Thành Phố Đi Vắng

Lượt đọc: 2454 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Rồi cũng tới nơi thôi

Bắt đầu là một bản tin thời tiết từ vài dòng văn hoa  du  dương  cố  hữu  đến  quen  trên  trang  cuối tờ báo:

 “... Bắt đầu từ ngày hôm nay, người dân miền Bắc  sẽ  bắt  gặp  một  đợt  không  khí  lạnh.  Khoảng  cách  nhiệt độ ngày và đêm chênh nhau khá lớn. Từ 12 đến 24 độ. Đợt không khí lạnh từ phía Bắc tràn về nên vùng núi phía Bắc nhiệt độ có nơi xuống từ 4 đến 10...”. 

Có  vậy  thôi.  Thế  mà  tôi  thấy  luôn  khuôn  mặt  ông.  Người đàn ông chắc ở tuổi nào cũng vậy. Nét trai lơ, trải đời như được nhuộm từ ánh mắt, khóe môi, bàn tay, cái lắc  đầu  như  rất  điệu  nhưng  không  hề  cố  ý...  Thậm  chí.  Có lúc hình như ông ngủ gật nhưng rõ ràng là ngủ gật cố tình. Thỉnh thoảng. Ông trở về trong trí óc tôi. Điều duy nhất  tôi  thường  tự  hỏi  mình  có  phải  tại  tôi  thần  thánh  ông quá chứ ông thực ra cũng bình thường lắm, như cả triệu người nườm nượp tóc đen, da vàng kia hay ông thật sự bí ẩn, quyến rũ?

 Tôi không tự lý giải được mình. Mọi người bảo mình thường  hiểu  mình  hơn  người  khác  hiểu  mình.  Thế  mà  riêng  chuyện  cứ  nghe  tin  gió  mùa  Đông  Bắc,  hay  trời  càng lạnh tôi nhớ ông. Nhớ quằn quại. Nhớ bệnh hoạn. Từ lúc biết tin nhiệt độ có thể xuống đến 0° trong những ngày tới, người tôi nóng bừng như sốt, chân cuồng lên vì những con gì đó lân tân li ti chạy trong mạch máu như thể nếu  tôi  không  ngay  lập  tức  nhảy  lên  một  chiếc  xe  hàng  nào đó, để ngây ngây ngắm con đường nhựa phẳng lượn lên  lượn  xuống  như  một  dải  lụa  dài  quấn  những  sườn  núi, để cùng dừng lại ở một hai quán cóc bên đường cho hành  khách  nào  thận  suy,  cứ  dứt  khoát  phải  giải  quyết  nỗi buồn xong uống một cốc chè mạn mới yên tâm cho xe lượn tiếp. Và rồi ét ét dô dô vài lần. Vài lần đang ngồi thì  bỗng  va  đầu  đánh  cục  vào  ghế  trước  vì  ô  tô  của  tao  phải  tránh  xe  máy  của  mày  miễn  không  đi  mạng  nào  là  may  lắm  rồi.  Chỉ  khi  tất  cả  tay  xách  nách  mang  xuống  hết  và  trước  mặt  tôi  là  chợ  Đồng  Đăng  thì  những  con  gì  trong  máu  tôi  thôi  chạy  lân  tân  li  ti.  Người  thôi  bốc  nóng.  Chỉ  dám  tự  hiểu  mình  thật  đơn  giản  cho  chuyện  này.  Đấy  là  tôi  có  nhu  cầu  ở  bên  ông.  Vào  những  ngày  thật  thật  lạnh.  Tôi  cũng  chỉ  nhớ  ông,  vào  những  ngày  “Miền  núi  phía  Bắc  trời  rét  đậm,  có  nơi  có  sương  muối  và tuyết...” Còn những ngày ẩm ương nồng nàn cải lương như  mùa  xuân  cho  tình  yêu  đâm  chồi  nảy  lộc,  mùa  hạ  tình yêu cháy bỏng, mùa thu nồng nàn... tôi không nghĩ con  người  là  ông  tồn  tại  trong  cuộc  đời  này.  Lại  càng  không có trong tôi. 

            Lạng Sơn. Đêm cuối năm.

Một  năm  nảo  năm  nào  tưởng  không  thể  quên  được  thế  mà  lại  quên  trong  khi  vô  tình  như  loang  loáng  bay  trong  không  gian  mùi  cháo  vịt  quay  Bắc  Kinh  ở  một  quán ăn đêm nào đó xa thật xa lại nhớ như vừa được húp một bát xong. Ông ngồi gật gù ngủ với dáng bố cục thật chặt. Những đồ  đạc  của  quán  dồn  sang  một  bên.  La  liệt  bình  rượu  Trung  Quốc  thơm  như  tẩm  hương  liệu.  Hai  con  gà  cởi  truồng,  không  gian  đã  lạnh  càng  lạnh  hơn,  dù  sau  lưng  hai  con  cởi  truồng  béo  múp  đó,  thấp  xuống  một  chút  nghi  ngút  khói  bốc  lên  từ  nồi  cháo  gạo.  Sau  đám  lủng  củng  đó  là  cái  phản  nhỏ.  Lù  lù  một  đống  chăn  nhìn  kỹ  thấy  thò  ra  một  cái  chân  đi  tất  đen  to  xù,  ước  tính  chủ  nhân của đôi chân đi tất đó phải cao mét tám, nặng tám mươi  cân  thế  nhưng  xét  theo  độ  phập  phồng  của  đống  chăn  thì  chủ  nhân  chắc  cao  thước  rưỡi  nặng  40  kg.  La  liệt dưới chân là bát, thớt, dao, rau thơm, bánh đa, miến... Lung tung loe toe. Rất bừa nhưng không bẩn. Trong ánh sáng đung đưa của hai ngọn đèn vàng chắc 40w, ông tóc dài buộc túm đằng sau bằng sợi vải vắt một bên ra trước, người hơi thụt xuống trong tấm áo dạ kẻ ô vuông ấm áp. Vì có ông. Tất cả giống một bức tranh.

Tôi  ngồi  ngắm  ông  ngủ  gật  có  ý  thức  tạo  dáng.  Chỉ  nhìn mỗi ông nhưng thấy tất cả. Không gian lạnh buốt thấu xương sau những cơn gió rất nhẹ. Thấy tiếng những người buôn nói chuyện hàng họ, trốn chạy công an thuế vụ  bằng  giọng  rất  đặc  trưng  không  lẫn  vào  đâu.  Thấy  thỉnh  thoảng  anh  xe  ôm  được  “hàng  sống”  gọi  chở  em  vào khách sạn tàu nhanh giá rẻ xài đỡ ngày đông. Thấy những  người  Trung  Quốc  làm  việc  chở  hàng  qua  biên  giới vừa húp cháo vừa tán chuyện ông ổng như thể ngoài họ ra, tất cả là tượng đá dưới âm ti... Chính vì thấy hết. Cảm hết. Lại lân tân li ti con gì đó bò trong người. Nhưng lần này là con thèm rượu. Không có rượu thì nhạt lắm. Vô duyên và thừa thãi chính mình lắm. 

Nắm  cổ  một  bình  rượu,  tôi  lặng  lẽ  rót  đầy  chén  hạt  mít và tợp một hơi. Bắt đầu là mùi đậm như nước mắm cốt, cay xé cổ họng, rồi mới thơm. Cái con lân tân li ti đỡ chạy cuống cuồng trong người. Làm chén nữa. Lại như uống  nước  mắm  cốt.  Lại  xé  toang  cổ.  Lại  thơm...  Đến  phát thứ tư, ông vẫn vừa ngủ vừa điệu, nói “Cô lấy nước vối trong ấm kia chiêu đi, rượu này đốt họng đấy”. 

Tôi  nhìn  bức  tranh  bố  cục  chặt.  Không  giật  mình  thảng  thốt  khéo  diễn  như  các  cô  gái  gọi,  hay  diễn  viên  người  mẫu  giải  nghệ  diễn  như  thở.  Bình  thản  nhấc  ấm  nhôm lên và rót một cốc nước nâu nâu vàng vàng có tên là  nước  vối.  Một  hơi  hết  luôn.  Bấy  giờ.  Mới  thấy  rượu  ngọt và thơm.

 Bố cục chặt vốn gốc người Hưng Yên. Trong bản khai lý lịch ghi rõ sinh ra và lớn lên trong một gia đình danh gia vọng tộc, từ đời ông bà tổ tiên không ở trong chi này nhánh nọ của những dòng họ nổi tiếng thì tệ nhất cũng có nghề bánh gai gia truyền từ lâu ơi là lâu. Từ bé đã được trong ấm ngoài êm hưởng theo nhu cầu, mười bốn tuổi .

Bố cục chặt vẫn uống sữa, ăn súp lấy tinh, lấy cốt. Mười sáu vẫn có chị vú vừa tắm vừa cho sờ tí. Cả hai cùng cười rinh rích tắm mãi không sạch vì chị tắm cho em xong em lại tắm cho chị. Rồi hai chị em cùng tắm. Cùng sướng. 

Chơi  đến  như  Bố  cục  chặt  chắc  chỉ  thua  vua  chúa  ngày  xưa  chứ  cả  vùng  Hưng  Yên  không  ai  bằng.  Cậu  là  thần tượng của nam phụ lão ấu. Mỗi người yêu cậu một kiểu.  Mê  cậu  một  lối.  Cậu  đến  đâu  bao  giờ  cũng  có  vài  cái ghế đưa ra cậu ngồi. Cậu hợp cà phê đen ít đường các quán đều thuộc. Cậu hạ mông ngồi vào đâu, ba bề bốn phía tự sắp đặt thành một bức tranh. Thế làm gì cậu chả được  nhiều  người  say.  Cậu  là  người  của  đám  đông,  của  sự  ngưỡng  mộ  mà  không  lý  giải  cụ  thể  là  được  ngưỡng  mộ  vì  điều  gì.  Chỉ  biết  là  ngưỡng  mộ.  Chắc  vì  cậu  đẹp  trai,  cao  ráo,  lại  thơm,  biết  diện,  lắm  tiền.  Đặc  biệt  cậu  có duyên nói. Sau này, khi Bố cục chặt vừa khóc khùng khục  vừa  miết  mặt  lên  vùng  bụng  dưới  gồ  gồ  mỡ  chắc  và mát của tôi, nói là nhờ làm tình nhiều với đàn bà đâm thành  người  sâu  sắc  hóm  hỉnh.  Sau  mỗi  trận  mây  mưa  từ năm mười sáu đang trẻ khỏe chẳng nhẽ lại thở hồng hộc lăn đùng sùi bọt mép ra ngủ như những lão già chơi trống  bỏi  thèm  gái,  thích  chinh  phục  và  hiếu  thắng,  nhưng hí ha hí hóp xong việc là vật ra ngủ như chết, ngủ sướng  như  anh  nông  dân  vừa  cày  xong  ba  thửa  ruộng...  Bố  cục  chặt  thì  ngược  lại.  Không  bao  giờ  ngủ.  Bố  cục  chặt  lúc  đó,  và  một  thời  gian  dài  ơi  là  dài  sau  này  sung  mãn lắm. Trời hình như cho Bố cục chặt thêm khả năng đó nên càng làm càng khỏe. Càng khỏe càng hay chuyện. Mà chuyện với gái qua đường thì biết rồi đấy. Đủ giọng. 

Lúc  đầu  thì  em  nào  cũng  có  xuất  thân  như  sao  y  bản  chính của nhau. Hoàn cảnh đứa nào cũng như thể chúng sinh ra từ một ông bố và một bà mẹ vừa nghèo vừa đáng thương vừa bệnh tật không cấp cứu bệnh viện thì cũng vừa ở viện về... Nhưng thay vì các em khai hết lý lịch công đoạn một, đến công đoạn hai là em hết hơi hết sức (giả vờ)  chiều  anh  và  kết  thúc  là  công  đoạn  ba  tùy  tâm  anh  cho  em  bao  nhiêu  em  biết  bấy  nhiêu  thậm  chí  lần  này  em  tình  cho  không  biếu  không  lấy  chỗ  đi  lại.  Gặp  phải  Bố cục chặt. Thêm công đoạn bốn. Đấy là buôn chuyện. Đến cái nước này thì còn gì mà mất. Nói dối cũng có lúc. Dối mãi sao được. Thế là tóe loe chuyện các em bây giờ không còn sao y bản chính dập khuôn đóng gạch giống nhau  thành  phần  xuất  xứ,  mà  là  âm  ti  củ  tỉ  chuyện.  Bố  cục sẵn có dáng dấp lãng tử của hồi môn duy nhất thừa hưởng  từ  dòng  họ  danh  gia  vọng  tộc  không  bị  cầm  cố  thoắt thành người hóm hỉnh, sâu sắc.

 Tôi cũng không còn trẻ. Lại không phải một cô gái ẩm ương điệu rơi rụng, điệu chảy nước vì tưởng cứ là gái thì phải mềm, phải chớp chớp gật gật nghiêng nghiêng làm duyên  đong  giai,  giai  thích.  Tôi  cứng  cỏi  từ  bé.  Nghịch  như con giai từ bé. Và tuyệt nhiên không biết điệu biết rơi rụng như bọn cùng lứa. Tôi thích gì làm nấy. Có khi biết từ lúc chưa làm là sẽ sai lầm nhưng cứ làm vì đã nghĩ đến  thì  phải  làm.  Sai  thì  sửa.  Có  sai  mới  biết  thế  nào  là đúng. Đúng cũng từ sai mà ra. Thế mà. Tôi cũng tốn giai (không biết những cô ẩm ương mắt càng nhắm đếm tiền càng tinh kia thì tốn đến đâu?)  

Tôi gật gù cùng vài bình rượu, siêu nước vối nguội với Bố cục chặt chẵn một đêm. Bình minh lên. Thấp thoáng sau những đụn mây pha sương. Hiện mờ dần những lưng chừng  núi  như  tranh  thủy  mặc  chất  liệu  lụa  tơ  tằm  bán  đầy Hàng Gai, Hàng Bông thì tôi và Bố cục chặt xiên xẹo ngã  đổ  vào  nhau  trong  một  căn  phòng  tất  cả  đồ  Trung  Quốc. Tôi say thế vẫn đủ tỉnh để biết Bố cục chặt cũng say  bét  nhè.  Thế  mà  (lại  thế  mà)  ngã  vẫn  có  dáng  đẹp.  Vẫn  bố  cục  chặt.  Đầu  gối  lên  bụng.  Tay  vắt  qua  người.  Một tay kia luồn vào trong áo, phá bung ra. Tôi rõ ràng là một họa sĩ tử tế tên tuổi. Tranh bán túc tắc giá cao dù hết tiền tiêu cũng không hạ. Lại có tiếng ngang tàng không biết sợ ai. Thừa bản tính đàn ông và luôn chủ động trong mọi tình huống. Kể cả lúc say. Thế mà. (Kinh dị không. Bắt đầu của câu chuyện hồi gay cấn bao giờ cũng có chữ thế mà). Thế mà. Làm tình xong. Cũng buôn chuyện.

Bố  cục  chặt  bảo  thích  nhất  cái  bụng  béo  và  mát  của  tôi.  Thích  thứ  hai  là  mông  béo  cũng  mát  lại  tròn.  Còn  cong  nữa.  Kể  xong  chuyện  dòng  họ  chỉ  vài  người  như  bố cục chặt mà phá gia chi tử, nhà cửa đội nón ra đi. Đi hết.  Nghề  truyền  thống  là  cái  khó  đi  nhất  cũng  đi  nốt.  Lật mông béo tôi lên, úp mặt vào đó sang chuyện tại sao đang là cậu oách thế lại dạt lên Lạng Sơn vừa bán quán vừa  ngủ  gật.  Xoa  bàn  tay  ấm  mềm  không  một  vết  chai  lên đôi mông tròn căng mát rượi của tôi, bố cục chặt bảo phải bỏ quê đi biến để lưu lại cái thần tượng. Đã là người của  đám  đông  rồi  không  thể  sống  yên  với  một  người.  Không  làm  nên  một  việc  gì,  chỉ  thích  đám  đông  thần  tượng. Tôi vừa úp mặt xuống cái gối sa tanh đỏ mát lịm, vừa  cong  mông  tròn  cho  bố  cục  chặt  hít  hà,  hỏi:  “Thế  thằng nào ngủ trong đống chăn? Chân gì mà to thế?”. 

Bố  cục  chặt  sướng,  nhe  răng  cắn  đánh  nháy  một  cái  vào  mông  xinh  mông  tròn  mông  mát  làm  tôi  giật  nảy  người, lật ngang lấy tay xoa rối rít. Trong lúc bị tôi hất ra, mặt thế quái nào mặt lại rơi đúng bụng mát. “Đấy là một con đàn bà. Biết anh bỏ quê đi, trốn nhà đi theo “Lại như những con hàng sống kia chứ gì?”. “Không. Con nhà nề nếp gia phong tử tế gấp chục lần nhà anh. Giai theo hàng đàn, toàn bác sĩ kỹ sư, là thần tượng của nam phụ lão ấu cả vùng Hải Dương”. 

Đến thế này thì dù bộ râu của Bố cục chặt cà cà vào bụng  mát  làm  tôi  lại  bị  con  gì  lân  tân  li  ti  chạy  loanh  quanh khắp người mà nếu vào lúc khác thì Bố cục chặt kiểu gì cũng chết. Nhưng lúc này thì không. Tôi hất Bố cục  chặt  ra.  Ngồi  thẳng  dậy.  Tỉnh  hẳn  rượu  như  thể  cả  người bị dìm vào bể nước lạnh. 

Bố cục chặt nằm nghiêng nghiêng hiếng mắt nhìn tôi giống tôi nhìn con gà cởi truồng, rùng mình:

 “Trùm cái chăn vào không cảm lạnh bây giờ. Gió núi độc lắm”.

 Tôi không thấy lạnh vì gió núi, mà lạnh vì vẻ bất chợt ma quái của Bố cục chặt, run run hỏi: 

“Con nhà tử tế mà bỏ theo anh lên cái xó rừng này để ngủ đường ngủ chợ? Lại còn xinh nữa?”.

 Bố cục chặt cười nhạt như thể tôi hỏi một câu thà đừng hỏi cho xong. Không trả lời, ôm vòng qua hông mát của tôi, kéo xuống. 

“Cái tội của anh và cô bé ấy giống nhau,  đi  với  nhau  là  đúng  thôi”.  “Tội  gì?”. 

 “Tội  là  người  của  đám  đông.  Không  có  đám  đông  không  chịu  được.  Rồi không biết từ lúc nào trở thành người khác. Mất mẹ nó  mình”. 

 “Thế  thì  sao?”. 

 “Khi  đám  đông  vãn  quây  lấy  mình để quây sang một thần tượng mới. Trơ ra. Không biết đi đâu về đâu. Mất phương hướng”.

 “Vớ vẩn, tôi chưa nghe ai nói mình mất phương hướng vì một đám đông”.

 “Vì  em  chưa  tạo  cho  mình  là  thần  tượng  của  số  đông  hoặc của nhiều người”.

 “Nhầm. Tôi đầy con nhang đệ tử, thiếu nước vái sống thôi”. 

Bố  cục  chặt  bật  cười  sướng.  Loanh  quanh  thế  quái  nào  xoay  mông  mát  tôi  ra.  Làm  một  nhát.  Tôi  lại  nảy  tưng người. Đạp cho Bố cục chặt một phát. Đau ứa nước mắt.  “Anh  bỏ  đi  ngủ  với  tôi  thế  này,  cô  ấy  không  rồ  lên  sao?” Bố cục chặt vẫn kê mặt ấm ơi là ấm lên mông mát của tôi một hồi lại làm con gì lân tân li ti chạy dọc sống lưng, không trả lời. Những con bé con con đó ở đâu ra mà  lắm,  chạy  như  điên  làm  tôi  cũng  chán  chả  thiết  hỏi  thêm  những  điều  người  ta  không  muốn  trả  lời.  Tôi  hơi  xoay người. Kệ thây tất cả.

Vài lần gió mùa Đông Bắc đến rồi đi. Vài lần khật khừ xe  hàng  dã  chiến  lên  chợ  đêm  uống  rượu  rồi  về  khách  sạn buôn chuyện với Bố cục chặt. Chúng tôi có lẽ là một đôi tình nhân đặc biệt nhất thế giới. Lúc giống bạn hàng đi  buôn  cùng  chuyến  tàu.  Lúc  như  hai  thằng  bạn  rượu,  không có nhau rượu chát như cồn, nhạt như nước sông. Lúc  giống  chuyện  tình  Lan  và  Điệp,  cải  lương  không  chịu được. Khi như hai kẻ bế tắc mất phương hướng đến cùng cực, không đủ nghị lực xác định xem sống hay chết có khác nhau, những lúc sướng nhất lại lảm nhảm nhiều nhất sẽ đi đến đâu cái đời sống này. Để nghe bố cục chặt sâu sắc gật gù – rồi cũng tới nơi thôi.  

Cô phát thanh viên chuyên mục Dự báo thời tiết của đài  truyền  hình  thông  báo  một  tin  không  đáng  mừng  lắm  cho  nhân  dân  bằng  một  giọng  an  ủi,  cảm  thông  “Ngày mai, những người dân phía Bắc sẽ phải đón nhận một trận rét đậm, có thể rất đậm. Và cái rét đó, sẽ lan đến những  người  dân  Hà  Nội  nhưng  không  vì  thế  mà  nắng  vàng phai nhạt. Sau đây là dự báo thời tiết...”. 

Tôi  nhận  được  lá  thư  của  Bố  cục  chặt  chào  tôi  để  đi  tiếp.  Lời  lẽ  mộc  mạc  như  những  lần  buôn  chuyện  sau một  cơn  mướt  mải.  “Tôi  phải  đi  khỏi  đây  rồi.  Đằng  ấy  có biết vì sao không? Nói đằng ấy đừng cười, tại đằng ấy đấy.  Sắp  đến  những  ngày  đông  dài.  Biết  là  lại  được  gặp  đằng ấy, tôi mong lắm nhưng người nó cứ vu vơ làm sao ấy. Để rồi thấy đi và không gặp đằng ấy nữa là hay hơn cả. Tôi đi. Đi mãi. Rồi cũng tới nơi thôi. Chứ cứ dật dờ đợi xuân hạ thu qua để đông về được gặp đằng ấy rồi lại đợi... Tôi nhão người lắm. Dạo này thế nào, cứ ghê ghê chính mình.  Sợ  rồi  đằng  ấy  cũng  ghê  ghê  tôi  thì  khủng  khiếp  quá. Dù sao thì tôi cũng là người sướng. Nói đừng cười. Lúc nào tôi cũng nhớ bụng mát, mông mát của đằng ấy và  muốn  cắn  thật  nhiều.  Cũng  may  mà  đằng  ấy  còn  có  một cái nghề mà chơi, mà sướng cho mình, chứ tôi thì... Tạm biệt”. 

Những ngày cuối năm. Tôi lên Lạng Sơn. 

Toàn  cảnh  Đồng  Đăng  về  đêm  trong  sương  gió  đầu  mùa như một bức tranh hoàn hảo. Ấm nồng rượu hương vị  gió  núi  loanh  quanh.  Trong  khi  đó.  Bản  tin  thời  tiết  cuối  cùng  trong  ngày  vẫn  tiếng  cô  phát  thanh  viên  du  dương  “Vùng  núi  phía  Bắc,  nhiệt  độ  có  thể  xuống  đến  0°C...”.

« Lùi
Tiến »