Trong lễ hội ăn mừng thắng lợi, trước mặt các quân sĩ và người dân Sủng Pả, Seo Lử tuyên bố:
- Thưa bà con! Tên bạo chúa Sùng Chứ Đa và băng nhóm Đại Thạch đã bị đánh đổ. Từ nay hết nạn binh đao, dân bản ta và các vùng lân cận sẽ được sống yên ổn để làm ăn. Tôi đã ra lệnh thu nộp toàn bộ khí giới cất vào kho; cho tất cả quân sĩ Đại Thạch trở về gia đình làm ăn, sinh sống; trả lại quyền cai quản vùng đất Pả Lý, Cao Mã cho người của họ; sẽ kết nghĩa bang giao với Pả Lý, Cao Mã, giao ước cùng nhau xóa bỏ oán thù, giúp nhau làm ăn, chung hưởng thái bình. Riêng vùng đất Xá Lỳ, ngoài việc kết nghĩa bang giao, còn kết nghĩa anh em. Tôi và tộc trưởng Khái Chơ đã kết tình huynh đệ, làm lễ ăn thề sống chết, sướng khổ có nhau...
Seo Lử chưa nói hết, tộc trưởng Nỏ Pó đã đứng lên. Ông nhìn khắp lượt bà con, nhìn sang Seo Lử, Khái Chơ, cất giọng hào sảng:
- Thưa đầu lĩnh Seo Lử và bà con dân bản! Seo Lử vừa nói từ nay hết nạn binh đao, hết cảnh chém giết. Tức là không cần có quân sĩ, không cần cả đầu lĩnh. Vậy thì không được! Đầu lĩnh Seo Lử là người có công lớn trong việc đánh đổ Chứ Đa và băng nhóm Đại Thạch, nếu không làm đầu lĩnh nữa thì sẽ làm gì? Tôi nghĩ thế này: Tôi già quá rồi, chỉ nên làm già làng thôi, không làm tộc trưởng Sủng Pả nữa. Chức tộc trưởng dành cho Seo Lử. Bà con thấy có được không?
- Được chứ! Đúng rồi! Seo Lử làm tộc trưởng, Nỏ Pó làm già làng!...
Dân bản đồng loạt hưởng ứng lời Nỏ Pó bằng những tiếng hô hét, tiếng vỗ tay vang động khắp thung lũng Sủng Pả.
Đợi tiếng ồn ào giảm bớt, Seo Lử đứng lên nói:
- Thưa bà con! Ý tộc trưởng Nỏ Pó và dân bản đã như thế thì tôi phải nghe theo thôi. Nhưng tôi xin nói lại một ý Nỏ Pó nói khi nãy: Tuy bây giờ hết nạn binh đao nhưng dân bản ta không được chủ quan. Thuốc phiện, bạc trắng, gái đẹp, quyền uy luôn là những thứ dễ làm cho con người ta nảy lòng ham muốn, sinh ra tham lam, độc ác. Chính những thứ đó đã làm cho Chứ Đa từ một thằng trai tốt trở thành quỷ dữ. Nay Chứ Đa bị đánh đổ rồi nhưng biết đâu đến một lúc nào đó lại nảy nòi ra một thằng nào khác cũng tham lam, độc ác như nó thì sao? Vì vậy mọi người phải luôn trông chừng. Các quân sĩ vẫn phải luyện tập võ nghệ, khi cần đến thì lại vào kho cầm khí giới chống lại những tên ăn cướp, những kẻ ác độc để bảo vệ cuộc sống yên lành cho dân bản.
Nỏ Pó cười thật to. Ông đứng lên cất giọng oang oang:
- Seo Lử nói đúng lắm. Hoan hô tộc trưởng Seo Lử!
Tiếng reo vui nổi lên ầm ầm, náo nhiệt. Có ai đó hét lên:
- Tộc trưởng Seo Lử ơi! Uống rượu đi thôi! Vui quá rồi!
❖ ❖ ❖
Sau mấy ngày theo mẹ Mùa vào ở trong dinh thự của Chứ Đa, A Pẩu thấy có cái gì đó không hợp với mình. Mọi thứ đều xa lạ, tẻ nhạt. A Pẩu nói với Mùa:
- Mẹ à, có khi con về Mã Sồ với vợ chồng Sè Páo thôi!
- Con không thích ở cùng mẹ, cùng Chứ Đa à?
- Con muốn chứ. Nhưng ở cái nhà to này con thấy khó quen quá! Đêm nào con cũng gặp ác mộng, có hôm bị bóng đè không thở được. Hãi lắm!
Lời A Pẩu nói có những điều rất giống cái bụng Mùa nghĩ. Mặc dù ở cùng nhà với con trai, con dâu, nhưng bà cảm thấy có điều gì đó bất an. Bà nghĩ, có lẽ tại ngôi dinh thự này không được làm theo kiểu nhà truyền thống của người Mông nên nó trở nên xa lạ đối với bà; ngôi nhà to nhưng thiếu hẳn sự ấm áp, thân thuộc, bình yên như những ngôi nhà khác ở thung lũng Sủng Pả. Mùa nhìn A Pẩu, nói giọng thật buồn:
- Mẹ cũng thấy thế. Nhưng mẹ vẫn phải ở thôi. Lâu lắm rồi mẹ mới được ở với Chứ Đa mà! Nếu không thích ở đây thì con về Mã Sồ cũng được. Nhưng theo ý mẹ con nên ở lại đây thêm một thời gian nữa với Chứ Đa!
- Con cũng muốn ở thêm với Chứ Đa nhưng nó cứ lầm lỳ làm sao ấy. Nó chỉ biết uống rượu, hút thuốc phiện rồi ngủ, chẳng nói năng gì với con!
- Chứ Đa đang buồn mà! Chắc một thời gian nữa nó sẽ hết buồn thôi. Mấy hôm nay Thào Mỷ ốm, mẹ mải lo cho Thào Mỷ nên chưa nói chuyện được với nó.
Chứ Đa từ trong buồng bước ra, lạnh lùng nói với mẹ:
- A Pẩu không nên ở đây. Nó đi là phải thôi!
Mùa tròn mắt nhìn Chứ Đa. Bà không thể hiểu nổi tại sao nó lại xử sự với A Pẩu như vậy. Lẽ ra nó phải tìm cách giữ A Pẩu chứ! A Pẩu là bạn thân của nó cơ mà?
Trước khi đi, A Pẩu nói với mẹ Mùa:
- Con sang Mã Sồ nhờ Sè Páo giúp dựng một ngôi nhà. Khi nào xong con sẽ sang đây đón mẹ. Lúc nào Chứ Đa hết buồn mẹ bảo nó sang Mã Sồ chơi với con nhá!
Mùa nhìn A Pẩu, ái ngại hỏi:
- Con lấy cái gì mà dựng nhà?
A Pẩu thật thà nói với người mẹ nuôi:
- Lấn bấn quá con chưa kịp nói với mẹ. Trước khi mất cha con đã để lại cho con cả một hũ bạc trắng. Con nghĩ với số bạc ấy có dựng hai ngôi nhà, mua đủ mọi thứ đồ dùng cũng chả hết. Mẹ không phải lo đâu!
A Pẩu đi rồi Mùa mới cảm nhận hết được sự trống trải. Nỗi buồn trĩu nặng lòng bà! Mùa nhìn theo bóng A Pẩu cưỡi con ngựa trắng khuất dần. Bà thấy thật lạ, con ngựa mà Chứ Đa hay cưỡi có mầu nâu, thế mà bà luôn mơ thấy nó cưỡi ngựa mầu trắng. Bỗng nhiên bà cảm thấy A Pẩu mới đúng là con của mình, còn Chứ Đa là con của Trời, như lời lão Pủ Sá từng nói trước đây. Bà chỉ sợ đến một lúc nào đó Chứ Đa sẽ về Trời, sẽ xa bà mãi mãi!
Bà Mùa bị ốm nặng. Sau những cơn mê man, khi tỉnh lại bà cứ luôn miệng gọi A Pẩu. Thào Mỷ đón thầy lang đến bắt mạch, cắt thuốc nhưng bệnh tình của bà không hề đỡ. Thầy lang bảo không chữa được, phải gọi thầy mo. Thào Mỷ tìm thầy mo về cúng ma. Cúng mãi cũng không đỡ.
Nghe tin mẹ Mùa ốm nặng, A Pẩu cùng Sè Páo tất tả về thăm. Gặp lại A Pẩu, bà Mùa như hết mọi bệnh tật, khỏe khoắn lạ thường. Nghe A Pẩu nói nó và Sè Páo đã dựng xong ngôi nhà mới ở Mã Sồ, bà liền đòi về thăm. Chiều lòng mẹ, A Pẩu nói với Thào Mỷ:
- Sáng mai tôi đưa mẹ về Mã Sồ chơi. Thào Mỷ nói với Chứ Đa mấy lời giúp tôi nhá! Lúc nãy tôi gợi chuyện mà Chứ Đa chẳng nói gì, lẳng lặng bỏ đi. Chẳng biết nó điếc hay câm nữa?
❖ ❖ ❖
Trong lúc bà Mùa đang ở Mã Sồ với A Pẩu, Thào Mỷ đi chợ phiên, dinh thự của Chứ Đa bỗng bốc cháy. Khi dân bản kéo nhau đến giập lửa thì toàn bộ cơ ngơi đã bị thiêu trụi không còn thứ gì. Mọi người bới tìm trong đống tro tàn chẳng thấy bất cứ dấu vết nào của Chứ Đa.
Thào Mỷ héo rũ như tầu lá trước thảm cảnh hỏa hoạn. Chị không thể tin nổi giấc mơ đêm hôm trước của mình lại trở thành hiện thực nghiệt ngã.
Tối hôm ấy, trước khi đi ngủ Chứ Đa dẫn Thào Mỷ xuống hầm ngầm ngay dưới chân dinh thự, nơi hắn cất giấu của cải, dạy cho chị cách mở cánh cửa đá bí mật; chỉ cho chị biết vị trí những nơi giấu vàng bạc và những thứ đồ quý giá.
Xong việc, Chứ Đa bảo:
- Thào Mỷ phải thật nhớ lời tôi dặn, đừng nói cho ai biết về hầm ngầm này và đừng bao giờ quên cách thức mở cánh cửa đá. Nếu quên là sẽ không bao giờ mở được nữa. Cánh cửa đá không mở được thì của cải cũng sẽ mãi mãi chôn vùi dưới đất không thể nào lấy lên được!
Đêm ấy Thào Mỷ thao thức mãi. Đến khi vừa chợp mắt thì chị gặp một cơn ác mộng hãi hùng: Toàn bộ dinh thự bốc cháy. Chứ Đa bị ngọn lửa thiêu thành than. Hồn ma của những người bị Chứ Đa sát hại nhăn nhở vây quanh Thào Mỷ, họ đòi ném chị vào giữa đống lửa đang bốc cao ngùn ngụt!
Nghĩ đến giấc mơ, Thào Mỷ sợ quá ngất đi!
Thào Mỷ tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong nhà Mí Vư. Lúc Thào Mỷ bị mê sảng, Mí Vư đã đưa Thào Mỷ về nhà mình. Lời đầu tiên của Thào Mỷ lúc tỉnh dậy là hỏi về Chứ Đa:
- Chứ Đa đâu hả Mí Vư? Lửa đốt cháy Chứ Đa rồi à?
Câu hỏi ấy của Thào Mỷ khiến Mí Vư không vui, nhưng anh không trách Mỷ. Cũng phải thôi - Mí Vư nghĩ - dù sao Thào Mỷ cũng đang là vợ của Chứ Đa mà. Mí Vư buồn bã nói:
- Không tìm thấy Chứ Đa đâu cả. Tôi và mọi người đã bới hết đống tro tàn mà chẳng tìm thấy gì. Cũng chẳng ngửi thấy mùi thịt xương cháy. Có khi Chứ Đa đã bỏ đi đâu rồi. Chắc trước khi đi nó đã tự tay đốt cháy dinh thự!
- Chứ Đa không chết cháy thật chứ?
- Tôi tin là thế. Người như Chứ Đa thì làm sao mà chết cháy được! Tôi nghĩ Chứ Đa thấy mình nhiều tội lỗi, không dám nhìn mặt dân bản nên đã bỏ đi đâu đó. Có thể là nó sang Mã Lỳ. Hoặc nó đến một nơi nào đó rất xa. Mà cũng có khi nó quẫn trí nhảy xuống Giếng Đá với những oan hồn. Chẳng biết thế nào nữa!
Bỗng Thào Mỷ hốt hoảng nói với Mí Vư:
- Thôi chết, tôi quên mất rồi!
Mí Vư lo lắng hỏi:
- Thào Mỷ quên cái gì?
- Tôi quên cách mở cái cửa đá ở hầm ngầm dinh thự. Hôm trước Chứ Đa đã dạy tôi cách mở, chỉ cho tôi biết những chỗ giấu của cải, vậy mà tôi quên mất. Bây giờ không ai có thể mở được nữa, trừ khi Chứ Đa trở về để mở cái cửa ấy!
Mí Vư bần thần một lúc, rồi nói với Thào Mỷ câu an ủi:
- Quên rồi thì thôi Thào Mỷ ạ. Đừng tiếc nữa! Bàn tay mình làm ra của cải mà!
- Tôi vẫn tiếc, vì vàng bạc nhiều lắm chứ không ít đâu. Nếu lấy được số của cải ấy lên tôi sẽ đưa cho tộc trưởng Seo Lử và già làng Nỏ Pó để đền bù cho những nhà có người thân bị Chứ Đa giết hại, số còn lại chia cho dân bản Sủng Pả, giúp mọi người đỡ khổ! Mí Vư thấy tôi nghĩ vậy có đúng không?
- Đúng chứ. Rất đúng! Mí Vư tin rằng đến một lúc nào đó, khi bình tâm trở lại, Thào Mỷ sẽ nhớ ra cách mở cái cửa đá ấy. Nhưng chuyện đó tính sau, bây giờ mình phải bàn một việc cần hơn!
- Việc gì cần thế hả Mí Vư?
- Tôi muốn Thào Mỷ ở hẳn đây, làm vợ tôi luôn! Tôi là người yêu thương Thào Mỷ nhất mà!
Nghe Mí Vư nói thế gương mặt Thào Mỷ hồng rực lên. Sau thoáng bối rối, chị nói với Mí Vư, giọng nhỏ nhẹ như một lời tâm tình:
- Việc này phải đợi mẹ Mùa về để hỏi ý kiến mẹ xem thế nào đã. Mẹ đồng ý thì mới được! Mới lại phải đợi thêm một thời gian nữa xem Chứ Đa có trở về không. Còn điều này nữa, nếu Thào Mỷ đi lấy chồng thì ai sẽ chăm sóc mẹ Mùa?
Nghĩ ngợi một lúc, Mí Vư buồn bã nói:
- Thào Mỷ nói cũng đúng. Việc này phải hỏi ý kiến mẹ Mùa. Tôi nghĩ nhất định là mẹ sẽ đồng ý thôi. Riêng Chứ Đa thì Mí Vư tin chắc rằng nó sẽ không về nữa đâu. Vì nếu về thì nó đã chẳng dạy Thào Mỷ cách mở cái cửa đá bí mật để lấy của cải từ hầm ngầm. Mí Vư nghĩ, Chứ Đa đốt dinh thự chính là muốn thiêu hủy mọi quá khứ đen tối của nó ở cái thung lũng Sủng Pả này. Vì thế nhất định nó sẽ không trở về đây nữa! Còn việc chăm sóc mẹ Mùa thì Thào Mỷ không phải lo, vì mẹ của Chứ Đa cũng là mẹ của Mí Vư mà. Mí Vư sẽ đón mẹ Mùa về ở cùng với vợ chồng mình.
Thào Mỷ ngước cặp mắt đầy tin cậy nhìn Mí Vư, nói với anh những lời an ủi:
- Mí Vư nói phải lắm! Thào Mỷ cũng muốn được như thế. Nhưng Chứ Đa đi biệt tích, mẹ Mùa lại đang vắng nhà nên mình phải đợi thôi. Mí Vư đã đợi Thào Mỷ bao nhiêu năm nay rồi, bây giờ đợi thêm một thời gian nữa cũng được mà!
Trước lý lẽ của Thào Mỷ, Mí Vư không thể nói thêm được câu nào, đành phải nén lòng mình lại để chờ đợi mọi chuyện nguôi ngoai trong tâm trí Mỷ. Hình như biết được điều đó, Thào Mỷ nhìn Mí Vư bằng ánh mắt rất đỗi yêu thương và cảm thông. Từ đôi mắt đẹp chứa đựng niềm tin yêu ấy ứa ra những giọt nước trong veo...
❖ ❖ ❖
Nghe tin dinh thự Chứ Đa bị cháy, A Pẩu dặn vợ chồng Sè Páo đừng nói cho mẹ Mùa biết vào lúc này, rồi vội vã phi ngựa về Sủng Pả xem thực hư thế nào. Qua nhà bà Dính, A Pẩu kéo Seo Mẩy đi cùng. Nhìn hai đứa trên lưng ngựa, Dính nở từng khúc ruột. Bà rất mừng vì con gái mình đã chọn được một thằng trai khoẻ mạnh, ngoan hiền, chịu khó, biết thương người để làm chồng.
Đi trên đống tro tàn ở nền toà dinh thự của Chứ Đa, A Pẩu thấy lòng mình thật buồn. A Pẩu nghĩ, mọi tham vọng của con người thực ra chỉ là những thứ phù phiếm, vô nghĩa. Quyền lực, của cải, oai danh cũng chỉ là những thứ đến rồi lại đi, cho dù người ta có mất bao nhiêu công sức gây dựng cũng sẽ biến thành tro bụi trong chớp mắt mà thôi. A Pẩu bỗng thấy nhớ Chứ Đa da diết, và tự trách mình chưa thật sự hiểu bạn, vì bạn. Lẽ ra hồi ấy mình cố gắng tìm mọi cách để nói chuyện với Chứ Đa, nhất là nhắc lại những kỷ niệm hồi hai đứa còn ở Mã Lỳ, thì biết đâu nó sẽ đỡ buồn chán, sẽ không tuyệt vọng đến mức phải đốt dinh thự rồi bỏ đi biệt tích. Mặc dù nhiều người ở Sủng Pả khẳng định Chứ Đa đã chết cháy hoặc nhảy xuống Giếng Đá tự vẫn, nhưng A Pẩu không tin vào điều ấy, hay ít ra là cố tình không tin vào điều tồi tệ ấy. Trong thâm tâm, A Pẩu chỉ nghĩ rằng Chứ Đa bỏ đi đến một nơi rất xa để quên đi mọi lỗi lầm và quá khứ đau buồn của mình.
Biết Thào Mỷ đang ở nhà Mí Vư, A Pẩu cùng Seo Mẩy liền tìm đến đó. Đứng ở ngoài cửa họ đã nghe được hết cuộc trò chuyện giữa Mí Vư với Thào Mỷ. Họ rất vui khi thấy Mí Vư và Thào Mỷ sắp trở thành vợ chồng.
Đúng trong lúc Mí Vư nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt cho Thào Mỷ thì A Pẩu và Seo Mẩy sánh đôi bước vào. Sau thoáng bối rối, Mí Vư hỏi:
- A Pẩu sang Sủng Pả khi nào đấy?
- Tôi sang lúc chiều. Chúng tôi vừa ở chỗ dinh thự bị cháy về đây.
- Mẹ Mùa đã biết nhà mình bị cháy chưa? - Thào Mỷ hỏi.
- Mẹ chưa biết đâu. Chỉ có Sè Páo biết thôi. Nhưng tôi dặn Sè Páo chưa vội nói chuyện này với mẹ. Tôi sang đây trước xem thế nào rồi về nói với mẹ sau.
Mí Vư gật đầu:
- Để mấy hôm nữa báo tin cho mẹ cũng được. Đi đâu mà vội chứ!
A Pẩu nói với Mí Vư và Thào Mỷ:
- Lúc nãy đứng ở cửa, tôi và Seo Mẩy đã nghe hai người nói chuyện với nhau về việc chăm sóc mẹ Mùa. Tôi nghĩ việc này Thào Mỷ và Mí Vư không phải lo đâu. Tôi và Seo Mẩy sẽ nuôi mẹ. Tôi và Sè Páo đã dựng xong nhà ở Mã Sồ rồi, lúc nào rỗi mời mọi người sang bên ấy chơi!
Thào Mỷ nhìn A Pẩu và Seo Mẩy với ánh mắt rất vui khi nghe A Pẩu nói hai đứa sẽ làm đám cưới trong một ngày gần đây. Thào Mỷ nhận thấy A Pẩu và Seo Mẩy rất xứng đôi vừa lứa. Bỗng nhiên chị thấy chạnh lòng khi nghĩ về đám cưới của mình và cuộc sống vợ chồng ngắn ngủi, khốn khổ, vô nghĩa với Chứ Đa vừa qua!