Thành Phố Đi Vắng

Thành Phố Đi Vắng

Lượt đọc: 2451 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
X- Men Có Mùi Trường Đua

Chặng đua thứ sáu bắt đầu. 

Về  khuya,  gió  lộng.  Đám  khách  nhảy  hết  xuống  bao  quanh  hàng  rào  sắt.  Không  khí  cá  độ  bốc  nóng.  Khi  con  chó  thứ  8  được  dắt  ra,  có  nghĩa  cuộc  này  số  5  là  con  duy  nhất  bị  thương.  Vết  thương  dài  gần  gang tay, nằm ngang đùi phải, máu vẫn rin rỉn, đỏ bầm, Hoàng  Gia  bước  đi  tự  tin.  Nhìn thẳng,  không  thể  thấy  nó đang dùng ba chân trước kéo cái chân bị thương. Lẫn trong tám con chó đang vào vị trí, dáng Hoàng Gia vẫn uyển chuyển, khéo léo. X-Men và nàng chạy từ trên khán đài  xi  măng  xuống,  cùng  áp  bụng  vào  hàng  rào  sắt  lúc  nào không nhớ. Cả hai rướn người, hét về phía quầy bán vé, nơi những người cùng nhóm đứng mua số cá độ đang cắm đầu tính toán với những thông tin giới thiệu về từng chú chó đua hôm nay. “Lấy con số 5. Con số 5 bị thương rồi”, X-Men gào lên. Nàng cũng “Lấy con số 5” giữa tiếng vỗ  tay  ảo phát  ra  từ  chiếc  máy  tạo  âm  thanh  đám  đông  cổ vũ. Gió lồng lộng làm rạp những tán cây, thứ gió đặc trưng của mọi miền biển lẫn mùi cá mùi mắm, mùi dầu của những đoàn tàu cập bến. 

Bên quầy bán vé cá độ, ba người bạn vẫn cắm cúi tính toán.  Căng  thẳng  kịch  tính.  Người  nói.  Người  lắc  đầu  phản ứng. Người chỉ chỉ tay vào tờ giấy ghi danh sách tên tuổi, quá trình thâm niên thi đấu hay tài lẻ của từng chú chó. Tiếng của X-Men và nàng đi nửa đoạn đường quặt rẽ phải, chạy về phía sân vận động sáng đèn. Có ba ti vi treo tường chính trung tâm sảnh, ai đến cũng đi qua. 

Hai ti  vi  truyền  trực  tiếp  Chung  kết  Cuộc  thi  Duyên  dáng  Quý bà. Cái còn lại truyền trực tiếp từ sân đua chó định kỳ cuối tuần. Khán đài đen sì đầu người ngồi lớp trên lớp dưới.  Trẻ  con  chạy  tứ  tung  uống  nước  từ  những  túi  ny lông, ăn kem que, xả rác. Người lớn tranh luận, gào thét. Tất  cả  như  đã  quen  nhau  từ  lâu.  Người  gào  cứ  gào  đầy  nhiệt  tình, chẳng  ai  nghe  ai.  Nhà  tổ  chức  bắt  đầu  vòng  đua  mới  bằng  việc  phát  tín  hiệu  cho  con  thỏ  chạy  như  tên bắn, trong tiếng hò reo của đám đông nhân tạo được phát ra từ những thùng loa lớn đặt quanh sân, kèm theo tiếng gió, như một luồng lửa thúc vào đàn chó đang đứng yên  trong  các  khoang  đánh  số.  Chúng  thót  bụng,  hừng  hực thở. Mắt long sòng sọc và riết người néo những sợi dây do người nài chó giữ. “Con thứ 8 có hai cái đùi sau thật  hấp  dẫn.  Cơ  bắp  săn  chắc,  thớ  thịt  nổi  cuộn,  phết  mật ong, xuyên qua cái gậy, nướng bằng than củi to, thịt thơm lắm, không dai tí nào”, nàng cười. “Không. Thịt mấy con chó đua này dai lắm. Cơ bắp nó thế kia mà. Không giằng không giật được đâu”. X-Men vẫn nhìn chằm chằm con số 5, thật thà đáp như thể nàng định nướng mấy cái đùi  chó  lên  ăn  thật.  Trong  tiếng  hò  reo  của  đám  đông  phát ra từ máy, tiếng gió rít ù ù và con thỏ bông chạy vun vút bên hàng rào sắt, thấy rõ tiếng hừng hực của đàn chó đang  đợi  hiệu  lệnh  là  bứt  lên.  Con  số  5  tàn  tật  của  hai  người hơi khuỵu chân bị thương xuống, nhưng nó giấu thật giỏi, phải nhìn kỹ mới thấy. Nàng đẩy tiếp chuyện sẽ chén những con chó đua như đang bàn về những con vịt xiêm béo, mềm. “Nhớ hồi ở Mẫu Sơn, đầu bếp dân tộc nướng  con  gà  sáu  cựa,  ai  cũng  kêu  không  giằng  không giật, cũng chẳng chém đứt gân nó được. Vậy mà lúc chín, ăn ngon lành”. “Gà khác, chó khác. Bọn này, thịt nó chắc như dây chão ấy”, X-Men đáp, mặt hơi nhăn lại, mắt nhìn hút vào cái chân đau của con số 5. “Con Hoàng Gia này mang ra để cho đủ, chứ máu ở chân nó còn chảy thế kia, chắc chắn mới bị thương”. “Ừ, làm phận đi thi, thương tật gì cũng lên đường hết”.Hai  chiếc  ti  vi  bên  Duyên  dáng  Quý  bà  thưa  người  xem. Dù nhạc dập ầm ầm, dù MC hổn hển nói dài về ý nghĩa cuộc thi rằng các quý bà luôn là những bông hoa, càng quý càng giá trị khi những bông hoa đó đã làm mẹ làm  vợ,  làm  chủ  gia  đình.  Họ  không  ngừng  làm  đẹp  cả  tinh  thần  lẫn  thể  chất...  Các  quý  bà  đi  thi  duyên  dáng  không có chiều cao như các em ở các cuộc thi cùng tên khác.  Bụng  các  quý  bà  mẩy  hơn,  đẫy  đà,  dù  phấn  son,  những lọn tóc và vô số phụ kiện ra sức che lấp. Đang phần các quý bà diện trang phục áo tắm, phần thi luôn hút mắt người xem nhất, thì ở trường đua chó này, khán giả vẫn thờ ơ. Vài người già, hay phụ nữ ngồi bệt giữ những cái túi,  đợi  chồng  con  đang  reo  hò  trên  khán  đài,  tiện  mắt  thì nhìn vu vơ, rồi quay đi ngáp vặt. Đàn ông tịnh không thấy ai ngó quý bà, chỉ căm mắt vào chó và chó. Thấy tội tội các quý bà, cười tươi quá, mông lắc phải lắc trái mải mê quá. Thế mà chẳng ai coi.

 “Số 5. Số 5 cố lên. Hoàng Gia cố lên”, X-Men hét, mắt mở to, sáng rực đuổi theo con số 5 đang cắm mặt về phía trước. Đàn chó đã chạy, như những con tuấn mã nhỏ, đùi săn  chắc,  phi  rạp  vòng  quanh  sân.  Con  số  5  chạy  khúc  giữa, phải nhìn thật kỹ, mới thấy cái chân đau co lên, thua ba chân kia một nhịp. Con Chiến Phong cao, mặt gồ, bốn cơ đùi cuộn lại như dây chão đang dẫn đầu. Nó to bằng con bê, bụng hơi béo, thật hiếm so với dàn chó đua ở đây.“Kính thưa ban giám khảo. Kính thưa các nhà tài trợ quý  hiếm  –  dừng  cười  –  Ấy  chết  em nhầm,  các  nhà  tài  trợ quý giá, vì nhờ có tài trợ thì chúng em mới có mặt ở đây hôm nay. Kính thưa các khán giả yêu quý đã bớt thời gian  vàng  ngọc  đến  tận  đây  xem  chúng  em  thi  thố,  và  kính thưa triệu triệu người đang ngồi ở nhà xem chúng em qua vô tuyến truyền hình. Con kính thưa ông bà nội, ông bà ngoại, cha mẹ con, cha mẹ chồng con và họ hàng gần  xa,  bà  con  khối  phố.  Hôm  nay  con  vinh  dự  được  đứng ở bục cao ngất này, để trình diễn sự hiểu biết và sắc đẹp của con cho ban giám khảo chấm điểm. Sau đây, em xin  trả  lời  câu  hỏi  phần  thi  ứng  xử  ạ...”  Một  quý  bà  son  môi màu cam, váy cam, giày cam nhíu cái đầu gối trắng tròn chào quý vị gần xa.“Phượng  Hoàng.  Phượng  Hoàng,  cố  lên”.  Người  đàn  ông đứng sát X-Men gào và đu người lên cái cột sắt. “Số 5, số 5... số 5 về nhất rồi”. X-Men quay ngoắt sang tìm, khi nàng vừa rời mắt khỏi một quý bà xưng em ngọt xớt đang chuẩn bị sau màn chào hỏi sẽ trả lời câu hỏi minh chứng cho trí tuệ của mình. Ôm chầm lấy tôi, người nóng giẫy, ngực áo ướt sũng mồ hôi. “Số 5 què của mình thắng rồi”.

Nàng  thường  đặt  biệt  hiệu  cho  mỗi  khách.  Alanh  Đờlông, Napôlêông, BretPit... Tình một đêm, một giờ, hay  nhiều  đêm,  nhiều  giờ,  khách  không  cần  phải  nhớ  nàng, nhưng nàng nhớ khách, vì những cái tên riêng. Lần này, khách của nàng có tên là X-Men. Nàng học hết cấp một, đọc thông viết thạo. Sơ sơ nói nghe giao tiếp tối thiểu được năm ngoại ngữ Anh, Trung, Hàn, Pháp và Nga (Vũng Tàu này nhiều khách của nàng người Nga, tiếng Nga học “tay bo” nói nghe luôn không khó  như  tiếng  Trung,  tiếng  Hàn).  Tiếng  Việt  thì  mỗi  miền,  đôi  khi  gọi  một  vật  gì  đó,  cũng  khác,  mà  khách  thì thập phương, nên nàng thuộc hết. Như một luật bất thành văn, lần nào sau cuộc bóc bánh trả tiền, là tâm sự. Cả trăm cuộc tâm sự thì đến chín mươi cuộc chủ đề na ná  nhau.  Thân  thế  sự  nghiệp,  hoàn  cảnh  éo  le,  ước  mơ  đổi  đời  kết  thúc  là  thân  phận  làm  gái...  Riêng  với  nàng,  khác tất cả những gì các cô đồng nghiệp hay áp dụng là tạo cho mình nhiều cái tên. Họ thường tự thay tên mình, và tin vào tên của khách, dù mấy khi khách nói đúng tên thật. Còn nàng, tên thật luôn giữ. Chỉ thay tên khách và nhớ  khách  với  những  cái  tên  nàng  tự  đặt.  Nhiều  khách  hào hứng hay chìa chứng minh thư, hộ chiếu khoe nàng là anh xịn đấy, không phải thằng vớ vẩn đâu, nàng không quan  tâm.  Các  cô  đồng  nghiệp  ngoài  những  cái  tên  tự  đặt,  thì  ai  cũng  có  một  hồ  sơ  đầm  đìa  nước  mắt,  thê  lương cảm động. Khách và gái, đều không tin nhau trong bụng nhưng mặt lại rưng rưng thương xót. Nàng không nghi ai, cũng chẳng cần ai rưng rưng. Nàng cao một mét bảy,  tóc  suôn  dài,  mặt  đẹp,  da  không  mụn  hay  ghẻ  lở  ngày bé để lại dấu vết, xuất thân từ người mẫu thời trang bỏ nghề, đọc sách tâm lý tình cảm nhiều, đọc báo hàng ngày, xem ti vi các chương trình thời sự, phóng sự, nàng có giá riêng. Khóc than hay tạo dựng bất cứ một lý lịch ái ố mỹ miều nào, giá cũng chẳng tăng. Tiền thưởng thêm ngoài giá thỏa thuận, phụ thuộc vào đạo đức và thời tiết của khách, của ngày hôm đó, không liên quan đến lý lịch cá nhân của gái làng chơi dài hay ngắn. Tám năm trước, nếu không dứt áo từ Sài Gòn về vùng biển này, biết đâu, trong cuộc thi duyên dáng quý bà, có khi nàng cũng lướt thướt cười tươi lượn qua lượn lại, cúi chào khán giả đang có mặt tại sân khấu cũng như khán giả cả nước đang xem truyền hình. Lúc X-Men đang ngắm nghía mấy con chó đua đợt ba, nàng có nghe cô MC đọc chỉ số của mấy thí sinh, không ai có số đo chuẩn như nàng: 100–62–105.

Đêm qua. X-Men cười, răng trắng đều như những hạt ngô,  dưới  ánh  đèn  vàng  mờ  mịt  mưa  bụi,  lấy  ngón  tay  dài,  móng  cắt  ngắn  hồng  hồng,  chọc  lét  nàng:  “Tại  sao  anh  là  X-Men.  Có  phải  em  mới  xem  quảng  cáo  dầu  gội  trị gầu trên ti vi không?” Nàng rúm người, rúc vào anh, hít  mùi  hương  cà  phê  cháy  đậm  đặc,  điều  chưa  bao  giờ  xảy ra với một đứa làm gái là hít mùi mô hôi của khách, như hít hương người yêu, nhất là lại hôn nhau xoắn chặt môi không dứt, cười: “Vì anh là X-Men, thế thôi”. “Anh chẳng phải là X-Men đâu”. “Anh đàn ông thế này, chẳng là X-Men thì là gì?”. “Đàn ông là thế nào? Biết đánh nhau, biết  chửi  thề,  hay  biết  giúp  đỡ  người  khác?  Thế  nào  để  biết  một  thằng  giống  đực  là  đàn  ông  hay  không  đàn  ông?”. “Không phải ai giống đực cũng là đàn ông. Giống đực  khác.  Đàn  ông  khác”.  “Anh  thấy  khối  cô  nàng,  còn  khiếp  hơn  đàn  ông”.  “Đúng  rồi,  vì  nhiều  thằng  giống  đực lèm nhèm hơn đàn bà”. Những câu đối thoại chẳng đâu  vào  đâu  của  nàng  và  X-Men  kéo  dài  đến  mờ  sáng.  Vừa nhấm nhẳng chuyện, nàng vừa lấy ngón tay trỏ nhỏ xinh sơn màu đen nhức, di lên mấy cái vết lõm nhỏ, khá sâu  trên  đùi  X-Men,  dấu  vết  của  những  chiếc  răng  chó.  X-Men bảo, chó là nỗi ám ảnh của anh. Con vừa cắn anh, giống  chó  săn  Đức,  lai  lung  tung  không  rõ  giống  nào,  răng nhọn và dài như răng chó sói. Hai người yêu nhau thêm một lần thì trời sáng bạch. X-Men bắt đầu ngủ.

Biển  đêm,  nước  đầy.  Mờ  sáng,  đã  thấy  sóng  rút  dần  thật xa.

Ngồi  hút  thuốc  bên  hiên  nhà,  khi  vầng  dương  bao  bọc chân trời, thấy rõ từng đụn khói thuốc Mallboro đặc quánh,  quẩn  quanh  trước  mặt,  không  thể  tan  vì  sương  sớm  và  gió  muối.  Hai  ngày  trôi  qua,  nàng  không  hề  ngủ,  dù  chỉ  một  giấc  thật  nhỏ.  Da  mặt  căng  và  mỏng,  mát lành, tóc rối bù cuộn tạm thành búi phía sau, nàng đang tươi tỉnh. Khoác trên người cái áo của X-Men, mùi đàn  ông  quẩn  quanh  trong  gió  sớm,  thật  đặc.  Ba  mươi  ba tuổi, chia tay người chồng cũ mười ba năm. Lần đầu tiên sáng nay ruột nàng quặn thắt vì mùi một người đàn ông lạ. Bao thuốc xẹp lép. Gạt tàn đầy. Những đót thuốc thẫm  màu  vì  ngâm  trong  nước  mưa  đêm,  vương  vài  cái  lá phượng vàng.Bối  rối.  Nàng  không  chuẩn  bị  cho  cuộc  gặp  X-Men,  giống như cả trăm lần gặp Napôlêông, Bret Pit... Khách đến.  Khách  đi.  Tiền  nong  sòng  phẳng,  không  bao  giờ  nhận thêm bo, thích xin điện thoại, thôi khỏi, một lần là đủ. Gái vùng biển nhiều, các anh dân cán bộ, làm ăn, lâu lâu đi đổi gió, đừng gặp gái quen, nó làm lười mình thêm. Đi chơi gái, nó có cái hồi hộp háo hức rất riêng, không như  đi  nhậu,  hay  mát  xa,  loanh  quanh  toàn  món  quen.  Riêng  món  này,  phải  lạ  mới  bõ  cái  hao  tâm  khổ  tứ  nói  dối,  tạo  dựng  hiện  trường,  tốn  tiền  bạc.  Cái  gì  lười  còn  châm  chước  được,  chứ  đi  chơi  gái  mà  lười  thì  đời  nhạt  lắm.  Hồi  đầu,  khách  quen  nhớ  nàng,  tìm  bằng  được,  nhưng  nàng  từ  chối.  Suýt  ăn  tát  mấy  lần.  Đã  làm  gái  lại  còn chọn khách. Tiền nào chẳng là tiền, thằng nào đến chẳng là một thằng đi tìm của lạ mà bày đặt chọn. Ai tát, nàng đỡ. Ai chửi, nàng nhìn thẳng, nhẹ nhàng đừng xúc phạm nhau. Làm người, kỵ nhất bị ăn chửi. Bị xúc phạm, giết nhau được đấy. Lâu dần, tiếng về nàng không ăn lại khách lần hai vang khắp vùng biển dài. Nàng thành đắt sô, cứ như đấy là chiêu quảng cáo hữu hiệu lắm. Khách biết  nàng  chẳng  vào  thể  loại  gì.  Không  giống  ai.  Tiếng  tăm đồn xa, ông nào đi đổi gió cũng cố gặp một lần cho biết. Đúng là phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí. 

Nắng ở biển mùa này không gắt, chỉ lấp ló dưới những tán cây phượng, bằng lăng thật vàng. Thuốc lá hết. Chai Whisky  trăm  mùi  cạn,  nắm  cổ  chai  xách  lên  vẫn  nặng  như thể rượu còn đầy. Nàng ngủ thiếp giữa nắng trên cái ghế bố ngoài hiên lúc nào, không biết. Choàng dậy, vì có chú ong ở đâu vè vè bay tròn quanh mặt, tìm môi nàng đậu.  Có  vẻ  như  X-Men  không  định  dậy.  Nàng  nhìn  lại  cửa phòng, mờ sáng nay khép thế nào, giờ nguyên vậy. Hạ một chân xuống nền sỏi ấm nắng, chỉ còn hai bước là đến cửa. Nếu đẩy cánh cửa kia ra, chắc chắn nàng sẽ đến,  rúc  vào  một  bên  hông  của  X-Men  mà  hít  mùi  cà  phê cháy. Đấy cũng là điều chưa bao giờ có ở nàng. Bàn chân  giẫm  lâu  trên  nền  sỏi  nhỏ,  không  bước  lên,  cũng  không  về  lại  nơi  cũ.  Gió  biển  thốc  tung  búi  tóc  không  cột bằng dây của nàng. Tóc sổ rối rít tung, bay ra hai con ong,  chắc  đậu  ngủ  nhờ  hương  rượu  tẩm  ướt  chân  tóc.  Ong tức bực, kêu như tiếng nhặng già, say say quay quay rồi rơi bịch xuống giữa những viên sỏi nhỏ. 

Nàng ngồi xổm trên đất.

Ngoài  biển  xa.  Mấy  chiếc  thuyền  lớn  đang  neo  lại,  chuyển  lưới  cá  vào  những  chiếc  thuyền  con  bậu  xung  quanh. Có chuyện gì, những chiếc thuyền con bồng bỏ tàu  lớn,  cùng  chạy  về  một  hướng.  Những  dáng  người  nhỏ bé đứng trên thuyền, khua tay loạn xạ nói với nhau chuyện  vẻ  căng  thẳng.  Dăm  chiếc  thuyền  chụm  vào  nhau,  mấy  người  nhảy  sang  một  cái  thuyền  to  hơn  cả,  chỉ trỏ nói rồi cùng kéo một tấm lưới khá nặng lên. Chỉ thấy tấm lưới nhô một khoảng dài chừng ba mươi phân trên  mặt  nước  rồi  được  kéo  vào  bờ.  Một  khung  cảnh  hỗn loạn. Những tiếng nói đập lên nhau tạo thành một hợp  âm  không  rõ  ràng  nhưng  rất  vang,  từ  những  chiếc  thuyền. Vài thằng nhóc trên mấy cái thuyền nhảy xuống cột neo thuyền. Chúng làm những động tác thật nhanh, rồi  bỏ  chạy  thẳng  lên  bãi, vừa  chạy  vừa  hét  vang:  “Có  xác người”. 

Đúng lúc nàng nghe ra tiếng có xác người, là lúc chiếc lưới  nặng  nổi  hẳn  lên  mặt  nước. Dù  ở  xa,  vẫn  thấy  rõ, Ngoài  biển  xa.  Mấy  chiếc  thuyền  lớn  đang  neo  lại, chuyển  lưới  cá  vào  những  chiếc  thuyền  con  bậu  xung  quanh. Có chuyện gì, những chiếc thuyền con bồng bỏ tàu  lớn,  cùng  chạy  về  một  hướng.  Những  dáng  người  nhỏ bé đứng trên thuyền, khua tay loạn xạ nói với nhau chuyện  vẻ  căng  thẳng.  Dăm  chiếc  thuyền  chụm  vào  nhau,  mấy  người  nhảy  sang  một  cái  thuyền  to  hơn  cả,  chỉ trỏ nói rồi cùng kéo một tấm lưới khá nặng lên. Chỉ thấy tấm lưới nhô một khoảng dài chừng ba mươi phân trên  mặt  nước  rồi  được  kéo  vào  bờ.  Một  khung  cảnh  hỗn loạn. Những tiếng nói đập lên nhau tạo thành một hợp  âm  không  rõ  ràng  nhưng  rất  vang,  từ  những  chiếc  thuyền. Vài thằng nhóc trên mấy cái thuyền nhảy xuống cột neo thuyền. Chúng làm những động tác thật nhanh, rồi  bỏ  chạy  thẳng  lên  bãi,  vừa  chạy  vừa  hét  vang:  “Có  xác người”. Đúng lúc nàng nghe ra tiếng có xác người, là lúc chiếc lưới  nặng  nổi  hẳn  lên  mặt  nước.  Dù  ở  xa,  vẫn  thấy  rõ, cái xác đó là phụ nữ khỏa thân. Đến gần, cô gái khoảng hai  mươi  lăm,  chân  thẳng,  dài  thượt.  Mặt  dù  còn  hằn  những nếp đau đớn, có phần biến dạng, nhưng vẫn giữ nét xinh đẹp. Cô không phải người vùng biển này. Một người  khẳng  định,  trước  khi  bị  xiết  cổ,  cô  đã  bị  hiếp.  Trên người cô có vài vết cắn. Một ông lấy cái que, chỉ lên những  vết  thương  đỏ  thẫm  như  người  hướng  dẫn  viên  giới thiệu về một khu di tích trong viện bảo tàng, vết này do cá độc rỉa. Người khác cũng lấy cái tàu dừa, vặt hết lá đi, dí dí, mặt sâu sắc, nói rõ ràng là vết răng chó. Tôi bị chó cắn rồi, nhìn vết biết ngay. Loại chó này chắc già vì vết phập trên da khá sâu.

Nàng  nằm  xuống  bên  X-Men,  không  ôm,  không  rúc  vào  từ  cái  xương  sườn  đầu  tiên  xuống  dưới  bờ  ngực  rộng. Mùi cà phê cháy loáng thoáng nhạt tan trên da mặt nóng bừng. X-Men ngủ ngoan, chân tay duỗi thẳng, mặt thong  dong,  mép  hơi  vếch  dở  dang  cười  nhạt.  Hơi  thở  đều. Cái bụng phẳng lì, gồ gồ cứng, không phập phồng như  những  ông  bụng  bia  hay  nhăn  nheo  bủng  beo  già  tóp. Mọi thứ ở X-Men đầy, như dưới làn da là một chất khí đặc bơm căng. Nàng cũng không biết là mình khóc. Chỉ khi nước đầy một bên tai, rồi luồn từ từ xuống cổ, bò nhẹ nhàng qua chân tóc, quay người, quàng tay ôm chặt X-Men, cắn thật mạnh lên cái môi đang cười nhạt. Môi X-Men  ngay  lập  tức  bập  môi  nàng.  Riết  vào  nhau  thật  lâu, chỉ rời ra, khi bên ngoài, hỗn độn tiếng người. Mắt X-Men  xanh  ngắt,  nhìn  sâu  mắt  nàng.  Ngón  tay  thuôn  dài chùi nước mắt loang trên má. “Có người chết ngoài biển”. Nàng thì thào, vô thức giải thích mớ tiếng ồn càng ồn hơn bên ngoài. Tiếng còi xe cứu thương rú gần hơn. Tiếng xe máy gần hơn. Mùi xăng xộc kín căn phòng. X-Men nhìn xoáy nàng, thì thầm, nghiêm trang: “Anh giết đấy”.

 * 

Nàng về ở với X-Men. Nhà X-Men nằm sâu trong núi, xa biển. Cả sườn bên phải,  chỉ  một  mình  X-Men  sống  ba  năm  nay.  Ngôi  nhà  xây  bằng  đá  ong,  rộng  gần  hai  trăm  mét  vuông,  chìm  khuất sau những rặng cây. Đi ngoài đường cái, nhìn vào, nghĩ đấy là rừng, không thấy có bóng dáng một ngôi nhà to  như  vậy  bên  trong.  Phía  sau  nhà  ở,  là  trang  trại  chó,  quân số năm mươi ba con các loại. Có cả Hoàng Gia số 5 bị thương một chân ở cùng với Chiến Phong đùi chắc, Đại Gia, Trường Sinh, Bất Tử béo bụng đã giải nghệ. Sau trang trại chó là nghĩa trang. Trên từng nấm mộ mỗi con chó là một bia đá nhỏ, có khắc tên, ngày đến, ngày đi.

Một đêm, X-Men bảo: “Anh biết em lâu rồi, chỉ em là không biết anh”. “Em chỉ biết ai đi tìm em, chứ em có tìm ai đâu để biết người lạ”. “Sao em đồng ý về ở với anh?”. “Vì anh sạch sẽ”. “Các cụ bảo nằm đất với bà hàng hương hơn nằm  giường  với  bà  hàng  cá.  Anh  quanh  năm  ở  với  chó,  bẩn thỉu hôi hám”. “Không, anh thơm”. “Anh sặc mùi chó. Đến  nhà  nào  có  chó,  toàn  bị  chúng  sủa  inh  ỏi.  Chúng  nghĩ anh cũng là một con chó, lạ mắt hơn một xíu thôi”. “Không.  Không  nhiều  đàn  bà  biết  nhiều  mùi  đàn  ông  như em. Mùi của anh giống mùi sâm. Đàn ông các anh, dối trá cái gì, riêng cái đấy, sạch bẩn không giấu được”. Đêm khác. Hai người ngồi ngoài vườn lan, X-Men lại nói: “Có lần, một thằng đòi giết em, vì em không gặp nó lần hai?”. “Nhiều thằng đòi giết, không phải một thằng. Mà  giết  được  ai  cơ  chứ,  mấy  cái  thằng  càng  hèn  càng  hay dọa giết người”. Nàng tiếp: “Thằng này căm em lắm, không nói mồm đâu, vì nó yêu em thật”. “Vậy à. Cứ yêu ai thật mà không được người đó là muốn giết à. Mặt nó như thế nào?”. “Nó thấp đậm. Tóc hung hung, mắt một mí,  người  miền  Tây.  Nó  gặp  em  cuối  năm  ngoái  ngoài  vịnh”.  Một  thoáng,  nàng  đáp:  “Tên  nó  là  Tuyên”.  “Phải.  Tuyên  cụt.  Nó  mất  ngón  chân  út”.  “Cái  ngón  chân  mất  đấy  là  do  chém  nhau  với  thằng  em  vợ  giành  đất”.  Nàng  đáp,  người  vã  mồ  hôi,  nghe  rõ  tiếng  thì  thụp  nơi  lồng  ngực trái. “Nó đâu rồi?”. “Anh cũng giết rồi”. 

“Cũng giết?”

 * 

“Có  nghĩa  không  phải  anh  giết  người  một  lần  mà  là  nhiều lần?” “Không nhớ nhiều thế nào. Mà này, anh phải làm gì, hay nói thế nào, em mới chịu tin, là anh giết cô gái trôi ngoài biển ấy nhỉ?” 

Tháng 3 năm 2010

« Lùi
Tiến »