Thành Phố Đi Vắng

Lượt đọc: 2455 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Một Đời Sống Khác

Không  nhớ,  đây  là  lần  thứ  bao  nhiêu,  Mai  trình  bày  về  căn  bệnh  kéo  dài  gần  hai  mươi  năm của mình. “Tôi bị những cơn đau đến mờ mắt. Lúc đầu  là  đau  nửa  đầu  bên  trái,  sau  lan  sang  trán,  và  cuối  cùng là mắt nhức, đau rất sâu ở bên trong”. Tất cả những bác  sĩ  Mai  gặp,  cô  đều  trình  từng  tập  bệnh  án,  những xét  nghiệm,  điện  não  đồ,  đơn  thuốc,  dày  dần  theo  năm  tháng khám chữa. Những đơn thuốc lúc khác nhau, lúc lặp  lại.  Có  thời  gian  bệnh  giảm  chút  ít,  nhưng  bất  ngờ  cơn đau ập đến. Mọi loại thuốc giảm đau bất lực. Thuốc bổ  thần  kinh  lại  càng  vô  nghĩa.  Cả  trăm  thang  thuốc  đông  y  không  làm  giảm  đau  đầu,  lại  phát  huy  tác  dụng  tăng cân, mọc tóc. 

Ngồi trước mặt bác sĩ khoảng trên ba mươi tuổi, mọi chuyện  đều  thông  qua  phiên  dịch  ở  bệnh  viện  nước  ngoài, Mai càng ngán ngẩm. Câu “còn nước còn tát” của mẹ  và  sự  nhiệt  tình  của  đồng  nghiệp  kiêm  phiên  dịch  đẩy Mai đi đến một thành phố thật xa với nơi chốn của cô. Ngoại ngữ không biết, cảm giác bế tắc, bất lực trước những cơn đau, những vốc thuốc uống không ngại ngần, Mai  tin,  cô  bị  u  não.  Chỉ  là  một  khối  u,  chèn  ép  theo  kiểu tùy hứng, thoắt ẩn thoắt hiện như kẻ thù giấu mặt, chuyên ném đá giấu tay, chọc dao vào lưng, lâu lâu ló ra, cười  nhạt  “Tao  đây.  Đừng  quên  là  tao  vẫn  tồn  tại  đấy”  làm Mai điên tiết. Lần này, theo người bạn ra nước ngoài, là bước cuối cùng, cũng là sự tuyên chiến giữa cô và nó. Mai nói với bác sĩ “Tôi bị u não. Chụp cắt lớp cho tôi đi. Tôi không sợ bất cứ một kết quả xấu nào”. Bạn tốt phiên dịch  ngập  ngừng,  ái  ngại,  biết  điều  Mai  nói  là  nguyện  vọng  thật,  nhưng  vẻ  tàn  nhẫn  thẳng  tưng  làm  anh  dịch  vấp váp. 

Bác sĩ trẻ, từ lúc Mai vào ngồi đối diện, đến khi cô ra phán  quyết  “Tôi  bị  u  não”  vẫn  không  nói  một  lời.  Đọc  những xét nghiệm, xem điện tâm đồ, từng tập đơn thuốc, bỏ sang một bên, bàn tay ngón thuôn dài, nuột như tay con  gái.  Nhìn  sâu  vào  mắt  Mai,  bác  sĩ  nói  “Tôi  hiểu  cô  muốn  gì.  Để  đến  đây,  cô  đã  đi  khá  xa.  Nếu  chỉ  để  vào  phòng kia chụp cắt lớp, tôi nghĩ cô không cần vất vả như vậy”. Mai im lặng. Cơn giận con quỷ ác trong đầu lâu lâu nhảy ra vò xoắn não giảm đi một chút. Bác sĩ nói đúng. Ở nơi cô sống, thiếu gì máy chụp cắt lớp mà phải sang tận đây nhỉ. “Cô có nhớ, những lần đau đầu nhất, thì trước đấy, cô đã làm gì, gặp chuyện gì. Nói chung, là có điều gì gây tác động để sau đấy cô đau?”

Mai ngồi lặng. Chưa một bác sĩ nào hỏi cô câu tương tự. Thường khi đi khám, sau khi kể lể dông dài về những triệu chứng, về sự đau đớn, Mai luôn được bác sĩ gật đầu lập  tức  phán  luôn  những  tên  bệnh  “đau  nửa  đầu”,  “làm  việc quá tải”, “mất ngủ thường xuyên”, “rối loạn nhịp sinh học”, “Có sử dụng máy vi tính nhiều không, giảm đi nhé, không tốt”. 

Chưa  ai  hỏi  trước  khi  đau,  cô  thế  nào.  Điều  gì  làm  cô đau.

 * 

“Tôi luôn đau đầu, sau những giấc mơ”.

“Những  giấc  mơ  thật  ám  ảnh.  Gần  gũi.  Cô  đã  khóc.  Đã cãi nhau. Đau khổ. Tức giận. Vui vẻ”.

 “Chính xác”.

“Cô mơ đủ loại chuyện. Chuyện nọ dính vào chuyện kia, đều bắt nguồn từ đời sống thật, nhưng khi vào giấc mơ,  nó  nối  vào  nhau  theo  kiểu  riêng,  có  thể  nhảy  qua  nhiều năm, có thể chẳng liên quan gì, nhưng khi mơ, tất cả kết nối là một thể thống nhất”. 

“Chính xác. Ông biết rõ thế?”

“Có những điều, rất nhỏ bé, vẩn vơ, chẳng bao giờ cô nghĩ  nó  lại  chui  vào  não  cô,  nằm  đâu  đó,  tự  biến  thành  tiềm thức. Chúng nằm yên trong các xó não, rồi lúc này lúc khác, tự chơi trò chơi xếp hình, biến thành những câu chuyện độc lập, xuất hiện rõ ràng khi cô bắt đầu ngủ?”

“Chính xác”.

 “Và khi tỉnh dậy, cô thường đau đầu. Có khi chỉ đau nhẹ, rồi đau nặng hơn. Lại có những giấc mơ đầy những kịch tính, cô đã khóc, tranh luận, điên cuồng lên, nên khi dậy, cô đau đầu dữ dội?”

“Chính xác”. 

“Thời gian gần đây, cô đau nhiều hơn. Cô sợ phải ngủ, vì mỗi lần tỉnh dậy, cô lại đau như bị xiết vào đầu?”.

“Sao ông biết?”

Những viên thuốc bé như viên B1 của Việt Nam, màu vàng  nhạt,  đựng  trong  một  cái  lọ  nhỏ,  bên  ngoài  dán  tờ giấy tên cô. Một viên, có thể hai viên, dùng cho một đêm, uống trước lúc đi ngủ khoảng bốn mươi lăm phút. “Việc chụp cắt lớp não bộ theo yêu cầu của cô, chúng tôi có thể tiến hành làm ngay. Nhưng tôi muốn cô giúp tôi một  việc,  và  xin  cô  năm  ngày,  bốn  đêm.  Sau  năm  ngày  bốn  đêm  đó,  chúng  ta  gặp  lại  nhau.  Nếu  cô  vẫn  muốn  chụp cắt lớp, tôi sẵn sàng. Một tuần nay, như cô nói, cô đau đầu liên tục. Vậy thì cô dùng thuốc này ngay tối nay, cô  đồng  ý  không?”  Ánh  mắt  sáng,  ẩn  sau  cặp  kính  lấp  lánh của bác sĩ trẻ, giọng nói nhẹ nhàng, khuôn mặt đầy ánh sáng, vừa tình cảm, vừa nghiêm khắc, và lọ thuốc đã nằm trong tay Mai.

“Tôi đã uống đủ loại thuốc ngủ. Đều không tác dụng. Thuốc  ngủ  luôn  làm  tôi  bứt  rứt  chân  tay  như  có  con  gì  chạy, cắn dưới da. Khó chịu vô cùng. Người tôi tan nát, xương  cốt  như  mất  hết,  nằm  đờ  ra,  bứt  rứt,  nhưng  đầu  óc lại tỉnh táo. Thuốc làm tôi mỏi mắt, nhưng không mỏi não. Nếu lại là thuốc ngủ, thì tôi không uống”.

Bác  sĩ  vẫn  chăm  chú  lịch  sự  nghe.  Bình  thản  “Đây  không  phải  là  thuốc  ngủ.  Chúng  tôi  có  tên  khoa  học,  nhưng dịch sang một ngôn ngữ khác, nói gọn là an thần. Chữ  an  thần,  có  thể  hiểu  rất  nhiều  nghĩa.  Thuốc  an  thần  có  nhiều  loại,  dùng  cho  người  tỉnh,  hay  người  bị  tâm thần, cũng đều gọi chung là an thần. Nhưng cụ thể thành  phần,  công  dụng  từng  loại  thuốc,  thì  khác  nhau.  Đây không phải là thuốc ngủ”.

“Vậy thì tôi uống. Nhưng năm  ngày  nữa,  bác  sĩ  cứ  chụp  cắt  lớp  cho  tôi.  Nếu  thấy  tôi có cái u trong não, tôi sẵn sàng mổ”.

Bác sĩ nhìn Mai đăm đăm. Gật đầu.

Bây giờ là tháng tám. 

Trời xanh trong, điểm xuyết những cụm mây trắng xốp. Nằm  ngoài  hiên,  dưới  tán  cây  phượng,  sót  lại  vài  chùm hoa đỏ thẫm, nắng vàng nhỏ giọt trên mặt hồ bơi. Mai lặng ngắt, bất động. Từ sáng, tới giờ là trưa, và sẽ trôi qua chiều, sang tối. Cô biết, mình sẽ nằm thế này. Đêm qua.  Rõ  ràng  là  bố  cô  đi  cùng  cô,  trên  một  con  đường  nhỏ, hai bên là ruộng lúa chín, có ruộng đã gặt, ai đó đã đốt  những  bụi  rơm  nên  khói  xông  cay  mắt.  Bố  vừa  đi,  nghiêng  ngả  dáng  gầy,  như  người  đi  trên  dây  trong  rạp  xiếc, để không rơi xuống ruộng. Mai lại đi cạnh bố, chân đạp  lên  những  thân  rạ  cứng  dưới  ruộng  lúa  đã  cắt.  Bố  cười. Nói rất nhiều. Mai cũng vậy. Có nhiều người quen đi  dưới  ruộng  cùng  Mai.  Cũng  có  người  đi  trên  đường  như bố. Họ cùng đến một khu đất rộng. Đang ruộng lúa mênh  mông,  thoắt  cái  đã  là  biển.  Đoàn  người  đi  dưới  ruộng,  đứng  sang  một  bên.  Đoàn  người  vắt  vẻo  trên  những  con  đường  nhỏ  ngăn  giữa  những  mảnh  ruộng,  đứng  một  bên.  Bên  ấy,  cao  hơn,  và  cách  một  cái  sân  to,  sâu hoắm. Hai bên nói cười, vẫy tay chào, nhưng không nhảy  sang  nhau  được.  Bố  bảo  “Bố  đi  nhé,  xong  việc  bố  về”. Rồi tất cả bên ấy, mọi người leo lên những chiếc xe U oát cũ, tiếng nổ phành phành. Khói mù mịt...

Mai  gọi  bố,  muốn  hỏi,  lúc  đi  trên  ruộng  bố  bảo  con  phải nhớ chuyện gì? Rõ ràng bố có nói điều gì đấy, con quên  mất  rồi.  Gọi  không  được,  chuyển  sang  gào.  Gào  cũng  không  thấy  bố  ngoảnh  lại.  Đoàn  người  bên  bố  đi  chơi thật vui. Bên Mai, ai cũng khóc sụt sùi, cứ như tiễn người vào cõi chết. Mai tức ngực. Rồi khóc. Và tỉnh dậy.

 Không thể nhớ, bố đã nói điều gì. 

Không  thể  biết,  bố  muốn  Mai  làm  gì  cho  bố,  khi  bố  đã  ở  thế  giới  bên  kia  hai  mươi  lăm  năm.  Đôi  khi,  trong  quãng  thời  gian  tưởng  như  quá  dài  xa  bố,  ngỡ  như  cô  sẽ  quên  giọng  nói,  ánh  mắt,  những  câu  chuyện.  Nhưng  không phải. Giấc mơ có bố luôn về. Mỗi lần một chuyện. Chẳng  bao  giờ  lặp  lại,  hay  đúng  như  chuyện  cũ.  Là  những chuyện Mai tin, nếu bố không mất ngày ấy, những chuyện đó đã xảy ra. 

Nằm  từ  sáng,  cố  tìm  trong  yên  tĩnh  của  một  vùng  biển trái mùa du lịch, không tiếng người, không tiếng xe máy,  chỉ  có  tiếng  sóng  vỗ  ì  oạp  ngoài  bãi  xa,  cô  tiếc  xót  ruột khi bố về báo mộng. Bố đã nói với cô nhiều điều, cô không thể nhớ. Mọi ký ức đã xóa mờ, nhạt nhẽo, vô cảm, có cũng như không của những giấc mơ từ ngày cô dùng viên thuốc nhỏ xíu màu vàng, từ tay người bác sĩ trẻ mặt sáng như ánh trăng ngày rằm. Đổi lại cho sự tiếc nuối vì đã  quên,  hoặc  có  nhớ  chỉ  là  những  chuyện  không  đầu  không cuối, nhờ nhờ vô cảm, Mai khỏi bệnh đau đầu.

Sau bốn đêm ở một nơi xa xôi, trước khi đi ngủ uống một viên tạm dịch là an thần, ngày thứ năm, Mai gặp lại bác sĩ. Nhìn khuôn mặt hồng hồng, hai mắt không đục đỏ của Mai, thấy rõ, cô không phải chịu những cơn đau.

“Hy vọng, tôi không phải đưa cô vào chụp cắt lớp”. 

Mai  gật,  mắt  to  tròn  nhìn  bác  sĩ,  giở  cuốn  sổ  nhỏ,  những dòng chữ viết vội, ghi lại chuyện xảy ra từng ngày “Tôi vẫn mơ. Hôm đầu tiên, tỉnh dậy, đầu rất nặng, nhưng không đau như trước. Giấc mơ tôi vẫn nhớ, có chút đứt quãng.  Hôm  thứ  hai,  có  mơ,  nhưng  ngắn,  vui  vẻ.  Hôm  thứ  ba,  một  giấc  mơ  dài,  rất  nhiều  chuyện  kinh  khủng,  có  người  cãi  nhau,  có  cống  rãnh,  nước  ngập.  Nhưng  cụ  thể  thế  nào,  không  rõ  lắm.  Tỉnh  dậy,  không  nặng  đầu.  Hôm  thứ  tư,  tôi...  thấy  người  yêu  ngày  xưa,  chở  một  cô  gái bằng xe máy, đến đứng ở ngõ nhà tôi. Cô ấy cầm con dao  chặt  hết  hoa  râm  bụt  ở  hàng  rào,  rồi  cào  vào  mặt  người yêu tôi. Sau đó, cô ấy nhảy lên xe máy phân phối lớn của anh ấy, hai bên chân, vạt váy bay tóe lên như hai cái  diều.  Rồi  cả  cô  ấy,  lẫn  cái  xe  to  đùng  bay  vèo  xuống  mương  nước.  Tôi  dậy,  không  đau  đầu.  Những  gì  trong  giấc mơ, có đúng một phần rất nhỏ, là ngày xưa, anh ấy có trồng một bụi hoa râm bụt ở vườn nhà mẹ đẻ. Cô gái đó  là  vợ  một  người  bạn  thân  với  tôi.  Tôi  và  người  yêu  đã  làm  nhiều  việc,  nói  chuyện  nhiều,  hình  như  tôi  có  khóc. Nhưng tôi không thể nhớ nổi, vì sao tôi đã khóc. Chỉ  biết,  gối  tôi  nằm  ướt  đẫm”.  Mai  đặt  cuốn  sổ  trước  mặt,  nói  tiếp  “Khi  chưa  uống  thuốc,  mỗi  sáng  tỉnh  dậy,  tôi nhớ từng chi tiết, địa điểm, câu chuyện, cảm xúc của giấc mơ vừa xảy ra. Khi uống thuốc của ông, mọi thứ vẫn có trong đầu, nhưng nhạt nhòa, không nhớ được cụ thể, cũng  không  còn  cảm  xúc,  tức  giận  hay  vui  vẻ.  Quá  lắm  là có khóc, nhưng không khóc mệt như xưa. Nếu không ngay lập tức viết vào cuốn sổ này, bước ra khỏi giường, tiếp xúc với bất cứ chuyện gì, tôi sẽ quên”.

Một lọ thuốc 100 viên, tên của Mai dán bên ngoài, và nụ cười trên đôi mắt lấp lánh sau cặp kính của bác sĩ tạm biệt  Mai  nơi  cầu  thang.  “Lâu  nay,  cô  sống  triệt  để  thời  gian của mình. Ngày, là cuộc đời thực. Đêm, tưởng mình ngủ, nhưng thực ra, cô bước vào một đời sống khác, vừa đẹp đẽ, vừa căng thẳng, lôi kéo cảm xúc rất mạnh. Nhiều năm rồi, cô không hề nghỉ. Đi ngủ, với cô là chuyển trạng thái. Cô nhắm mắt, thể xác thả lỏng, tinh thần vẫn hoạt động. Thế giới trong đêm của cô mới là thật”. Người bạn tốt thở phào, ôm lấy cô, vì anh không phải là người nhìn cô  sẽ  cạo  trọc  đầu,  nằm  bất  động  trên  băng  ca,  đẩy  vào  máy chụp cắt lớp, rồi căng thẳng chờ đợi xem con ác quỷ có tên u não đó bị hiện nguyên hình. Sau đấy, đầu cô sẽ được phanh ra, bác sĩ lôi cục u đó ném lên cái khay. Sau đấy là gì, chẳng ai dám nghĩ tiếp.

 Mai không bị u não.

 Mai sống cùng giấc mơ.

Những giấc mơ làm cô đau đớn.

Uống  đến  viên  thứ  mười  hai,  Mai  bỏ  thuốc.  Không  phải cô đã hết đau đầu. Không phải cô không coi những viên thuốc đó là cứu tinh của đời mình. Cô cũng không dũng  cảm  đến  nỗi  đối  mặt  với  chuyện  có  thể  mình  có  một cục u trong não, phải mổ, và sự sống cái chết hoàn toàn không còn do cô quyết định.

Không  uống  thuốc,  vì  cô  không  thể  xa  những  giấc  mơ. Mai lại đau, thêm cảm giác buồn của sự mất mát mỗi sáng ngủ dậy. Nó lặng lẽ đến, cùng những giọt nước mắt tiếc  nuối  vì  bất  lực,  biết  mình  tự  ném  đi  những  điều  gì  quý giá. Đấy là quên những giấc mơ. 

Có  đêm,  thấy  bà  ngoại  ngồi  bên  cửa  sổ,  rõ  ràng  là  dặn Mai chuyện gì. Hình như bà đi chùa, và giao cho cô trông nhà. Nhưng Mai, lúc ấy là một cô bé mười ba tuổi, ham chơi chuyền, nhảy dây với bọn ngoài ngõ, đã bỏ nhà ra đường. Chỉ khi thấy khói bốc mịt mù phía sau, lửa đỏ ngùn ngụt liếm qua ô cửa sổ, người chạy như điên loạn dập lửa, Mai tỉnh dậy. Cuống cuồng vắt óc nhớ lại, vạch ra  cuốn  sổ  con  để  sẵn  (từ  ngày  uống  thuốc  quên  –  Mai  tự  đặt  tên  cho  viên  thuốc  nhỏ  xíu  màu  vàng  của  cô),  vì  biết,  mở  mắt  ra,  không  ghi  lại  ngay,  sẽ  quên  sạch.  Ghi  xong, bấm điện thoại hỏi bác dâu, người chuyên hương khói  cho  tổ  tiên  “Cháu  mơ  thấy  bà.  Bà  nói  nhiều  lắm,  dặn  cái  gì  ấy,  cháu  quên  mất  rồi.  Sau  đấy,  bà  đi  chùa,  cháu đi chơi, một lúc thì nhà cháy đùng đùng”. Bác dâu gào lên “Cố nhớ xem, bà dặn gì. Quần áo bà có lành lặn không.  Bà  vui  không.  Bà  có  gầy  không.  Có  thấy  bà  đói  bà  khát  không.  Nhớ  đi,  để  bác  làm  lễ  cho  bà,  sắp  rằm  tháng bảy, bà về báo mộng đấy”. Mai chết lặng, đau xót “Cháu không thể nhớ được”. “Ngày trước, cháu luôn mơ, rất  nhớ  mọi  chuyện  cơ  mà.  Nhiều  điềm  báo  cho  cháu  đúng lắm, bác cháu mình đi kiểm tra, chả đúng hết là gì”. “Vâng, nhưng dạo này, cháu... uống thuốc để quên bác ạ”. 

Chiều xuống chậm. 

Ngoài bãi cát, tiếng trẻ con la hét. Tiếng người buôn gọi  nhau  mớ  cá,  mớ  tôm.  Tiếng  cô  cave  ngang  ngang,  mùa  vắng  khách  hát  karaoke  luyện  giọng,  tập  bài  mới  cho quen. Cuốn  sổ  nhỏ  trên  tay,  những  dòng  chữ  nhòe  nhoẹt.  Khi  viết,  cô  đã  khóc. 

 “Ngày...  Mơ  thấy  anh  chở  mình  bằng xe đạp, leo dốc Tam Đảo. Mùa đông, trời tối. Vắng không  bóng  người.  Mình  buồn  ngủ,  anh  lấy  cái  khăn  buộc lưng mình vào lưng anh, gò người leo dốc. Leo một lúc,  xe  đạp  biến  thành  xe  máy.  Mình  thì  ngủ,  anh  bảo,  nếu  mình  rơi  xuống  vực,  chẳng  ai  biết  đâu  mà  tìm.  Sau  đấy, là ăn uống, là đi chơi. Giấc mơ rất dài, vừa là kỷ niệm thật, vừa là nỗi nhớ mong, nhưng không thể nhớ thêm”.

“Ngày...  Bố  về,  bảo,  bố  vui  lắm,  có  con  bé  mười  ba  tuổi  mới về ở chung. Nó ngoan, cao gầy, chăm làm, lại hát hay, biết đánh đàn piano. Bố đang dạy nó hát một bài, nhưng nó bảo nó không biết hát nhạc người lớn. Sau đấy, bố và Mai nói chuyện nhiều, gặp thêm ai đấy, cũng không thể nhớ nổi”. 

“Ngày... Chị họ mấy năm không gặp, không tin tức gì vì theo chồng sang Pháp, tự nhiên ngồi nướng bún chả ngoài ngõ, bán hàng rất đông khách. Có ông khách tranh thủ lúc chị cúi cúi thổi cho than to lửa, thò tay bóp ngực đầy của chị, bị chị rút guốc đập tóe máu trán”. 

Mọi chuyện trong giấc mơ đều có một phần sự thật. Chuyện thì đã xảy ra, chuyện thì sau này đúng thế, như là điềm báo. Khi mơ thấy bố về, nói có cô bé mười ba tuổi đến  ở,  Mai  vội  gọi  bác  dâu.  Bác  là  người  thành  tín  duy  nhất trong họ, luôn tin có một thế giới khác, mà người ta không ở thế giới trần này thì ở thế giới âm kia. Không có ai đã sinh ra rồi mất đi là mất hẳn. Bác nghe Mai kể, vội mua đồ lễ, cùng xuống nghĩa trang. Mai chết lặng, nước mắt tràn đầy mặt, khi thấy sát bên mộ bố, là một ngôi mộ mới,  cô  bé  mười  ba  tuổi,  ung  thư  xương.  Người  mẹ  trẻ  ngồi  bên  mộ  con,  khoe  một  cách  tự  hào  “Con  bé  xinh  đẹp, cao gầy và chơi piano. Nó vừa bỏ tôi đi ba hôm nay”. Giấc mơ về người chị bên Đức làm tiến sĩ bỗng thành cô bán bún chả, đánh vỡ đầu khách, Mai nghe hàng xóm kể. Ông tổ phó tổ dân phố, cả đời cốt cách, giữ gìn, tự nhiên về già đốc chứng, chiều đến đi thể dục ngoài công viên, cứ thấy cô nào bà nào mặc áo rộng ngực vẩy tay đi ngược chiều  là  thò  tay  bóp  vú.  Chiều  hôm  kia,  vừa  thộp  ngực  cô  béo  quay  chạy  chậm  ngược  chiều,  bị  một  cô  đi  bên  cạnh rút điện thoại di động đập vỡ trán, khâu bốn mũi. Còn anh, người yêu đầu đời của Mai, luôn chỉ gặp cô qua những  giấc  mơ,  bởi  anh  chết  cũng  mười  năm,  ung  thư  phổi.  Đang  yêu  nhau,  biết  mình  mắc  bệnh  trọng,  anh  kiếm  cớ  phá  phách,  vờ  rượu  chè  bê  tha,  hôn  gái  mát  xa  chút chít cho Mai thấy mà khinh. Cốt sao Mai căm thù và chia tay. 

Cô định nằm im, dưới tán phượng già, đào bới trong những  nếp  gấp  của  não,  hình  ảnh  bố  đêm  hôm  qua.  Tuyệt  vọng.  Tất  cả  xóa  trắng.  Một  đời  sống  thật.  Một  giấc  ngủ  yên  lành  không  mộng  mị.  Không  còn  những  cơn đau thắt ngực trong đêm, những giọt nước mắt lặng lẽ  bò  trên  má,  xuống  tai  và  thấm  đẫm  gối  bởi  cơn  mơ  luôn  kéo  Mai  đi  đến  tận  cùng.  Không  còn  những  ngày  nặng trĩu lòng, khi kỷ niệm xưa tưởng không hề tồn tại bỗng quay về với những cảm xúc cứa sắc. Những điều đi qua trong đời, tự nhiên như gió, như không khí, cách này cách khác tự ghép lại thành những câu chuyện có đầu có cuối. Thấy rõ, chẳng có gì không để lại dấu vết. Giấc mơ là phần đời không thể thiếu.

Giờ thì Mai biết, mình cần nhất điều gì ở đời này. 

Ngày 24-7-2010

« Lùi
Tiến »