"Ta không cố ý." Địch Áo lắc đầu, hắn vốn bị đụng không nhẹ, kết quả lảo đảo đi được mấy bước, suýt nữa ngã nhào.
"Ai da…" Lôi Mông cũng la lên: "Không phải ngươi đang tu luyện ở trong phòng sao? Thế nào lại đi uống trộm rượu rồi?"
Đây là chuyện khó xử nhất từ khi Địch Áo trọng sinh tới nay, hắn không biết nên giải thích thế nào nữa, đành phải cắn răng lắc lư lảo đảo đi ra khỏi phòng Ngã Lệ, lại nhìn về phía đối diện, sau đó xoay người đi sâu vào trong hành lang, tiếp theo quẹo vào một gian phòng, hất tay đóng chặt cửa phòng lại, Lôi Mông đi theo phía sau hắn thiếu chút nữa bị đập vỡ mũi.
"Ngươi?" Lôi Mông đưa tay đẩy cửa phòng ra, nhưng Địch Áo đã khóa từ bên trong. Lôi Mông giận dữ dùng sức đập mấy cái, hét lên: "Địch Áo, mở cửa ra, đây là phòng của ta."
"Ngươi đổi lại phòng khác."
"Mụ nội, tại sao ta phải đổi." Lôi Mông giơ chân lên định đạp cánh cửa, đột nhiên nghe thấy Ca Đốn ở phía sau nói: "Lôi Mông, tới đây."
Lôi Mông dừng động tác, xoay người đi tới chỗ Ca Đốn, Ca Đốn đang khoanh tay tựa lưng vào khung cửa, đưa mắt quan sát gian phòng Địch Áo.
Lôi Mông nhìn theo tầm mắt Ca Đốn, thấy sàn nhà nơi góc tường có vết nứt giống mạng nhện, hai cánh cửa phòng vừa vặn nằm trên một đường thẳng tắp. Mà ở phía trước chính là vách tường của gian phòng Ngã Lệ, nơi đó cũng xuất hiện vết nứt.
Sắc mặt Lôi Mông trở nên ngưng trọng: "Đây là bí kỹ Phong Ưu Nhã?"
"Hẳn là thế." Ca Đốn gật đầu.
"Nhưng Địch Áo mới vừa trở thành Quang Mang võ sĩ đã có thể buông thả bí kỹ?" Bọn họ đã trải qua một bước này, sau khi trở thành Quang Mang võ sĩ cần phải tĩnh tu mấy ngày, hoặc là hơn mười ngày mới có khả năng bắt đầu tu luyện bí kỹ.
"Phong Ưu Nhã không thể nào khoa trương như vậy."
"Đi hỏi Địch Áo." Ca Đốn nói.
Địch Áo đang trốn ở trong phòng đã biết được mình phạm vào sai lầm, toàn lực phát động bí kỹ Phong Ưu Nhã quá mức nguy hiểm. Nếu như lúc nãy phía trước không phải là vách tường mà là lưỡi dao sắc bén, hắn cũng sẽ cứng rắn đâm đầu vào. Nếu nói Phong Ưu Nhã, mấu chốt là ở hai chữ "ưu nhã", lẽ ra phải dùng một cách thức phát động nhẹ nhàng và uyển chuyển hơn, điều động nguyên lực vừa đủ là được, làm vậy mới có thể tiến thối tự nhiên. Nếu lần nào lao thẳng một đường như thế, các cường giả bao nhiêu năm trước sẽ không mệnh danh bí kỹ này là Phong Ưu Nhã, mà phải gọi Phong Tự Tuyệt mới chính xác.
Nếu như Ngõa Tây Lý ở chỗ này nhất định sẽ than thở không thôi vì ngộ tính xuất chúng của Địch Áo. Đối với Địch Áo một lần giáo huấn là đủ rồi, hắn đã bộ nắm được ý nghĩa sâu xa của Phong Ưu Nhã.
Địch Áo không có tâm tình ra ngoài dùng cơm, hắn không ngừng phát động Phong Ưu Nhã, trì hoãn tốc độ từ chậm đến mau, thân hình của hắn thỉnh thoảng bay lên trần nhà, thỉnh thoảng chạy trên vách tường, thỉnh thoảng nhẹ nhàng rơi xuống. Sau đó hóa thành một dãy tàn ảnh bay vụt lên cao, trong lúc nhất thời khắp phòng đều là bóng dáng Địch Áo di động.
Địch Áo vẫn không biết mới vừa trở thành Quang Mang võ sĩ, mỗi ngày chỉ nên tu luyện Phong Ưu Nhã vài ba lần, tới lần thứ năm là nguyên lực khô kiệt rồi, sau đó phải trải qua thời gian tĩnh dưỡng mới có khả năng khôi phục trạng thái đỉnh phong. Nếu bản thân đang ở trong vòng nguy hiểm, các võ sĩ căn bản không dám lãng phí nguyên lực cho việc tu luyện, không chừng đến lúc cần thiết sẽ biến thành sơn dương đợi làm thịt trước mặt địch nhân.
Năng lực của Địch Áo quả thực có thể dùng từ "nghịch thiên" để hình dung, hắn tiến bộ nhanh hơn các võ sĩ đồng giai nhiều lắm.