Thần Ẩn

Lượt đọc: 1997 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139
Tiến »
Chương 107

❊ ❊ ❊

Bóng dáng Phượng Ẩn vừa xuất hiện trên không Đại Trạch Sơn đã bị Hồng Dịch phát hiện, hắn quay lại chớp mắt nhìn Phượng Hoàng giữa không trung đang chậm rãi đi về hướng của hắn.

Bán Thần? Trong Tam giới không xuất hiện lôi kiếp, vị Phượng Hoàng này không ngờ đã tấn Thần, Hỏa Phượng Hoàng nhất mạch quả nhiên không thể xem thường.

"Hồng Dịch bệ hạ." Phượng Ẩn hơi gật đầu, nhìn thấy Yêu Thần chi lực của Hồng Dịch bá đạo mạnh mẽ nhưng giống như không thấy, nàng lặng im đi đến trước mặt hắn.

Hồ tộc tám ngàn tuổi sẽ trưởng thành, Hồng Dịch nếu không phải Thập VĩvThiên Hồ, vượt qua giới hạn tuổi tác của Hồ tộc tấn thăng làm Thần, bây giờ tuổi tác thật sự vẫn là tiểu hồ ly.

Phượng Ẩn nói lời này sắc mặt không chút dao động làm Hồng Dịch nghiêm túc suy ngẫm. Nàng một ngàn năm trước còn chưa giáng thế đã hồn phi phách tán, ngàn năm sau sau khi sống lại đã kế thừa hoàng vị Phượng tộc, Hồng Dịch vốn cho rằng nàng dựa vào việc được sinh ra là Hỏa Phượng để ngồi lên hoàng vị Phượng tộc, bây giờ xem ra tiểu Phượng Hoàng mới tỉnh lại còn bá đạo hơn Thiên Đế Phượng Nhiễm.

Nửa tháng trước, Phượng Ẩn phái người đến Yêu giới Tam Trọng Thiên Huyền Tinh Cung hẹn ngày gặp hắn tại Đại Trạch Sơn. Tiên Yêu hai tộc từ sau trận chiến ngàn năm trước ở La Sát hiềm khích càng nhiều hơn trước, hắn đối với Tiên tộc càng chán ghét thêm. Cho dù Ngô Đồng Phượng Đảo tách biệt khỏi Tam giới, nhiều năm trước đã không tham gia hai tộc tranh đấu, hắn cũng không muốn tới gặp đệ tử Thiên Đế, nhưng Phượng Ẩn cố tình phái sứ giả đưa đi một phong thư, trên thư chỉ có ngắn ngủi mười chữ.

Đại Trạch Sơn gặp nạn, Thủy Ngưng thú A Âm.

Phong thư này không đầu không đuôi, cũng không có chân tướng. Nhưng chỉ có mười chữ này đã làm Hồng Dịch cam tâm tình nguyện đến Đại Trạch Sơn.

"Tại sao ta hẹn bệ hạ đến đây, bệ hạ không biết sao? Nếu không biết, bệ hạ đến để làm gì?" Phượng Ẩn nhàn nhạt nói: "Ngàn năm qua, trong lòng bệ hạ để tâm nhất không phải là chuyện năm đó cả Đại Trạch Sơn bị diệt môn sao?"

Yêu Hoàng đứng trên đỉnh Đại Trạch Sơn không chút tức giận, đáy mắt Phượng Ẩn lại thoáng qua hình ảnh thiếu niên đơn thuần cố chấp của năm đó. Ánh mắt của nàng trở nên mềm mại, đột nhiên nở nụ cười, trong lúc cười không có uy nghiêm của Phượng Hoàng, nhưng lại mang theo sự tinh ranh.

Hồng Dịch sững sờ, ngọn lửa của Tịch Diệt Luân trong lòng bàn tay hơi ngưng lại, Phượng Ẩn vừa nhìn hắn cười làm cho hắn sinh ra cảm giác quen thuộc, nhưng hắn cùng Phượng Ẩn chưa bao giờ gặp qua.

"Rất nhiều năm trước, ta trong Cửu U Luyện Ngục đã cứu một con tiểu hồ ly, không biết... Hắn còn nhớ ta hay không." Phượng Ẩn nhìn Hồng Dịch, chậm rãi mở miệng, đáy mắt cất giấu chuyện cũ ngàn năm trước cùng hồi ức.

Giọng Phượng Ẩn vừa kết thúc, Hồng Dịch đã chạy đến như một tia lửa, ôm nàng trong vòng tay.

Thanh niên ôm nàng tay run nhè nhẹ, nghẹn ngào mấy lần, cuối cùng kêu một tiếng: "A Âm!"

Cảnh tượng ngàn năm trước thoáng qua trước mắt nàng, đây là lần đầu tiên Phượng Ẩn nghe được có người gọi nàng bằng cái tên này sau khi sống lại, nàng đè nén đáy lòng chua xót, vỗ vỗ vai trấn an Hồng Dịch.

"Được rồi, đã là Yêu Hoàng bệ hạ, sao có thể giống bộ dáng của tiểu hồ ly lúc trước." Phượng Ẩn cười nói.

Lúc trước khi Đại Trạch Sơn bị diệt môn, Nguyên Khải thành Thần sau đó dùng hỗn độn chi lực phong ấn nơi này, chỉ có cấm địa phía sau núi không bị phong ấn.

Hồng Dịch gật đầu, đi theo Phượng Ẩn bay ra sau núi.

Cấm địa phía sau núi Đại Trạch Sơn ngàn năm không có người đến, Phượng Ẩn tưởng rằng nơi này sớm đã lụi tàn, nhưng không ngờ trong cấm địa vẫn như cũ núi xanh nước trong vắt, tiên khí lượn lờ, ngôi nhà trúc nhỏ nằm an tĩnh trong tiên cảnh, hàng trúc cùng cây ngô đồng vẫn như ngàn năm trước tràn đầy sức sống.

Phượng Ẩn có chút ngơ ngác, giấu đi cảm xúc ở đáy mắt, phẩy tay áo một cái, tro bụi trên bàn đá dưới cây ngô đồng biến mất, hóa ra một bình rượu cùng hai chén rượu nhỏ.

"Ngồi đi." Nàng xem nơi này giống như cũ như là nhà nàng của năm đó, ánh mắt Hồng Dịch buồn bã, gật đầu ngồi xuống.

"Ngươi chắc đã nghe nói qua chuyện xảy ra ở Ngô Đồng Đảo hơn một ngàn năm trước."

"Năm đó ta ở Phượng Đảo giáng thế, Nguyên Khải trong lúc vô tình xông vào cây ngô đồng tổ thụ hại ta không thể niết bàn, về sau hồn phách của ta phân tán vào cây ngô đồng trong Tam giới, trong đó một phách rơi vào bên trong hang núi này nhập vào Thủy Ngưng thú ngủ say."

"Thủy Ngưng thú...?"

" Thủy Ngưng thú linh hồn vốn sinh ra đã yếu ớt, dù thân thể chưa chết nhưng linh hồn sớm đã không còn. Nguyên Khải dùng Túy Ngọc Lộ thay nó nuôi dưỡng hồn phách, trong lúc vô tình đã thức tỉnh phượng phách của ta. Đáng tiếc đây chỉ là một phách, mặc dù ta thức tỉnh trong thân thể Thủy Ngưng thú nhưng lại không nhớ mình là Phượng Ẩn."

Phượng Ẩn xúc động nói: "Đúng vậy, ta cũng không nghĩ đến năm đó mình trải qua trăm cay ngàn đắng muốn đánh thức Phượng Ẩn lại là thức tỉnh chính ta, có lẽ ý trời đã được định sẵn." Nàng uống một ngụm rượu: "Sau đó ở La Sát Địa, thân thể Thủy Ngưng thú bị Cửu Thiên Huyền Lôi hủy diệt, phượng phách của ta chỉ còn lại một chút linh lực, phiêu lãng đi vào Quỷ giới, ta ở Quỷ giới tụ lại hồn phách mất trăm năm, được Tu Ngôn bệ hạ giúp đỡ trong ngàn năm luân hồi, không ngừng rèn luyện hồn phách, đến kiếp cuối cùng ta đi trên đường Hoàng Tuyền nhảy vào sông Vong Xuyên, tỉnh lại ở Ngô Đồng Phượng Đảo."

Năm đó gặp kiếp nạn, ngàn năm đau khổ trải qua trong vài câu nói của Phượng Ẩn, sắc mặt nàng lạnh nhạt giống như người ngoài cuộc. Hồng Dịch nhìn Phượng Hoàng trước mặt, đột nhiên hiểu rõ tiểu cô nương ngàn năm trước ở Đại Trạch Sơn cùng hắn cãi nhau ầm ĩ vì một ít bánh đậu xanh, cuối cùng cũng không trở lại.

Nàng là Phượng Hoàng Phượng Ẩn ở Ngô Đồng Đảo, có ký ức của Thủy Ngưng thú A Âm, nhưng vĩnh viễn không còn là nàng nữa.

Đáy mắt Hồng Dịch đột nhiên có chút cay cay, hắn hốt hoảng cầm lấy chén rượu trên bàn một hơi uống cạn, giấu vẻ mất mát trong mắt.

"A..." Hồng Dịch mở miệng gọi nàng, dừng một chút, cũng không biết bây giờ nên gọi nàng thế nào mới tốt.

"Gọi ta A Ẩn đi." Phượng Ẩn nói: "Trước khi sự thật năm đó được tìm ra, ta không muốn để người khác biết Thủy Ngưng thú A Âm còn sống."

"Ta biết năm đó ngươi bị ma khí khống chế, không tự làm chủ được bản thân, hiện giờ ta đã trở về, nhất định sẽ điều tra rõ chuyện xảy ra vào một ngàn năm trước, vì trên dưới Đại Trạch Sơn đòi lại công đạo." Phượng Ẩn trầm giọng nói: "Năm đó ta không kịp hỏi ngươi, A Cửu, ma khí trên người ngươi từ đâu mà có? Lúc ngươi ở Đại Trạch Sơn dưỡng thương đã nhập vào trong cơ thể ngươi sao?"

Trong cấm địa vì câu nói của Hồng Dịch nhất thời yên tĩnh lại, ánh mắt Phượng Ẩn phức tạp, nàng rủ mắt xuống, như muốn che giấu cảm xúc hỗn loạn.

Khó trách năm đó Hồng Dịch còn là thiếu niên đã có một thân yêu lực mạnh mẽ.

Năm đó Đại Trạch Sơn gặp nạn, tất cả là lỗi của nàng.

Nếu nàng không cứu Hồng Dịch, Đại Trạch Sơn sẽ không bị diệt môn, cơ nghiệp mấy vạn năm bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.

"Ta đoán không sai, năm đó Ma tộc có thể tùy ý ra vào trận pháp bảo vệ núi ở Đại Trạch Sơn, quả nhiên ma khí đã sớm ở trong người ngươi. Ta trong Cửu U Luyện Ngục cứu ngươi cũng là Ma tộc đã sớm sắp đặt phải sao?" Phượng Ẩn ngẩng đầu, nhìn về phía Hồng Dịch.

"Đúng vậy. Các ngươi tiến vào Cửu U Luyện Ngục nàng nhìn kiếm pháp của Nguyên Khải biết hắn là đệ tử Đại Trạch Sơn, nàng phong ấn trí nhớ của ta, để ta quên chuyện ma khí nhập vào cơ thể, điều khiển Ma thú tấn công ta, cố tình mang ta ném ở dưới cây ngô đồng, chính vì để các ngươi cứu ta mạng ta theo bên người."

" Sau trận chiến ở La Sát, ta muốn vào Cửu U Luyện Ngục tìm Ma tộc để trả thù, không ngờ Tử Nguyệt Sơn đã bị phong ấn vào ngày ngươi chết ở La Sát."

"Ngươi nói cái gì? Tử Nguyệt Sơn bị phong ấn sao?" Sắc mặt Phượng Ẩn thần kinh ngạc: "Tam Hỏa tiền bối cùng Bích Ba đâu?"

Chẳng trách Hồng Dịch biết rõ Ma tộc đến từ nơi nào nhưng ngàn năm lại không làm gì được nó, là vì Tử Nguyệt Sơn bị phong ấn.

Tử Nguyệt Sơn ở sâu trong Yêu giới, Hồng Dịch chán ghét Tiên tộc đến cực điểm, những năm qua hắn phong tỏa tin tức, bên ngoài cũng không biết Tử Nguyệt Sơn sớm đã bị phong ấn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh