đại công thần của vương phủ! Ta phải ban thưởng lớn cho con, trời ơi trời ơi!”
Lão đại phu sợ Thái phu nhân vì quá kích động mà ngất đi, liền nhắc nhở:
Thái phu nhân cười đến nỗi khóe miệng gần chạm lông mày:
Vài ngày sau, một người khuê mật kết nghĩa của Thái phu nhân từ kinh thành đến thăm.
Đại Nhi kể với ta, vị phu nhân này tuy là khuê mật của Thái phu nhân, nhưng từ nhỏ đã ganh đua ngấm ngầm, chuyện gì cũng đem ra so sánh.
Mà năm nào Thái phu nhân cũng thua kém một bậc.
“Đây là người trong phòng của Khiêm nhi, hiện đang có thai, đại phu nói là… Ba đứa liền đó nha!”
Phu nhân Túc Quốc Công biết rõ nỗi đau trong lòng Thái phu nhân, chỉ im lặng gật đầu, nói:
Nói rồi, bà trao cho ta một chiếc vòng tay bằng vàng ròng.
Ban đầu, phu nhân Túc Quốc Công không mấy để tâm đến ta, dù gì nhà bà nam tôn nữ tôn đầy đàn, một tiểu thiếp như ta mang thai thì có gì đáng kinh ngạc?
Thái phu nhân nhận ra khác thường, bèn hỏi:
Phu nhân Túc Quốc Công chậm rãi nói:
Trông rất giống một vị quý nhân ở kinh thành.”
“Là ai?”
Sắc mặt Thái phu nhân lập tức thay đổi:
Phu nhân Túc Quốc Công nói:
Ta không biết họ đang nói về ai,
Nếu không, hai người thân phận tôn quý như họ,
Ngay sau đó, Thái phu nhân liền cho lui, bảo Ta rời khỏi chính đường.
Sau khi trở về phòng, Lý Tú Khiêm thấy ta tâm trạng không tốt, liền hỏi:
Ta hiểu tâm ý của Thái phu nhân, thật sự không có gì không vui cả.
Ta chỉ đành lắc đầu: “Chỉ ngồi thôi, không mệt lắm.”
Mắt ta sáng lên: “Tạ ơn Quận vương.”
Nói rồi, hắn dịu dàng vuốt ve bụng ta.
Đây gọi là nơi nương tựa sao?
Lý Tú Khiêm ôm ta vào lòng, nói:
“Nàng cũng biết, Chính phi liên quan đến tông tộc, không phải một mình ta quyết định được. Họ Lý có nhiều người, ta cũng phải làm sao cho mọi người tâm phục khẩu phục.”
Giữa mùa hạ, bụng ta ngày càng lớn.
Ra cũng cảm khái, làm thân nữ nhân thật không dễ. Ban đêm nằm ngủ trở mình cũng thấy khó chịu.
15-
Thái phu nhân đối với ta càng thêm trìu mến, Lý Tú Khiêm cũng quan tâm chăm sóc vô cùng chu đáo.
Lúc thì ngắm cá bên hồ, lúc thì du ngoạn vùng ngoại ô,
Chỉ để khiến ta vui vẻ, mà đường đường là một quận vương như hắn lại tận tâm đến vậy—
Khi thai được hơn sáu tháng, lão đại phu đến bắt mạch an thai.
“Nếu lão phu đoán không lầm, trong bụng như phu nhân có thể là song thai, thậm chí là tam thai.”
“Song… Song thai? Tam thai?”
“Mạch tượng bình hòa, hữu lực, ít nhất trong số đó có hai đứa là nam nhi.”
“Hai đứa nam tôn? Đây… Đây đúng là hỷ sự lớn bằng trời!”
“Vân Cẩm à, ông trời ơi! Nếu đúng như vậy, thì con chính là đại công thần của vương phủ! Ta phải ban thưởng lớn cho con, trời ơi trời ơi!”
Lão đại phu sợ Thái phu nhân vì quá kích động mà ngất đi, liền nhắc nhở:
Thái phu nhân cười đến nỗi khóe miệng gần chạm lông mày:
Vài ngày sau, một người khuê mật kết nghĩa của Thái phu nhân từ kinh thành đến thăm.
Đại Nhi kể với ta, vị phu nhân này tuy là khuê mật của Thái phu nhân, nhưng từ nhỏ đã ganh đua ngấm ngầm, chuyện gì cũng đem ra so sánh.
Mà năm nào Thái phu nhân cũng thua kém một bậc.
“Đây là người trong phòng của Khiêm nhi, hiện đang có thai, đại phu nói là… Ba đứa liền đó nha!”
Phu nhân Túc Quốc Công biết rõ nỗi đau trong lòng Thái phu nhân, chỉ im lặng gật đầu, nói:
Nói rồi, bà trao cho ta một chiếc vòng tay bằng vàng ròng.
Ban đầu, phu nhân Túc Quốc Công không mấy để tâm đến ta, dù gì nhà bà nam tôn nữ tôn đầy đàn, một tiểu thiếp như ta mang thai thì có gì đáng kinh ngạc?
Thái phu nhân nhận ra khác thường, bèn hỏi:
Phu nhân Túc Quốc Công chậm rãi nói:
Trông rất giống một vị quý nhân ở kinh thành.”
“Là ai?”
Sắc mặt Thái phu nhân lập tức thay đổi:
Phu nhân Túc Quốc Công nói:
Ta không biết họ đang nói về ai,
Nếu không, hai người thân phận tôn quý như họ,
Ngay sau đó, Thái phu nhân liền cho lui, bảo Ta rời khỏi chính đường.
Sau khi trở về phòng, Lý Tú Khiêm thấy ta tâm trạng không tốt, liền hỏi:
Ta hiểu tâm ý của Thái phu nhân, thật sự không có gì không vui cả.
Ta chỉ đành lắc đầu: “Chỉ ngồi thôi, không mệt lắm.”
Mắt ta sáng lên: “Tạ ơn Quận vương.”
Nói rồi, hắn dịu dàng vuốt ve bụng ta.
Đây gọi là nơi nương tựa sao?
Lý Tú Khiêm ôm ta vào lòng, nói:
“Nàng cũng biết, Chính phi liên quan đến tông tộc, không phải một mình ta quyết định được. Họ Lý có nhiều người, ta cũng phải làm sao cho mọi người tâm phục khẩu phục.”
Giữa mùa hạ, bụng ta ngày càng lớn.
Ra cũng cảm khái, làm thân nữ nhân thật không dễ. Ban đêm nằm ngủ trở mình cũng thấy khó chịu.