Sắc mặt Ca Đốn khá lúng túng, dù sao đề nghị này là hắn nói ra, đành phải gãi gãi đầu nói: "Yên tâm đi, bằng hữu của ta ở chỗ này coi như có chút thế lực, những chuyện khác không dám nói nhưng chiếu cố mẹ con Ngã Lệ thì không thành vấn đề."
Địch Áo gật đầu an lòng, nếu Ca Đốn đã nói như vậy tự nhiên đã có nắm chắc, nên hắn không cần nói thêm nữa.
Ra khỏi bến tàu, rời xa đám người chật chội, mấy người nhất thời cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều.
Ca Đốn hiển nhiên là đã tới nơi này, quen cửa quen nẻo dẫn đường rẽ mấy vòng đi tìm một gian cho thuê xe ngựa, hắn mướn một chiếc cho cả nhóm đi đường. Thật ra Ca Đốn có ý nên đi dạo trong thành một lát, cuộc sống lênh đênh trên biển vài ngày thực sự rất bình lặng, hiện giờ bất chợt đi tới địa phương náo nhiệt như thế, nếu không đi tham quan thì thật đáng tiếc. Thế nhưng, bởi vì mẹ con Ngã Lệ chỉ là người bình thường, ở trên biển một thời gian dài như vậy đã rất mệt mỏi. Hơn nữa trận sóng thần đột ngột xuất hiện kia làm cho tinh thần cả hai chịu không nổi. Cho nên Địch Áo đề nghị mọi người trước tiên đi tìm bằng hữu Ca Đốn, dàn xếp cho mẹ con Ngã Lệ ổn thỏa rồi lại nói sau.
Địch Áo ngồi trên xe ngựa phát hiện một chuyện rất trọng yếu, đó là kể từ khi xuống thuyền đến tận bây giờ Lôi Mông chưa từng nói một câu nào, chẳng lẽ tên này đổi tính?
Địch Áo xoay người nhìn thoáng qua, chỉ thấy Lôi Mông cau mày, ánh mắt u buồn, hình như đang suy tư một vấn đề khó lý giải.
Lúc này Ca Đốn cũng phát hiện Lôi Mông dị thường, không khỏi tò mò nhích người tới hỏi: "Đang nghĩ gì thế?"
Lôi Mông nhìn sang Ca Đốn, đột nhiên làm ra bộ dạng tràn đầy tự tin nói: "Nói cho ngươi biết, ngươi nhất định phải thua rôi. Ta đã suy nghĩ kỹ mấy phương án khác nhau, đợi đến lúc trở về Khắc Lý Tư bình nguyên, hắc hắc..."
Địch Áo không khỏi ngẩn người, hắn vốn dự định dàn xếp mẹ con Ngã Lệ cho tốt sẽ nghĩ biện pháp trở về trang viên tìm Tác Phỉ Á, vì sao hai tên này cũng trở về?
"Chuyện gì?" Ca Đốn sững sờ chốc lát, hồi lâu mới hiểu ý Lôi Mông, hắn dùng ánh mắt thương hại nhìn Lôi Mông, nói: "Lôi Mông, đừng có nằm mộng nữa. Nếu ta nhớ không lầm, từ trước tới giờ nhà ngươi còn chưa từng nắm tay một nữ nhân nào nha? Lôi Mông, hãy nói cho ta biết, là cái gì đã cho ngươi tin tưởng như vậy?"
"Loại người hoa tâm như ngươi làm sao có thể hiểu rõ chân tình đáng quý?" Lôi Mông khinh thường cười lạnh hai tiếng, nói: "Hãy chờ xem, ta tin tưởng lấy trí tuệ của nàng nhất định có thể nhìn thấu bộ mặt giả tạo của ngươi."
"Đợi một chút!" Địch Áo thật sự rất tò mò, không nhịn được chen vào câu chuyện: "Các ngươi rốt cuộc đang nói chuyện gì? Vì sao ta nghe không hiểu?"
Lôi Mông và Ca Đốn liếc nhau cười gian, trăm miệng một lời nói: "Ngươi chưa nói cho hắn biết hả?"