Hai mươi lăm tinh vực.
Không có khí tức của tà uế.
Thế nhưng ở đây, lại xuất hiện những loại khí tức khác.
Khí tức của kẻ xâm nhập từ Hỗn Nguyên Linh Giới.
"Chư vị."
"Có việc gì không?"
Một luồng khí tức tràn đầy dao động hủy diệt xuất hiện ngay trước mặt Lâm Phồn và những người khác.
Theo sau đó là một đám cao thủ xuất hiện.
"Mùi vị của quy tắc hủy diệt."
"Là người của Hỗn Nguyên Linh Giới sao?"
Cảm nhận được luồng khí tức này, Lâm Phồn trực tiếp lên tiếng.
"Xem ra, các ngươi biết không ít đâu."
"Tuy nhiên, nơi này không chào đón thần linh từ các thần điện khác."
Người đàn ông tinh tráng vừa xuất hiện trầm giọng nói.
"Đây là Nguyên Sơ Linh Giới, không phải Hỗn Nguyên Linh Giới."
"Hơn nữa, thiên địa rộng lớn, không có nơi nào là không thể đi."
"Các ngươi biến hai mươi lăm tinh vực thành nơi tư hữu của mình, có phần hơi bá đạo rồi đấy."
Lâm Phồn lạnh lùng nhìn người đàn ông tinh tráng nói.
Hai mươi lăm tinh vực này lại bị kẻ xâm nhập từ Hỗn Nguyên Linh Giới chiếm giữ. Đây là điều Lâm Phồn hoàn toàn không ngờ tới.
"Hừ."
"Hủy Diệt Chí Cao Thần Giới ta hành sự."
"Chính là bá đạo như vậy đấy."
"Không phục, thì đánh thắng ta đi."
Người đàn ông tinh tráng hừ lạnh.
Trên người hắn lập tức bộc phát khí tức của Trung Vị Thần. Đây không phải Trung Vị Thần bình thường, mà là cực hạn của Trung Vị Thần.
Bởi vì sự kìm kẹp của quy tắc thế giới đã lỏng lẻo, đỉnh cao thực lực của toàn bộ Nguyên Sơ Linh Giới hiện nay đã tăng lên tới cực hạn Trung Vị Thần. Những cao thủ đến từ Hỗn Nguyên Linh Giới như gã này, thực lực trực tiếp tăng lên tới đỉnh điểm của cực hạn Trung Vị Thần.
"Được thôi."
"Vậy ta sẽ thử xem, có thể đánh thắng ngươi hay không."
Trên người Lâm Phồn, dao động thực lực của Trung Vị Thần sơ cấp tỏa ra.
Nửa tháng qua, mặc dù Lâm Phồn và Thủy Mị Cầm, Cửu Linh, Tà Nữu Nữu đã trải qua đủ loại đại chiến điên cuồng, nhưng trong những trận chiến đó, thực lực của Lâm Phồn cũng không ngừng thăng tiến. Dẫu sao, hợp tu cùng nhau tu luyện, hiệu quả sẽ tăng gấp đôi. Khi hợp tu điên cuồng cùng Tà Nữu Nữu, hắn đã tạo ra sự đột phá, còn khi hợp tu với Cửu Linh thì lại không ngừng củng cố thực lực. Hiện tại, thực lực của Lâm Phồn coi như đã đạt tới trình độ đỉnh cao của Trung Vị Thần sơ cấp.
Nếu Lâm Phồn không áp chế nguồn năng lượng khổng lồ từ Tinh Toàn Chi Tâm, hẳn là còn có thể thăng tiến hơn nữa. Bởi vì bản thân Lâm Phồn cũng chưa kiểm soát tốt trạng thái của Tinh Toàn Chi Tâm, nên không dám trực tiếp sử dụng sức mạnh của nó. Dẫu sao, bản thân hắn bị thương thì không sao, nhưng nếu làm Cửu Linh và những người khác bị thương, Lâm Phồn thật sự sẽ đau lòng chết mất.
Có lẽ trong mắt mọi người, thực lực Trung Vị Thần sơ cấp của Lâm Phồn hoàn toàn không thể so sánh với thực lực đỉnh cao Trung Vị Thần cao cấp của đối phương. Thế nhưng, thực lực biểu hiện bên ngoài này không phải là tất cả.
"Trung Vị Thần sơ cấp?"
"Phụt ha ha ha ha..."
"Nhóc con, não ngươi có vấn đề à?"
"Không muốn chết thì cút nhanh đi."
"Ta không muốn ra tay với một kẻ yếu đuối."
Người đàn ông tinh tráng khinh khỉnh nói. Đối với chút thực lực đang dao động trên người Lâm Phồn, hắn tỏ vẻ hoàn toàn coi thường.
"Luân Hồi Chi Chùy."
Lâm Phồn lười nói nhảm, trực tiếp ra tay. Sức mạnh luân hồi ngưng tụ thành một cây đại chùy, trực tiếp nện thẳng về phía người đàn ông tinh tráng.
"Tìm chết."
Thấy Lâm Phồn dám ra tay, thần sắc người đàn ông tinh tráng trầm xuống. Hắn tung một quyền đón đỡ, vẻ mặt đầy cuồng ngạo. Trong mắt hắn, cú đấm này dư sức giết chết Lâm Phồn trong chớp mắt.
Thế nhưng khi cú đấm đó chạm vào Luân Hồi Chi Chùy của Lâm Phồn, sắc mặt hắn lập tức thay đổi dữ dội. Bởi vì hắn cảm nhận được, nếu tiếp tục cứng đối cứng với cú chùy này, cánh tay của hắn chắc chắn sẽ bị phế bỏ. Trong cơn hoảng loạn, hắn vội vàng thu tay.
Sức mạnh của Luân Hồi Chi Chùy bộc phát, nơi nó đi qua không gian sụp đổ, hình thành nên những xoáy không gian đáng sợ.
"Nhóc con."
"Ta đã coi thường ngươi rồi."
"Ngươi lại dùng chiêu này, cố ý che giấu thực lực để đánh lén ta?"
Người đàn ông tinh tráng có chút tức giận. Trong mắt hắn, Lâm Phồn ra tay hoàn toàn là đang cố ý "giả heo ăn thịt hổ", muốn tính kế hắn.
"Đánh lén?"
"Nếu ta đánh lén, ngươi đã chết rồi."
Lâm Phồn lạnh lùng nói. Nếu không phải vì người đàn ông này thuộc Hủy Diệt Chí Cao Thần Giới, có lẽ có chút quan hệ với Tử Tiểu Điệp, thì Lâm Phồn đã xuống tay sát hại rồi. Nhắc mới nhớ, Lâm Phồn đã thu phục Tử Tiểu Điệp, khiến nàng sinh cho mình một trai một gái, hiện tại hắn coi như là một nửa người của Hủy Diệt Chí Cao Thần Giới. Chính vì điều này, Lâm Phồn không thể thực sự kết thù sinh tử với người của Hủy Diệt Chí Cao Thần Giới.
"Cuồng vọng, thật sự nghĩ rằng ngươi là đối thủ của bản tướng sao?"
Người đàn ông tinh tráng khinh miệt, không biết từ lúc nào trong tay đã xuất hiện một thanh đại đao màu tím đỏ. Đại đao vung lên, trực tiếp chém về phía Lâm Phồn. Sức mạnh hủy diệt cuồng bạo không ngừng bùng phát.
Thấy người đàn ông tinh tráng tấn công, Lâm Phồn thi triển Luân Hồi Chi Kính, trực tiếp đánh bật kình lực đao của hắn ra. Hai người chuẩn bị tiếp tục va chạm.
"Dừng tay."
Đúng lúc này, lại có thêm vài luồng khí tức mạnh mẽ xuất hiện. Hai người dẫn đầu là hai vị lão giả, cả hai đều mặc trường bào màu tím vàng, phía sau là hơn một trăm Trung Vị Thần theo hầu. Khí thế này quả thực vô cùng mạnh mẽ.
"Diệt Thủ, Diệt Uyên nguyên lão."
Người đàn ông tinh tráng cung kính nói.
"Hủy Đoạn thần tướng, chuyện này là sao?"
Nguyên lão tên Diệt Thủ lạnh lùng hỏi.
"Diệt Thủ nguyên lão."
"Họ muốn cưỡng ép xông vào."
"Cho nên ta mới đánh nhau với họ."
Hủy Đoạn thần tướng vội vàng giải thích.
"Cưỡng ép xông vào?"
Diệt Thủ nhìn Lâm Phồn với ánh mắt lạnh lẽo.
"Hai mươi lăm tinh vực này, không phải là địa bàn của chư vị."
"Chúng ta muốn vào, hình như không cần chư vị đồng ý chứ?"
Lâm Phồn nói.
"Nhóc con."
"Hai mươi lăm tinh vực này là do chúng ta đoạt lại từ tay tà uế."
"Những người vô tội ở đây đều được chúng ta che chở mà sống sót."
"Hiện tại nói đây là địa bàn của chúng ta, có vấn đề gì sao?"
Diệt Thủ vặn hỏi.
"Không sai."
"Nếu không phải Hủy Diệt Chí Cao Thần Giới chúng ta ra tay."
"Hai mươi lăm tinh vực này sớm đã bị tà uế hủy diệt rồi."
"Bây giờ, tà uế đã bị chúng ta trừ khử."
"Các ngươi lại tới."
"Sao, muốn nhặt của hời, chiếm thành quả có sẵn à?"
"Nói cho các ngươi biết, chuyện đó tuyệt đối không thể nào xảy ra."
Hủy Đoạn thần tướng cũng hùa theo lạnh lùng nói.
"Ta không có hứng thú với hai mươi lăm tinh vực."
"Địa bàn các ngươi chiếm, người các ngươi cứu, chúng ta cũng không muốn nhúng tay vào."
"Chúng ta đến hai mươi lăm tinh vực là có việc cần làm."
Lâm Phồn thản nhiên nói.
"Có việc cần làm?"
"Việc gì?"
Diệt Thủ hỏi.
"Thần điện."
"Còn có một số sức mạnh thế giới cần được tu sửa."
Lâm Phồn không tiện nói thẳng là vật chất thế giới, nhưng coi như đã thay đổi cách gọi khác.
"Các ngươi tuy đoạt lại được hai mươi lăm tinh vực từ tay tà uế."
"Thế nhưng vì sự kìm kẹp của quy tắc thế giới."
"Sự tương thích giữa các ngươi và sức mạnh thế giới không tốt."
"Cho nên, điều này dẫn đến việc không thể tu sửa chín đại thần điện của hai mươi lăm tinh vực."
"Thậm chí, còn có ba thần điện vẫn đang bị tà uế ô nhiễm."
Lâm Phồn nói tiếp.
"Chúng ta, dựa vào đâu mà tin ngươi?"
"Nhỡ đâu ngươi muốn tới chiếm giữ hai mươi lăm tinh vực, nhặt của hời thì sao?"
Hủy Đoạn thần tướng quyết liệt không đồng ý. Dẫu sao, lúc trừ khử tà uế, hắn đã phải trải qua cử tử nhất sinh, suýt chút nữa là mất mạng.