Thành Phố Đi Vắng

Lượt đọc: 2464 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chúng ta cần suy nghĩ
về chuyện này

Hân  nói  khi  anh  vắt  vẻo  ngang  bậu  cửa  sổ,  nhìn xuống đường “Em sẽ đến ở nhà Nhung một thời gian. Chúng ta cần suy nghĩ về chuyện này”.  

Bậu  cửa  sổ  bằng  gỗ.  Thường  khi  năm  mới  đến,  anh  thuê người đến đánh lại vécni cho mới. Giống như khoác thêm tấm áo mỏng, đủ để đẹp mà không khác gì. Chính vì thế lớp gỗ ngày càng bóng và dày, có thể ngồi lên như trên một băng ghế dài chắc chắn. 

Từ cửa sổ có thể nhìn thấy rất nhiều chuyện đang xảy ra dưới đường. Bà bán bún riêu cao hơn mét bảy mươi, nặng tám chục ký đang nhặt cho vào mồm những mảnh vụn đầu cuối của giò tai. Miệng nhai nhưng vẫn chửi ông chồng  hôm  qua  cá  độ  bóng  đá  mất  hơn  ba  trăm  nghìn  tiền lãi hai ngày gánh bún. Ông xe ôm không cần gương sờ  sờ  lần  mò  trên  mặt  nặn  trứng  cá.  Lâu  lâu,  được  viên  nào, giơ lên nắng soi. 

“Em mang máy tính, máy quay và ổ cứng chứa phim đi”,  Hân  tháo  cái  ổ  cứng  chứa  khoảng  200  phim  kinh  điển  của  thế  giới  chất  lượng  HD  mới  mua,  cho  vào  cái  túi  cao  thành.  Máy  quay  phim,  máy  ảnh,  máy  tính  xếp  vào  vali  chuyên  dụng  của  dân  làm  phim.  Phim  ảnh  là  nghề của Hân. Với một kỹ sư dựng phim, rồi chuyển sang quay phim nên phải mang vác những thiết bị máy móc là việc cô rất quen.

Dưới  đường,  hai  cô  gái  nhảy  từ  một  chiếc  xe  ôm  xuống, chân dài, một cô có vài nốt muỗi đốt còn cô kia dính cái sẹo do bỏng pô xe máy. Cô bị muỗi đốt nói với cô  bỏng  pô,  “Tám  giờ  tao  có  sâu,  mày  chiến  đấu  mộtmình,  OK?”.  “Vô  tư  đi,  nàm  bát  bún  đã,  đói  dã  họng”.  Hai chân dài nói ngọng hạ phịch mông xuống những cái ghế nhựa vuông, quen thuộc nhìn bà béo chan chan múc múc không nói thêm một câu.

“Em nghĩ là em sẽ không nói chuyện của chúng ta với ai.  Đề  nghị  anh  cũng  vậy.  Thiên  hạ  đang  nhạt  mồm,  có  chuyện của mình, ít ra cũng mặn hai ngày”.  

Hai  cô  bỏng  pô  và  muỗi  đốt  hoạt  động  ở  quán  gội  đầu thư giãn trong ngõ bên kia đường khoảng ba tháng. Trước đây, đội ngũ này đông hơn, mỗi lần ăn ngồi quây kín  bà  bún  riêu.  Cho  đến  ngày,  một  khách  hàng  quen  đang  thư  giãn  dịch  vụ  trọn  gói  cùng  lúc  ngoáy  tai  kèm  nặn trứng cá, thả cái phần con người mãn nguyện trong bàn  tay  và  cái  miệng  xinh  xinh  của  một  em  thì  bà  vợ  cùng  công  an  phường,  trật  tự  viên  hiện  ra  ân  cần  đứng  quanh... Anh biết chuyện ấy là từ ông tổ trưởng, sau khi gõ cửa trịnh trọng vào nhà, hổn hển kể, lưu loát như thể đã  kể  đi  kể  lại  ở  nhiều  nhà  khác  trước  đấy.  Mái  tóc  giả  rẽ  ngôi  thẳng  tắp  vốn  để  che  cái  đầu  hói  trụi  của  ông,  giờ lệch sang một bên lộ mảng hói bóng loáng như sơn vécni  màu  vàng.  Anh  nhón  tay  khẽ  đẩy  cho  mớ  tóc  giả  khớp  lại  vào  khung  đầu  của  vị  quan  quyền  đang  thao  thao bất tuyệt chuyện thiên hạ kèm những cú nuốt nước bọt rồn rột. Cứ thế, anh ngồi nghe lúc được lúc không, mắt nhìn suốt vào cái ngõ tối và sâu ở bên kia đường, và nhận ra từ hôm đấy đội ngũ chân dài hết bao vây bà bún riêu mỗi chiều. Thời gian sau, xuất hiện hai em muỗi đốt và bỏng pô.

Anh ngoảnh nhìn về phía cửa ra vào. Hân đã đi, cùng hai túi, một vali to. 

Thở  mạnh,  quay  nhìn  xuống  đường.  Nếu  ngồi  ở  đây  với kiểu gù gù lưng, sẽ không thấy ai ra vào ở cổng ngõ. Thẳng lưng lên, sẽ thấy những cái đầu và chịu khó khoảng năm  phút,  thì  thấy  cả  người.  Anh  thẳng  lưng.  Rồi  đứng  lên, chồm người qua lan can gỗ. Cuối cùng thì cũng thấy Hân. Vai một đeo túi, một túi móc vào vali kéo và dừng lại trước một chiếc xe bảy chỗ đen bóng. Cửa mở ra. Rồi tất cả biến mất. 

“Chúng  ta  cần  suy  nghĩ  về  chuyện  này”  là  câu  anh  thường nghe từ Hân khoảng ba đến bốn tháng một lần. Đến bây giờ.  Sau tám năm chung sống, không hôn thú, không đám cưới, không một bữa cơm thân mật với bạn bè thân hay họ hàng cũng chẳng sao. Lâu nay, họ là một cặp,  trai  tài  gái  sắc,  có  nhiều  bạn  và  công  việc  ổn  định.  Tuần nào cũng có những chuyến đi xa, tháng nào cũng có  những  cuộc  nhậu.  Nhưng  rồi  sau  mỗi  “chúng  ta  cần  suy nghĩ về chuyện này” Hân lại bỏ đi khoảng mười ngày. 

Lần này, đã một tháng, Hân chưa về.

 Có nghĩa, Hân vẫn đang suy nghĩ về chuyện này. 

Không  biết,  đấy  có  phải  là  chuyện  Hân  nói  khi  hai  người ngồi nhìn biển, trước ngày dọn dẹp ra đi. Lúc nào, sóng  vào  ra  bờ  cát  cũng  là  điệp  khúc:  ầm  ầm  xông  vào  bờ,  rồi  lại  rút  từ  từ  đi,  sủi  bọt  trắng  cuồn  cuộn  lao  đến  rồi lại rút êm. Luôn hứa hẹn một ẩn số trong những con sóng, nhưng lại chẳng có gì xảy ra. Mùi tanh của những tàu  bắt  cá  táp  dọc  bãi  cũng  quen.  Tiếng  gió  rít  qua  tán  phi lao bao giờ cũng vi vu réo rắt.

 “Anh  phải  biết,  bất  cứ  gì  hở  ra  là  mất.  Tại  sao  anh  không giữ?”

 Đang  vào  mùa  cá  cơm.  Ngư  dân  xối  cá  từ  tàu  vào  những  cái  sọt  và  chất  lên  xe  bò  chở  đi.  Cá  rơi  vãi  trắng  đường như vảy bạc rắc dọc các lối. Cả anh và Hân luôn say  đắm  sự  trẻ  trung  nhưng  nhàm  chán  nơi  bãi  biển  hoang sơ chưa khai thác du lịch này. Cũng có vài người tắm, nhưng không phải là khách mà là dân địa phương. Vì  thế,  họ  có  thể  ngồi  thật  lâu,  như  hai  kẻ  rỗi  việc  nhất  trần gian mà không ai nhòm ngó. 

“Ai mà chẳng bị mất một cái gì trong đời. Của đi thay người”, anh trả lời cho có, và hình như nó là câu duy nhất về việc Hân hỏi “Tại sao anh không giữ”. Hôm qua, anh bị mất cái máy tính xách tay. Đơn giản là quên trên ghế một quán bia tươi. Quay đi mười phút, quay lại, máy tính bốc hơi như mùi bia tươi. 

“Hôm qua, hai đứa thanh niên đi vu vơ qua cửa hàng bán ga. Thấy không ai ngồi trông, một đứa nhảy vào ôm bình ga rồi nhảy lên xe đứa kia chở đi. Cả ga lẫn bình chỉ ba trăm ngàn. Thế là xã hội có thêm hai thằng cướp. Bình ga  rất  nặng,  khả  năng  bị  tóm  rất  cao.  Nếu  bị  tóm,  sẽ  bị  đánh, bị nhốt, có khi còn chết trong tù cũng nên”.

Ngoài bãi cá, ông chủ khách sạn nơi hai người ở, gọi váng  lên  từ  một  góc  bãi  cá,  “Tối  nay  hai  bác  ăn  gỏi  cá  song  không?  Có  một  con  hơn  hai  cân  đấy,  đang  giãy  đành đạch”. 

Anh  gật.  Hân  cười.  Ông  chủ  cao  lớn,  đen  thui,  luôn  hét  thay  cho  nói  như  thể  xung  quanh  toàn  người  điếc,  quay đi với con cá đang vẫy đuôi bóng loáng trên tay. 

“Anh có thấy hiếm khi nào phụ nữ ra đường đeo dây chuyền, hoa tai và túi như ngày xưa. Hở ra là bị giật ngay” 

“Thì đói, chúng làm liều. Có của thì phải giữ thôi”. 

“Mấy  cái  bóng  đèn  cao  áp,  cột  đèn  vừa  bé  vừa  trơn,  thế mà chúng nó cũng trèo lên tháo được. Hôm qua, bọn đồng nát cắt hết dây thép gai nhà bà bún riêu. Bà ấy đang bảo phải làm rọ sắt may ra không bị cắt”.

 Hân tiếp tục mạch chuyện về việc, cái gì bây giờ cứ hở ra là sẽ mất.

 Hai người đã ngồi cạnh nhau khi cơn mưa đến, rồi đi. Ướt  sũng.  Chán  chẳng  ai  nhấc  người  ra  khỏi  nơi  họ  đã  ngồi  xuống.  Món  gỏi  cá  song  kiểu  miền  quê  đầy  ắp  cá  nhưng thiếu các loại rau thơm, là thứ họ đã quen. Những chiếc  cốc  nhựa  ố  vàng  để  sẵn  cạnh  bia  hơi  đựng  trong  cái  can  nhựa  giống  những  can  xăng  bán  lẻ  dọc  hai  bên  đường quốc lộ. Chủ nhà đi vào làng hát karaoke với mấy ông lính biển mới trúng đậm mẻ cá.

Khách  sạn  mini,  còn  có  mâm  đồ  ăn  khô  dần  vì  gió  biển  và  một  cái  ti  vi  rỉ  hoen  những  nút  điều  khiển  vì  muối khuyến mãi tiếng ca đau buồn về kiếp đỏ đen Duy Mạnh.  Không  một  bóng  người.  Chỉ  có  những  cơn  gió  lùa qua cửa chính, xuyên qua dãy hành lang dài và sâu rồi chạy ra phía sau, là một rừng phi lao.

Mưa ở biển, hạt to và thưa xối xả tuôn xuống nhưng lại không cảm thấy bị ướt đầm đìa. Chỉ rát dọc lưng. Đôi khi, có một hạt mưa rơi cái bộp giữa hai mắt, nước tràn ra nhòe không thấy gì. Đúng phải một hạt rất to.

*

Hân  thường  gọi  điện  hay  nhắn  tin  cho  anh  sau  mỗi  lần  bỏ  đi.  Cô  nhắc  anh  những  việc  như  trả  tiền  đổ  rác,  điện thoại hàng tháng. 

Lần này thì không. 

Anh  cảm  nhận  điều  khác  lạ  này  sau  gần  hai  tuần.  Thường  những  ngày  đầu  tự  do,  anh  thấy  như  vừa  bắt  được  một  cái  gì  đó  không  cụ  thể.  Không  biết  sẽ  làm  gì  với cái mình đang có lúc này, chỉ cảm giác là rung động, chuếnh  choáng,  và  loay  hoay  vào  ra  vô  định.  Sau  một  ngày, khi bữa cơm chiều đến, cái bụng đói nhắc chuyện cần phải ăn, thì mọi thứ trở nên rõ ràng.

 Tự do. 

Đấy là xem có ai gọi mình ra hàng bia cỏ vỉa hè chiều nay. Nếu không, anh sẽ tự gọi và chỉ ba mươi phút sau, là có  bạn  nhậu.  Bia  hoặc  rượu  trắng  là  thứ  giúp  anh  quên  hoàn  cảnh  thật,  thời  gian  thật,  cảm  xúc  thật  để  khi  về  đến  nhà,  cũng  là  khuya.  Không  có  Hân,  có  nghĩa  anh  phải mở cửa, bật đèn, tự pha nước, và lại tự tắt đèn, đóng cửa. Thường thì đến ngày thứ ba của tự do, anh bắt đầu nghĩ xem Hân bây giờ đang thế nào. Ý nghĩ chạy qua rất nhanh,  và  trôi  biến  vào  vô  số  những  chuyện  phải  giải  quyết  hàng  ngày.  Một  cán  bộ  phòng  hành  chính  tổng  hợp, rất nhiều việc, viết, ký rất nhiều giấy, đóng dấu, viết phong bì... Có lần, nằm gối đầu lên ngực anh, mắt nhìn qua khung cửa nhỏ để thấy mây đang quấn quanh sườn núi Tam Đảo, Hân hỏi “Anh tốt nghiệp đại học Mỹ thuật, đã có tranh triển lãm, sao lại làm chủ tịch công đoàn và trưởng phòng hành chính?”. Anh vuốt tóc cô, dọc xuống sống lưng và dừng lại một bên ngực đầy, thở dài vì cũng không  biết  bắt  đầu  từ  đâu  và  kết  thúc  thế  nào  để  giải  thích cho Hân hiểu tại sao anh chọn con đường đó. Hân lại hỏi “Là họa sĩ, sao anh không vẽ nữa?”. Cũng không biết tại sao mình không thể vẽ mỗi khi ngồi trước khung căng toan trắng, những týp màu Hân gửi người mang từ Anh hay Đức về. 

Đúng  là  không  phải  cứ  ai  hỏi  mình  một  điều  gì  của  chính mình, mà mình đều trả lời được. 

Điệp  khúc  của  những  lần  bỏ  đi  rồi  về,  việc  quay  lại  thật đơn giản. Anh hỏi qua điện thoại “Tối nay đi ăn với nhà  chị  Thanh  nhé,  sinh  nhật  thằng  Mít.  Em  về  rồi  đi  luôn”. Và việc sinh nhật thằng Mít đó đã chôn vùi chuyện họ xa nhau mươi ngày. Lần khác thì, “Nhóm Long mèo đi Tam Đảo, đêm nay chúng mang dê lên núi nướng, em về sớm, khoảng 6 giờ xe chạy” và thế là xí xóa hết trong ánh lửa của những thanh củi phừng phừng cháy để thui vàng cái đùi dê bóng mật ong. 

 Nhưng  những  người  bạn  của  anh  làm  việc  đúng  chuyên môn với họ. 

Anh thì đột nhiên rẽ ngang.

 Không bao giờ anh trả lời được là tại sao mình lại rẽ ngang.

Sau rất nhiều lần sờ tay lên phím điện thoại gọi Hân, anh đều dừng lại.

 Cần  phải  tính  toán  trước  khi  gọi  cho  Hân  lần  này.  Không phải chuyện Hân có quay về không, mà là chuyện Hân sẽ về, rồi sẽ đi, rồi lại về, và lại đi. 

Anh  năm  mươi  ba.  Hân  bốn  mươi.  Hai  người  đều  chưa  có  gia  đình  con  cái  trước  khi  sống  tám  năm  với  nhau.  Anh  cũng  đã  sống  với  vài  cô  trước  khi  gặp  Hân.  Hân cũng vậy. Mỗi cuộc tình của anh hay của Hân với ai đấy, thường kéo dài mấy năm. Dăm ba cuộc như vậy, bây giờ  là  ngần  này  tuổi,  vẫn  số  không.  Cũng  chưa  bao  giờ  anh phải nghĩ lâu thế về cuộc sống của chính mình. Anh luôn học giỏi, vào đại học điểm cao nhất khóa, ra trường vào  ngay  công  chức  nhà  nước.  Tám  giờ  ở  cơ  quan,  anh  luôn  là  người  chăm  chỉ,  không  đấu  đá  kèn  cựa  và  vừa  lòng  tất  cả  mọi  người  cùng  gia  đình  họ.  Một  ngày  đẹp  trời,  hội  diễn  văn  nghệ  cơ  quan,  ai  cũng  hát,  anh  cũng  nhảy lên hát cho vui và đoạt giải nhất. Anh tham gia làm kinh tế loanh quanh tăng thu nhập cho cán bộ, vài việc lặt  vặt  để  rồi,  khi  đại  hội  công  nhân  viên  chức,  họ  bầu  anh  làm  chủ  tịch  công  đoàn  kiêm  trưởng  phòng  hành  chính.  Cô  bé  văn  thư  tặng  anh  một  biệt  danh  khá  dài,  nhưng dễ nhớ nên cả cơ quan gọi anh bằng tên đó: “Anh mayơ xích líp đường sữa xăng xe”.

Những cái khung đã căng toan khổ to khổ bé xếp dần vào góc. Những hộp màu mới nguyên mùi thơm ma quái được đậy nắp rất chặt chống khô cứng. Bút vẽ ngâm vào cái xô đựng xăng. Tranh trừu tượng là thứ có thể vẽ mãi không xong, mà không vẽ gì cũng được. Còn lại mấy cái dở dang, treo lên thấy ấn tượng. Bức tường nào có tranh, bất kể là tranh gì, đều đẹp.

“Chúng ta cần suy nghĩ về chuyện này”. 

Một năm.

Hai năm. 

Năm thứ ba. 

Hân và anh ngồi đối diện nhau trong một quán cà phê góc hồ Con Rùa. Hai người bây giờ đều ở Sài Gòn. Rất ít người Sài Gòn bị tuyệt vọng hay thất bại chuyện gì, bỏ ra Hà Nội sống. Nhưng người Hà Nội bế tắc hay muốn thay đổi chính mình, thường vào Sài Gòn, và sống rất ổn. 

Khuôn  mặt  Hân  không  nếp  nhăn.  Mái  tóc  tỉa  gọn,  Hân bảo để thích nghi với mùa khô đang đến. Anh mập hơn, không thay đổi gì, ngoài việc hút thuốc lá rất nhiều và uống cà phê đen thật ngọt. 

Hẹn  nhau  ra  đây,  nhưng  rồi  cả  hai  ngồi  yên.  Ba  năm  đủ  xa  để  không  biết  hỏi  nhau  chuyện  gì  trước,  chuyện  gì  sau.  Tám  năm  sống  chung,  từng  có  nhau  trong  mọi nơi  mọi  lúc.  Thói  quen  cùng  dậy  muộn  thức  khuya  những  ngày  cuối  tuần  vì  một  bộ  phim  mới.  Thói  quen  ngồi  cà  phê  nhìn  mãi  một  ngã  tư,  có  mấy  cái  đèn  báo  hiệu  giao  thông  xanh  đỏ,  trời  từ  sáng  chuyển  sang  tối  không hề chán. Từng nghĩ, tất cả là vĩnh viễn. Từng lầm lũi  ô  tô  chạy  trong  mưa  hun  hút  đường  dài  những  đêm  mùa  đông  vắng  miền  Tây  Bắc.  Từng  buộc  hai  thân  xác  vào  nhau  bằng  một  cái  khăn  choàng,  trên  mô  tô  phân  khối lớn mò mẫm leo dốc Tam Đảo đêm mưa mùa đông chông chênh miệng vực. 

Đã từng rất nhiều. 

Bây giờ thì như hai người quen, không thân không sơ, biết là vẫn tốt với nhau, nhưng không thể hiểu là đây có phải cái người đã từng là máu thịt với mình tám năm. 

“Anh vẫn không hiểu, sao ngày ấy em bỏ anh?”

 “Em có bỏ anh đâu?”

Hai cốc cà phê đã cạn. Nước lá thơm đặc sản Sài Gòn được rót đầy. Anh gọi thêm hai ly kem cà phê Hân thích.

“Em yêu anh. Em từng muốn sống đến già với anh”.

Anh  lại  châm  thuốc  bằng  bàn  tay  run  run,  vẫn  còn  một điếu đang cháy dở gài ở gạt tàn đầy những đầu lọc.

 “Anh nghĩ ở tuổi bốn mươi, người phụ nữ muốn thay đổi cuộc sống lắm à?”

Nước  mắt  lăn  nhẹ  trên  má  Hân.  Một  dòng  nhỏ,  gọn gàng.  Hân  là  người  đặc  biệt.  Có  một  cái  lúm  đồng  tiền  bên trái, và khi khóc nhẹ nhẹ, thì chỉ một mắt bên phải chảy nước. 

Anh dụi điếu thuốc mới châm, hút tiếp điếu dở dang gần hết. 

Hân nhìn ra ngoài. Trời chợt tối. Dự báo thời tiết báo có  mưa  trái  mùa.  Gió  lay  nghiêng  những  cây  bạt  che  nắng. Lá me rụng vàng vỉa hè trước mặt, nhỏ và nhẹ nên không thể bay.

“Em không bỏ anh. Em đi vì có còn anh nữa đâu”.

 

« Lùi
Tiến »