Thẩm Phán Và Đao Phủ

Lượt đọc: 1977 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Ngay tối hôm đó, Bärlach tới gặp bác sĩ của mình, ông Samuel Hungertobel. Thành phố đã lên đèn, đêm đen đến dần từng phút. Từ cửa sổ phòng khám của bác sĩ Hungertobel, Bärlach nhìn xuống dòng người bồng bềnh ở quảng trường phía dưới. Ông bác sĩ thu dọn đồ nghề. Bärlach và Hungertobel biết nhau từ lâu, họ cùng học ở trường trung học.

“Ơn trời”, Hungertobel nói, "tim ổn.”

“Anh có ghi chép bệnh án của tôi không?", Bärlach hỏi.

“Đầy một cặp hồ sơ”, ông bác sĩ trả lời, và chỉ một chồng giấy tờ trên bàn. “Toàn bệnh án của anh cả đấy.”

“Anh không nói gì với ai về bệnh tình của tôi chứ, Hungertobel?", Ông Già hỏi.

“Ôi, Hans 41 ”, ông già kia nói, “đấy là trách nhiệm bảo mật thông tin bệnh nhân của bác sĩ mà.”

Một chiếc Mercedes xanh óng lăn bánh vào quảng trường phía dưới, chỗ một cây đèn đường, dừng giữa những hàng xe cộ đậu ở đó. Bärlach nhìn kỹ hơn.

Tschanz ra khỏi xe với một cô gái, tóc xõa từng lọn vàng xuống chiếc áo đi mưa màu trắng.

“Có lần nào anh bị ai lục lọi ở đây không, Samuel? 42 ", ông thanh tra hỏi.

“Sao anh lại hỏi thế?"

“Thì hỏi thế thôi."

“Có một lần bàn làm việc của tôi bị xáo trộn”, Hungertobel thú nhận, “và hồ sơ bệnh án của anh nằm lên trên cùng. Trong ngăn kéo có khá nhiều tiền nhưng không bị mất.”

“Sao anh không báo?”

Ông bác sĩ gãi đầu. “Thì tiền không bị mất, như đã nói, mà thực ra tôi cũng định đi báo đấy chứ. Nhưng sau quên mất."

“Chà, quên”, Bärlach nói. “Được người như anh thì bọn trộm sống khỏe”. Và ông nghĩ thầm: Thế nên Gastmann mới biết rõ. Ông lại nhìn xuống quảng trường. Lúc này Tschanz và cô gái đang bước vào tiệm ăn Ý. Ngay hôm đám tang người yêu của cô ấy đấy, Bärlach nghĩ, và rời hẳn khỏi cửa sổ. Ông nhìn

Hungertobel đang ngồi viết bên bàn.

“Tình hình của tôi thế nào?"

“Anh có thấy đau không?”

Ông Già kể lại cơn đau bữa trước.

“Thế thì nguy đấy, Hans", Hungertobel nói, "trong vòng ba ngày tới chúng tôi phải phẫu thuật cho anh.

Không còn cách nào khác.”

"Nhưng chưa bao giờ tôi thấy trong người dễ chịu như bây giờ.”

“Bốn hôm nữa sẽ có một cơn mới, Hans”, ông bác sĩ nói, “và không mổ thì anh không qua nổi đâu.”

“Vậy là tôi còn hai ngày. Hai ngày. Và sáng ngày thứ ba anh sẽ mổ cho tôi. Sáng thứ Ba nhé.”

“Rồi, sáng thứ Ba", Hungertobel trả lời.

“Sau đó tôi còn sống được thêm một năm nữa, phải không Samuel?", Bärlach hỏi và nhìn ông bạn cùng học của mình, mặt vẫn kín bưng như thường lệ.

Ông bác sĩ bật dậy, đi quanh phòng.

“Sao anh lại nghĩ vớ vẩn thế?”

“Nguồn tin từ kẻ đã đọc trộm hồ sơ bệnh án của tôi.”

“Chính anh đã đột nhập à?”, ông bác sĩ kêu lên.

Bärlach lắc đầu: “Không, không phải tôi. Nhưng tình hình là thế đấy, Samuel, tôi chỉ còn một năm.”

“Chỉ còn một năm”, Hungertobel trả lời, ông ngồi xuống chiếc ghế cạnh tường trong phòng khám và bất lực nhìn Bärlach đang đứng giữa phòng, cô đơn, xa cách, lạnh lùng, bất động và cam chịu. Trước vẻ trầm ngâm chìm đắm ấy, ông bác sĩ cụp mắt nhìn xuống.

« Lùi
Tiến »