Thành Phố Đi Vắng

Lượt đọc: 2462 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phòng chiếu phim số 9

“Anh chị hôm nay đến sớm thế?”

“Sợ tắc đường, phải đi trước nửa tiếng đấy. Rạp hôm nay vắng nhỉ”.

“Phim  này  mới  chiếu  được  sáu  buổi,  nhưng  kén  khách. Bọn trẻ không thích vì phức tạp quá, xem mà mệt đầu, không hiểu thì xem làm gì hả anh”. 

“Không hiểu, xem lại đến bao giờ hiểu thì thôi”. 

“Làm  như  ai  cũng  mê  xem  phim  như  anh  chị.  Có  phim mới là xem hết”. 

Những câu thoại qua lại của anh, cô với cậu Soát vé, cô  Tạp  vụ  trong  phòng  chiếu  số  9  luôn  rôm  rả,  chỉ  kết  thúc khi đèn tắt, màn hình rộng tràn ngập âm thanh ánh sáng  những  khúc  quảng  cáo  phim  sắp  chiếu  đợi  khách  dần yên vị.

Thanh  niên  khoảng  ba  mươi  tuổi,  hôm  nay  mặc  sơ  mi trắng, cài cúc sát tới cổ tay. Người cao gầy, trán rộng, tóc đen bóng, da trắng xanh xanh, hai mắt to, xám xám màu  tro,  môi  thẫm  đỏ,  mũi  thẳng,  ria  mép  hung  hung.  Anh  luôn  làm  những  cô  gái  ngược  chiều  giật  mình,  đi  qua rồi vẫn không cưỡng lại được sức hút, phải ngoái lại nhìn thêm vài lần mới dứt mắt đi tiếp. Cô mảnh mai, tóc suôn  dài  nâu  nâu,  mặt  hơi  nhọn,  cái  cằm  nhỏ  xíu,  mắt  một  mí  to,  hai  lúm  đồng  tiền  như  hai  cái  xoáy  nhỏ  sâu  hoắm  mỗi  khi  nói  chuyện.  Hôm  nay  cô  mặc  váy  trắng.  Chất xa-tanh mờ, kiểu may đơn giản cổ lá sen tròn, viền hoa trắng thêu li ti ôm khéo khuôn ngực đầy mịn màng. Giữa một phòng chiếu đều tăm tắp những hàng ghế đỏ, nóng nực, lạnh lùng, hai người với bộ đồ trắng, dưới rất nhiều  luồng  sáng  bắt  chéo  rọi  ngang,  nổi  bật  sự  thuần  khiết. Bao giờ cũng là nước khoáng anh cầm, bọc bỏng ngô và cốc giấy đầy côca côla lách cách đá viên trên tay cô. Họ luôn định vị ở hai ghế hàng cuối cùng sát tường. 

Hai  người,  nhưng  họ  mua  ba  vé.  Một  ghế  để  trống,  tạo  khoảng cách nhất định với người khác. Vài lần đầu, Soát vé còn thắc mắc, sao lúc nào anh chị cũng mua thừa một vé,  phí.  Sau,  quen  với  việc  hai  người  không  muốn  ngồi  sát ai, cách để họ xa bớt đám đông, Soát vé không thắc mắc  nữa,  quay  sang  khen  “Đúng  là  VIP.  Rạp  em  mà  có  nhiều người như anh chị, có phải là may không”.

Tạp vụ tới hàng ghế phía trước, nhoẻn cười “Anh chị hôm  nay  như  cô  dâu  chú  rể.  Đẹp  đôi  quá.  Từ  ngày  biết  chị, em thấy chị càng xinh mới chết chứ”. Anh cười, răng trắng bóng, khoảng tối dưới hai mắt tối hơn “Vậy à. Nếu giống cô dâu chú rể, chụp ảnh nhé”. “Anh chị có máy ảnh đưa em chụp cho. Bảo đảm đẹp như ảnh cưới”. “Đây. Máy ảnh.  Điện  thoại.  Em  thoải  mái  đi”.  Cô  đưa  điện  thoại,  máy ảnh vào tay Tạp vụ da nâu khỏe mạnh, tóc đen dài, bầu  ngực  to  đầy  căng  như  muốn  bứt  những  chiếc  cúc.  Soát vé đứng phía xa chăm chú nhìn, trìu mến giơ ngón tay cái, đầu gật gật “Oách đấy”.

 Đèn  flash  lóe  sáng.  Hai  khuôn  mặt  rạng  ngời  hạnh  phúc tựa vào nhau. Tóc cô quẩn quanh vai anh. Mắt anh thẫm sâu, miệng rộng cười hết cỡ, bàn tay thuôn dài của anh  vắt  ngang  vai  cô,  ôm  gọn  vào  vòng  vai  rộng.  Máy  ảnh, điện thoại chớp sáng liên tục. Người chụp càng bấm càng say. Người mẫu càng lúc càng duyên. Môi anh thẫm tối, trên khuôn mặt tái trắng. Mắt cô sáng xanh, cười tít nhưng  không  lóng  lánh  ướt.  Khi  màn  hình  bắt  đầu  vào  những đoạn phim quảng cáo, công cuộc săn ảnh “cô dâu chú rể” kết thúc. Tạp vụ tấm tắc tiếc rẻ bật lại, ngắm nghía hai khuôn mặt mãn nguyện “Đẹp đôi thế không biết. Cả năm nay, một tuần gặp đến ba lần, lúc nào cũng thấy anh chị vui vẻ, thích xem phim. Nhìn anh chị em phát thèm”.

 * 

Tạp  vụ,  Soát  vé  vạ  vật  ở  phòng  khai  báo  của  Công  an  Phường  5  từ  23h45  tối  hôm  trước,  đến  bây  giờ,  là  3h20 sáng.

 Đã sang một ngày mới.

Ngoài ô cửa sổ nhỏ là khoảng sân của một ngôi nhà cổ, cao hai tầng, mái ngói cũ, rêu, cây dại phủ đầy. Hai đứa chợp mắt lúc nào không nhớ. Tạp vụ giật mình choàng tỉnh, vì tiếng những tấm đá miết vào nhau của chiếc cối xay đậu tương. Vụt đứng dậy, mặt hoảng loạn nhìn xung quanh, định hướng lại không gian, thời gian, địa điểm cô đang tồn tại, rồi nhìn ra ô cửa. Ông cụ khoảng bảy mươi, mặc  may  ô  ba  lỗ,  gầy  hai  cục  xương  ở  vai  gồ  cao  đang  gò người nắm thanh gỗ bóng quay chiếc cối xay đá xanh lì. Bên cạnh, bà cụ cũng tuổi ông, lưng gù, mặt bóng da căng  minh  chứng  một  thời  đã  từng  xuân  sắc,  đang  vo  những rá đậu tương, chuyển sang cái chậu nhỏ để ông cụ xay nát thành nước. Hai người im lìm không nói chuyện, nhưng thuộc mọi hành động của nhau. Trong ánh sáng chuyển dần từ tối sang sáng, thứ màu xanh xám, họ như đang đóng một đoạn phim câm, diễn cảnh xay đậu nành quen  thuộc.  Những  hạt  đậu  vàng  ngâm  trong  cái  chậu  nhôm cũ, được xay nát, dòng nước trắng đục đặc quánh từ  từ  bò  ôm  vòng  quanh  chiếc  cối,  rồi  tràn  ra,  trôi  nhẹ  nhàng  ra  cống.  Rướn  người  nhìn  thật  kỹ,  Tạp  vụ  không  hiểu  tại  sao  lại  không  hứng  nước  đậu  nành  vừa  xay  để  dùng mà cho chảy thẳng ra cống. 

Đằng sau, phía góc phòng, trên ghế băng dài, Soát vé tóc chải năm màu đỏ xanh vàng trắng tím, sùi nước bọt ngủ ngon lành. Mấy tháng nay, Tạp vụ thấy thinh thích anh chàng không cao nhưng vạm vỡ, vai gồ từng búi thịt, tóat ra cảm giác chắc chắn ngay khi đứng im sau cái bục, kiểm tra, bấm vé cho khách, hay khi phòng chiếu không còn ai, cậu xách cái xô đựng máy hút bụi, cái túi ni lông to, cùng cô đi nhặt rác từ trên ghế ngồi đến sàn nhà. Hai người  đầu  mày  cuối  mắt,  đụng  chạm  va  quệt  đấm  đá  nhiều  dần  theo  thời  gian,  phần  lớn  ở  phòng  chiếu  số  9  nơi  họ  được  khoán  việc  trông  nom,  dọn  dẹp  từ  lúc  bắt  đầu đến khi kết thúc các suất chiếu trong ngày. Gần đây, thêm suất chiếu khuya dành cho lớp trẻ, nên cả hai ra về đã là hai, ba giờ sáng, ở chung phòng trọ với phục vụ của phòng chiếu số một đến số tám. Ngủ vùi sau một ngày loanh quanh trong các phòng chiếu, tính ra hai đứa đi bộ đến vài chục kilômét. 

Soát vé đang chìm sâu trong cơn mơ đi bơi ở sông với thằng bạn học lớp ba, giật bắn người, ngồi phắt dậy. Phản xạ quen thuộc mỗi khi trốn vào xó tối ngủ vội trong giờ chiếu bị gọi giật khi kết phim, có mười lăm phút thu dọn cho  suất  chiếu  sau.  Mặt  Tạp  vụ  rất  gần,  thì  thào  “Sáng  rồi, về thôi”. “Ai cho về mà về, phải đợi công an đến chứ”. “Khai  hết  rồi,  ở  đây  làm  gì.  Em  đói”.  Hai  đứa  ra  đứng  ở  cửa  sổ,  đón  hơi  gió  thu  thỉnh  thoảng  lẻn  vào,  xua  đi  vẻ  đậm đặc của căn phòng hơn chục mét, có cái tủ gãy chân nghiêng  nghiêng,  bàn  sắt  cũ.  Có  con  mọt  nghiến  kèo  kẹo kèo kẹo trong khung cửa ra vào những khi không có tiếng người. Mỗi khi có tiếng động, nó im bặt, chứng tỏ tai thính, luôn cảnh giác cao. 

Tạp  vụ  hỏi,  mắt  nhìn  vào  khoảng  sân  mới  lúc  trước  hai  ông  bà  già  vừa  ngồi  bên  chiếc  cối  đá  to,  giờ  trống  vắng trong ánh sáng đầu ngày mờ xám. Khoảng sân sạch ướt  và  cái  cống  ngoằn  ngoèo  nước  bột  đậu  trắng.  “Con  gái  mà  dám  giết  người.  Xem  phim  nhiều,  sống,  chết,  yêu giết như phim”. “Không hiểu sao anh chị ấy đẹp đôi thế,  lại  xuống  tay  với  nhau  được  nhỉ”.  “Bố  ai  biết  được.  Đừng nhắc nữa, kinh bỏ mẹ”. “Sao không xiên ở đâu, lại vào đúng phòng 9. Khốn nạn. Bao công mình chăm chỉ, không đòi tăng lương, vừa ký được hợp đồng một năm thì  có  chuyện.  Em  không  quay  lại  Rạp  làm  nữa.  Kinh  lắm”.  “Không  làm  ở  đấy,  lấy  tiền  đâu  tiêu,  cơm  đâu  ăn”.  “Để em đi kiếm việc. Có sức, có vóc, lo gì đói”.

Thông báo tìm thân nhân người bị hại được phát trên toàn  quốc.  Ảnh  thanh  niên  bị  đâm  chết  trong  phòng  chiếu  số  9,  sau  hai  ngày  được  in  ở  trang  cuối  những  tờ  báo  ngày.  Hình  từ  chính  chiếc  máy  ảnh  bỏ  lại  ở  hiện  trường,  ảnh  chụp  trước  đấy  ba  giờ,  anh  và  cô  áo  trắng  tinh khôi tựa vào nhau cười rạng rỡ. Hai người đấu mũi nhau, hay cô hôn lên má anh... Trăm tấm hình trong máy ảnh  được  phóng  to,  trải  đầy  mặt  bàn  cơ  quan  điều  tra.  Khi in báo, họ cắt riêng lấy mặt anh, thấy sâu thẳm trong đôi  mắt  một  nỗi  tuyệt  vọng,  dù  miệng  cười  răng  trắng.  Chết trong tư thế ngồi choãi chân, duỗi tự do, một phát trúng tim. Tan buổi chiếu, khách về hết. Tạp vụ và Soát vé  tay  chổi  tay  xẻng  vào  nhặt  rác  hút  bụi.  Những  hàng  ghế trống không. Họ chỉ có mười lăm phút để dọn sạch những vỏ chai nước, cốc uống bằng nước giấy, vụn bỏng ngô, túi ni lông vương đầy lối đi, hay trên những cái ghế. Cắm  cúi  dọn  dẹp.  đến  hàng  cuối  cùng,  trong  góc,  nơi  có hai người khách quen đẹp trai xinh gái, Tạp vụ bỗng rú  lên.  Soát  vé  chạy  đến  cũng  rú  lên.  Ngoài  cửa.  Đồng  nghiệp gần chục đứa tầm tuổi ngang nhau chạy vào, thấy Tạp  vụ  giãy  đành  đạch  dưới  đất  giữa  hai  hàng  ghế  phát  cơn động kinh, ngó vào trong chỗ Soát vé đang đớ mặt há  cái  miệng  đầy  răng,  vẩy  tay  chỉ  về  phía  anh  áo  trắng  người đang tụt hơi sâu, mắc phải hàng ghế trên nên thoai thoải như đang duỗi chân nghỉ. Hai mắt trong suốt mở to  nhìn  thẳng  người  đối  diện.  Ngực  trái  là  con  dao  làm  bằng xác máy bay, thép trắng xanh có khắc số 1975 bằng tay, cắm sâu, và dòng máu nhỏ đậm đặc thẫm đông trên nền áo trắng, chảy xuống đùi, đọng thành vũng dưới mặt sàn trải thảm. Một cánh tay duỗi thẳng sang ghế bên, tay kia như đang ôm ai đấy trong tay mình. Bàn tay cầm máy ảnh. Trong túi, điện thoại di động vẫn mở, máy ảnh chưa tắt,  đèn  đỏ  còn  nhấp  nháy.  Chứng  minh  thư  ghi  rõ  tên  Lê Minh, sinh năm 1955. Phần quê quán, địa chỉ mờ mịt không rõ.

 * 

Sau cái chết của “Hoàng-tử-xem-phim”, phòng chiếu số  9  đóng  cửa,  dây  đỏ  chăng  ngang.  Lý  do  dừng  hoạt  động: Bảo dưỡng và nâng cấp. Bên trong, ngày nào cũng có thầy cúng làm lễ, hương nghi ngút khói, chiêng trống đập  xập  xình  tiếng  hát  ai  oán  thê  lương  cúng  vong  trẻ.  Tạp vụ, Soát vé bỏ việc tạp vụ soát vé, thành thằng Toái con Sen đúng tên cúng cơm dắt nhau đi đâu, kiếm việc gì để sống, không ai biết. Cơ quan điều tra tạm khép lại vụ án rất nhiều chứng cớ, nhân chứng khai báo thành khẩn, thậm chí quá thừa do kể lể, đưa cảm xúc thân quen với người bị hại vào nên bộ hồ sơ dài mười mấy trang. Sau ba ngày, vừa đợi người nhà tới nhận xác về chôn cất, không thấy ai xuất hiện, bên an ninh tự tổ chức mai táng. Ngôi mộ của thanh niên có cắm cái bia, ghi gọn thông tin: Lê Minh. Vô thừa nhận. Cùng thời gian này, ảnh và thông tin về cô gái đi cùng nạn nhân được gửi tới tất cả những nơi cần thiết nhằm tìm kiếm dấu vết. 

Tuyệt nhiên không có thông tin.

 * 

Ba tháng sau.

Một  nghĩa  trang  rộng  nhấp  nhô  những  ngôi  mộ  cao  thấp,  to  nhỏ,  đủ  màu  đá  ốp  mộ,  phủ  đầy  hai  quả  đồi  trung  du.  Hai  ông  bà  già  đi  trước.  Mấy  người  đàn  ông  đi  sau,  căng  thẳng,  nghiêm  trang  tập  trung  giữa  những  bụi cỏ lác, điền thanh. Ông bà già là hai người trong ngôi nhà Pháp cổ rêu phong, ngồi xay đỗ tương lúc mờ sáng, bên cửa sổ đồn công an phường hôm Tạp vụ và Soát vé bị  giữ  để  lấy  lời  khai  về  nạn  nhân.  Họ  đi  đến  mấy  ngôi  mộ xây bằng đá mài xám trắng, cũ bạc màu, khuất chìm dưới  những  bụi  cây  đậu  tương  trĩu  hạt.  Vài  bụi  quỳnh,  cành giao. 

Ông  già  lấy  con  dao  quắm  chuyên  cắt  cỏ  ra  khỏi  túi  đeo  bên  người,  một  tay  nắm  từng  túm  thân  cây  đậu  tương,  cắt  roèn  roẹt  tận  gốc,  phát  quang  đám  cây  cao  ngang  bụng  người  trong  mười  phút.  Khi  xung  quanh ngôi  mộ  kiên  cố  không  còn  bị  đám  cây  che  khuất,  lấy  bàn  tay  gân  guốc,  ông  già  gạt  đất,  lá  vàng  phủ  đầy  mộ,  rồi lấy khăn mặt mới đã ngâm nước ướt sũng, lau khung ảnh bằng đá gắn chặt trên bia mộ. Hiện dần ra sau mỗi lần khăn ướt đi qua là khuôn mặt chàng thanh niên, mắt to sâu thẳm, ai oán nhìn người đối diện. Môi dầy, đỏ bầm màu huyết khô, hơi nhếch cười khinh bạc. 

Cán bộ điều tra, công an phường 5, những người đã thẩm vấn Tạp vụ và Soát vé sững mặt, ngây nhìn. Im lặng. Hàng  chữ  chạy  bên  dưới  tấm  ảnh  “Lê  Minh.  Ngày  sinh  –  Ngày  mất:  Không  có.  Hưởng  dương  20  tuổi.  Đảng  viên  Đảng Cộng sản Việt Nam. Hy sinh tại cửa ngõ Sài Gòn”.

 Bà cụ im lặng suốt quãng đường dài. Khi ông cụ chặt những  bụi  đậu  tương,  bà  gom  chúng  tại  thành  đống,  dang  tay  định  ôm  đi.  Một  cán  bộ  thấy  hai  cánh  tay  bà  vòng  trọn  đống  cây,  cỏ  may  bám  đầy  ngực  áo,  những  cành  cây  dại  gai  tua  tủa  như  đâm  vào  hai  cánh  tay  gầy,  anh cúi xuống, giằng đám cây định bê hộ. Bà lặng nhìn sâu vào mắt cán bộ, ánh mắt dài, như một hành lang ống sâu  không  có  điểm  dừng,  tối  đen  hút  không  cưỡng  lại  được.  Phút  chốc,  cán  bộ  ngây  người,  không  kiểm  soát  nổi hai cánh tay mình, như bị thôi miên. Ngồi đờ, miệng há  cứng  không  mấp  máy  môi,  hai  mắt  mở  to  chết  lặng.  Bà già sau khi làm đông cứng cán bộ, cúi xuống ôm trọn đống  cỏ  cây  lồng  phồng,  đi  thẳng  về  cuối  khu  nghĩa rang. Một cán bộ khác, lấy trong túi ra nắm hương, định châm  lửa.  Ông  cụ  phẩy  mạnh  tay  như  nhát  chém  mắt  lạnh  lưỡi  cắt  ngọt,  lắc  đầu  “Không  thắp  hương,  để  hồn  nó  thoải  mái  rong  chơi,  không  quay  lại  nơi  này.  Buồn  chết được”. Cán bộ ngoan ngoãn cất nắm hương vào túi, lôi tập ảnh thanh niên và cô gái chụp chung nhau trong phòng  chiếu  phim  số  9  đưa  vào  tay  ông  già,  phân  trần,  tâm  sự  như  với  người  rất  thân  “Cháu  định  thắp  hương  trước mộ Lê Minh, biết đâu, linh hồn anh ấy sẽ chỉ cho ban  chuyên  án  biết,  cô  gái  này  đang  trốn  nơi  nào.  Mọi  hướng điều tra đều thất bại bác ạ”.

 Ông  già  nhìn  sâu  vào  mắt  cán  bộ  điều  tra,  ánh  mắt  ấm dần.

Cụm rạp hiện đại với 9 phòng chiếu to nhỏ, âm thanh nổi mở cửa sau một thời gian ngừng phục vụ để nâng cấp bảo  dưỡng.  Vợ  chồng  chủ  rạp  khi  được  báo  có  vụ  giết  người  tại  phòng  số  9,  chạy  đến  hiện  trường.  Mắt  thanh  niên bị giết trong suốt nhìn sâu vào mắt Vợ. Hút hồn. Vợ, sau khi công an mang xác người chết đi, chợt hớ hớ cười ngặt  nghẽo,  cười  không  dừng,  vạt  váy  mỏng  vặn  ngược  vào  trong,  lộ  bắp  đùi  thâm  đầy  sẹo  lồi  đỏ  đỏ  mưng  tấy.  Chồng bao năm buôn lậu kinh doanh hàng nóng xuyên quốc gia, dư tiền bỏ một ít sang kinh doanh văn hóa mở rạp chiếu phim cho có chỗ giao tiếp, chứng tỏ ngoài làm ăn, tao cũng biết nghệ thuật, gần với văn hóa văn minh. Chồng mặt lạnh máu tôm trắng nhìn Vợ điên loạn vớ ai cũng  hớ  hớ  chộp  giữ  chặt  cánh  tay  “Đợi  em  tí,  thay  cái  váy xong em đi với anh luôn”. 

Bác sĩ tần ngần “Làm việc với bệnh nhân tâm thần là nghề mấy chục năm của tôi. Nhưng trường hợp chỉ nói độc một câu thế này, chưa thấy”. Chồng cười gằn “Đấy là câu cuối cùng nó nói điện thoại với thằng bồ. Khi nhìn thấy người bị giết ở phòng số 9, nó điên luôn, nên chỉ nhớ một câu ấy”. Rạp chiếu phim vong trẻ luẩn quẩn không chỉ loanh quanh hàng ghế cuối sát tường phòng số 9 mà tám phòng còn lại cũng loáng thoáng bóng vong. Chồng bây giờ bớt tự tin, là tao đã buôn hàng cấm thành công cớ gì không nổi đình đám bên nghệ thuật, lập tức bán lại cho một nhóm không yêu văn hóa nghệ thuật lắm, cũng không có tiền bẩn phải rửa, thuần túy kinh doanh, cứ gì rẻ là mua.

 Ba  ngày  sau  khi  bán  rạp,  con  trưởng  của  Vợ  Chồng  chủ  cũ  cụm  rạp  chín  phòng  chiếu  mười  sáu  tuổi  chở  người  yêu  mười  lăm  ở  đâu  phóng  về,  tốc  độ  trong  phố  đông 75km/h, gào thét chửi đàn em tay qua điện thoại Vertu Signature trị giá gần trăm nghìn USD cái tội đêm qua  nó  thua  cá  độ  mấy  trái  gôn  dám  đặt  con  Audi  R8  hơn bốn trăm ngàn đô Mỹ mới nhập về được chục ngày. 

Một tay  lái  xe,  một  tay  điện  thoại,  người  yêu  mười  lăm  váy  ngắn  chân  dài  ngồi  bên  lấy  tay  xoa  đùi  người  yêu,  con trưởng loạng quạng tránh bà đồng nát tự nhiên mọc đâu  ra  trước  mặt,  mất  lái  đâm  thẳng,  dính  nguyên  đầu  Porsche vào gốc cây xà cừ cả trăm tuổi, đúng lúc Chồng quần  soóc  áo  thun  úp  mặt  gốc  cây  trước  cửa  cách  nhà  ba mét, khoan khoái xả chất thải – một thói quen “tiểu đường” từ thủa hành vi – thì Porsche của bố do con của bố lái ép xác bố chặt như ảnh chụp xong mang ép plastic. Vài  tiếng  sau,  115  cùng  mấy  chuyên  gia  chấn  thương  chỉnh hình tập trungnhặt từng mảng thịt xương vụn, xếp nguyên  một  ngày  vẫn  không  thấy  lại  hình  hài  bố  trước  đấy vài giờ.

 Cụm rạp thay chủ, thay luôn nhân viên phục vụ. Rút kinh nghiệm từ chủ cũ, lần này từ soát vé hay tạp vụ đều được đào tạo thêm chức năng vệ sĩ, biết xem tướng. Chủ mới  vốn  thực  dụng  nên  biết  sợ,  không  tự  tin  về  mình  luôn bách chiến bách thắng trong mọi chuyện như chủ cũ, hiểu đất có thổ công, sông có hà bá, bỏ công điều tra về  nguồn  gốc  khu  đất  trước  khi  có  cụm  rạp.  Người  xưa  còn sống, kể rằng, nơi đấy, từ hồi chống Pháp, sang đến chống Mỹ là sân chơi, nhà văn hóa của một làng cổ. Chỗ xây  cụm  rạp  hiện  đại  bây  giờ  đúng  cái  sân  đình,  già  trẻ  trai gái của làng tập trung biểu diễn các trò dân gian, lâu lâu còn được xem phim màn ảnh rộng. 

Phòng số 9 hôm nay chiếu phim “Nữ điệp viên Salt”.Soát  vé  là  chàng  trai  cao  gần  mét  tám,  to  khỏe,  ánh  mắt như tia chớp. Mỗi lần nhìn vào mặt khách, tia chớp quét xuyên da thịt. Một cặp trai gái đến và đi qua mắt sắc của  soát  vé  đến  hàng  ghế  cuối  cùng,  sát  tường,  họ  vào,  ngồi  xuống.  Cách  họ  một  ghế,  là  dãy  khách  xem  phim  ngồi kín. Chàng trai thấp đậm, chắc nịch trong chiếc sơ mi  Hugo  Boss.  Tóc  dày,  chải  mấy  màu  xanh  tím,  vuốt  nhẹ  chút  keo  bóng,  nổi  vầng  trán  vuông  và  cao.  Đấy  là  Toái.  Cô  gái  da  ngăm  ngăm,  người  thấp,  ngực  to  như  muốn bứt khỏi hàng cúc, tóc xõa dày đen nhức, che kín khoảng lưng cong, là Sen. Họ nhìn soát vé mét tám và cô tạp vụ mét bảy đang đứng lia mắt lên tất cả những hàng ghế kín khách, như máy kiểm tra an ninh sân bay soi qua những chiếc va li.

Hàng  ghế  cuối,  ghế  sát  tường,  Sen  đang  bốc  những  hạt bỏng ngô trong túi giấy, nhai từ tốn, chợt giật mình. Dãy  ghế  cùng  hàng,  cách  đường  đi  ở  giữa,  ông  bà  già  ngay  ngắn  ngồi  nhìn  lên  màn  hình.  Sen  cau  mày.  Lục  trong  trí  nhớ  hình  ảnh  hai  người  này,  với  những  hành  động  uyển  chuyển  nhẹ  nhàng,  câm  lặng,  mà  quyết  liệt.  Một lúc, trước khi đoạn phim quảng cáo cuối cùng hết, khán giả bắt đầu thấy nữ điệp viên Angelina Jolie – Salt, thì Sen nhớ ra. Sau khi bỏ cái tên Soát vé và Tạp vụ, Sen và  Toái  quay  lại  Công  an  phường,  hỏi  xem  công  an  có  tìm  ra  cô  gái  đi  cùng  thanh  niên  bị  giết  không  và  đưa  thêm  mấy  cái  ảnh  Sen  chụp  họ  bằng  điện  thoại  của  cô.  Chú  Cán  bộ  trầm  ngâm  nhìn  sâu  vào  mắt  Sen,  khi  cô  ngây người bên ô cửa sổ mà sớm hôm xưa nhìn ra thấy ông bà già ngồi xay đỗ tương dưới khung cửa cũ của ngôi nhà Pháp cổ. Nước xay được không đựng vào đâu mà bỏ trôi từ từ ngoài cống, thành một dòng bột trắng đục. “Có phải cô ấy giết anh kia?”

Một anh mặc đồng phục công an vào, nói nhanh “Sáng mai đội giải phóng mặt bằng sẽ đến và xử lý gọn dãy nhà hoang  phía  sau.  Dự  kiến,  họ  làm  một  ngày  là  xong  anh  ạ”.  “Ừ,  xong  rồi  dọn  dẹp  sạch  sẽ,  để  tôi  làm  báo  cáo  gửi  thành  phố”.  Chú  cán  bộ  thở  dài.  “Chủ  đầu  tư  có  nhắn  anh, là mai san phẳng nhà xong, họ tới làm Lễ cúng thổ công thổ địa luôn. Họ cũng muốn mời cả đội đi nghỉ mát bên Thái Lan, ý anh thế nào?” “Ai đi thì đi, tôi không đi”. 

Sen rướn người nhìn ra xa. Bên ngoài. Trời đang nổi dông,  tối  sầm,  gió  ràn  rạt  thổi.  Sân  nhà  hàng  xóm  khô  khốc.  Ngôi  nhà  chắc  chắn,  nhưng  cũ,  mái  ngói  vỡ,  mấy  cánh cửa gỗ, treo đơn giản chiếc móc gỉ hoen. Đã rất lâu không ai đến nơi này “Cháu thấy nhà này có hai ông bà già. Họ đi đâu rồi ạ?”. “Thấy họ lúc nào?”. “Cái hôm cháu ở đây cả đêm khai báo với chú chuyện anh thanh niên bị giết ấy. Sáng sớm. Cháu dậy, đứng ở cửa sổ này nhìn hai ông bà ngồi xay đậu tương. Xay rất nhiều, nhưng lại đổ hết nước đậu xuống cái cống kia kìa”. Công an nhìn sâu vào mắt Sen, hun hút tối.

Lắc  đầu  mạnh,  như  muốn  quên  chuyện  hai  ông  bà  già  và  cái  cối  đậu  tương,  cán  bộ  nói  nhanh  “Lúc  nãy,  cháu hỏi về cô gái đi với anh thanh niên bị giết?” “Vâng” “Cũng  có  thể  chú  đã  thấy  cô  ấy,  có  thể  không.”  Cán  bộ  nói đến đấy thì dừng. Khuôn mặt người đàn bà gần sáu mươi tuổi tóc xơ cứng như xơ vỏ trái dừa úp lên đầu. Vẫn cái cằm nhọn, hai xoáy đồng tiền sâu, đôi mắt trong veo bóng  dáng  khuôn  mặt  trong  những  bức  ảnh  xếp  la  liệt  trên bàn cán bộ. Bà ngồi ở gốc đa đầu làng, gần khu đất cao  có  mộ  của  Lê  Minh.  Chụp  lên  người  mảnh  ni  lông  màu xanh, rách tướp, bên trong trắng xanh màu da người thiếu ăn, loang lổ vết đất cát. Trẻ con gọi bà là “Bà Tiên gốc đa” mười mấy năm nay. Không gào thét, phá phách, bà  Tiên  gốc  đa  hàng  ngày  trồng,  thu  hoạch  đậu  tương  trên những cánh đồng rộng trải dài hút tầm mắt.

Xong việc, bà thường ngồi một chỗ nơi ngã ba, nhìn về cuối con đường đất đỏ lầm bụi. 

Angelina  –  Salt  xuất  hiện,  mềm  mại  sau  cánh  cửa,  mỉm cười với người chồng đang ngồi với mấy con nhện trong cái lọ. 

Sen  ngồi  thẳng,  nhìn  hai  người  già  trong  ánh  sáng  loang loáng của màn ảnh rộng phía trước.

 Ông bà già nãy giờ vẫn nhìn sang cô.

 Mắt ai cũng hun hút sâu như những đường ống dài. 

Tối đen.

 25-9-2010

« Lùi
Tiến »