Thành Phố Đi Vắng

Lượt đọc: 2460 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Không thể kết thúc

“Tôi nghĩ là có chuột chết. Chỉ có chuột chết mới  sinh  ra  bọ.  Mọi  người  đều  thấy  mùi  chuột chết đúng không” Bác trưởng nhíu mũi khoằm với hai  cái  lỗ  mũi  to,  sần  sùi  rỗ  lại,  khịt  khịt.  Bác  dâu  càng  nói nhà có mùi chuột chết, mũi bác trai càng khịt mạnh, chắc chắn cái mùi nặng quánh như mùi bốc ở những bãi rác cuối ngày, nằm giữa khu chợ mỗi khi đêm xuống chui nhanh và nằm rất sâu trong lồng ngực. 

“Mùi  chuột  chết  thì  đúng  rồi.  Nhưng  chuột  chết  không  thể  gây  ra  nhiều  bọ  thế  này”.  Bác  dâu  bịt  mũi,  nhắm  hờ  mắt  lấy  cuốn  tạp  chí  “Hàng  xịn”  đập  phành  phạch ba bề bốn hướng xung quanh.

 Bố và mẹ im lặng. Mỗi người một cái khăn bông, ấp vào mũi, đeo kính đen dò dẫm trong nhà chật kê đồ san sát.  Tôi  là  người  cuối  cùng  tiến  vào,  đi  xuyên  qua  tấm  màn dày đặc đan bởi những con bọ chưa ai thấy bao giờ. Con  vật  bé  như  hạt  vừng,  hình  tròn,  đen  bóng  có  cánh  để  bay.  Mắt  nó  rất  tinh.  Khi  tôi  vung  cái  khăn  lên,  đám  bọ dịch chuyển trước để tránh, rồi uyển chuyển lượn táp lại vào mặt. Tôi nhắm mắt, ngậm miệng, vì chỉ cần há ra nói một câu là cả vốc bọ nằm trong miệng như một nắm vừng đen.

Chúng tôi đi về quê một tuần làm Lễ thượng thọ cho Bà nội. Bốn đời nhà tôi sống trong ngôi nhà cổ này. Tôi là  đời  thứ  năm.  Vì  tổ  chức  thượng  thọ,  nên  bà  được  di  lý xuống quê, nhà cậu út. Nhà cậu có vườn, sáu tấm bạt căng lên, che mát cho trăm mâm cỗ. Đã thành tiền lệ, cứ ngày Lễ hay dịp kỷ niệm của ông bà cha mẹ là phải “đánh trống múa rối” thật to trình báo thiên hạ. Bác trưởng bảo, ai cũng vất vả, đầu tắt mặt tối, mấy khi được biết đến đời sống của người quen, nếu như không có những buổi tiệc tùng. Mỗi năm, đại gia đình tôi chục lần chăng bạt, thuê loa đài mổ lợn uống bia hơi. Xong cỗ. Nhạc tắt. Rạp thuê cuốn  trả  kèm  vài  xe  bát  đĩa  nồi  bếp  thuê,  ai  về  nhà  đấy.  Dư âm vui vẻ lan sang đến lần gặp mặt sau. 

Lần  này,  Lễ  thượng  thọ  Bà  nội  sang  tuổi  tám  mươi  đáng làm trong ba ngày. Nhưng rồi trôi tuột đến bảy ngày vì  ở  làng  bỗng  mọc  ra  một  ông  thày  bói  khá  linh,  nhất  là  xem  cho  người  lạ,  ở  xa.  Cả  nhà  ở  thêm  hai  ngày  xem  bói.  Đã  thế,  sau  khi  nghe  thầy  phán  số  bác  cả  năm  nay  cứ đất lề quê thói mà mua, sang năm một lãi mười. Mất toi thêm hai ngày đi săn đất làng. Vơ váo cũng được hai cái ruộng rau muống cạn của nhà ông già bị ung thư, cần tiền lên viện K chạy xạ, bán ba mươi ba triệu một ruộng hai  trăm  mét.  Đúng  số  rồi.  Thêm  một  ngày  ăn  mừng  vì  tương lai phát tài phát lộc do bói phán. Lần đầu tiên, cả nhà bác trưởng, cả nhà tôi ở quê bảy ngày.

“Bây giờ phải làm gì”

 Bác dâu giọng ngàn ngạt sau cái khăn mặt, tay cầm “Hàng xịn” đập mạnh xuống đùi. Bao bọc quanh chúng tôi một tấm màn dày đặc bọ. Chúng tụ với nhau thành từng đám, phủ một màu đen lên những bức tường, giường tủ, bình lọ cổ, sàn nhà. 

Mẹ  tôi  bị  hen,  dị  ứng  với  phấn  hoa  và  các  loại  bọ.  Không thể xua được hết đám bọ bám trên mặt và những chỗ không có vải che, mẹ bắt đầu ho, tiếng nặng, phát ra từ rất sâu dưới đáy ngực. Vẫy vùng thêm một lúc, mẹ lao ra cửa. Bác dâu ném tia mắt sắc như mũi phi tiêu “Đừng có  mà  chạy  ra  đường  hết  đấy.  Cứ  gặp  khó  khăn  là  chạy  thì hèn quá”. “Vợ em hen, hít phải bọ này tắc thở đấy chị ạ”. “Thế cậu nghĩ tôi quen hít bọ chuột chắc” Bác trai bỏ nhanh cái khăn che miệng, tợp nhanh hụm Jin từ cái chai dán giấy vàng, miệng nhai nhai. “Phải làm gì đi chứ. Ngồi nhìn thế này để bọ chuột ăn thịt mình à” Bác dâu bắt đầu vào cơn kích động, to tiếng.

Tôi  nhắm  mắt.  Lăn  tăn  li  ti  cảm  giác  tê  buồn  lan  tỏa  lên da thịt, những chỗ không có quần áo. Nghìn con bọ cánh  cứng  bé  nhỏ  đáp  rào  rào  lên  má,  lên  hai  cánh  tay  trần,  cặp  đùi  mặc  soóc  ngắn.  Không  cần  mở  mắt,  cũng  biết giờ cả người tôi đen như mực. Giống như đi trên sa mạc,  những  hạt  cát  bắn  nhẹ  lên  da  thịt.  “Phải  làm  gì  đi  chứ”  Bác  dâu  bắt  đầu  gào  lên.  “Mới  đi  vắng  mấy  ngày,  bọ chuột ở đâu ra đầy một nhà thế này hả giời.” Bác dâu khóc tức tưởi. “Ở chuột chết chứ ở đâu”. “Tại sao nhà này lại  có  chuột  chết.  Tất  cả  các  cửa  đều  khít.”  “Thì  đi  vắng  chuột vào là đúng rồi.” Không, tại con Thảo bẩn thỉu, nó để đồ ăn vương vãi ra nên chuột mới vào nhà”.

 Thảo  là  cô  giúp  việc,  chăm  sóc  Bà  nội  tôi  tám  năm  nay.  Cô  bị  tật  ở  chân,  không  chồng  con,  chăm  chỉ,  nhu  mỳ, chịu đựng. Cô ở đây lâu không phải vì tiền lương cao. Cô bảo, số kiếp phân công cô sinh ra để chăm sóc người bệnh. Ba má cô bệnh và chết cũng qua tay cô. Họ hàng ai bệnh cô đến hầu. Hết người bệnh, cô đến làm nhà tôi, vì bà tôi bệnh. Ngoài việc chăm bà, cô làm hương thêm cho ngôi chùa nhỏ gần nhà mỗi khi rảnh. Mọi chuyện trong nhà tôi cô Thảo lo hết. Sáu người trừ nội, không ai nhớ lọ đường, cái bàn là để ở đâu. Cần gì, cô Thảo chân cao chân  thấp  mang  để  trước  mặt.  Ý  thức  chăm  sóc  người  khác là số phận của mình ngấm vào máu thịt, nên cô làm tất cả mọi việc tốt đến hoàn hảo. 

Bác dâu tôi có lần than thở, con gái mình đẻ ra nuôi lớn thì mất hút, người dưng ở đâu đến lo hết chuyện cho mình, nên cô Thảo với bác là quý giá nhất. Bây giờ, nhà có một hay nhiều con chuột chết, cũng tại cô Thảo. “Nó lại quên đóng cái cửa sổ bếp phía  sau,  chuột  chui  qua  kẽ  hở  đấy  mới  vào  được  chứ  còn đường nào đâu” 

“Phải  gọi  con  Thảo  về.  Chỉ  có  nó  là  giải  quyết  được  lũ bọ chó chết này” Thường khi đứng trước một chuyện bất  ngờ  xảy  ra  trong  nhà,  mấy  năm  nay,  người  đầu  tiên  bị gọi là cô Thảo. Bà đi vệ sinh lên chiếc đệm Hàn quốc của vợ chồng bác trưởng, cũng “Con Thảo đâu, chỗ tao nằm  chứ  có  phải  chỗ  bà  đi  gặp  Wlyam  Cường  thế  này  à”.  Wlyam  Cường  là  cách  nói  văn  hoa  của  cả  nhà  dùng  cho việc đi vệ sinh. WC của bà sát bên phòng bà. Không hiểu  vì  gường  đệm  của  bác  dâu  thơm  hay  màu  sắc  sặc  sỡ, gợi nhớ điều gì đẹp đẽ xa xôi của bà trong tiềm thức hay không  mà  cứ  hôm  nào  bác  dâu  vội  đi  làm,  sểnh  quên  khóa cửa phòng ngủ là bà Nội cũng vào đái một bãi, hay giải quyết việc nặng hơn vào đấy đầy khoái cảm.

Bác dâu thường họp gia đình sau mỗi lần bà thải chất cặn bã vào gường làm bác phải vứt cái ga Hàn Quốc tím ngăn ngắt đi.  Suốt  cuộc  họp  do  bác  dâu  triệu  tập  nhằm  tố  tội  Bà  nội, “lẫn  quá  mất  khôn,  sống  lâu  làm  phiền  con  cháu,  rồi  càng  ngày  càng  giở  chứng  xấu  không  bằng  đứa  trẻ  con,  ỉa  đái  còn  biết  gọi  người  lớn”.  Nội  ngồi  cười  khẩy,  mắt tinh sáng xanh nhìn ra hướng cửa sổ có tán hoa phù dung lay động, không nói một lời.

 Họp gia đình có sáu người tham gia, bác dâu độc thoại từ đầu tới cuối, uống hết mấy chai nước sâm rồi kết thúc trong sự bất lực đau khổ  đầy  căm  giận.  Bác  giống  như  người  nắm  tay  thật  chặt,  đấm  thẳng  vào  đối  thủ,  nhưng  quả  đấm  luôn  trật  vào khoảng không vô tận, như thách thức, mời gọi, đấm nữa đi, cố lên cố lên. Không gì đáng giận bằng việc mình nói không ai thèm nghe. Người khổ là cô Thảo, vừa phải dọn, vừa bị nghe chuyện cứt thối của bà làm bẩn phòng bác trưởng, những câu chửi cay nghiệt chục ngày không nuốt  được  cơm.  Hai  năm  nay,  Nội  đi  lại  khó  khăn,  bác  dâu không còn phải lo khóa cửa vì bà không thể tự trèo lên giường bác để gặp Wlyam Cường. Cố lắm, bà chỉ gặp ngài  ở  chân  gường  bác  dâu.  Việc  dọn  dẹp  với  cô  Thảo  cũng nhàn hạ và ít hậu quả hơn. 

Bác dâu quấn chăn bông thò mỗi cái mặt trắng hồng, đôi lông mày đen săm cong vút, hai mắt xanh lét và đôi môi viền đỏ lầu bầu nói một mình. Từ hôm qua, sau khi gột  rửa  lũ  bọ,  ai  cũng  quấn  một  cái  chăn  mỏng  khi  di  chuyển  trong  nhà.  Mỗi  người  một  cách  xử  lý  bọ  chuột  nên nhà cũng trắng dần lại. Tôi hăng say lấy khăn bông ướt, phủ lên mặt sàn và vét lũ bọ lúc nhúc vào đó, mang vào  buồng  tắm,  nhúng  vào  chậu  xà  phòng.  Khi  rút  cái  khăn  lên  khỏi  mặt  nước,  chậu  xà  phòng  đen  kít  xác  bọ.  Bố lại khoái dùng bình diệt kiến, xịt mù mịt hơi vào gậm gường gậm tủ, rồi lấy chổi quét từng vốc bọ cho vào bồn cầu giật nước. Hai bác quần quật trong phòng riêng, lâu lâu, bác dâu vô ý đánh vỡ một cái bình gốm cổ. Bác trai rất hiếm khi quát bác dâu, nay vỡ bình, bác kêu to, tiếng hét bay ra khỏi miệng, chưa kịp vỡ thì tắt lịm. 

Tôi ở đây từ  nhỏ,  lần  đầu  bác  trai  quát  mà  bác  dâu  im  lặng.  “Con  Thảo đang trông bà, nó về, bà ở dưới chú út với ai?” “Vợ con chú ấy  không trông bà được vài hôm à. Nhà quê có việc  gì  mà  làm,  không  tranh  thủ  mà  hầu  mẹ  chồng  cho  có phước hay sao. Cứ coi như không có con Thảo thì mỗi nhà phải thay phiên nhau mà trông bà chứ” “Nhưng bà ngồi  một  chỗ,  bao  năm  nay  có  mỗi  cái  Thảo  biết  chăm  bà. Giờ nó về đây dọn nhà cho mình, chẳng may bà ngã thì  sao”  Bác  trai  gằm  ghè.  “Ôi  giời  ơi,  thế  thì  sợ  cả  đời.  Phải cắt người ra mà hầu bà chứ. Bao năm nay, cô chú ấy đã được cái phúc là tự tay chăm mẹ đâu” “Hay là tôi gọi cô tạp vụ cơ quan đến dọn nhà, giết bọ. Cô đấy chân tay đầy  đủ,  nhanh  nhẹn  sạch  sẽ,  tin  được”  “Điên  à,  đưa  cơ  quan  đến  nhà  cho  nó  biết  hết  bí  mật  nhà  mình  à.  Ông  là giám đốc, nhà có mấy con bọ ranh mà vợ không dọn phải gọi nhân viên đến là sao”. “Thế  thì  để  tôi  thuê  bà  đồng  nát  hay  ngồi  ngoài  ngõ  nhé.  Bà  ấy  bán  buôn  quanh  quẩn  bao  năm  ở  đây,  sáng  nào tôi đi làm cũng thấy bà ấy nói chuyện với cậu Hùng lái xe”. “Cái  gì,  sao  ông  lại  cho  đồng  nát  vào  nhà.  Ông  biết  thừa nhà này vớ đâu cũng tiền mà dám cho người lạ vào. Tay  ông  mua  đồ  cổ,  món  rẻ  nhất  cũng  vài  chục  triệu,  không thì vô giá, có tiền tỉ cũng không mua được. Ông nói  mà  không  nghĩ.  Tôi  chỉ  tin  cái  Thảo,  một  mình  nó.  Thơm thối cũng mình nó biết, ông nhớ chưa.”

 * 

Bốn ngày sau. Cô Thảo được bác dâu đón về để dọn đám bọ chuột. Một ngày cô chỉ lôi đồ ra, xếp đồ vô, tuyệt nhiên không thấy con chuột chết nào. Bọ cũng bớt nhưng không hết. Bàn ghế, sập gụ tủ chè trong nhà là đồ cổ, các ngóc nghách vẫn đen màu con bọ. Đã chạm khắc cầu kỳ, lại  màu  nâu  đen  bóng  loáng,  khó  thấy  bọ  bám  để  giết.  Bác trai mê sưu tầm đổ cổ, mỗi món đồ bé cũng cả nghìn đô Mỹ. To thì bằng tiền mua cái Matiz, Camry.

 Khi ở quê lên, cô Thảo bước vào nhà, đứng lặng tựa người vào cánh cửa gỗ, nhìn chậm chậm một lượt. Tất cả chúng tôi chăm chú nhìn theo mắt cô, quét lên tất cả, như máy dò mìn. Một lúc sau, cô tập tễnh đến góc bếp mở ra, ngồi xuống. Im lặng. Bố, hai bác và tôi lao đến, dồn dập “tìm bắt ngay chuột chết đi”. Cô im lặng khó hiểu, lắc đầu, nói nhanh “Nhà không có chuột. Không có chuột chết” “Thế bọ ở đâu ra?” Cô không trả lời, chỉ tay ra cửa, nói “Mọi người mua sữa, cháo ăn liền và bỉm mang về cho bà. Dưới đấy chỉ ăn cá, bà đau bụng hai hôm nay rồi. Mua nhiều thịt lợn  mang  về  cho  cậu  Út  làm  ruốc  cho  bà”.  Bác  dâu  cau  mặt.  “Khổ  quá,  đang  hỏi  đám  bọ  ở  đâu  ra,  không  phải  vì chuột chết thì vì cái gì?” “Bà đau bụng đã uống thuốc chưa, cô về đây, ai trông bà?” Bố tôi nhìn cô Thảo chằm chằm,  như  thể  nhìn  thật  kỹ  cô  Thảo,  như  nhìn  cái  ti  vi,  sẽ thấy bà hoạt động trên đấy. “Sáng nay cháu phải trốn bà về đây. Giờ bà dậy, không thấy cháu, chả biết ra sao”. “Mày thôi nói đến bà già ấy một lúc được không. Tao hỏi bao  lâu  mày  giết  hết  đám  bọ  chuột  chết  này?”  Bác  dâu  gào  lên.  Cô  Thảo  như  người  điếc,  mê  mải  đi  theo  con  đường riêng, lẩm bẩm với bố tôi “Hôm qua, bà bảo sắp Tết, nhớ nấu chè bà cốt thắp hương ông nội”. 

Bây giờ là mùa đông. 

Gia đình nhỏ của tôi có thói quen từ đời cụ tôi là nấu chè bà cốt những ngày Tết. Tôi giờ đã có chồng và sinh hai  đứa  con.  Chúng  tôi  ở  căn  nhà  ngoại  ô,  có  vườn  và  ao  khá  lớn,  thả  cá  bên  dưới,  trên  mặt  là  bèo  tấm.  Ngôi  nhà tôi sống cùng Bà nội, bố mẹ và gia đình bác trưởng bán  sau  cái  ngày  đám  bọ  chuột  chiếm  đóng  đô  hộ.  Cô  Thảo về giết bọ đến ngày thứ hai thì quay lại nhà chú Út chăm  Nội.  Lý  do  đơn  giản,  cô  là  đôi  chân,  đôi  tay  của  Nội.  Cô  không  phải  là  người  chuyên  giết  bọ.  Căn  nhà  cổ  có  từ  những  năm  đầu  thế  kỷ  20  có  nhà  bác  trưởng  và  bố  tôi  giờ  như  nhà  hoang.  Bà  nội  tuy  ốm  và  ngồi  xe  đẩy, nhưng vắng bà thêm ngày nào, nhà thêm loạn ngày đấy.  Bác  dâu  và  bác  trai  đánh  nhau  vỡ  mấy  cái  bình  cổ  từ đời kị nội để lại. Khi bình vỡ, bác trai mới biết là bác dâu đã tráo bình mới vào, trị giá chỉ vài trăm nghìn tiền Việt Nam đồng, so với bình cũ rẻ cũng vài chục triệu, có cái  vài  trăm  triệu.  Tài  sản  mất  đã  đau  xót,  nhưng  chưa  đau  bằng  việc  mất  gốc.  Bác  trai  sau  mấy  đêm  khóc  hu  hu hai mắt đỏ máu bầm, hai lỗ mũi đã to lại càng trống hoác ôm chặt bố tôi cũng rơm rớm nước mắt, rên rỉ “Chị dâu chú đã nắm rễ cái cây cổ bao đời nhà mình nhổ lên mang đi rồi thay vào đấy cái cây nhựa rồi em ơi”. Ra tòa ly  dị,  bác  trai  viết  vào  đơn  phần  lý  do  bỏ  “Không  sống  chung với người giả dối”. Con gái hai bác đi theo anh họa sĩ người Pháp, sau này định cư ở Nauy. Chị giờ là họa sĩ còn chồng thì chuyển sang buôn bán tranh. Nhà cổ bán, chia theo quyết định của bác dâu. Bố mẹ và tôi đủ tiền mua căn nhà ngoại ô này. Một năm sau. Bà nội mất ở nhà chú Út. Trước khi mất, bà gọi mẹ tôi về, tháo nhẫn vàng mặt ngọc, lắc ngọc, dây chuyền ngọc trăm năm tuổi, đeo hết lên người mẹ. Lần đầu tiên bà cho mẹ lau người bằng nước thơm. Bà nói, “Nhiều bí mật, cả đời đi tìm không thấy do không biết, có khi do người ta giữ bí mật đấy đến chết rồi mang theo về trời. Mấy chục năm không cho mẹ động vào người bà, và việc bà rất thích đại tiểu tiện vào giường bác dâu, vì bà bị bác dâu lừa nặng quá”. 

Mẹ khóc, bảo bà đừng nói nữa. Bác dâu có lừa hay không thì cũng là  người  dưng  rồi.  Bà  lại  bảo  “Mợ  dặn  con,  đừng  giữ  gì  chặt quá. Đừng yêu thương ai hay đồ vật gì quá. Rồi cũng tuột ra khỏi tay thôi. Con biết cả năm đời nhà mình toàn đàn  ông  sưu  tầm  cổ  vật,  để  đến  đời  con  trưởng  của  bà  mang con dâu về tráo đồ gốm Trung Quốc đời nay vào. Không nhờ mấy con bọ không bao giờ biết nhà toàn đồ rởm rồi”. Mẹ lại nói “Nếu mợ đã biết là đừng quá vì một điều gì trong đời, thì mợ cũng đừng đau khổ quá. Đừng nghĩ là chị dâu con mang đồ giả đổi đồ thật, mà coi như bị  động  đất,  tan  vỡ  hết.  Còn  người  sống  là  may  rồi”.  Bà  gật đầu “Có những điều, khi mình ngộ ra, chỉ có kiếp sau nếu hồi sinh mới có cơ làm lại, kiếp này sống trăm tuổi cũng vô nghĩa”. Mẹ gật đầu “Mợ đừng buồn nữa. Con chỉ mong đời con được như mợ”.

Tết đến. Tôi dạy con gái nấu chè bà cốt. Nước đường đen  đun  lên,  đập  gừng  vào  nấu  với  gạo  nếp  cẩm.  Bịch  nếp mua trước đấy hai tuần để trong góc tủ bếp. Khi mở bịch nilông, tôi gặp lại nhân vật quen. Lòng tôi cuộn thắt gợi  nhớ  lại  vì  chính  nó  đã  quyết  định  số  phận  của  mấy  đời dòng họ Trịnh của tôi. 

Những  con  bọ  chuột  ngày  xưa.  Chúng  đang  ở  trong  nhà tôi ở ngoại ô. 

Mười  năm  trước,  khi  bán  nhà,  tôi  nhặt  hai  con  bọ  chuột ép vào cuốn sổ có những trang giấy trắng. Đặt sổ trong tủ kính, cạnh những bằng khen học sinh giỏi Toán cấp Quận, mấy huy chương bạc giải bóng bàn sinh viên, Giấy khen của các con cùng những kỉ vật quý. Giờ thì tôi biết, hàng triệu con bọ ngày đấy như tấm màn đen phủ trùm lên cả gia đình tôi không phải được sinh ra từ chuột chết. Ngồi bệt dưới đất, mắt mở trừng trừng nhìn cánh tủ bếp sơn trắng nhung nhúc những con bọ bám dày kít. Chúng  chuyển  động  như  dòng  xì  dầu  đặc  tưới  lên  mặt  gỗ. Một lúc sau, từng đàn bọ bay vù ra, đậu lên mặt tôi.

Bắt  hai  con  bọ  sống  đang  bò,  ép  vào  góc  giấy  trắng  bên  cạnh  hai  con  bọ  đời  cổ,  chúng  như  cùng  một  đàn,  chỉ khác là hai con sau tươi mới bụng béo căng hơn hai con  cũ  đã  khô.  Tôi  nghe  tiếng  giập  vỡ  của  hai  con  bọ  mới  trước  khi  chúng  mỏng  lép  lại,  ruột  cuộn  lên  từng cơn như lúc mong người yêu hay lo lắng điều gì khi nhớ chuyện bà nội nói với mẹ đừng nên giữ lại cái gì, rồi đến lúc sẽ tuột khỏi tay hết. Đồ cổ lại càng không nên giữ, vì người ta có thể tráo bằng đồ mới, chỉ khi chúng bị đập tan  ra  mới  biết  là  mới  hay  cũ.  Lúc  này  tôi  không  thấy  câu  dặn  đó  đúng  với  hai  con  bọ  chuột  –  nay  là  bọ  gạo  đang  túa  ra  trước  mắt  và  những  con  cổ  xưa  nằm  dính  trên trang giấy trắng. Không hiểu tại sao mười năm sau, tôi  mới  nhớ  ngày  đấy  chính  bác  dâu  đã  mang  túi  gạo  nếp cẩm về, cùng bịch đậu đen, bảo là bạn trai làm nghề mát xa, vật lý trị liệu có bàn tay vàng xoa bóp khỏi bách bệnh khuyên bác ăn đều cơm nếp cẩm nấu đậu đen tốt cho  tóc  và  sáng  mắt.  Một  lần,  lúc  bác  trưởng  đập  phá  đồ  gốm  rởm  bị  bác  dâu  tráo  bán,  chửi  “Mày  là  đồ  vợ  mất nhân tính, lừa chồng theo thằng bạn thân của tao lại cùng nó cướp cả đồ cổ năm đời cha ông để lại, mất dạy khốn nạn quá.”

Sau khi bán nhà, chia tiền, bác trai bỏ chức Giám đốc, biến mất khỏi nhà không một lời từ biệt. Buổi sáng, giờ đi làm, bác im lìm, xỏ giầy, đeo cái túi nhỏ, bình thản đi ra ngõ. Chiều hôm đấy, đến tận bây giờ, bác không một lần quay về. Bố tôi sau khi mua ngôi nhà ngoại ô này cho mẹ con  tôi,  ông  về  ở  với  Bà  nội  ở  quê.  Ba  năm  sau  khi  Nội  mất,  bác  dâu  bị  tiểu  đường  biến  chứng  sang  mắt,  phải  vào  viện  dưỡng  lão  sống.  Không  ai  vào  thăm  bác  ngoài  hai mẹ con tôi. 

Gặp lại những con bọ quen, tôi đi thăm bác dâu. Ngồi trước một người mờ mắt, mất trí nhớ và tay chân bị tháo cụt  dần  từng  ngón,  tôi  không  biết  bắt  đầu  từ  đâu,  kết  thúc  thế  nào  câu  chuyện  về  những  con  bọ  gạo.  Tôi  chỉ  muốn nói với bác dâu một chuyện thật đơn giản, là triệu con bọ ngày xưa ở nhà mình, không phải sinh ra từ chuột chết, mà từ gạo nếp cẩm. Tại sao nhà mình lúc đấy lại có nếp  cẩm,  bác  có  nhớ  không?  Bác  dâu  đeo  kính  đen,  từ  sáng đến khi ngủ để mọi người không thấy hai hốc mắt mờ  đục  trừng  trừng,  cười  khành  khạch  lắc  lắc  cái  đầu, miệng sùi nước bọt hôi hám nói lèm nhèm chuyện gì tôi không  nghe  rõ.  Nói  và  cười  một  mình  là  thói  quen  của  bác vài năm nay. Cô y tá nắm tay tôi, mắt thăm thẳm “Cô không  hiểu  chị  nói  gì  đâu.  Cô  chỉ  nhớ  hiệu  lệnh  ăn  đi,  uống  đi  thì  há  miệng  to.  Mấy  lần  em  để  ý,  mẹ  chị  và  chị  vào thăm về, đêm cô hét to lắm”.

Thực sự lúc này, và mãi mãi sau, tôi chỉ có nóng ruột làm  sao  tìm  thấy  bác  trai,  hay  bỗng  chốc  có  phút  giây  nào bác dâu tôi tỉnh lại, để tôi nói với họ về những con bọ  được  sinh  ra  từ  gạo  nếp  cẩm,  chứ  không  phải  do  chuột chết.

 Đời  tôi  đúng  là  chỉ  có  một  ước  muốn  đơn  giản  thế  thôi.

25-12-2010

« Lùi
Tiến »