Thành Phố Đi Vắng

Lượt đọc: 2459 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Coi như không biết

Tất  cả  chết  hết  rồi.  Một  giờ.  Hai  giờ.  Ba  giờ.  Điện  thoại  không  rung  lên  ba  lần  rồi  tưng  tưng nhún nhảy nhạc chuông như sáng nay, chiều nay.

Lời nhắn của vợ: Anh yêu. Hai viên vàng, một viên đỏ trước 10 giờ sáng. Hay chiều muộn thì bố Văn ơi. Uống thuốc đi. Hai trắng một vàng.

Im lặng từ lâu.

Tất   cả chết hết rồi.

Em biến mất.

Hồi tối. Em nói hôm nay có sô diễn cho một hội nghị khách  hàng.  Giỏi  lắm  11  giờ  là  tan.  Bọn  đàn  hát  chúng  em  chỉ  tới  đó  thôi.  Tăng  hai  là  của  bọn  vũ  nữ  chơi  qua  đêm  nếu  có  bác  nào  tiếp  được.  Xong  em  gọi  anh  ngay.  Văn  ghen.  Nhỡ  em  gặp  lão  già  nào  ngon  hơn  anh,  sét  đánh ngang tai, quên anh thì sao? Chúng mình mới quen nhau  ba  ngày?  Em  lườm.  Một  ngày  nên  nghĩa.  Già  trẻ  không quan trọng bằng yêu hay không. Bà ngoại bảo thế. Sao bỗng dưng em già thế không biết. Lườm một cái. Bĩu môi một cái. Thở dài nhè nhẹ một cái. Rồi đi. 

Tất cả chết hết rồi.

Xong em gọi anh ngay.

 Xong em gọi anh ngay. Ngay mà ba giờ sáng rồi không thấy cái “ngay” của em đâu. Ngay của em mọi ngày đúng là  thế,  chuẩn  là  thế.  Đến  nỗi  Văn  khi  chia  tay  với  em  thơm tho nồng nàn quay về nhiệm sở, thấy tức cười phát hiện ra vô số phó giáo sư, phó tiến sĩ không bao giờ đúng hẹn. Lúc nào cũng kèm theo sự nhếch nhác nhệch nhạc. Mặt mũi căng thẳng cố hữu luôn mồm bận lắm, bận lắm. Bận  đến  nỗi  một  cuốn  sách  văn  học  không  đọc  nhưng  hễ nói là chửi ông ổng tiếc thương cho nền văn học nước nhà  không  có  tác  phẩm  mang  tầm  thời  đại...  Tất  cả  có hể  hơn  em  học  hàm  học  vị  này  nọ  nhưng  thua  em  cái  khoản  đúng  giờ.  Dù  em  là  loại  chân  đất  mắt  toét,  ngồi  bệt  xuống  đất  rồi.  Ngay  đến  tên  mà  người  ta  ngắn  gọn  thuận miệng gọi cave thì còn gì mà mất nữa. Cần gì phải tiếc. Phải giữ.

Cuối cùng em cũng gọi.

4 giờ sáng. 

Khi mà Văn quên biến việc đợi thì em lại gọi.

 Mãi một lúc Văn mới biết là có chuông điện thoại.

Lúc ấy Văn mải chơi vơi trong một hồ nước rất xanh, rất đặc như người ta nấu thạch rong biển. Thêm ít phút và khoắng đều tay trên một bếp lửa đều không to không nhỏ, sẽ có một mẻ thạch thơm mát lòng mát dạ. Trong nồi thạch Văn thấy mình đang đuổi bắt một con chó. Mà quái lạ sao chó chui sâu dưới nước mà vẫn sủa như điên. Sủa như trộm vào nhà lấy đồ gia bảo mà chó lại bị xích. Điện thoại càng reo chó sủa càng hăng. Con chó điên đó giật được dây xích xông vào đợp Văn một nhát, không rõ vào  đâu,  chỉ  biết  là  đau  lắm  và  chắc  chắn  nếu  không  đi  tiêm ngay sẽ dại.

 Văn tỉnh dậy.

Cuối cùng em cũng gọi.

Nhà  em  trong  ngõ  chắc  rất  dài  nhưng  vì  quá  ngoắt  ngoéo nên Văn mới tới lần này lần thứ ba đã thuộc ngay đường.  Đi  thẳng  xuống  dốc  đầu  ngõ.  Rẽ  phải.  Đến  ngã  ba. Thấy bụi tigôn nhà ông điếc. Rẽ trái. Có một nhà thờ tổ giờ không còn ai nhưng có hai cây ngâu tốt vô cùng. Rẽ phải. Đến nhà có con chó điên suốt ngày đuổi người ngay mà vẫy đuôi chào kẻ gian thì đâm thẳng. Đấy là nhà em thuê. (Có lần hai đứa khật khừ say, em đùa: đố giáo sư “tiếng sĩ” nhắc lại đúng đường vào nhà, em phong chức trước  khi  hội  đồng  ký  duyệt).  Những  lần  nghiêng  ngả  cùng  em  cùng  các  loại  rượu  dân  tộc  hiện  đại  pha  trộn,  vẫn  nhớ  em  vừa  chở  Văn  ngồi  sau  vừa  líu  la  líu  lô.  Em  bảo thương cái nhà này ghê. Không phải vì thuê rẻ. Chủ nhà thấy đất cát giá cả trượt dài mà vẫn không tăng giá. Thương lắm là vì lần nào về, dù có say đến mấy nhưng tại phải vòng vèo vắt vẻo, nếu không căng mắt phải phải trái trái kiểu gì cũng húc vào cổng nhà người ta. Cho nên cứ phanh kít lại ở cổng là tỉnh rượu.

Cuối cùng em cũng gọi.

Cửa nhà em sơn màu vàng.

Khi  giàn  hoa  không  biết  tên  là  gì  bắt  đầu  thả  những  chùm đầu tiên tim tím, em liền phóng thẳng ra chợ mua ngay một hộp sơn vàng ươm. Một cái chổi. Xắn váy lên sơn cửa. Sơn những chỗ nào hoa có thể rủ tím trên nền vàng. Là đủ.

Cửa sơn vàng lúc này 4h35 phút sáng mở toang. Tất cả đèn bật sáng. Ti vi kênh MTV rộn rã trống phách.

Cuối cùng em cũng gọi.

Em  nằm  trên  vũng  sơn  dầu  loang  đỏ  đậm  đặc  đông.  Mắt nhắm ơ hờ. Khuôn mặt bình thản. Những đồ dùng đầy  đủ,  giản  dị  lâu  nay  bày  biện  gọn  gàng  lúc  này  xới  tung.  Giống  như  em  mệt.  Chợp  mắt  một  tẹo  chốc  dậy  dọn  nhà  tiếp.  Lại  giống  người  mẫu  trên  bức  tranh  sắp  đặt đang thịnh hành như một thứ mốt mới của giới họa sĩ  che  giấu  phông  văn  hóa,  khiếu  thẩm  mỹ  nghèo  nàn  bế tắc không chịu học hỏi mà nghĩ mình đã là một bậc thánh  nhân  trong  nghệ  thuật  bày  cớ  sắp  đặt  tù  mù  dọa  người  yếu  bóng  vía.  Thấy  rõ  là  em  vừa  qua  những  việc  khá  vất  vả.  Mọi  thứ  tung  hoành  ngang  dọc  thế  kia.  Em  cũng mệt thế kia. Cây đàn tam thập lục dắt mối cho Văn yêu em chổng ngược góc nhà. Áo dài xanh nhạt vặn vẹo dưới đất. Em bảo ngày kia thầy bảo vệ tiến sĩ, em mặc áo này  hòa  vào  đám  học  sinh  mừng  thầy.  Văn  khùng  khục  vùi  mặt  vào  mớ  tóc  đen  nhức  nhối,  lắc  đầu  quầy  quậy.  Thầy có điên đâu mà cho trò này ra đám sinh viên đang tuổi ăn tuổi uống kia quá bằng mỡ để miệng mèo, rình thầy  mải  mê  chiến  đấu  với  giáo  sư  tiến  sĩ  trên  kia,  dưới  này  bọn  nó  nhậu  mất  trò  của  thầy.  Sức  thầy  thế  này  lại  thế nào được lũ ngựa non háu đá đấy? Em cười. Bảo bọn nó còn lâu lắm lắm mới theo được thầy. Vô tư đi, yên tâm thành tiến sĩ đi thầy ơi. Chuyện nào ra chuyện ấy. Em tuy cave thật nhưng tinh đời nhìn người lắm.

Cuối cùng em cũng gọi.

Em lào phào chỉ Nokia đời mới khá phức tạp nhưng đầy văn hóa khi dùng, là không dùng ngón cái nhắn tin hay bấm số mà dùng bút. Nói: Tìm số cái Phượng. Gọi nó đến đưa em đi viện. Còn anh thì về ngay đi. Coi như anh  không  biết.  Coi  như  anh  không  biết  em.  Coi  như  không có chuyện này.

Chuyện  này  là  chuyện  gì?  Anh  có  muốn  coi  như  không biết những điều em vừa nói cũng không được vì thật ra anh cũng có biết gì đâu. Văn hỏi ba bốn năm sáu câu liên tục dồn dập. Mỗi lần xốc cái cổ đỡ cái đầu nhỏ bé, mái tóc suông dài đen nhức nhối của em lên lắc lắc là một lần vệt sơn dầu đỏ bầm dài thêm ra một ít, bớt đông đặc  hơn  một  ít.  Em  mắt  nhắm  ơ  hờ.  Khẽ  lắc  lắc  khuôn  mặt xinh như vẽ chứ mấy ai có cái mặt cân đối hoàn hảo thế  này  ngoài  đời.  Lẩm  bẩm.  Thì  đấy.  Cái  bọn  nhắn  tin  đểu vào điện thoại anh đòi nợ em đấy. Cái gì thì cho qua. Chứ  vẩy  bẩn  vào  người  yêu  của  nhau  như  thế  phải  xử.  Văn lại lắc một hai ba bốn năm. Hét hình như hơi to quá nhưng may MTV gái vẫn nhảy, nhạc vẫn xập xình át bớt. Em  điên  à?  Em  bé  bỏng  thế  này.  Điên  mà  đi  xử  chúng  nó.  Tối  nay  anh  lôi  hết  thẻ  tín  dụng.  Sổ  tiết  kiệm.  Tiền  đô. Tiền Việt. Tổng số của nả hai vợ chồng tích cóp sau bảy năm chung sống là 480 triệu vài trăm lẻ. Anh đã tìm được cách rút 35 triệu trả nợ cho em mà vợ không biết rồi.  Mai  anh  định  mang  cho  em...  Em  điên  rồi.  Em  dại  lắm.  Em  ơi  là  em...  Vớ  vẩn.  Em  làm  tiền  với  ai  thì  làm  chứ không làm tiền người em yêu. Cái trán thanh xuân, phẳng  phiu  cau  lại.  Khó  chịu  như  vừa  bị  sỉ  nhục  vì  chữ  tiền. Gọi cho Phượng. Coi như không biết em. Coi như không biết gì. Nhanh lên không 5 giờ ngoài kia các bác về hưu mò ra đánh cầu lông bây giờ. 

Các bác đánh cầu lông.

Ôi giời. Các bác đánh cầu lông. 

5 giờ sáng trời khô hay mưa. Sương mù đặc quánh hay thoáng đãng gió thu. Các bác cười hơ hơ đánh cầu trong bóng  tối.  Cả  một  ngày  dài  vừa  qua  hay  một  ngày  lê  thê  sắp đến như nhau cả. Các bác còn gì vui ngoài việc thấp thỏm  chờ  sáng  đánh  cầu  bằng  cảm  giác.  Vui  là  chính.  Cười là chính. Tán tỉnh nhau khi già một cách hợp pháp là chính. Tất cả mọi lý do đều là chính, trừ tinh thần thể thao  thật  là  phụ.  Hai  tối  trước  tha  Văn  về  nhà,  em  cười  cười bảo mấy năm nữa hiệp hội cầu lông đêm nhà em có thêm thành viên mới? 

Cuối cùng em cũng gọi.

Nấp vào gốc cây sấu già. Nhìn theo taxi chạy biến vào bóng tối.

 Có Phượng. Có em.

 Đi mãi mới về tới nhà. 

Trời cũng dần sáng.

Hình  như  kết  quả  nghiên  cứu  khoa  học  nói  sau  9  giờ  cây  mới  thu  carbonic  nhả  oxy  mà  cơ  man  người  đi  hít  carbonic  thế?  Lâng  lâng  mộng  du  về  gặp  ngay  bộ  complet trước khi đi hội thảo về môi trường ở Thái Lan vợ là treo sẵn cho chồng. Văn thấy ngay mình đang đứng trước hội trường viện. Dõng dạc và quen thuộc bắt đầu. Thưa  đồng  chí  thứ  trưởng.  Thưa  đồng  chí  vụ  trưởng...  Thưa tất cả các đồng chí. Và hai tiếng ba mươi phút sau. Vỗ tay rào rào. Những khuôn mặt hoan hỉ. Đám học trò tham  ăn  tục  uống  (thiếu  đúng  em  không  tham  ăn  tục  uống,  mặc  áo  dài  xanh  duy  nhất  cần  cho  thầy  thì  chạy  vào viện bằng taxi với Phượng sớm nay mất rồi) há hốc nghe thầy Văn bảo vệ luận án tầm cỡ quốc tế nhưng may thế, làm ở Việt Nam nên bọn em có cơ hội tiếp cận. 

Chân  thành  mừng.  

Chân  thành  chia  sẻ.  

Chân  thành  ký để bản danh sách tiến sĩ toàn quốc dài thêm một dòng. Hôm nay Văn đã là tiến sĩ.

Tất cả chết hết rồi.

Vợ đi hội thảo quốc tế về bảo vệ môi trường về. Gọi cửa  mãi  mà  chồng  không  nghe.  Ai  lại  đi  công  tác  đúng  lúc  chồng  cần  mình  nhất.  Tội  nghiệp  chồng.  Biết  mình  có  lỗi  nên  mua  cơ  man  nào  quà.  Kéo  vali.  Ghé  vai  đẩy  cửa.  Cắp  nách  mấy  bó  hoa  giả  mua  bên  Thái  đẹp  hơn  hoa  giả  Trung  Quốc  mang  tận  sang  đây  bán.  Vợ  vào  nhà.  Lại  một  cuộc  triển  lãm  sắp  đặt.  Nhân  vật  chính  là chồng. Complet. Tóc bóng keo trơn. Văn ngả ngốn giữa những  đồ  ăn  thức  uống  vợ  chuẩn  bị  cho  còn  nguyên  la  liệt.  Giữa  tiền  đô.  Tiền  Việt.  Giữa  thẻ  tín  dụng.  Sổ  tiết  kiệm. Giữa cơ man hoa tươi chúc mừng tân giáo sư tiến sĩ.  Vợ  ném  tất  cả  những  gì  mang  từ  ngoại  quốc  xuống.  Chạy lại vồ lấy chồng. Văn ơi em xin lỗi. Tại em mà anh thế này. Từ ngày hai đứa mình thành vợ thành chồng đã bao giờ em xa anh đâu. Khổ em lắm. Anh hay làm với đối tác nước ngoài, anh biết hơn em là những cuộc hội thảo được định trước cả năm. Chính xác từng giờ. Trong lúc chờ đợi. Lịch hội thảo không bao giờ thay đổi mà chỉ có người  dự  còn  sống  hay  đã  chết  bất  đắc  kỳ  tử  phải  thay  thôi.  Đúng  lúc  anh  cần  em  nhất.  Đúng  ngày  trọng  đại  nhất của anh là được lên tiến sĩ thì em lại không ở bên. Không chia sẻ. Chăm sóc. Văn ơi. Em xin lỗi.

Tất cả chết hết rồi.

Sao ở đây người ta cứ cười vu vơ thế nhỉ?

 Vợ  ngồi  bên  Văn.  Trên  chiếc  ghế  đá  vườn  hoa  giữa  sân  bệnh  viện.  Nhìn  rồi  hỏi  Văn  cũng  đang  vu  vơ  cười.  Văn  thấy  vợ  hỏi  Văn  hơi  giận.  Nhìn  thẳng  vào  mặt  vợ,  nghiêm  trọng.  Đã  bảo  anh  cho  em  35  triệu  đền  chúng  nó. Chuyện mấy thằng mất dạy đòi nợ em vào điện thoại có gì em phải điên đến thế? Nợ thì trả. Cho thoát. Anh yêu em. Em có là tiến sĩ ngang phân với anh hay là con cave. Như nhau hết. Ba ngày nên nghĩa. Sao em đi đánh nhau  với  chúng  làm  gì  để  chết  thảm  chết  thương  như  vậy. Em ơi là em.

Vợ rưng rưng vuốt tay chồng. Bàn tay trắng xanh mềm mại cả đời cầm bút nằm gọn trong tay vợ. Thở dài sườn sượt. Anh đã bận thế lại còn xem phim Hàn Quốc trên ti vi. Nhớ gì không nhớ, nhớ 35 triệu với con cave?

Tất cả chết hết rồi.

Em  xin  lỗi  anh.  Tại  em  bỏ  anh  đúng  lúc  anh  cần  em  nhất. Anh thành tiến sĩ rồi. Đúng là làm tiến sĩ thật tổn hại thần kinh đến thành tâm thần thế này. Vợ bỗng cười nhạt  tự  mãn  như  thể  trước  mặt  có  rất  đông  các  tiến  sĩ  rởm. Đấy. Mấy nghìn tiến sĩ bảo vệ xong có ai phát điên lên như thế này đâu. Tiến sĩ thật phải khác chứ.

 Tất cả chết hết rồi.

Em xin lỗi anh.

 Không bao giờ em để anh một mình.

Ừ, đừng bao giờ để anh một mình.

Văn cười vu vơ.

Vu vơ.

« Lùi
Tiến »