"Năm vạn sao..."
Lâm Phồn trầm ngâm một lát.
Năm vạn quân đội, không phải là con số nhỏ.
Đây chính là gốc rễ của Tề Lâm công tước.
Hiện nay, chiến sự tại Lục Quân Thành đã ở ngay trước mắt.
Lâm Phồn phải nghĩ cách nhanh chóng giải quyết vị Quý Lâm La công tước kia mới được.
Còn về phần Đới Nguyên Thần?
Ngày mai giải quyết xong rồi tính tiếp.
"Binh lực mà hai vị công tước còn lại nắm giữ là bao nhiêu?"
Lâm Phồn lại hỏi.
"Đới Nguyên Thần cũng xấp xỉ tôi."
"Số chiến binh mà hắn nắm giữ có lẽ nhiều hơn một chút, cũng chỉ tầm bảy tám vạn."
"Bắc Phương Quân Đoàn chủ yếu nằm trong tay Quý Lâm La công tước."
"Số chiến binh trong tay hắn lên tới hai mươi vạn."
"Nếu tính thêm cả quân dự bị và cảnh vụ đặc cảnh."
"Số người e là phải nhân đôi."
"Chỉ là."
"Quý Lâm La nắm giữ đại quân Bắc Phương Quân Đoàn."
"Hắn muốn làm gì, tôi thật sự không biết."
"Hơn nữa, bên cạnh Quý Lâm La cao thủ như mây."
"Ngài không rõ thì lão tiên sinh Lý Khuyết Kiếm cũng biết."
Tề Lâm nghiêm túc nói với Lâm Phồn.
"Quý Thương Mang, Quý Thương Miểu."
"Thương Miểu nhị lão."
"Tôi biết."
Lâm Phồn gật đầu.
Quý Thương Mang, Quý Thương Miểu.
Hai người này cùng đẳng cấp với Băng Hỏa nhị lão.
Nếu như lúc ở Bất Nã Tinh Vệ Thành, bên cạnh Lỗ Trọng có hai vị cường giả như Quý Vô Tình và Quý Hữu Tình.
Lâm Phồn e là căn bản không thể khống chế được Lỗ Trọng.
Khác với phía Lỗ Trọng, Quý Lâm La công tước quả thực rất khó đối phó.
Điểm này cũng khiến Lâm Phồn cảm thấy hơi đau đầu.
"Tuy hai vị kia rất lợi hại."
"Nhưng bên cạnh tôi cũng không phải không có người đối kháng."
"Tôi muốn nắm giữ Tinh Đấu."
"Ai phản đối, tôi sẽ thanh trừng, chỉ đơn giản vậy thôi."
Lâm Phồn lạnh lùng nói.
"Thật bá đạo."
Bên cạnh Tề Lâm, Tề Băng Băng lẩm bẩm một tiếng.
Thật không may, lúc cô lẩm bẩm câu này.
Mọi người đều đang rơi vào trầm mặc.
Dẫn đến việc lời oán trách của cô nghe chẳng khác nào tiếng sấm bên tai mọi người.
Nhìn thấy ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh đổ dồn về phía Lâm Phồn.
Sắc mặt Tề Băng Băng lập tức đỏ bừng.
"Khụ, Băng Băng, đi xem thức ăn trong bếp chuẩn bị thế nào rồi."
"Lâm Phồn hoàng tử điện hạ chắc cũng đói rồi."
Tề Lâm ho khan một tiếng.
"Lâm Phồn hoàng tử điện hạ, tôi, tôi không cố ý."
Tề Băng Băng luống cuống vội vã chạy ra khỏi phòng khách.
Thấy dáng vẻ vội vàng của cô nàng.
Lâm Phồn cũng không để tâm.
Ngày thứ hai.
Từ sáng sớm.
Từng đợt khí tức khủng bố.
Xuất hiện bên ngoài Đài Nguyên Thành.
Khi luồng khí tức này xuất hiện.
Tề Lâm và Lâm Phồn trong thành đều cảm ứng được.
"Lâm Phồn hoàng tử điện hạ."
"Đới Nguyên Thần dẫn người tới rồi."
Tề Lâm nói với Lâm Phồn.
Bên cạnh Tề Lâm, vì chuyện xấu hổ hôm qua, ánh mắt Tề Băng Băng nhìn Lâm Phồn mang theo vài phần ngượng ngùng.
"Đi thôi."
"Đi gặp vị Đới Nguyên Thần công tước kia."
"Giải quyết xong hắn, tôi còn phải đi xem vị chúa tể phương Bắc này nữa."
Lâm Phồn thản nhiên nói.
Thân hình lóe lên, bay về phía ngoài thành.
Tề Lâm, Lâm Minh Nhi cùng những người khác lập tức theo sát phía sau.
"Đông Nhi, con không sao chứ?"
Thấy Đới Đông bị Tiết Khuynh Phúc bắt giữ.
Đới Nguyên Thần lo lắng kêu lên.
"Phụ thân, cứu con."
"Cứu con với."
Đới Đông đáng thương kêu lên với Đới Nguyên Thần.
"Tề Lâm, ông có ý gì?"
Đới Nguyên Thần tức giận hỏi Tề Lâm.
"Đới Nguyên Thần."
"Chuyện này không liên quan tới tôi."
"Con trai ông là do Lâm Phồn hoàng tử điện hạ bắt."
"Ông vẫn nên nói chuyện tử tế với Lâm Phồn hoàng tử điện hạ đi."
Tề Lâm mỉm cười nói.
"Tề Lâm, đồ ngu xuẩn."
"Vậy mà lại cam tâm hiệu trung với một thằng nhóc con như thế này sao?"
Đới Nguyên Thần giận dữ chỉ vào Lâm Phồn quát.