Thâm Hải Dư Tẫn

Lượt đọc: 14552 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 82
cận tồn tại trong mộng chi hỏa

Nina trở về phòng đi ngủ.

Ở thế giới này, phần lớn mọi người đều có thói quen ngủ sớm dậy sớm. Mặt trời lặn mang theo nguy hiểm. Ánh sáng yếu ớt của Thế Giới Chi Sáng sẽ khiến thế giới vặn vẹo đến mức tồi tệ nhất. Dù trong thành phố có đèn đuốc bảo vệ, mọi người vẫn phải cẩn trọng đối mặt với màn đêm.

Không có những buổi tụ tập, không có nhiều hình thức giải trí. Đọc sách ban đêm tuy không nguy hiểm như đọc trên biển, nhưng dễ gây mỏi mệt tinh thần, ảo giác. Thậm chí, đôi khi còn có những ánh mắt dòm ngó không cần thiết trong bóng tối. Vì vậy, cân nhắc kỹ càng, cách an toàn nhất vẫn là đi ngủ sớm, chờ đợi ngày mai mặt trời mọc.

Duncan lại chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

Hắn tắt đèn trong phòng, khoác sơ mi rồi đứng cạnh cửa sổ. Vừa ngắm cảnh đêm thành bang Prand, vừa hồi tưởng lại cuộc trò chuyện với Nina sau bữa tối.

Nina nhớ về một trận đại hỏa. Ký ức của thân thể này cũng lưu lại hình ảnh về trận hỏa hoạn ấy. Trong đám cháy, "Hắn" đã cứu một bé gái sáu tuổi khỏi tòa nhà đang sụp đổ và bốc cháy. Ờ phía xa, đám đông hoảng loạn và sương mù bao trừm.

Nhưng chỉ có hai người họ nhớ về trận hỏa hoạn đó. Nina từng kể chuyện này với những người lớn khác, nhưng họ chỉ coi đó là "ký ức sai lệch sau cơn hoảng sợ của trẻ con". Mười một năm trước, báo chí cũng ghi rõ "sự thật": khu vực giáp ranh giữa hạ thành và Thập Tự Nhai chỉ xảy ra sự cố rò rỉ tại một nhà máy, gây ra ảo giác tập thể. Không hề có ghi chép nào về hỏa hoạn.

Duncan khẽ nhíu mày. Một điểm đáng ngờ khác nằm ở chính "bản thân hắn".

Theo lời Nina, "chú Duncan" thực ra không hề nhớ về trận hỏa hoạn. Từ trước đến nay, chỉ có mình cô bé nhớ chuyện này. Khi còn nhỏ, cô từng nhắc đến vụ hỏa hoạn với chú Duncan (lúc đó hẳn là "Ron"), nhưng chú ấy cũng chỉ cho rằng cô "nhớ nhầm do hoảng sợ" như những người lớn khác.

Nhưng giờ đây, hình ảnh trận hỏa hoạn lại xuất hiện trong ký ức của Duncan. Đó là hồi ức sâu thẳm nhất mà chủ nhân cũ của thân thể này để lại.

Vấn đề là ở đâu? Vì sao trong ký ức của Nina, chú cô bé hoàn toàn không nhớ về trận hỏa hoạn, trong khi Duncan lại tìm thấy hình ảnh ký ức đó trong sâu thắm ký ức của thân thể này? Có phải chú của Nina đã luôn nói đối? Hay ký ức này đã bị phong ấn, chỉ đến khi thuyền trưởng u linh này tiếp quản thân thể, lớp ký ức sâu nhất mới trồi lên?

Duncan vô thức gõ ngón tay lên khung cửa sổ, lặng lẽ sắp xếp lại dòng thời gian trong đầu.

Hắn tổng hợp những thông tin thu được từ đám tín đồ Thái Dương giáo:

Mười một năm trước, mảnh vỡ thái dương lần đầu xuất hiện trong thành bang Prand, gây ra những hiện tượng siêu nhiên có khả năng ảnh hưởng đến một khu vực rất lớn.

Cũng vào mười một năm trước, Nina trở thành trẻ mồ côi. Theo ký ức của cô bé và Duncan, một trận đại hỏa đã xảy ra ở hạ thành. Nhưng trừ họ ra, không ai nhớ về trận hỏa hoạn đó, cũng không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh nó từng xảy ra.

Sau đó, mảnh vỡ thái dương ẩn mình trong thành bang, không còn dị động nào. Ghi chép duy nhất về sự kiện năm đó là "sự cố rò ri nhà máy ở khu Thập Tự Nhai”.

Trong vài năm tiếp theo, Nina và người thân duy nhất nương tựa lẫn nhau.

Bốn năm trước, những kẻ sùng bái Thái Dương Thần trong thành bang Prand cố gắng đánh thức mảnh vỡ thái dương đang ngủ say và thực hiện nghi lễ hiến tế nguy hiểm. Nhưng nghi lễ thất bại, bị Vana, thẩm phán quan thực tập vừa mới thăng cấp, dẫn đội dập tắt. Giáo đoàn chịu đả kích nặng nề, thanh thế tiêu diệt hoàn toàn sau chiến dịch. Thái Dương Thần giáo hội bị trục xuất khỏi thành bang.

Nhưng vì nghi lễ không tiến hành đến bước cuối cùng, nỗ lực "đánh thức" của đám tà giáo đồ có thể đã gây ra ảnh hưởng nhất định. Mảnh vỡ thái dương bắt đầu dần dần thoát khỏi giấc ngủ.

Cũng từ đó trở đi, "chú" của Nina mắc bệnh lạ, dần sa đọa dưới sự giày vò của bệnh tật, cuối cùng bị những tín đồ Thái Dương giáo còn sót lại trong thành dụ dỗ, trở thành một tên tay sai của tà giáo.

Thời gian đến gần đây, tin tức về hoạt động của mảnh vỡ thái đương bắt đầu thu hút đám tín đồ Thái Dương giáo tụ tập trở lại thành phố này. Bọn tà giáo đồ đã âm thầm ẩn náu bốn năm lại cử hành nghỉ lễ hiến tế, và những sự việc sau đó. là những gì Duncan đã tham gia.

Trong toàn bộ dòng thời gian, nhiều chuyện dường như có liên quan đến nhau, nhưng lại thiếu những bằng chứng then chốt.

Đáng ngờ nhất là những gì đã xảy ra vào mười một năm trước. Mảnh vỡ thái dương đã gây ra dị tượng siêu nhiên gì? Trận đại hỏa có thực sự tồn tại?

Chính quyền thành bang đã xóa bỏ sự thật về sự cố đó, xóa bỏ dấu vết của đám cháy? Sau đó, vì duy trì trật tự, đã công bố rằng sự kiện đó là do rò rỉ nhà máy gây ra ảo giác tập thể?

Nhưng điều này không giải thích được vì sao nhiều người hoàn toàn không có ký ức về trận hỏa hoạn đó. Trừ phi chính quyền đã tốn công sức tái tạo ký ức của tất cả những người liên quan.

Hơn nữa, ở thế giới này, những dị thường, dị tượng vốn được công khai cho công chúng. Ngay cả trẻ con cũng biết về sự tồn tại và tính nguy hại của những sự vật siêu nhiên. Chính quyền cũng biết rõ điều này và luôn thực hiện phương châm "công bố sớm nguy hiểm để đảm bảo người dân có kiến thức tự vệ” để quản lý thành phố. Nếu đó chỉ là một trận hỏa hoạn đo lực lượng siêu nhiên gây ra. thì tại sao phải che giấu?

Trừ phi... phía sau đám cháy còn có vấn đề lớn hơn, đến mức chỉ cần công bố thông tin cũng sẽ khiến một yếu tố nguy hiểm nào đó lan tràn mất kiểm soát.

Duncan đột nhiên nhíu mày.

Có lẽ còn có một khả năng khác.

Đặc tính quỷ dị của những hiện tượng siêu nhiên. Nhiều khi, tác hại của nó không chỉ giới hạn ở phương diện vật lý, mà còn có thể vặn vẹo nhận thức của con người, thậm chí làm sai lệch những bằng chứng trên giấy trắng mực đen. Nếu ký ức, nhận thức của mọi người về sự kiện đó, thậm chí cả những ghi chép của chính quyền thành bang và giáo hội đều bị ô nhiễm bởi mảnh vỡ thái dương thì sao?

Duncan cảm thấy mình đang suy diễn hơi nhiều. Là một "tân thủ” gà mờ trong lĩnh vực dị thường và đị tượng, trí tường tượng của hắn đang đi quá xa. Nhưng mặt khác, ý nghĩ này vừa xuất hiện đã không thể ngăn cản.

Ký ức của mọi người, ghi chép của chính quyền, thậm chí cả những thứ được viết bằng mực đen trên giấy trắng trong hồ sơ tài liệu từ mười mấy năm trước, cũng có thể bị bóp méo, thay thế. Chuyện này trước kia có lẽ hắn không tin, nhưng bây giờ, hắn tin hơn bất cứ ai.

Bởi vì nơi hắn đang ở, bây giờ được gọi là "Tiệm đồ cổ Duncan".

Nơi này ai cũng biết người hàng xóm cũ của họ, ông Duncan mở tiệm đồ cổ.

Duncan nhẹ nhàng thở phào. Hắn cúi đầu, nhìn khu phố được chiếu sáng bởi đèn khí qua cửa sổ tầng hai.

Bây giờ chỉ còn lại một vấn đề.

Bất kể mười một năm trước trận đại hỏa có tồn tại hay không, bất kể có phải mảnh vỡ thái dương đã làm ô nhiễm ký ức của mọi người và những ghi chép còn lại của thành bang hay không, chỉ có một điểm rất then chốt:

Vì sao Nina lại nhớ về trận hỏa hoạn đó?

...

Thượng thành khu, trong một dinh thự thuộc về quan chấp chính.

Vana bừng tỉnh khỏi một cơn ác mộng.

Nhưng lần này, cơn ác mộng không còn liên quan đến mặt trời đen, cũng không chỉ đến con tàu Thất Hương Hào trở về từ á không gian. Nàng chỉ đột nhiên mơ về chuyện khi còn bé.

Trong đêm tối đầy sương mù, khói, máu tanh và đám đông cuồng loạn, cô bé gần 12 tuổi được người chú cõng chạy trốn khỏi vòng vây của những kẻ ác ôn.

Trong giấc mơ, nàng như trở lại bộ dạng yếu ớt, bất lực năm đó. Võ kỹ đáng tự hào và sức mạnh thần thuật cường đại hóa thành hư ảo. Nàng chỉ có thể hốt hoảng chạy trốn dưới sự truy đuổi của những kẻ cuồng nhân và bóng ma, cùng chú vượt qua đường ống và van trên không nhà máy. Nàng hoảng sợ quan sát thành phố trong khói đặc và sóng nhiệt, nhìn thấy biển lửa vô biên bốc lên khắp nơi, bao trùm mọi ngóc ngách của thành khu.

Nữ thẩm phán trẻ tuổi khoác váy ngủ ngồi trên giường, hít một hơi thật sâu, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Ánh sáng xanh của Thế Giới Chi Sáng vẫn treo cao trên bầu trời, còn chiếc đồng hồ treo tường gần cửa sổ chỉ mới quá nửa đêm.

Nàng cảm thấy như mình đã chìm đắm trong cơn ác mộng cả thế kỷ.

Vana đứng dậy bật đèn, đi đến trước bàn trang điểm nhìn mình trong gương. Nàng khẽ niệm tên Nữ Thần Bão Tố, sau khi có được sự bình tĩnh trong lòng mới thở dài, tựa như an ủi mình: "Ít nhất bây giờ sẽ không mơ thấy con tàu đó..."

Vừa dứt lời, nàng đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài hành lang vang lên, ngay sau đó là tiếng gõ cửa: "Vana? Vana gặp ác mộng à?"

Là giọng của chú nàng, vị quan chấp chính đáng kính nhất của thành bang này.

"Con không sao." Vana lấy lại bình tĩnh, sửa sang lại quần áo rồi đứng dậy mở cửa phòng.

Dante Wayne đứng ở cửa. Người đàn ông trung niên tóc hoa râm mắt xám, không quá vạm vỡ này rõ ràng cũng vừa mới tinh giấc. Ông tùy ý khoác áo choàng, lo lắng nhìn châu gái sau khi cửa mở.

Vì đã mất một con mắt trong một sự kiện nào đó, ông hiện có một con mắt làm từ hồng ngọc. Trong con mắt này có thể nhìn thấy những đường vân hoàng kim tinh xảo. Xung quanh hốc mắt có thể thấy những vết sẹo dữ tợn còn sót lại từ mười một năm trước, khiến khuôn mặt ông gây ra sự sợ hãi cho người khác.

Nhưng Vana đã quá quen thuộc. Nàng biết chú mình thực ra là một người khoan dung và công chính.

"Con gặp ác mộng," nàng xoa mắt, giọng có chút bất đắc dĩ, "Không ngờ lại đánh thức ngài."

"Không có gì, tuổi này vốn dĩ ngủ không sâu," Dante Wayne ân cần nhìn Vana, "Lại mơ về khi còn bé rồi?"

"Vâng, lại mơ về chuyện đó."

Khoa Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »