Anh chưa bao giờ nghĩ COD lại là máy bay bận rộn nhất trong đội tàu sân bay. Nhưng tất nhiên thực tế chính là thế và anh luôn biết chuyện đó. Nhưng với một phi công từng “lên đời” trên chiếc tiêm kích F-4N Phantom-II và nhanh chóng đứng vào hàng ngũ lái tiêm kích F-14 Tomcat, chiếc máy bay cánh quạt tốc độ chậm, xấu xí này thực sự không khơi dậy được hứng thú của anh. Anh đã không lái máy bay chiến đấu trong vài tuần rồi và khi bước về phía chiếc máy bay COD – tên chính thức là C-2A Greyhound, một cái tên khá thích hợp vì nó thực sự bay như một con chó săn – anh quyết định sẽ lẻn xuống Pax River để lái máy bay trong vài giờ giải nghiện “Mình cảm thấy cần” anh thì thầm, mỉm cười với chính mình “Mình cần tốc độ”. Anh nhìn thấy chiếc COD đậu ở bên phải mũi tàu, cách máy phóng không xa, khi Robby tiến gần đến chiếc máy bay, anh lại nhìn thấy một chiếc máy bay xâm nhập A-6E Intruder, vẫn là chiếc máy bay riêng của viên chỉ huy phi đội, đậu gần cầu. Dải hẹp bên ngoài cầu là Kho chứa bom, dùng để cất giữ bom mìn và làm các công tác chuẩn bị. Đó là một vị trí thuận tiện, một khu vực quá nhỏ để máy bay có thể đậu và rất gần với mép boong tàu để có thể dễ dàng ném bom xuống biển từ mạn tàu. Bom được vận chuyển bằng xe tải nhỏ và thấp. Khi bước lên chiếc COD, anh nhìn thấy ai đó đang đẩy một chiếc xe tải nhỏ có gắn bom “thực nghiệm” màu xanh về phía máy bay Intruder. Qủa bom này có thiết bị dẫn đường bằng laze đặc biệt
Vậy lại một vụ Drop-Ex (tập trận ném bom) tối nay nữa hả? Robby nghĩ, cũng vui đấy. Jensen, hãy thả quả bom chính xác vào mục tiêu nữa nhé. 10 phút sau, máy bay của anh cất cánh, hướng tới Panama, từ đó anh sẽ đáp một máy bay quân sự đến California
Ryan bay qua Tây Virginia bằng máy bay thương mại, ngồi trên khoang hạng hai chiếc DC-9 của hãng American Airlines. Đây là một sự hạ cấp lớn so với việc là khách VIP trênmáy bay của Lực lượng Không quân, nhưng lần này anh không có lý do gì để được hưởng chế độ đãi ngộ đặc biệt đó. Anh đi cùng với một vệ sỹ, điều Jack đã dần quen thuộc. Vệ sỹ này là một sỹ quan hiện trường bị thương khi đang làm nhiệm vụ- có vẻ như anh chàng bị ngã từ đâu đó và bị thương nặng ở phần hông. Sau khi hồi phục hoàn toàn có thể anh ta sẽ quay lại hoạt động hiện trường. Tên cậu ta là Roger Harris, Jack đoán khoảng 30 tuổi, rất thông minh
“Cậu đã làm gì trước khi gia nhập?” anh hỏi Harris
“Chà, sir, tôi….”
“Cứ gọi là Jack. Có chức danh không có nghĩa là có hào quan trên đầu”
“Anh có tin không? Tôi là một cảnh sát đường phố ở Newark. Tôi quyết định mình phải tìm việc gì đó an toàn hơn, vì vậy tôi đến đây làm việc. Và rồi xem chuyện gì đã xảy ra này” cậu ta ngoác miệng ra cười.
Máy bay trống đến một nửa chỗ ngồi. Ryan nhìn quanh và không thấy ai ngồi gần. Do tiếng ồn trên máy bay nên thính giác chắc sẽ bị ảnh hưởng “Chuyện xảy ra ở đâu thế?”
“Ba Lan. Điểm kết nối bị xảy ra vấn đề ….Ý tôi là, có gì đó khiến tôi cảm thấy không ổn nên tôi hủy cuộc hẹn. Gã hẹn với tôi chạy biến và tôi chạy hướng khác. Cách đại sứ quán của chúng ta còn 2 tòa nhà, tôi muốn trèo qua một bức tường. Cố trèo. Có một con mèo ở đó, chỉ là con mèo hoang già bình thường thôi. Tôi giẫm lên nó, nó hét lên và tôi trượt ngã và cái mông của tôi dập xuống, kiêu như bà cô già ngã trong bồn tắm” cậu ta cười buồn “Trò gián điệp này chẳng giống phim ảnh chút nào, phải không?”
Jack gật đầu “Tôi cũng từng xảy ra chuyện tương tự, lúc nào đó tôi sẽ kể cậu nghe”
“Ở hiện trường?” Harris hỏi. Cậu ta biết Jack bên bộ phận tình báo, không phải chiến dịch hiện trường
“Câu chuyện hay tuyệt vời. Tiếc là tôi chẳng thể kể cho bất kỳ ai”
“Vậy anh định nói cái quái gì với J. Robert Fowler?”
“Đây chính là phần thú vị đấy. Tất cả những gì ông ấy cần đều nhìn thấy trên báo chí, nhưng nó sẽ không chinh thức trừ khi nó được chúng ta cung cấp”
Cô tiếp viên đi qua. Vì đó là một chuyến bay ngắn, không có bữa ăn nào được phục vụ, nhưng Ryan đã gọi hai ly bia.
“Sir, tôi không được phép uống khi làm nhiệm vụ”
“Cậu được đặc cách” Ryan nói với cậu ta “Tôi không thích uống một mình, và tôi luôn uống khi bay”
“Họ nói với tôi rằng anh không thích bay” Harris nói
“Tôi đã vượt qua nó rồi” Jack trả lời, đó gần như là sự thật
“Vậy chuyện gì đang diễn ra vậy?” Escobedo hỏi
“Có một số chuyện” Cortez chậm rãi trả lời, thận trọng và có vẻ suy đoán, để cho el jefe thấy rằng hắn cũng đang mò mẫm trong bóng tối, nhưng làm việc chăm chỉ, cố gắng hết sức để tìm ra câu trả lời chính xác bằng óc phân tích của mình “Tôi tin rằng người Mỹ đang có 2 hoặc 3 nhóm lính đánh thuê đang hoạt động trên dãy núi. Như ông biết, họ đang tấn công vài cơ sở chế biến. Mục đích ở đây chủ yếu đánh vào tâm lý. Những nông dân địa phương đã tỏ ra miễn cưỡng hỗ trợ chúng ta. Không khó để khiến họ cảm thấy sợ hãi. Chỉ cần vài lần hù dọa thế này thì sản xuất của chúng ta sẽ gặp vấn đề”
“Lính đánh thuê?”
“Một thuật ngữ chuyên môn, jefe. Ông biết đấy, một tên lính đánh thuê là người có thể làm bất cứ việc gì vì tiền, nhưng thường thuật ngữ này được sử dụng nhiều nhất trong lĩnh vực quân sự. Chính xác họ là ai? Chúng ta biết rằng họ nói tiếng Tây Ban Nha. Bọn họ có thể là công dân Colombia, Argentina đào tẩu- ông biết người Mỹ sử dụng những người từ quân đội Argentina để đào tạo các phần tử chống chính phủ, phải không? Những người từng có thời gian phục vụ Junta sẽ rất nguy hiểm. Có lẽ do tình hình hỗn loạn trong nước, họ đã quyết định làm việc cho người Mỹ bán thời gian. Đó cũng chỉ là một trong nhiều khả năng. Ông phải hiểu, jefe, những hoạt động kiểu đó phải gần như vô hình. Bất kể họ đến từ đâu, họ có khi cũng không biết mình đang làm việc cho người Mỹ”
“Bất kể họ là ai, cậu nghĩ chúng ta nên đối phó thế nào?”
“Chúng ta sẽ săn và giết bọn chúng, tất nhiên rồi” Cortez khô khan đáp lại “Chúng ta cần khoảng 200 người có vũ trang nhưng chắc chắn chúng ta có thể tập hợp một lực lượng như vậy. Tôi đã cử người đi trinh sát khu vực đó. Tôi cần ông chấp nhận huy động lực lượng cần thiết để đi săn trên các ngọn núi đó”
“Cậu sẽ có những thứ đó. Và vụ nổ bom nhà Untiveros thì sao?”
“Có ai đó đặt 300kg thuốc nổ nén cao ở phía sau chiếc xe bán tải. Rất thông minh, jefe. Nếu là phương tiện khác thì không thể, nhưng chiếc xe bán tải đó…”
“Sí/ phải! Mỗi chiếc lốp đó cũng có thể chở được hơn 400kg rồi. Ai làm vụ đó?”
“Không phải người Mỹ hay người nào họ thuê” Cortez tích cực trả lời
“Nhưng…”
“Jefe, hãy nghĩ một chút” Felix đề nghị “ai có thể tiếp cận chiếc xe bán tải đó?”
Escobedo nheo mắt suy nghĩ một lúc. Họ đã từng ngồi cạnh nhau ở băng ghế sau của chiếc xe Mercedes kéo dài đó, môt chiếc 600 cũ, được bảo dưỡng cẩn thận nên lúc nào trông cũng như xe mới. Mercedes-Benz là nhãn xe được những người luôn lo lắng về các các cuộc tấn công bạo lực ưa chuộng. Vốn đã nặng và với động cơ mạnh mẽ, nó có thể mang theo lớp ngoài chống đạn hơn 1000 pound được lắp ở những điểm trọng yếu và cửa kính polycarbonate dày có thể ngăn được những viên đạn súng máy cỡ nòng 30 li. Lốp của nó không chứa đầy khí mà bằng vật liệu xốp, vì vậy một hoặc hai lỗ thủng sẽ không xẹp xuống — ít nhất là không ngay lập tức. Bên trong bình xăng là lưới kim loại dạng tổ ong, không thể ngăn cháy nhưng có thể chống cháy nổ vì nổ càng nguy hiểm. Trước và sau xe này khoảng năm mươi mét có một chiếc BMW M-3 chạy nhanh, dũng mãnh, chở đầy người có vũ trang, chẳng khác nào bảo vệ an toàn cho nguyên thủ quốc gia, có xe dẫn đầu và xe bọc hậu vì mục đích an ninh
“Cậu nghĩ đó là một trong người của chúng ta?” Escobedo hỏi sau một phút yên lặng
“Có khả năng đó, jefe” giọng điệu của Cortez cho thấy khả năng đó không hề thấp. Hắn đang cân nhắc cẩn thận nên tiết lộ thông tin gì, mắt vẫn liếc nhìn các biển báo trên đường
“Nhưng ai?”
“Đó là câu hỏi mà ông nên trả lời, đúng không? Tôi là một sỹ quan tình báo không phải điều tra viên” Cortez dám đi quá xa với lời nói dối này chính nhờ chứng hoang tưởng của Escobedo
“Và chiếc máy bay mất tích thì sao?”
“Vẫn chưa biết” Cortez báo cáo “Có ai đó đã theo dõi các sân bay, có lẽ là đội bán dân sự của Mỹ, nhưng nhiều khả năng vẫn là dám lính đánh thuê hiện giờ đang ở trên dãy núi. Họ có thể đã phá hủy máy bay, hoặc làm điều đó với sự hợp tác của các bảo vệ sân bay. Tôi đoán khi rời khỏi sân bay, họ đã giết đám bảo vệ để không ai có thể chứng minh họ đang làm gì, rồi tạo bẫy bom trên những thùng nhiên liệu để nó trông như một tai nạn nào đó khác. Một chiến dịch rất thông minh, nhưng chúng ta có thể giải quyết nếu không có vụ ám sát ở Bogota” Cortez hít môt hơi thật sâu và tiếp tục “cuộc tấn công vào người Mỹ ở Bogata là một sai lầm, jefe. Nó đã buộc người Mỹ phải biến một hành động khó chịu thành một hành động đe dọa trực tiếp đến hoạt động của chúng ta. Họ đã mua chuộc ai đó trong tổ chức, thông qua tham vọng hoặc tức giận của một ai đó trong số các đồng nghiệp cao cấp của ông để tiến hành các hành động theo ý muốn và trả thù” Thái độ nói chuyện của Cortez bình tĩnh và hợp lý từ đầu đến cuối, giống như hắn vẫn thường báo cáo cấp trên ở ở Havana, giống như một gia sư nói chuyện với một sinh viên đặc biệt thông minh. Cách hắn nói chuyện khiến người ta nhớ tới bác sỹ, đây là cách cực kỳ hiệu quả khi thuyết phục người khác, đặc biệt là nhưỡng người Latin vốn quen với việc tranh cãi nhưng rất tôn trọng những người có thể kiểm soát cảm xúc của mình. Bằng cách đổ lỗi cho Escobedo về cái chết của những người Mỹ – Escobedo không thích bị đổ lỗi; Cortez biết điều đó; Escobedo cũng biết rằng Cortez biết- Felix đơn thuần chỉ tăng thêm sự tín nhiệm “Mấy tên người Mỹ đã ngu ngốc tự nói vậy, có lẽ cố đánh lừa chúng ta, nói về một ‘đấu đá nội bộ’ trong tổ chức. Đó là một chiêu trò do bọn Mỹ nghĩ ra thôi, để lấy sự thật phủ nhận sự thật. Rất thông minh, nhưng bọn chúng thường sử dụng trò này quá rồi. Có lẽ bọn chúng cảm thấy tổ chức của chúng ta không biết đến cái bẫy này, nhưng ai trong cộng đồng tình báo cũng biết cả” Cortez nói thật thật giả giả – nhưng, hắn nghĩ, cái này nghe cũng hay thật. Và hiệu quả thật tốt. Escobedo nhìn ra ngoài qua cửa kính ô tô dày cộp, lởn vởn suy nghĩ mới trong tâm trí
“Ai, tôi tự hỏi….”
“Tôi không thể trả lời câu hỏi đó. Có lẽ ông và Senor Fuentes có thể bàn luận vài điểm vào tối nay” Phần khó nhất với Cortez là giữ bộ mặt chính nghĩa. Dù thông minh và tàn nhẫn, el jefe chỉ là một đứa trẻ bị thao túng nếu biết chọn đúng nút để bấm
Con đường chạy dọc theo đáy thung lũng. Ở đây cũng có đường sắt, cả đường sắt và đường bộ đều đi cùng chiều với một con đường mòn bên sườn núi, con đường mòn này được hình thành do dòng sông rửa trôi những tảng đá trên bờ. Xét theo quan điểm chiến thuật nghiêm ngặt, Cortez biết sống ở đây không thoải mái gì. Dù hắn chưa bao giờ đi lính- ở Cuba hắn có tham gia các lớp dạy quân sự theo chương trình học của bộ giáo dục- hắn nhận ra những bất lợi của vùng đất thấp. Những người ở trên cao có thể nhìn thấy bạn từ khoảng cách rất xa. Giờ đây, các biển báo trên đường cao tốc mang một ý nghĩa mới và đáng ngại. Felix đã khá quen thuộc với chiếc xe này. Nó được tân trang bởi một nhà cung cấp hàng đầu thế giới về các thiết bị vận tải bọc thép và được các kỹ thuật viên của công ty kiểm tra thường xuyên. Kính cửa sổ ô tô được thay hai lần/năm vì ánh sáng mặt trời làm thay đổi cấu trúc tinh thể của kính chống đạn làm bằng polycarbonate và nó thay đổi nhanh hơn ở gần đường xích đạo và ở độ cao lớn. Những chiếc kính cửa sổ ô tô này có thể chặn được đạn súng máy 7,62 mm mà NATO sử dụng. Sợi tổng hợp Kevlar xung quanh cửa và động cơ của nó có thể chặn được những viên đạn lớn hơn trong những điều kiện nhất định. Hắn vẫn lo lắng dù đã cố gắng hết sức để kiềm chế bản thân và không tỏ ra sợ hãi trước nguy hiểm
“Ai có thể là….?” Escobedo hỏi khi xe rẽ ngoặt
Có năm nhóm bảo vệ, mỗi nhóm 2 người, được trang bị súng máy và súng ngắn, Súng máy là khẩu MG3 Tây Đức vốn mới được trang chị cho quân đội Colombia vì nó giống với cỡ đạn 7.62 của vũ khí bộ binh tiêu chuẩn, súng G3, cũng do Đức sản xuất. 5 khẩu súng này gần đây đã bị “mất cắp” từ một nhà kho quân sự – thực tế do một trung sỹ hậu cần tham lam bán ra. Tiền thân của súng máy MG3 là khẩu MG-42 nổi tiếng của Đức trong Thế chiến thứ 2. Nó bắn 1.200 phát mỗi phút và tốc độ bắn 20 phát mỗi giây. Khoảng cách giữa các súng máy là 30 mét,, với hai khẩu súng đặt trên xe bọc hậu, hai khẩu súng ở trên xe dẫn đường nhưng chỉ có một khẩu trên con xe Mercedes này. Cortez không tin vào lớp bọc thép của xe này lắm. Hắn nhìn vào đồng hồ điện tử trên xe. Họ đến đúng lúc. Escobedo có một nhóm tài xế xuất sắc. Nhưng không phải Untiveros cũng có một nhóm người hầu tốt hay sao
Trên họng của mỗi khẩu súng có một phần mở rộng hình nón được gọi là flash-hider. Thường bị mọi người hiểu lầm, mục đích của nó là để che chắn đèn flash khỏi xạ thủ – để anh ta không bị lóa mắt bởi những phát bắn của chính mình. Ngăn 100% đèn flash khỏi bất kỳ ai khác là một điều bất khả thi.
Các tay súng đồng loạt nổ súng, và năm dây lửa trắng tinh dài một thước xuất hiện ở bên phải con đường. Mỗi đèn flash của họng súng bắn ra một loạt đạn dò tìm, để xạ thủ có thể bắn đạn thẳng vào mục tiêu mà không cần sử dụng ống ngắm kim loại trên súng.
Không ai trong xe nghe thấy tiếng súng, nhưng tất cả đều nghe thấy tiếng nổ của viên đạn — ít nhất là những người không bị thương hoặc chết ngay lập tức.
Người Escobedo đột nhiên cứng đờ khi nhìn thấy các tia vàng bắn về phía chiếc xe M-3 dẫn đường. Lớp bọc sắt của chiếc xe đó không nặng như chiếc xe của hắn đang đi. Các đèn hậu lắc lư từ trái sang phải,, rồi chiếc ô tô đâm chéo sang trái, xoay tròn như ô tô trò chơi của trai hắn. Trước đó, cả hắn và Cortez đều cảm nhận được tác động của 20 viên đạn găm vào xe mình, âm thanh nghe như tiếng mưa đá rơi trên mái tôn. Nhưng đây không phải đá nó là những viên đạn nặng 150-grain đâm thẳng vào lớp thép và lớp giáp sắt Kevlar. Tài xế của hắn vốn được đào tạo cẩn thận và luôn cảnh giác, nhấn ga rồi xoay tay lái hết cỡ để tránh tông vào chiếc BMW phía trước. Động cơ sáu lít bọc thép của Mercedes ngay lập tức tăng tốc. Trong vòng một giây, cả mã lực và vòng tua máy đều tăng gấp đôi, và tất cả mọi người trên xe đều lao về phía trước. Ngay lúc đó Escobedo xoay đầu nhìn thấy mối đe dọa, có vẻ như tất cả mấy viên đạn đang nhắm thẳng vào mặt hắn, nhưng phép màu của những cửa sổ dày cộp đã chặn chúng lại- những cửa kính này cũng đang bị nứt dưới tác động của đạn
Cortez lao mình vào Escobedo, đẩy ông ta ngã xuống sàn xe. Không người nào có thời gian để thốt ra dù chỉ một lời. Khi viên đạn bắn ra, xe đang chạy tốc độ 70 dặm/giờ, giờ thì nó đang tăng tốc lên 90 dặm/giờ, vượt ra khỏi khu vực giết chóc trước khi các tay súng điều chỉnh hỏa lực. Thân xe giờ đã trúng hơn 40 viên đạn. Hai phút sau, Cortez nhìn lên
Hắn vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện có hai viên đạn đã xuyên qua cửa kính ô tô bên trái. Kỹ năng bọn xạ thủ tốt đấy, nhắm vào một điểm và bắn liên tục, xuyên thủng lớp kính chống đạn của ô tô. Không còn dấu hiệu của xe dẫn đường và xe bọc hậu. Felix hít một hơi thật sâu. Hắn vừa thắng canh bạc nguy hiểm nhất đặt cược bằng chính mạng sống của mình
“Rẽ vào khúc cua phía trước” hắn hét với viên tài xế
“Không!” Escobedo nói sau một lúc im lặng “Đi thẳng tới…”
“Đồ ngu!” Cortez vặn lại el jefe “Ông vẫn muốn chui đầu vào một lưới khác à! Ông muốn bọn chúng giết hết chúng ta à! Rẽ ngay khi có khúc cua!” Hắn lại hét với viên tài xế
Viên tài xế biết có phục kích nghĩa là thế nào, anh ta đạp phanh ngay lâp tức và rẽ. Đây là lối rẽ phải, hướng tới một mạng lưới các con đường nhỏ phục vụ các đồn điền cà phê
“Tìm một nơi yên tĩnh để dừng lại” Cortez ra lệnh tiếp
“Nhưng….”
“Họ sẽ nghĩ chúng ta chạy trốn, không phải suy nghĩ. Họ sẽ nghĩ chúng ta hành động giống như tất cả các sách chống khủng bố hướng dẫn. Chỉ có một kẻ ngu mới để dễ đoán” Cortez nói khi hất những mảnh kính chống đạn trên tóc xuống. Giờ hắn đã rút ra khẩu súng ngắn và phô trương để nó vào bao da đeo ở vai “Jose, kỹ năng lái xe của cậu thật tuyệt vời”
“Cả hai xe kia đều xong rồi” viên tài xế thông báo
“Không ngạc nhiên gì” Cortez trả lời, khá trung thực “Chúa ơi, gần thật”
Bất kể Escobedo thế nào nhưng chắc chắn không phải kẻ hèn nhát. Hắn đã tận mắt chứng kiến chiếc kính ô tô cách đầu vài inch bị nứt sau khi trúng một viên đạn. Hai viên đạn xuyên qua tấm kính – một nửa số đạn vẫn còn dính trên đó. El jefe cạy một viên ra và xoay nó trong tay. Nó vẫn còn ấm
“Chúng ta phải nói chuyện với những nhà sản xuất cửa kính” Escobedo lạnh lùng nhận xét. Hắn nhận ra, Cortez vừa cứu hắn một mạng.
Trớ trêu thay, hắn đã đúng. Nhưng Cortez thậm chí còn ấn tượng hơn với phản ứng của hắn – loại chuyện này vừa xảy ra mà ông ta đã theo kịp để hành động theo tình huống mới- phản ứng này của ông ta đã cứu chính mạng mình. Kể từ khi vượt qua cuộc kiểm tra thể lực theo yêu cầu của DGI hắn mới tham gia màn vận động nặng như thế Những lúc thế này mới thấy người thận trọng nhất là người chiến thắng sau cùng
“Ai biết chuyện chúng ta sẽ gặp Fuentes?” hắn hỏi
“Tôi phải….” Escobedo nhấc điện thoại và bắt đầu quay số. Cortez nhẹ nhàng lấy nó ra khỏi tay ông ta và đặt nó trở lại giá đỡ điện thoại
“El jefe, hành động này có lẽ là là một sai lầm lớn” hắn nhẹ nhàng “với tất cả sự tông trọng, senor, hãy để tôi xử lý việc này. Đây là một vấn đề dành cho dân chuyên nghiệp”
Ấn tượng của Escobedo về Cortez chưa bao giờ sâu sắc đến thế.
“Cậu sẽ được thưởng” hắn nói người hầu trung thành của mình. Escobedo tự trách mình đôi khi đã hiểu sai hắn, và tệ hơn, bỏ qua các ý kiến sáng suốt của hắn ta “Chúng ta nên làm gì?”
“Jose” Cortez nói với viên tài xế “hãy tìm một điểm cao mà chúng ta có thể nhìn thấy nhà của Fuentes” Trong vòng 1 phút, viên tài xế đã tìm thấy một đoạn ngoằn nghèo nhìn khắp thung lũng. Anh ta cho xe tấp vào lề đường, cả ba người cùng xuống xe. Jose kiểm tra thiệt hại của chiếc xe. May mắn thay, cả lốp và động cơ đều không bị hư hại. Xe tuy không đại tu nhưng khả năng cơ động vẫn còn nguyên. Jose rất thích chiếc xe này và dù rất tiếc khi thấy nó hư hỏng vậy nhưng anh ta gần như vui muốn khóc vì kỹ năng lái xe siêu hạng của mình đã cứu mạng cả bọn
Trong cốp xe có vài khẩu tiểu liên – G3 của Đức giống như loại quân đội hay sử dụng nhưng được mua qua kênh hợp pháp – và một cặp ống nhòm. Cortez để những người khác mang theo súng. Hắn cầm ống nhòm lên và nhìn vào ngôi nhà của Louis Fuentes cách đó khoảng sáu dặm
“Cậu đang tìm kiếm cái gì?” Escobedo hỏi
“Jefe, nếu ông ta có tham gia vào vụ tập kích này, giờ ông ta đã biết mình thất bại và sẽ có hành động đối phó. Nếu ông ta không biết về vụ tập kích này thì ông ta sẽ không có hành động nào cả”
“Thế thì những người bắn vào chúng ta thì sao?”
“Ông nghĩ họ biết chúng ta trốn thoát không?” Cortez lắc đầu “Không họ sẽ không chắc chắn và sẽ phải cố tìm bằng chứng chứng minh đã thành công, rằng xe của chúng ta phải vật lộn một thời gian ngắn – vì vậy đầu tiên tất cả bọn họ sẽ cố tìm chúng ta. Jose, cậu đã rẽ bao nhiêu khúc khi chúng ta đến đây?”
“6, senor, và có rất nhiều ngã ba” viên tài xế trả lời. Cách anh ta cầm khẩu súng trường trông khá ngầu
“Jefe, ông có thấy vấn đề không? Trừ khi họ có một số lượng lớn người, còn không sẽ phải tìm kiếm theo rất nhiều ngả đường. chúng ta không đối phó với cảnh sát hay quân đội. Nếu là họ thì chúng ta sẽ tiếp tục di chuyển. Những trận phục kích kiểu này- không, jefe, một khi thất bại là thất bại toàn bộ. Đây rồi” Hắn đưa ống nhòm lên. Giờ là lúc thể hiện nam tính đây. Hắn mở cửa xe và lấy ra vài chai Perrier – Escobedo thích nhãn hiệu này. Hắn kề nắp chai vào lỗ đạn, và với một tiếng lách cách, chiếc chai đã mở ra. Ngay cả Jose cũng cảm thấy thú vị và Escobedo thì rõ là thích kiểu phô trương này
“Nguy hiểm khiến tôi cảm thấy khát” Cortez giải thích, đưa chai cho mấy người khác
“Đúng là một đêm thú vị” Escobedo đồng ý, cầm lấy chai uống một ngụm dài.
Nhưng không phải là đêm thú vị với trung tá Jensen và đồng đội B/N (bombardier/navigator: người phụ trách ném bom/ kiêm điều hướng) của mình. Lần đầu tiên, giống như lần đầu tiên làm bất kỳ cái gì, luôn là một dịp đặc biệt, nhưng tiếp theo thì sẽ chỉ là thói quen. Vấn đề là nhiệm vụ này quá đơn giản, quá dễ dàng. Jensen đã từng đối mặt với tên lửa đất đối không và pháo phòng không dẫn đường bằng radar trong suốt 20 năm sự nghiệp, đã từng chứng minh lòng dũng cảm và kỹ năng tuyệt vời của mình khi đối đầu với các xạ thủ Bắc Việt đầy kinh nghiệm và xảo quyệt. Nhiệm vụ này giờ cũng chỉ như một chuyến đi gửi thư, nhưng anh tự nhắc mình rằng, những thứ quan trọng giờ thường gửi qua mail. Nhiệm vụ này được thực hiện chính xác theo kế hoạch, máy tính thả bom đúng theo quy trình, đồng đội B/N sử dụng TRAM (hệ thống giám sát tự động radar) nhằm vào mục tiêu để quan sát. Lúc này, mắt phải của Jensen cũng liếc vào màn hình TV
“Tôi tự hỏi điều gì đang giữ chân Escobedo?” Larson hỏi
“Có lẽ hắn đã đến sớm?” Clark hỏi lại, mắt vẫn dán vào GLD
“Có lẽ thế” một sỹ quan hiện trường kia đồng ý “Sao lần này không có xe nào đỗ cạnh ngôi nhà nhỉ?”
“Phải, chà, sau khi quả bom này được kích nổ, nó sẽ nổ trong một phần trăm giây” Clark nói “Nó sẽ phát nổ gần như ngay khi chạm vào bàn hội nghị”
Cortex nghĩ, thậm chí còn ấn tượng hơn nếu quan sát từ xa. Hắn không nhìn thấy quả bom rơi xuống, không nghe thấy tiếng máy bay khi thả quả bom đó – hắn tự nhủ, điều này lạ thật -và rồi hắn nhìn thấy ánh sáng flash dài trước khi nghe thấy tiếng nổ. Hắn nghĩ, những người Mỹ và đồ chơi của bọn họ. Thật nguy hiểm. Nhưng nguy hiểm nhất là, bất kể nguồn thông tin tình báo là gì thì nó thực sự rất, rất tốt và Felix không biết được nguyên do, đây là điều khiến hắn lo lắng hơn
“Có vẻ như Fuentes không liên quan đến vụ này” Cortez nói thậm chí trước khi âm thanh tiếng nổ truyền đến chỗ bọn họ “Chúng ta đã có thể bị giết ở đó!”
“Phải, nhưng chúng ta không bị giết. Jefe, tôi nghĩ chúng ta nên rời đi”
“Đó là cái gì?” Larson hỏi. Một chiếc xe hơi với 2 đèn pha xuất hiện trên sườn đồi cách đó ba dặm. Không ai trong hai người để ý đến chiếc Mercedes đi vào khu vực quan sát. Họ đang tập trung vào mục tiêu, nhưng Clark vẫn tự trách mình không quan sát xung quanh. Loại sai lầm này thường gây chết người, thậm chí anh còn quên mất sai lầm này có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng
Clark hướng chiếc ống nhòm Noctron vào nó ngay khi đèn chuyển hướng. Nó là một chiếc xe lớn…
“Chiếc xe của Escobedo trông như thế nào?”
“Lựa chọn ngẫu nhiên” Larson trả lời “Giống như lựa ngựa cưỡi tại đồng cỏ Churchill Downs. Porsches, Rolls, Benzes….”
“Chà, đây giống như một chiếc limo dài, có thể là một chiếc Mercedes lớn. Đỗ ở chỗ này cũng lạ. Hãy nhanh chóng ra khỏi đây thôi. Tôi nghĩ đã hai lần chúng ta đến nơi này là đủ rồi. Chúng ta sẽ không làm việc thả bom này nữa đâu”
80 phút sau chiếc Subaru phải giảm tốc độ. Nhiều xe cứu thương và xe cảnh sát đậu trên đường cao tốc, trong khi những người đàn ông mặc đồng phục xuất hiện và biến mất trong ánh sáng hồng nhạt của đèn cản. Clark nhìn thấy haichiếc ô tô BMW lật nghiêng bên đường. Dù ai sở hữu những chiếc xe này đi chăng nữa thì cũng có người không thích chúng. Không có nhiều xe qua lại ở đây nhưng giống như mọi nơi trên thế giới, các tài xế đều giảm tốc độ để xem chuyện gì xảy ra
“Ai đó đã muốn thổi bay cmn chúng” Larson để ý.
Đánh giá của Clark chuyên nghiệp hơn “hỏa lực súng 30 ly. Loại súng máy hạng nặng chuyên tấn công khoảng cách gần. Phục kích hạng nhất. Đó là xe BMW M3”
“Con xe to chạy nhanh đó. Phải là ai đó có rất nhiều tiền. Anh không đoán là…”
“Trong nghề này chúng ta không “đoán”. Cậu sẽ mất bao lâu để tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây?”
“Hai giờ sau khi chúng ta quay về”
“Được rồi”
Cảnh sát nhìn những chiếc xe đang chạy qua, nhưng không khám xét. Nhưng có một cảnh sát chiếu đèn đèn pin vào phía sau chiếc Subaru. Có vài thứ kỳ lạ ở đó, nhưng bên phải kích cỡ và hình dạng không giống như những khẩu súng máy. Anh ta ra hiệu họ đi về phía trước. Clark nhìn thấy điều này và đưa ra vài giả định. Liệu cuộc chiến băng đảng mà anh đang hy vọng đã bắt đầu diễn ra?”
Robby Jackson ở trạm dừng 2 giờ trước khi lên máy bay vận tải C-141B của Không Quân, chiếc máy bay này với thùng nhiên liệu của nó trông giống như một con rắn xanh với đôi cánh xuôi chở hơn sáu mươi binh sĩ được trang bị đầy đủ. Viên phi công chiến đấu nhìn họ đầy thích thú, em trai nhỏ của anh cũng đang phục vụ như họ vậy. Một thiếu tá ngòi sát bên anh sau khi hỏi xin phép – Robby cao hơn anh ta 2 cấp
“Đơn vị nào?”
“Sư đoàn bộ binh hạng nhẹ số 7” vị thiếu tá ngả người ra sau, cố gắng ngồi thoải mái nhất có thể, đặt chiếc mũ bảo vệ trên đầu gối. Robby cầm nó lên, hình dạng giống như chiếc mũ bảo hiểm của Đức trong thế chiến hai, được Kevlar chế tạo, , phủ một lớp vải rằn ri, bên ngoài là một số dải vải giống hình con sứa, được cố định bằng một dải vải xanh làm từ sợi đàn hồi.
“Cậu biết không, em trai tôi cũng đội mấy thứ này. Nặng phết. Nó tốt đến mức nào?”
“Chiếc The Cabbage Patch Hat này hả?” viên thiếu tá mỉm cười, nắm mắt lại “Người ta nói rằng Kevlar có thể bảo vệ bạn, để hộp sọ của bạn không bị đâm thủng. Những dải ngụy trạng trên mũ có thể khiến mắt người khác bối rối — khó phát hiện ra bạn hơn nếu bạn đang ở trên bãi cỏ, sir. Ông nói em trai ông cũng ở bên bộ binh?”
“Nó là một sỹ quan trẻ- thiếu úy, tôi đoán các cậu gọi thế- trong đội, à, họ gọi là Ninja- cái gì đó…”
“Tiểu đoàn 3 trung đoàn 17 lữ đoàn 1. Tôi là sỹ quan tình báo bên lữ đoàn 2, ông làm trong quân chủng nào?”
“Hiện tại thì 2/3 thời gian làm ở Lầu Năm Góc. Tôi lái máy bay khi không ngồi bàn giấy”
“Hẳn ông rất vui khi được ngồi xuống làm việc” viên thiếu tá nhận xét
“không” Robby ngoác miệng cười “Điều thú vị nhất là tôi được lái chiếc Dodge thoát nhanh khỏi đó ngay khi có thể”
“Hiểu rồi, đại tá. Ông làm gì ở Panama vậy?”
“chúng ta đang có một nhóm tác chiến tàu sân bay hoạt động dọc theo bờ biển. Tôi đến để theo dõi. Cậu thì sao?”
“Huấn luyện luân phiên thường kỳ tại một trong các trại của chúng tôi. Trong rừng rậm và một số vùng nguy hiểm nơi chúng ta thường hoạt động. Chủ yếu là hoạt động ẩn mình” viên thiếu tá giải thích
“Chiến tranh du kích?”
“Chiến thuật tương tự, nhưng chủ yếu là các bài tập trinh sát, cố gắng xâm nhập vào trong lãnh thổ để thu thập thông tin, thực hiện các cuộc tấn công nhỏ…đại loại thế”
“Mọi việc thế nào?”
Viên thiếu tá càu nhàu “Không tốt như mong đợi. Chúng tôi đã mất vài người giỏi ra ngoài thực hiện các nhiệm vụ quan trong- tương tự giống bên ông, phải không? Vài người vào, vài người ra và mất một thời gian để những người mới theo kịp tốc độ. Dù sao thì mấy đơn vị giám sát vừa phải chuyển đi vài lính giỏi và nó ảnh hưởng đến chúng tôi phần nào. Đó là lý do vì sao chúng tôi phải huấn luyện” viên thiếu tá kết luận “không bao giờ được phép ngừng nghỉ”
“Bên tôi thì khác. Chúng tôi triển khai như một đơn vị và thường không mất người theo cách của các anh cho đến khi chúng tôi quay về đơn vị cũ”
“Ấn tượng chung là hải quân luôn thông minh, sir”
“Nó tệ thế à? Em trai nói rằng nó cũng mất một lính rất giỏi – đội trưởng? Dù sao thì đó cũng không phải vấn đề lớn?”
“Có thể. Tôi mất một anh chàng tên Munoz, lính rất giỏi khi chiến đấu trong rừng và tìm đường. Một ngày nọ, họ nói với tôi rằng cậu ta chỉ đơn giản biến mất, làm một chiến dịch đặc biệt bí mật gì đó. Bây giờ ở đơn vị chưa có người nào thay thế được cậu ta. Chuyện vậy đấy. Anh phải chấp nhận chuyện đó thôi”
Jackson nhớ cái tên Munoz, nhưng không thể nhớ ra nghe từ đâu “Làm thế nào tôi có thể đến Monterey?”
“Chết tiệt, ngay cửa bên. Ông muốn đi cùng chúng tôi không, đại tá? Tất nhiên, chúng tôi không tiện nghi như bên hải quân”
“Đôi khi chúng tôi cũng gặp khó khăn mà. Chúa ơi, có lần tôi thâm chí không thay khăn trải giường suốt 3 ngày. Cũng trong tuần đó, họ bắt chúng tôi ăn trưa bằng xúc xích – không bao giờ quên được con tàu đó. Thật kinh khủng. Tôi đoán xe jeep của các cậu có máy lạnh chứ hả?” Cả hai nhìn nhau và bật cười
Ryan được bố trí một phòng trong dãy phòng dành cho đoàn tùy tùng của viên thống đốc, thực ra được đội vận động chiến dịch bỏ tiền ra trả, đúng là ngạc nhiên, và vì vậy an ninh ở đây cũng lơi lỏng hơn. Fowler giờ đang được một đội mật vụ bảo vệ, và có thể tận hưởng điều này cho tới tháng 11, và nếu ông ta thành công, thì là 4 năm tiếp theo. Chỗ này la một khách sạn đẹp hiện đại với sàn bê tông dày, nhưng vẫn bị âm thanh của những bữa tiệc bên dưới vọng qua
Ryan vừa tắm xong thì có người gõ cửa. Anh lấy chiếc áo choàng trên tường mặc vào và tiến tới mở cửa. Ở cửa là một phụ nữ tầm 40 tuổi mặc váy rất quyến rũ – màu đỏ, màu “quyền lực” phổ biến. Không phải là chuyên gia về thời trang nữ, anh tự hỏi làm thế nào màu sắc quần áo của một người có thể tạo ra những hiệu ứng khác ngoài việc khiến mọi người nhìn vào nó
“Anh là tiến sỹ Ryan?” cô ta hỏi. Jack ngay lập tức không thích cách hỏi của cô ta, cứ như thể anh là người mang mầm bệnh
“Vâng, và cô có thể là ai?”
“Tôi là Elizabeth Elliot” cô ta trả lời
“Cô Elliot” Jack nói, cô ta có vẻ chưa lập gia đình “Cô khiến tôi hơi xấu hổ. Tôi không biết cô là ai”
“Tôi là trơ lý cố vấn chính sách đối ngoại”
“Ồ, được, vậy xin mời vào” Ryan đứng sang bên cạnh và vẫy tay ra hiệu cho cô ta vào. Anh đang nhẽ nên nhớ cô ta. Đây là “E.E”, giáo sư khoa học chính trị tại Đại học Bennington, từ quan điểm địa chính trị, cô ta miêu tả Lenin cứ như Theodore Roosevelt. Anh bước vài bước mới phát hiện cô ta không theo sau “Cô có vào hay không?”
“Như thế này?” Cô ta chỉ đứng đó trong 10 giây trước khi cất lời. Jack tiếp tục lấy khăn lau tóc mà không nói gì, anh cảm thấy kỳ lạ hơn
“Tôi biết anh là ai” cô ta thách thức nói. Cô ta không biết cô ta thách thức cmn cái gì. Dù sao thì anh cũng đã có một ngày dài và vẫn đang phải chịu cảm giác chênh lệch múi giờ từ chuyến đi Châu Âu, cộng thêm với một múi giờ nữa cho chuyến đi vừa rồi. Điều này giải thích phần nào cho câu trả lời của anh
“Nhìn này, tiến sỹ, cô chính là người đến ngay khi tôi vừa tắm xong. Tôi có hai con và một vợ, nhân thể cô ấy cũng tốt nghiệp Bennington. Tôi không phải là James Bond và cũng không phải là thằng ngu. Nếu cô muốn nói gì với tôi, thì hãy nói thẳng. tôi đã bận rộn suốt cả tuần qua, vì vậy tôi rất mệt và muốn ngủ”
“Anh luôn bất lịch sự thế này à?”
Chúa ơi! “Tiến sỹ Elliot, nếu cô muốn chơi với các tay chơi lớn ở D.C, Bài học số 1 là, Công Việc là Công Việc. Cô muốn nói gì với tôi, nói đi. Cô muốn hỏi gì tôi, hỏi đi”
“Các anh đang làm cái quái gì ở Colombia?” cô ta sủa vào anh
“Cô đang nói cái gì?” Ryan bìn tĩnh hỏi lại
“Anh biết tôi đang nói về cái gì. Tôi biết điều các anh biết”
“Nếu vậy, xin hãy nhắc tôi xem?”
“Một trùm ma túy khác vừa bị thổi bay” cô ta liếc nhìn đầy lo lắng lên xuống hành lang như thể có ai đó đi qua sẽ hiểu lầm đang mặc cả với ai đó. Có quá nhiều những người đó ở đại hội chính trị của đảng và E.E không phải là không quyến rũ
“Tôi không biết về bất kỳ chiến dịch nào như vậy được thực hiện bởi chính phủ Hoa Kỳ hay bất kỳ ai khác. Nói cách khác, tôi không có thông tin nào về dự án mà cô yêu cầu. Tôi không phải là người toàn năng. Tin hay không tùy cô, ngay cả khi cô được CIA thuê thì cô cũng không tự động biết mọi thứ xảy ra trên mọi tảng đá, mọi hang động và mọi đỉnh núi trên thế giới. Tin tức nói gì?”
“Nhưng anh đáng nhẽ phải biết” Elizabeth Elliot chống đôi. Giờ đến lượt cô ta cảm thấy bối rối
“Tiến sỹ Elliot, hai năm trước cô viết một cuốn sách nói rằng chúng ta đang lan tỏa khắp nơi thế nào. Nó nhắc tôi về một câu chuyện Do Thái cổ. Có một ông già ở Czarist Nga có hai con gà và một con ngựa bị gãy chân đang đọc một tờ tạp chí bài Do Thái đáng ghét – cô biết đấy, người Do Thái đang làm điều này, người Do Thái đang làm điều kia. Vì vậy một người hàng xóm đã hỏi ông ta tại sao ông lại làm thế, và ông già đó trả lời rằng thật tuyệt khi thấy mình có sức mạnh như thế nào. Nếu cô thứ lỗi thì cuốn sách của cô là như thế: 1% sự thật và 99% suy diễn. Nếu cô thực sự muốn biết chúng ta có thể và không thể làm gì, tôi có thể nói với cô vài điều, tất nhiên không thể vượt quá quy định bảo mật. Tôi đảm bảo cô rồi cũng thường thất vọng giống tôi thôi. Tôi ước chúng ta có được một nửa sức mạnh quyền lực như cô nghĩ”
“Nhưng anh đã giết người”
“Ý cô là cá nhân tôi?”
“Đúng!”
Jack nghĩ có lẽ điều đó giải thích cho thái độ của cô ta “Phải, tôi đã giết người. Một ngày nào đó tôi sẽ nói với cô về những ác mộng đó” Ryan ngừn lại “Tôi có tự hào về nó không? Không. Tôi có vui mừng vì mình làm điều đó không? Có. Vì sao? Cô sẽ hỏi thế. Cuộc sống của tôi, cuộc sống của vợ tôi và con gái tôi, hoặc cuộc sống của những người vô tội khác đang gặp nguy hiểm vào thời điểm đó và tôi làm việc tôi phải làm để bảo vệ mình và những người khác. Cô có nhớ tình huống đó, phải không?”
Elliot không quan tâm “Thống đốc muốn gặp anh vào lúc 8.15”
Điều đó có nghĩa rằng Ryan có 6 giờ ngủ “Tôi sẽ đến đó”
“Ông ấy sẽ hỏi anh về Colombia”
“Vậy thì cô có thể nói thẳng với chủ của cô bằng câu trả lời sớm: Tôi không biết”
“Nếu ông ấy thắng, tiến sỹ Ryan, anh sẽ….”
“Bị sa thải?” Jack mỉm cười dịu dàng với cô ta “Cô biết không, hơi giống với môt cảnh trong một bộ phim tệ nhỉ, tiến sỹ Elliot. Nếu ông ta thắng, có thể cô sẽ có quyền sa thải tôi. Hãy để tôi giải thích điều này có ý nghĩa như thế nào với tôi!
Đến lúc đó, cô có quyền tước bỏ 2.5 tiếng lái xe đi làm mỗi ngày; quyền sa thải tôi khỏi một công việc căng thẳng, đầy khó khăn và thường xuyên phải xa gia đình; quyền buộc tôi phải sống tương xứng với số tiền tôi kiếm được hơn 10 năm về trước; quyền buộc tôi quay lại viết sách lịch sử hoặc có thể lại đi dạy, thứ vốn là lý do khiến tôi lấy bằng tiến sỹ. Tiến sỹ Elliot, tôi đã thấy Một khẩu súng máy đầy đạn nhắm vào vợ và con gái tôi, và cuối cùng tôi đã đối phó được với mối đe dọa. Nếu cô muốn đe dọa tôi thì cô nên học cách làm điều gì đó tốt hơn là sa thải. Tôi sẽ gặp cô vào buổi sáng, tôi đoán thế, nhưng cô nên biết rằng báo cáo cua tôi chỉ dành cho thống đốc Fowler. Lệnh tôi được nhận là không có ai khác được phép có mặt tại phòng khi đó” Jack đóng cửa, bắt chốt và móc xích sắt. Anh biết mình đã uống quá nhiều bia trên máy bay, nhưng không ai được phép đẩy Ryan vào tình thế khó chịu như thế này trước đây
Tiến sỹ Elliot không đi thang máy và dùng cầu thang bộ xuống tầng.Không giống hầu hết những người phụ tá, trợ lý trưởng của thống đốc Fowler là người tỉnh táo lạnh lùng – ông hầu như không bao giờ uống rượu – và đã lên kế hoạch cho chiên dịch bắt đầu một tuần tới, chứ không chờ đến Ngày quốc tế lao động “Thế nào?” ông hỏi E.E
“Anh ta nói rằng anh ta không biết. Tôi nghĩ rằng anh ta đang nói dối”
“Còn gì nữa?” Arnold van Damm hỏi
“Hắn ta là một kẻ kiêu ngạo, thô lỗ và phiền phức”
“Cả hai người đều thế, Beth”
Cả hai người đều bật cười. Hai người họ không htichs nhau nhưng các chiến dịch chính trị lại tạo nên cặp đôi hiệu quả lạ lùng nhất. Vị quản lý chiến dịch đã đọc qua bản giới thiệu về Ryan từ thượng nghị sỹ Alan Trent, chủ tịch mới của Ủy ban Chọc Lọc về Tình Báo của Thượng Viện Hoa Kỳ (House Select Committee for Intelligence Oversight) mà E.E không biết. Cô ta đã kể cho ông, dù không đã biêt chuyện (chẳng ai trong hai người biết là người kia đã biết những gì), rằng Ryan đã xô sát với Trent trong một bữa tiệc xã hội ở Washington và gọi ông ta là kẻ kỳ quặc trước mặt mọi người. Trent sẽ không bao giờ quên hay tha thứ cho bất kỳ ai xúc phạm ông ta trong suốt cuộc đời mình. Ông ấy cũn không bao giờ khen ai vô cớ. Nhưng báo cáo của Trent vết về Ryan lại thường sử dụng những từ như thông minh, dũng cảm và chính trực. Giờ thì van Damm tự hỏi, chuyện này có nghĩa là thế nào? (Có nghĩa là anh chàng Ryan đã kết thù với phụ nữ. Đời người ta nói, khó nhất là đàn bà và tiểu nhân. Nên anh chàng sẽ lãnh đủ trong tập tới ‘Nỗi sợ hãi tột cùng’
)
Chavez chắc chắn đây là đêm thứ 3 không-tấn-công của họ. Họ tiếp tục đi ngay khi mặt trời vừa lặn và vừa đ ingang qua nơi bị nghi là nhà máy chế biến thứ hai – có bảng hiệu chỉ dẫn ở đó. Đất bị bạc màu do acid tràn ra, mặt đất bị giẫm, rác thải vứt bừa bãi, tất cả mọi thứ đều cho thấy có người đã ở đó và có lẽ thường xuyên ở đó – nhưng không phải tối nay và không có người đến trong 2 đêm trước đó. Ding biết anh đang nên mong chờ điều này. Tất cả các sách hương dẫn, tất cả các khóa học trong cuộc đời sự nghiệp đều nhấn mạnh rằng thực chiến là một sự pha trộn tuyệt vời giữa buồn chán và kinh hoàng, buôn chán vì hầu hết thời gian đều không có gì xảy ra, kinh hoàng vì “tình huống” xảy ra chỉ trong có vài giây. Giờ thì anh hiểu sao người ta lại trở nên hớ hênh ngoài chiến trường. Trong các cuộc tập trận, bạn luôn biết – chà, chuyện gì sẽ xảy ra. Quân đội ngày nay hiếm khi lãng phí thời gian vào cuộc tập trận không-tiếp-xúc. Thời gian đào tạo đáng giá vô cùng. Và vì vậy anh phải đối mặt với thực tế tồi tệ rằng các hoạt động thực chiến kém thú vị hơn luyện tập, nhưng chắc chắn lại nguy hiểm hơn. Hai mặt đối lập này đủ để khiến chàng trai trẻ đau đầu
Trong anh đã có đủ nỗi đau. Anh hiện đang dùng 2 viên Tylenol trong mỗi bốn giờ vì đau cơ và bong gân nhẹ – và căng thẳng thần kinh đơn thuần. Con trẻ nhưng anh đã biết rằng sự kết hợp giữa hoạt động cơ bắp cường độ cao và căng thẳng tinh thần sẽ khiến bạn già đi nhanh chóng. Thực tế, mức độ mệt mỏi của anh không hơn một nhân viên văn phòng ngồi bàn giấy cả ngày dài. Nhưng sự kết hợp giữa nhiệm vụ và môi trường xung quanh khiến anh cảm thấy rằng mọi thứ đã bị khuếch đại lên. Niêm vui hay nỗi buồn, phấn chấn hay chán nản, sợ hãi hay bất khả chiến bại đều đặc biệt rõ ràng ở đây. Nói ngắn dọn, các hoạt động thực chiến không phải trò đùa. Nhưng rồi, tại sao anh lại không thích nó, không hẳn là thế nhưng…cái gì vậy? Ryan lắc đầu xua đuổi ý nghĩ vẩn vơ. Nó đang cản trở sự tập trung của anh
Và dù anh không biết, nhưng đó chính là câu trả lời. Ding Chavez là một chiến binh bẩm sinh. Cũng giống như bác sỹ phẫu thuật không thích nhìn thấy các nạn nhân sau tai nạn bị gẫy xuong, Chavez thích ngồi trên ghế bar cạnh một cô gái xinh đẹp trong quán bar hơn, hoặc xem một trận bóng đá với bạn bè của mình. Nhưng bác sỹ phẫu thuật biết rằng kỹ thuật của mình rất quan trọng với bệnh nhân, Chavez biết đây là nơi anh cần ở. Trong nhiệm vụ này, mọi thứ đều rất rõ ràng – ngoại trừ lúc anh bối rối và ngay cả khi đó anh vẫn rất rõ ràng, chỉ là một kiểu rõ ràng khác hơn thôi. Các giác quan của anh như ra-đa xuyên qua khu rừng, lọc ra tiếng chim hót và tiếng xào xạc của dã thú – trừ khi có một thông điệp đặc biệt trong những âm thanh đó. Tâm trí của anh là sự kết hợp hoàn hảo giữa tưởng tượng và tự tin. Anh chính là vũ khí của đất nước và anh biết điều đó rất rõ, và dù có sợ hãi nhưng anh vẫn đang chiến đấu vơi sự buồn chán, luôn cảnh giác và quan tâm đến đồng đội. Chavez giờ giống như một cỗ máy có thể thở và suy nghĩ với mục đích duy nhất là tiêu diệt kẻ thù quốc gia. Công việc rất khó khăn nhưng anh chính là người thích hợp làm việc đó
Tuy vậy, đêm nay vẫn không tìm thấy gì. Các con đường mòn trở nên lạnh lẽo. Các cơ sở chế biến không người. Chavez dừng lại ở một điểm hẹn chọn trước và đợi đồng đội bắt kịp. Anh tắt kính nhìn ban đêm -trong mọi trường hợp bạn chỉ nên sử dụng 1/3 thời gian – và uống nước. Ít nhất nước ở đây rất khá, chảy từ suối trong núi nên rất trong.
“Đội trưởng, nhìn chung không có gì” anh nói với Ramirez khi viên sỹ quan đến gần “Không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì”
“Dấu chân hay dấu vết thì sao?”
“Đều là 2 hoặc 3 ngày trước”
Ramirez biết cách xác định tuổi của dấu vết, nhưng anh không có khả năng tốt như trung sỹ Chavez. Anh hít một hơi gần như là nhẹ nhõm “Được rồi, chúng ta bắt đầu quay lại. Nghỉ ngơi vài phút rồi dẫn mọi người về thôi”
“Vâng, sir?”
“Ừ, Ding?”
“Chúng ta rà hết khu vưc này rồi”
“Có thể cậu đúng, nhưng chúng ta vẫn phải đợi vài ngày nữa cho chắc chắn” Ramirez nói. Một phần anh rất vui vì không gặp phải địch thủ từ sau cái chết của Rocha, nhưng tâm trạng vui vẻ này đã che anh những tín hiệu báo động đáng nhẽ anh phải thấy đề phòng. Cảm giác đang nói với anh rằng mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp nhưng tin tức và phân tích lại cho anh thấy có thứ gì đó rất tệ đang đến.
Chavez vẫn chưa nắm bắt được dấu hiệu đó. Đâu đó ở rìa ý thức của anh có thể nghe thấy lờ mờ những tiếng động từ xa, giống như sự bình tĩnh kỳ lạ có thể nhận thấy trước một trận động đất, hoặc triệu chứng đầu tiên của một cơn bão sắp xảy ra ở đường chân trời. Chavez còn quá trẻ và thiếu kinh nghiệm để nhận thấy những điều này. Anh có tài năng. Anh là đúng người được đặt ở đúng nơi, nhưng anh vẫn chưa có nhiều kinh nghiệm thực chiến. Anh cũng không biết mình thiếu kinh nghiệm
Nhưng vẫn còn việc phải làm. 5 phút sau anh dẫn đội rời khỏi và quay lại sườn đồi, tránh mọi con đường mòn, chọn con đường về khác với con đường lúc đi, cảnh giác trước mọi mối đe dọa hiện hữu nhưng lại quên đi mối đe dọa tuy xa nhưng lại cực kỳ rõ ràng.
Robby nghĩ chiếc C-141B hạ cánh không suôn sẻ nhưng đám lính có vẻ không chú ý đến. Thực tế, hầu hết bọn họ đều đang ngủ và chỉ thức dậy khi có ai gọi, Jackson hiếm thì hiếm khi ngủ khi đi máy bay. Anh cho rằng việc các phi công ngủ trên máy bay là một thói quen xấu. Giống như máy bay chiến đấu, chiếc máy bay vận tải giảm tốc độ trên boong tàu sân bay, lướt chậm và chao đảo. Sau khi dừng lại, cửa đuôi mở ra
“Đại tá, anh đi với tôi” viên thiếu tá nói. Anh đứng dậy nhặt chiếc balo của mình, có vẻ nặng “Vợ tôi dùng xe nhà đưa tôi đến đây”
“Sao cô ấy về nhà được?”
“Quá giang” viên thiếu tá giải thích “Trên đường đi tiểu đoàn trưởng và tôi có thể thảo luận thêm về cuộc tập trận trên đường xuống Ord. Chúng tôi sẽ thả anh xuống ở Monterey”
“Cậu có thể để tôi xuống Fort được không? Tôi có thể đạp cửa nhà thằng em trai”
“Có thể cậu ta đang ở ngoài thao trường”
“Tối thứ 6? Tôi sẽ thử vận may coi sao” Lý do thực sự của Robby là cuộc nói chuyện của anh với viên thiếu tá là cuộc nói chuyện đầu tiên của anh với một sỹ quan quân đội sau nhiều năm. Giờ anh là đại tá, bước tiếp theo có thể là tướng. Nếu anh muốn phấn đấu – Robby là một người tự tin như bao phi công chiến đấu khác, nhưng thăng cấp từ đại tá lên chuẩn đô đốc (thiếu tướng) là việc cực khó trong hải quân – thêm một chút kiến thức thao trường cũng không hại gì. Nó sẽ giúp anh trở thành một sỹ quan tham mưu tốt hơn và sau công việc CAG, nếu anh nhận được việc đó, thì anh sẽ lại quay trở về là một sỹ quan tham mưu tiếp
“Được”
Từ Căn cứ không quân Travis tới Fort Ort là 2 giờ- Ord là một sân bay nhỏ, không đủ lớn để hạ cánh máy bay vận tải – hành trình diễn ra rất thú vị. May mắn cho Robby, trong hai giờ đó, anh ấy đã đổi những câu chuyện về Hải quân để lấy những câu chuyện về các trận chiến, và anh đã nghe được rất nhiều điều chưa bao giờ được nghe. Anh vừa biết Tim ở trong thành phố cả đêm và vừa mới về nhà. Người anh trai cả không cần gì ngoài một chiếc ghế sofa dài. Tất nhiên là không quen ngủ ở đó nhưng chắc anh vẫn xử lý được
Jack và vệ sỹ đến phòng thống đốc đúng giờ. Anh không biết bất kỳ mật vụ nào ở đây, nhưng chắc họ đã được dặn là anh đến và anh vẫn có thẻ CIA. Đó là một thẻ nhận dạng bằng nhựa mỏng, to bằng thẻ đồ chơi, có ảnh và số CMND, nhưng không có tên, thường được anh đeo quanh cổ như một lá bùa. Lần này anh đưa ra cho mấy đặc vụ xem rồi nét nó vào túi áo khoác
Lần báo cáo này được tổ chức dưới dạng vừa ăn sáng vừa làm việc, đây là hình thức đươc mấy chính trị gia yêu thích, nó không mang tính xã hội như bữa trưa, nhưng cũng không quan trọng như bữa tối. Vì nhiều lý do, bữa sáng được coi là bữa quan trọng nhất. Ăn sáng là nghiêm túc
Ngày J. Robert Fowler đáng kính (J viết tắt của từ Jonathan vốn ông ta không thích cái tên này và thường bảo gọi tôi là Rob), thống đốc bang Ohio khoảng 50 tuổi. Giống như tổng thống hiện tại, Fowler là một cựu tổng chưởng lý của bang, có bề dày thành tích thực thi pháp luật, nổi tiếng đã quét sạch Cleverland trong sáu nhiệm kỳ liên tiếp tại Hạ viện, nhưng từ Thượng viện đến Nhà Trắng qus khó khăn và các ghế thượng viện tại bang ông ta đã có người ngồi vững chắc. Vì vậy 6 năm trước ông ta trở thành thống đốc và hầu hết báo cáo đều cho thấy ông ta là một người có quyền lực. Mục tiêu cuối cùng của ông ta đã được chọn từ cách đây 2 thập kỷ và giờ đang bước vào vòng chung kết
Ông cao chuẩn 5.11 feet, đôi mắt nâu và vài sợi tóc bạc bên thái dương, trông có vẻ mệt mỏi. Người Mỹ đòi hỏi các ứng cử viên tổng thống quá nhiều. So sánh với nó thì trại huấn luyện của bên thủy quân lục chiến đúng là chỉ như một bài tập thí nghiệm. Ryan nhìn một người đàn ông hơn anh gần hai mươi tuổi, người đã uống quá nhiều cà phê trong sáu tháng qua và phải ăn những bữa-trưa-chính-trị quá tệ, nhưng bằng cách nào đó vẫn buộc mình phải mỉm cười trước những câu chuyện cười dở tệ do những người mà ông ta không thích kể ra và đặc biệt đáng khen ngợi là ông ấy có thể phát biểu không dưới 4 lần mỗi ngày, mỗi lần đều khiến khán giả cảm thấy tươi mới và thú vị. Ryan nghĩ ông ta cũng đánh giá về chính sách đối ngoại cũng như Jack đánh giá về thuyết tương đối cuẩ Einstein (ý anh chàng là ổng chẳng hiểu gì
)
“Tôi đoán cậu là tiến sỹ John Ryan” Fowler đang đọc báo buổi sáng, ngẩng đầu lên
“Vâng, sir”
“Xin lỗi vì tôi không đứng dậy được. Tôi bị bong gân mắt cá chân vào cuối tuần trước và nó cmn vẫn rất đau” Fowler vẫy tay ra hiệu cho anh ngồi xuống bên cạnh. Jack thấy tin buổi sáng không đưa tin về điều này. Anh chỉ thấy ông ta phát biểu, nhảy quanh sân khấu…trong khi bị bong gân mắt cá chân. Người đàn ông này cứng rắn đấy. Jack bước tới bắt tay ông “Họ nói với tôi rằng cậu đang là quyền phó giám đốc CIA”
“Xin phép, thưa thống đốc, nhưng chức danh là Phó giám đốc phụ trách thông tin tình báo. Điều đó có nghĩa rằng tôi hiện đang đứng đầu một trong những bộ phận của CIA, những bộ phận khác bao gồm: Chiến dịch hiện trường (Ops), Khoa học và công nghệ (S&T) và Bộ phận hành chính (Admin). Phòng hành chính tức là phòng phụ trách các công việc giấy tờ hành chính thực sự đó ạ. Các nhân viên phòng chiến dịch hiện trường thu thập thông tin theo các cách truyền thống. Họ là những nhân viên hoạt động hiện trường thực sự. Những nhân viên thuộc bộ phận S&T phụ trách các dự án vệ tinh và khoa học. Nhân viên thông tin tình báo cố gắng phân tích và tìm kiếm các thông tin có giá trị từ đống thông tin bên Phòng Ops và S&T chuyển qua cho chúng tôi. Đó cũng là điều tôi đang cố gắng làm. Vị DDI thực sự là tướng James Greer và ông ấy….”
“Tôi có nghe chuyện. Thật tệ. Nghe nói đó là người rất tốt. Ngay cả kẻ thù cũng nói ông ấy là người chính trực. Đó chắc chắn là lời khen tốt nhất đối với bất kỳ người đàn ông nào. Ăn sáng nhé?” Fowler đã hoàn toàn là người của cuộc sống chính trị, rất lôi cuốn và dễ gần
“Vâng, sir. Ông có muốn tôi giúp không?”
“Không, tôi có thể tự đi” Fowler sử dụng cái nạng đứng lên “Cậu là cựu lính thủy đánh bộ, cựu nhà đầu tư chứng khoán và cựu giáo viên lịch sử. Tôi biết chuyện chống khủng bố cách đây vài năm. Người của tôi- người cung cấp thông tin của tôi, đã nói” ông ta cười toe khi ngồi xuống “rằng cậu thăng chức rất nhanh trong CIA nhưng họ không nói với tôi tại sao. Báo chí cũng không có thông tin gì. Tôi cảm thấy khó hiểu”
“Sir, chúng tôi làm những việc liên quan đến bí mật. Có những điều ông muốn biết nhưng tôi lại không có quyền trao đổi và trong bất kỳ trường hợp nào thì ông cũng phải dựa vào thông tin người khác nói về tôi thôi. Tôi tự nói sẽ không khách quan”
Thống đốc gật đầu vui vẻ “Cậu và Al Trent tranh cãi cách đây không lâu, nhưng ông ấy lại rất khen cậu. Chuyện thế nào vậy?”
“Ông sẽ phải hỏi Mr. Trent về điều đó thôi, sir”
“Tôi có hỏi nhưng ông ấy không nói. Ông ấy cũng không thực sự thích cậu”
“Tôi không có quyền bàn về chuyện này. Xin lỗi, sir. Nếu ông chiến thắng vào tháng 11, ông có thể biết điều đó” Làm thế nào có thể giải thích chuyện Al Trent đã giúp CIA diễn một màn kịch để câu người đứng đầu KGB- dù điều này chỉ để trả thù cho một người bạn thân người Nga của ông ta phải vào trại lao động. Ngay cả khi anh nói thật câu chuyện thì có mấy ai tin?
“Và cậu thực sự mất bình tĩnh với Beth Elliot tối qua”
“Sir, nếu ông muốn tôi nói chuyện như một chính trị gia hay như tôi bây giờ?”
“Hãy cứ nói thẳng, son. Đó làm ột trong những thú vui hiếm hoi mà người ở vị trí của tôi có thể có” Ryan đã bỏ lỡ dấu hiện cảnh báo quan trọng
“Tôi thấy tiến sỹ Elliot là người kiêu ngạo và lạm dụng. Tôi không quen với việc bị ám chỉ. Có thể nợ cô ta một lời xin lỗi nhưng cô ta cũng thế”
“Cô ấy có thể muốn đá cậu một cái nhưng chiến dịch vẫn chưa bắt đầu mà” ông ta cười
“Nó đã có chủ rồi, thưa thống đốc. Cô ta có thể đá nó, nhưng không thể có nó”
“Tiến sỹ Ryan, cậu đừng bao giờ ra tranh cử”
“Xin đừng hiểu sai ý tôi, sir, nhưng không đời nào tôi chịu được những điều mà những người như ngài phải chịu”
“Sao cậu lại thích trở thành một nhân viên chính phủ? Đây là một câu hỏi, chứ không phải đe dọa gì đâu” Fowler giải thích
“Sir, tôi làm điều mà tôi nghĩ nó quan trọng và vì tôi giỏi”
“Đất nước cần cậu sao?” vị ứng cử viên tổng thống nhẹ nhàng hỏi. Câu hỏi khiến vị DDI giật mình ngồi yên trên ghế của mình “Đó là một câu hỏi khó trả lời, phải không? Nếu cậu nói không, thì cậu không nên làm việc đó vì có người làm việc tốt hơn cậu. Nếu cậu nó phải, thì cậu lại cmn kiêu ngạo hơn bất kỳ ai. Tiến sỹ Ryan, hãy rút kinh nghiệm từ việc này. Đây là bài học của tôi dành cho cậu hôm nay. Giờ hãy nói cho tôi nghe báo cáo của cậu- nói tôi nghe về thế giới – cái nhìn của cậu, tất nhiên là ý kiến cá nhân của cậu”
Jack lấy quyển sổ ra và báo cáo trong vòng 1 giờ, hoặc ngang thời gian uống 2 tách cà phê. Fowler tỏ ra là thính giả tốt. CÁc câu hỏi đều rất đúng trọng tâm
“Nếu tôi hiểu đúng thì cậu nói rằng không cậu không biết Liên Xô muốn gì. Cậu đã gặp Tổng Bí Thư, phải không?”
“Chà…” Ryan đột ngột dừng lại “Sir, tôi không thể, đúng thế, tôi đã bắt tay ông ấy hai lần trong những bữa tiệc ngoại giao”
“Cậu bắt tay ông ấy hơn một lần, nhưng cậu lại không thể nói về nó? Chuyện đó thú vị thật. Cậu không phải là chính trị gia, tiến sỹ Ryan. Cậu nói thật trước khi phải nghĩ đến nói dối. Cậu có vẻ nghĩ rằng thế giời hiện tại đang tốt hơn”
“Thưa thống đốc, tôi có thể nhớ rằng nó từng tệ hơn bây giờ rất nhiều” Jack nói, mừng vì Thống Đốc không tiến sâu vào đề tài này
“Vậy tại sao lại không lùi lại, cắt giảm vũ khí, như tôi đề nghị?”
“Tôi nghĩ quá sớm để làm điều đó”
“Tôi không đồng ý”
“Vậy thì chúng ta không thống nhất được quan điểm này, thưa thống đốc”
“Có chuyện gì đang diễn ra tại Nam Mỹ?”
“Tôi không biết”
“Ý cậu là cậu không biết chúng ta đang làm gì, hay cậu không biết vì cậu được hướng dẫn là không được quyền bàn luận về nó?” Ông ta mang giọng điệu của một luật sư
“Như tôi đã nói với Cô Elliot tối qua, tôi không biết về chủ đề đó. Đó là sự thật. Nếu tôi biết mà không thể bàn luận thì tôi đã giải thích”
“Tôi thất thật lạ khi ở vị trí của cậu mà không biết”
“Tôi ở Châu Âu tham gia cuộc họp tình báo NATO khi tất cả chuyện đó xảy ra, và tôi chỉ là chuyên gia về các vấn đề Châu Âu và Liên Xô”
“Cậu có nghĩ chúng ta nên làm gì đó về việc Giám đốc FBI Jacobs bị giết?”
“Nói chung, chúng ta nên phản ứng mạnh mẽ trước việc bất kỳ công dân nào bị giết hại, trong trường hợp này thì còn hơn thế. Nhưng tôi phụ trách thông tin tình báo, không phải chiến dịch hiện trường”
“Bao gồm cả giết người máu lạnh?” Fowler gây sức ép
“Nếu việc giết người của chính quyền là việc làm đúng đắn để bảo vệ lợi ích của đất nước, thì kiểu giết người đó không thuộc phạm vi giết người phải đúng pháp luật, đúng không?”
“Thật là một quan điểm thú vị, tiếp tục đi”
“Do cách thực hoạt động của chính phủ chúng ta, những quyết định như vậy phải được đưa ra….dựa trên phản ánh nguyện vọng của người dân Mỹ về giải pháp hoặc cách thức, nếu muốn biết ai là người đưa ra quyết định. Đó là lý do vì sao Quốc hội giám sát các hoạt động bí mật, để đảm bảo chúng phù hợp và phi chính trị hóa”
“Vậy cậu đang nói rằng những kiểu quyết định này phụ thuộc vào những người biết lý lẽ đưa ra một quyết dịnh hợp lý lẽ – để chấp nhận hành vi giết người”
“Đó là một sự đơn giản hóa quá mức, nhưng, đúng là thế”
“Tôi không đồng ý. Người dân Mỹ ủng hộ án tử hình; điều đó cũng sai. Chúng ta làm vậy là hạ thấp bản thân và phản bội lý tưởng đất nước. Cậu nghĩ sao?’
“Tôi nghĩ ông đã sai, thống đốc, nhưng tôi không hoạch định chính sách. Tôi cung cấp thông tin cho những người đó”
Giọng điệu của Bob Fowler đã thay đổi theo một cách nào đó mà Jack chưa thấy vào sáng nay “Vậy là giờ chúng ta biết rằng mình đang ở đâu. Tiến sỹ Ryan, cậu đang nói đúng với cách nhìn nhận của cậu. Cậu hoàn toàn trung thực và tôi phải nói rằng cậu còn trẻ, nhưng quan điểm của cậu phản ánh một thời đại đã qua. Những người như cậu đang hoạch định chính sách của chính phủ, bằng cách lái những phân tích của cậu theo hướng cậu chọn- dừng lại!” Fowler giơ tay “Tôi không nghi ngờ con người cậu. Tôi không nghi ngờ cậu đã làm tốt nhất những gì có thể, nhưng hãy đừng có nói với tôi rằng những người như cậu không hoạch định chính sách chính phủ”
Ryan cảm thấy tức giận đến đỏ mặt, anh cảm thấy cơn giận sôi sùng sục, nhưng cố gắng kiểm soát, rồi thấy thật thất bại. Fowler không nghi ngờ con người anh, nhưng ông ta nghi ngờ ngôi sao sáng thứ hai trong chòm sao cá nhân của anh, trí thông minh. Anh muốn hét lại vài câu, nhưng lại không thể
“Giờ thì cậu sẽ nói với tôi điều tôi biết cậu có biết, tôi sẽ đổi ý, được chứ?” Fowler hỏi
“Không, sir, tôi không sử dụng cách tranh luận đó. Nó nghe và có mùi như cứt ấy. Dù ông có tin tôi hay không thì tất cả những gì tôi có thể làm là khiến mọi người tin tưởng chứ không thuyết phục. Có lẽ thỉnh thoảng tôi đã sai rồi” Jack nói sau khi đã bình tĩnh lại “Tất cả những gì tôi có thể làm là đưa ra thông tin tốt nhất. Tôi cũng có thể gửi tới ông một bài học, được không, sir?”
“Tiếp tục đi”
“Thế giới không phải lúc nào cũng luôn giống như ta mong ước, nhưng ước mơ không thôi thì không thể thay đổi gì nó”
Fowler cảm thấy thích thú “Vậy tôi nên lắng nghe cậu ngay cả khi cậu sai? Chuyện gì sẽ xảy ra khi tôi biết cậu đã sai?”
Đáng nhẽ nên là một cuộc thảo luận triết học kỳ diệu nhưng Ryan biết mình đã bại trận. Anh vừa lãng phí 90 phút vô ích. Có lẽ nên thử lần cuối
“thống đốc, trên thế giới này còn có những con hổ. Tôi đã từng phải chứng kiến con gái mình cận kề cái chết trong bệnh vienen vì có ai đó đã ghét tôi đến mức phải cố gắng giết nó. Tôi khonog thích chuyện đó và cố mong ước chuyện đó không xảy ra, nhưng mong ước vô tác dụng. Có lẽ tôi đã học được môt bài học khó khăn hơn. Tôi ước ông không bao giờ phải trải qua bài học đó”
“Cảm ơn và chúc một buổi sáng tốt lành, tiến sỹ Ryan”
Ryan thu dọn giấy tờ và bước ra ngoài. Anh mơ hồ nhớ rằng nó giống như một câu chuyện trong Kinh thánh. Anh vừa được kiểm tra bởi một người có thể là tổng thống tiếp theo và người đó cho rằng anh không đạt yêu cầu. Anh còn bị bối rối hơn bởi phản ứng của ông ta: DM mày. Anh vừa khẳng định thêm định kiến cua Fowler. Thật đúng là hành động ngu ngốc
“Anh trai, đừng có ngủ!” Tim Jackson nói. Robby cố gắng mở một mắt và thấy Timmy trong trang phục rằn ri và đi ủng da “Đến giờ chạy bộ buổi sáng rồi”
“Anh nhớ đã thay tã cho em”
“Anh ra đời trước em. Nào, anh có 5 phút chuẩn bị”
Đại tá Jackson cười toe với thằng em út. Nó có thân hình thật chuẩn và là bậc thầy về kendo “Anh sẽ khiến em chạy đến mức đứng không nổi”
15 phút sau, đại tá Jackson thấy lòng tự hào không ngăn được thất bại. Anh thấy mình bên bờ vực thất bại. Nếu anh thừa nhận thất bị thì anh có thể nghỉ ngơi vài giây. Ngay khi anh bắt đầu loạng choạng, Tim chạy chậm lại
“Cậu thắng rồi” Robby hổn hển “Giờ anh sẽ không phải thay tã cho cậu nữa”
“Này, chúng ta mới chạy chưa đến 2 dặm”
“Một tàu sân bay chỉ dài có 1000 feet!”
“phải, và em đoán chạy trên sàn thép cũng không tốt cho gối. Đi nào, quay trở lại và làm bữa sáng đi, sir. Em còn phải chạy 2 dặm nữa”
“Vâng, vâng, sir” Robby nghĩ, thanh kiếm kendo của mình đâu rồi. Mình có thể vụt vào mông nó. Mất 5 phút Robby mới tìm ra đường quay trở lại tòa nhà BOQ. Trên đường về anh gặp một số sỹ quan tập chạy hoặc vài người vừa chạy về và lần đầu tiên trong đời, Robby Jackson cảm thấy mình đã già. Thật không công bằng. Anh là một trong những đại tá trẻ nhất trong hải quân và vẫn là cmn một phi công chiến đấu. Anh cũng biết nấu bữa sáng thế nào. Mọi thứ đã sẵn sàng trên bàn khi Timmy quay về
“Đừng buồn, Rob. Đây là việc em kiếm sống mà. Em đâu thể lái máy bay”
“Câm miệng và uống nước hoa quả của em đi”
“Anh nói anh đi quái đâu ấy nhỉ?”
“Trên tàu Ranger – đó là tàu sân bay, nhóc. Quan sát tập trận ở Panama. Sếp anh sẽ đến Monterey vào chiều nay và anh đến đó để gặp ông ấy”
“Xuống cái nơi mà mấy quả bom nổ đó á” Tim nói khi lấy vài miếng khoai tây chiên
“Một vụ nữa xảy ra vào đêm qua phải không?” Robby hỏi. Chà, thật hợp lý, phải không?
“Có vẻ như chúng ta lại vừa chôn vùi thêm một tên buôn ma túy khác. Thật vui khi thấy CIA hay ai đó ném đôi qua vào đó để thay đổi. Vui khi biết mấy anh chàng này biết thả bom ở đó”
“Ý cậu là sao?” Robby hỏi. Có điều gì đó không đúng
“Rob, em biết chuyện gì xảy ra ở đó. Có vài người bọn em đang ở đó để thực hiện nhiệm vụ”
“Tim, cậu khiến anh không hiểu gì cả”
Thiếu úy Timothy Jackson, bộ binh, cúi người lại gần bàn ăn và nói với giọng điệu của một sĩ quan cấp dưới đầy mưu mô “Nghe này, em biết đó là một bí mật, nhưng, chúa ơi, anh thông minh đến thế cơ mà? Một trong những người của em hiện cũng đang ở đó. Tìm hiểu đi, anh trai. Một trong những người giỏi nhất của em biết mất, không xuất hiện tại nơi cậu ta đáng nhẽ nên đến – nơi quân đội nghĩ rằng cậu ta đang ở đó, lạy chúa tôi. Cậu ta gốc Tây Ban Nha. Một số người vượt qua kỳ kiểm tra, Munoz bên hướng đạo sinh, Leon và hai người khác em nghe nói, tất cả đều nói tiếng Tây Ban Nha, ok? Thế rồi đột nhiên thất cả đều ở cái đất nước xuất khẩu chuối nguy hiểm đó. Chà, anh thông minh đến mức nào đây?”
“Em có nói với ai chuyện này không?”
“Sao lại nói với ai? Em có chút lo lắng về Chavez – cậu ấy là lính của em và em có chút lo lắng về cậu ta, nhưng cậu ấy là lính cmn giỏi lắm. Theo như em biết thì cậu ta có thể giết tất cả kẻ buôn ma túy cậu ta muốn giết. Em chỉ muốn biết họ đã thả bom thế nào. Có thể hữu ích cho chúng em vào ngày nào đó. Em đang nghĩ có một chiên dịch đặc biệt đang diễn ra” Hải quan đã thả bom, Timmy. Robby vô cùng muốn nói to điều đó ra
“Bao nhiêu người biết chuyện này?”
“Về quả bom đầu tiên, mọi người đều nghĩ thả rất hay nhưng nghĩ có người liên quan sao? Không, có thể có vài người nghĩ như em nhưng không ai nói ra cả. An ninh mà, phải không?”
“Đúng thế, Tim”
“Anh quen một sỹ quan bên CIA, phải không?”
“Kiểu thế. Cha đỡ đầu của Jack Nhỏ”
“Hãy nói với anh ấy thay tụi em, giết tất cả bọn buôn ma túy đó đi”
“Anh sẽ làm thế” Robby bình tĩnh nói. Đó chắc chắn là một chiến dịch bên CIA, một chiến dịch “đen”, nhưng không đen (bí mật) như họ tưởng, vì nếu như nó được 1 nhóc mới tốt nghiệp học viện quân sự có 1 năm phát hiện ra…thì đám sỹ quan trên Ranger, sỹ quan bên lực lượng đặc biệt, và hạ sỹ quan của toàn quân đội – rất nhiều người khác giờ cũng đều đang nghĩ đến điều này. Và không phải ai nghe tin này cũng đều ủng hộ
“Để anh cho cậu một lời khuyên. Cậu nghe mọi người nói về chuyện này thì dặn mọi người câm mồm lại. Khi cậu bắt đầu nói về một chiến dịch kiểu này là vài người bắt đầu biến mất đấy”
“Này Rob, mọi người sẽ cùng phe với Chavez và Munoz và…”
“Nghe anh này, nhóc! Anh đã ở đó. Anh đã bị bắn bởi súng máy và chiếc Tomcat của anh cũng dính một quả bom gần như giết chết RIO tốt nhất anh có. Ngoài đó rất nguy hiểm và bàn luận sẽ khiến người ta bị giết đấy. Em hãy nhớ điều đó. Tim, đây không còn là học viện nữa đâu”
Tim suy xét một lúc. Anh trai đã đúng. Anh trai cũng đang phải suy xét làm gì với thông tin này, nếu có. Rob đang xem xét phớt lờ tin này đi nhưng anh lái máy bay Tomcat, một con người hành động, không phải loại ngồi đó để yên mọi chuyện không làm gì. Anh quyết định, ngay cả khi không làm gì, anh cũng phải cảnh báo Jack về an ninh của chiến dịch không bí mật như nó đáng ra phải thế.