Theo Đuổi Cassandra

Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1870 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giới thiệu - Chương 1
nguyên văn: chasing cassandra (the ravenels #6)

Tất cả mọi thứ đều có giá của nó...

Tom Severin - Ông vua ngành đường sắt, người có đủ sự giàu có và quyền lực để thỏa mãn bất kì niềm khao khát nào ngay khi nó vừa xuất hiện trước mắt anh. Bất cứ cái gì - hay bất cứ ai - đều sẽ là của anh nếu anh yêu cầu. Tìm được một người vợ hoàn hảo với anh thật ra là chuyện dễ như ăn kẹo vậy - và ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Lady Cassandra Ravenel, anh đã quyết tâm phải có được cô. Nhưng nàng Cassandra xinh đẹp và thông minh cũng quyết tâm chỉ kết hôn vì tình yêu - thứ mà anh không thể cho cô.

Mọi thứ ngoại trừ cô ấy…

Severin là người đàn ông hấp dẫn và lôi cuốn nhất mà Cassandra từng gặp, ngay cả khi anh có một trái tim băng giá. Nhưng cô không có hứng thú chung sống trong thế giới giả tạo ngoài mặt của một người đàn ông tàn nhẫn, người luôn chơi để giành chiến thắng.

Khi một kẻ thù mới xuất hiện để phá hoại thanh danh của Cassandra, Severin đã nắm lấy cơ hội mà anh luôn chờ đợi. Và như mọi khi, anh luôn đạt được điều anh muốn - hay là không? Có một điều mà Tom Severin vẫn chưa học được từ cô dâu mới của mình:

Đừng bao giờ đánh giá thấp một Ravenel.

Cuộc săn đuổi để nàng Cassandra gật đầu đồng ý lấy anh có thể đã kết thúc. Nhưng cuộc đua để chiếm lấy trái tim cô mới chỉ bắt đầu ...

*

Chương 1

Hampshire, Anh

Tháng 6 năm 1876

TỰ MỜI MÌNH ĐẾN CÁI ĐÁM CƯỚI NÀY THẬT LÀ MỘT SAI LẦM - anh nghĩ.

Không phải vì Tom Severin có phẩm chất lễ độ đứng đắn hay sống theo nguyên tắc xã giao chết dẫm nào đấy. Anh thích xông thẳng vào những nơi mà anh không được mời, vì anh luôn biết rằng mình quá giàu để bị ném ra ngoài. Nhưng lẽ ra anh phải đoán trước được đám cưới của nhà Ravenel sẽ chán kinh khủng như vậy - như những đám cưới luôn luôn thế. Không có gì ngoài mấy lời lãng mạn ngớ ngẩn, thức ăn nóng sốt, và rất, rất nhiều hoa. Buổi lễ đã diễn ra vào sáng nay trong một nhà thờ nhỏ bé ở điền trang Eversby Priory, nơi đã bị nhồi nhét các loại hoa đầy đến tận xà nhà, như thể cả Chợ hoa Covent Gardent đã đổ ập lên tất cả đồ đạc và các bức tường. Bầu không khí đặc quánh mùi nước hoa khiến Tom thấy hơi váng vất.

Anh đi lang thang qua trang viên kiểu Jacobean cổ kính, cốt muốn tìm một nơi yên tĩnh để ngồi và nhắm mắt nghỉ ngơi. Trong khi bên ngoài kia, các vị khách đang tụ hội ở lối vào để chúc mừng cho cặp đôi mới cưới trước khi họ khởi hành đi hưởng tuần trăng mật.

Ngoại trừ một vài người đặc biệt như Rhys Winterborne - chủ cửa hàng bách hóa xứ Wales, thì tất cả quan khách đều thuộc tầng lớp quý tộc. Điều đó có nghĩa là tất cả các cuộc trò chuyện đều sẽ bao gồm các chủ đề mà Tom không thể nhét một cái đít chuột vào1. Săn cáo. Âm nhạc. Tổ tiên thượng đẳng. Các buổi họp mặt đó chưa từng thảo luận về kinh doanh, chính trị hay bất cứ điều gì khác mà Tom thấy thú vị.

Ngôi nhà kiểu Jacobean cổ kính có vẻ ngoài điển hình của một trang viên vùng quê do tổ tiên truyền lại - đổ nát nhưng sang trọng. Tom không thích những thứ cũ kỹ, chúng có mùi mốc meo kinh khủng và bụi bặm đã tích tụ qua nhiều thế kỷ, những tấm thảm thì sờn rách, những ô cửa sổ cổ vặn vẹo và biến dạng. Vẻ đẹp của vùng đồng quê xung quanh cũng không có tý mê hoặc nào với anh. Hầu hết mọi người đều đồng ý rằng Hampshire - với những ngọn đồi xanh tươi, rừng cây um tùm và những dòng suối lấp lánh đá vôi - là một trong những nơi có vẻ đẹp tự nhiên nhất trên trái đất. Tuy nhiên, nói chung, điều duy nhất Tom thích làm với thiên nhiên là bao phủ nó bằng những con đường, những cây cầu và đường ray xe lửa.

Những tiếng reo hò và cười đùa vang vọng đập tan không gian yên tĩnh của ngôi nhà. Không nghi ngờ gì là đôi vợ chồng mới cưới đang cố gắng trốn thoát khỏi cơn mưa những lời chúc tụng không dứt. Mọi người ở đây có vẻ thực sự hạnh phúc, điều làm Tom thấy vừa khó chịu vừa có chút khó hiểu. Như thể tất cả bọn họ đều biết một bí mật nào đó mà lại giữ kín với anh.

Sau khi làm nên cả một gia tài từ lĩnh vực đường sắt và xây dựng, Tom không bao giờ nghĩ mình sẽ cảm thấy ghen tỵ một lần nữa. Nhưng nó lại ở đây, gặm nhấm anh giống một con mọt từ từ ăn mòn thanh gỗ cũ. Nó không đúng. Anh hạnh phúc hơn hầu hết những người ở đây, hoặc ít nhất là giàu hơn, điều đó ít nhiều cũng giống nhau cả. Nhưng tại sao anh lại không cảm thấy hạnh phúc chứ? Đã nhiều tháng rồi anh không cảm thấy có gì đặc biệt. Anh đột ngột nhận ra một điều khá rùng rợn là dần dần tất cả những ham muốn thông thường của anh đều đã biến mất. Những thứ thường mang lại niềm vui cho anh giờ đây làm anh thấy chán nản. Không có gì - thậm chí là một đêm trong vòng tay của một phụ nữ xinh đẹp nhất - có thể làm anh thấy thỏa mãn. Anh chưa bao giờ như thế này trước đây. Cảm giác này làm anh bối rối và vô định.

Anh đã tưởng nếu mình dành thời gian với Devon và West Ravenel - những người anh đã biết ít nhất một thập kỷ - có thể sẽ giúp ích cho anh. Ba người họ, cùng với đám bạn bè bất hảo còn lại, đã thường xuyên chè chén và ẩu đả khắp các con đường ở London. Nhưng mọi thứ đã thay đổi. Hai năm trước, Devon bất ngờ được thừa kế tước hiệu Bá tước và đảm nhận vai trò làm chủ một gia đình. Còn West, trước đây là một gã nát rượu thảnh thơi, giờ lại quản lý cả điền trang và những người tá điền, mồm miệng thì cứ nói liên miên về thời tiết. Thời tiết ư, lạy Chúa tha cho anh đi. Anh em nhà Ravenel trước đây từng rất thú vị, còn giờ thì đã trở nên tẻ nhạt như những người khác.

Bước vào một căn phòng nhạc để trống, Tom tìm thấy một chiếc trườn kỉ lớnbọc nệm mềm mại choán hết một góc khuất trong căn phòng. Sau khi xoay chiếc ghế quay lưng lại với cửa, anh nằm xuống và nhắm mắt lại. Căn phòng yên tĩnh như một lăng mộ, ngoại trừ những tiếng tích tắc của đồng hồ ở đâu đó. Cảm giác mệt mỏi lạ lẫm này nhẹ nhàng bao trùm lấy anh như màn sương mù, làm anh thở dài mệt mỏi. Mọi người luôn đùa bỡn về sức sống và nhịp điệu nhanh gọn của anh, và tại sao không ai có thể theo kịp anh. Bây giờ có vẻ như anh còn không thể theo kịp chính mình.

Anh cần phải làm gì đó để thoát ra khỏi tình trạng u mê này.

Có lẽ anh nên kết hôn. Tuổi ba mươi mốt là thời điểm tốt để lấy vợ và có con cái. Có hàng tá phụ nữ trẻ đủ tiêu chuẩn ở đây, tất cả đều mang dòng máu xanh và được giáo dục tốt. Kết hôn với một người trong số họ sẽ giúp anh thăng tiến nhanh trong xã hội. Anh cân nhắc đến chị em nhà Ravenel. Cô chị cả, Helen, đã kết hôn với Rhys Winterborne, và Lady Pandora đã cưới Lord St. Vincent vào sáng nay. Vậy thì chỉ còn lại một người... cô chị gái sinh đôi của Pandora, Cassandra.

Tom chưa từng gặp cô, nhưng anh đã thoáng thấy cô vào bữa tối đêm qua, bóng dáng cô mập mờ qua các bụi cây trang trí và một rừng các chân đế nến bằng bạc. Anh có thể thấy rằng cô trông tươi trẻ, tóc vàng và khá yên tĩnh. Đó không hẳn là tất cả những gì anh mong muốn ở một người vợ, nhưng đó là một khởi đầu tốt.

Tiếng ai đó bước vào căn phòng phá tan dòng suy nghĩ của anh. Chết tiệt thật. Trong số hàng tá những căn phòng trống trên tầng này của ngôi nhà, vậy mà họ lại nhất định phải chọn căn này. Tom định đứng dậy để chứng minh sự hiện diện của mình thì một tiếng nức nở mềm mại khiến anh thu mình vào sâu hơn trong chiếc ghế. Ôi không. Một người phụ nữ đang khóc.

"Em xin lỗi," giọng nói nữ tính xa lạ run run vang lên. "Em không biết tại sao mình lại xúc động như thế."

Trong một lúc Tom đã nghĩ rằng cô đang nói chuyện với anh, nhưng rồi một giọng đàn ông đáp lại.

"Anh hiểu là thật không dễ dàng gì khi phải xa cô em gái đã luôn là người bạn đồng hành thân thiết nhất của em. Một cặp song sinh thì khó có thể rời xa nhau". Người đang nói là West Ravenel, giọng của anh ta ấm và dịu dàng hơn bất kỳ lúc nào mà Tom từng nghe thấy trước đây.

"Chỉ là vì em biết mình sẽ rất nhớ cô ấy. Nhưng em rất vui vì cô ấy đã tìm được tình yêu đích thực của mình. Thật hạnh phúc - "Giọng cô vỡ ra.

"Anh hiểu," West khô khan nói. "Đây, hãy dùng chiếc khăn này để lau đi những giọt nước mắt vui mừng đó đi."

"Cảm ơn anh."

"Thực ra đó là chuyện dễ hiểu," West vui vẻ nhận xét, "nếu em có thấy ghen tị. Em đã luôn muốn tìm được một nửa phù hợp, trong khi Pandora lại luôn kiên quyết sẽ không bao giờ kết hôn ".

"Em không ghen tị, em chỉ lo lắng thôi." Người phụ nữ khẽ khịt mũi. "Em đã đi đến tất cả các bữa tối và khiêu vũ, và em đã gặp tất cả mọi người. Một số quý ông đủ điều kiện đã tỏ ra rất dễ chịu, nhưng ngay cả khi không có gì là quá sai với một trong số họ, thì cũng không đúng gì cả. Em đã từ bỏ việc tìm kiếm tình yêu rồi, em chỉ muốn tìm một người mà em có thể sẽ thích theo thời gian, vậy mà thậm chí em còn không thể tìm thấy người đó. Có điều gì đó không ổn với em rồi. Em sẽ kết thúc cuộc đời như một bà cô già mất thôi. "

"Không có cái gì gọi là một bà cô già hết."

"Vậy a-anh sẽ gọi một phụ nữ trung niên không kết hôn là gì?"

"Một phụ nữ với những tiêu chuẩn?" West gợi ý.

"Anh có thể gọi nó như vậy, nhưng những người khác đều sẽ gọi là 'gái già'. Cô hơi dừng lại. "Ngoài ra, em quá béo. Tất cả những chiếc váy của em đều chật ních".

"Em trông hoàn toàn bình thường như mọi khi."

"Em đã phải sửa lại chiếc váy này vào đêm qua. Em không thể buộc được những chiếc nút phía sau."

Lén lút xoay người, Tom lén nhìn qua mép ghế và anh gần như tắc thở khi nhìn chằm chằm vào cô với vẻ kinh ngạc.

Lần đầu tiên trong đời, Tom Severin đã bị đánh gục. Hạ gục hoàn toàn và giết hại tàn bạo.

Cô đẹp như lửa và ánh sáng mặt trời, một vẻ đẹp ấm áp và rực rỡ, tỏa sáng như những thỏi vàng. Hình ảnh của cô khiến anh cảm thấy đói khát, trống rỗng. Cô là tất cả những gì anh đã bỏ lỡ trong những năm tháng tuổi trẻ thiệt thòi của mình, mọi hy vọng và mọi cơ hội anh đã lỡ mất.

"Em gái yêu quý," West tử tế thì thầm, "hãy nghe anh. Không cần phải lo lắng gi cả. Em sẽ gặp được một người khác, hoặc em sẽ xem xét lại những người mà em đã không đánh giá cao lúc đầu. Một số đàn ông có sở thích khác lạ. Như những con hàu, hoặc pho mát Gorgonzola. "

Cô thở dài rùng mình. "Anh họ West, nếu em chưa kết hôn vào lúc hai mươi lăm tuổi… và anh vẫn còn độc thân… anh có thể trở thành con hàu của em không?"

West ngơ ngác nhìn cô.

"Chúng ta hãy kết hôn vào một ngày nào đó," cô tiếp tục, "nếu không ai khác muốn chúng ta. Em sẽ là một người vợ tốt. Tất cả những gì em từng mơ ước là có một gia đình nhỏ của riêng mình, và một ngôi nhà hạnh phúc nơi mọi người đều cảm thấy an toàn và được chào đón. Anh biết là em sẽ không bao giờ cằn nhằn hay đóng sầm cửa hay hờn dỗi trong góc. Em chỉ cần ai đó để em chăm sóc. Em muốn là người quan trọng với ai đó. Trước khi anh từ chối - "

"Lady Cassandra Ravenel," West ngắt lời, "đó là ý tưởng ngu ngốc nhất mà bất cứ ai có thể nghĩ ra kể từ khi Napoléon quyết định xâm lược nước Nga."

Ánh mắt cô trở nên trách móc. "Tại sao chứ?"

"Giữa một loạt lý do có thể gây hoa mắt chóng mặt, em còn quá trẻ so với anh."

"Anh không già hơn Lord St. Vincent mà, và anh ấy vừa kết hôn với em gái sinh đôi của em."

"Bên trong anh già hơn anh ta đến cả thập kỷ. Linh hồn anh là một quả nho khô. Hãy nghe lời anh, em không muốn trở thành vợ anh đâu. "

"Nó còn tốt hơn là sự cô đơn."

"Vớ vẩn. 'Một mình' và 'cô đơn' là hai thứ hoàn toàn khác nhau. " West đưa tay vuốt lại một lọn tóc vàng xõa tung dính vào vệt nước mắt đang khô trên má cô. "Bây giờ, hãy rửa mặt bằng nước lạnh, và -"

"TÔI SẼ TRỞ THÀNH CON HẦU CỦA EM," Tom cắt ngang. Anh đứng lên khỏi chiếc ghế và tiến lại gần cặp đôi, những người đang nhìn chằm chằm vào anh trong sự ngạc nhiên.

Bản thân Tom cũng ngạc nhiên với chính mình. Nếu có bất cứ điều gì mà anh làm tốt, thì đó là đàm phán các thỏa thuận kinh doanh, và đây không phải là cách để bắt đầu nó. Chỉ bằng một vài từ, anh đã tự đặt mình vào vị trí yếu ớt nhất.

Nhưng anh thèm muốn cô ghê gớm, anh không thể ngăn bản thân mình lại.

Càng bước đến gần cô anh càng không thể suy nghĩ thông suốt. Tim anh đập nhanh và lạc nhịp đến nỗi anh có thể cảm thấy nó đang dộng vào xương sườn của mình.

Cassandra tiến lại gần West như để tự vệ, và nhìn chằm chằm vào anh như thể anh là một thằng điên quẫn trí nào đấy. Tom khó có thể trách cô. Thực ra, anh đã thấy hối hận về cách tiếp cận này, nhưng đã quá muộn để quay lại rồi.

West cau có. "Severin, anh đang làm cái quỷ gì ở đây vậy?"

"Tôi đang nghỉ ngơi trên chiếc ghế kia. Và sau khi anh bắt đầu nói chuyện, tôi không thể tìm được thời điểm thích hợp để ngắt lời". Tom không thể rời mắt khỏi Cassandra. Đôi mắt cô to tròn, đầy băn khoăn giống như tia sáng xanh dịu dàng lúc nửa đêm, bỏ qua ánh lấp lánh của những giọt nước mắt kia. Những đường cong trên cơ thể cô săn chắc và ngọt ngào, không có góc cạnh cứng nhắc hay đường thẳng ở đâu cả… không có gì khác ngoài sự mềm mại, gợi cảm đầy mời gọi. Nếu cô là của anh… cuối cùng anh sẽ có được cảm giác thoải mái mà những người đàn ông khác có. Không còn phải dành từng giây phút trong ngày để cố gắng và khao khát, và sẽ không bao giờ cảm thấy chán nản nữa.

"Tôi sẽ cưới em," Tom nói với cô. "Vào bất cứ lúc nào. Với bất kì điều kiện nào."

West nhẹ nhàng thúc Cassandra đi về phía cửa. "Đi khỏi đây đi, em gái, trong khi anh nói chuyện với thằng điên này."

Cô bối rối gật đầu và vâng lời anh.

Khi cô bước qua ngưỡng cửa, Tom gấp gáp gọi mà không cần suy nghĩ

"Thưa quý cô?"

Cô từ từ xuất hiện trở lại, nhìn trộm anh từ sau khung cửa.

Tom không biết phải nói gì, chỉ là anh không thể để cô đi trong khi cô vẫn nghĩ rằng cô là một cái gì đó kém hoàn hảo.

"Em không quá béo đâu," anh nói cộc lốc. "Càng có nhiều người như em trên thế giới thì càng tốt."

Những lời khen ngợi này không chính xác đến hùng hồn, hoặc thậm chí là còn không phù hợp. Nhưng anh có thể thấy sự thích thú lấp lánh trong đôi mắt xanh tuyệt đẹp đó trước khi Cassandra biến mất.

Từng thớ cơ trên người anh căng lên theo bản năng, anh muốn chạy theo cô như một con chó săn chạy theo mùi hương.

West quay về phía Tom, với biểu cảm khó hiểu và khó chịu.

Trước khi người bạn của anh có thể mở lời, Tom đã hỏi gấp, "Tôi có thể có cô ấy không?"

"Không."

"Tôi phải có cô ấy, hãy để tôi có cô ấy -"

"Không."

Tom bật chế độ kinh doanh. "Vậy là anh muốn cô ấy cho chính mình. Hoàn toàn dễ hiểu thôi. Chúng tôi có thể thương lượng về điều đó. "

"Anh vừa nghe thấy tôi từ chối cưới cô ấy rồi đó," West cáu kỉnh chỉ ra.

Đó là điều mà Tom không thể tin nổi trong giây lát. Làm thế nào mà West, hoặc bất kỳ người đàn ông nào có cái háng vẫn còn làm việc, lại không muốn một cô gái có vẻ ngoài ám ảnh dữ dội đến vậy được? "Đó rõ ràng là một chiến lược để anh có thể thu hút cô ấy sau này," anh nói. "Nhưng tôi sẽ cho anh một phần tư công ty đường sắt vì cô ấy. Và cũng sẽ chia cho anh cổ phần trong một công ty khai thác. Tôi cũng có thể đưa anh tiền mặt. Chỉ cần nói số lượng ra thôi. "

"Anh điên à? Lady Cassandra không phải là vật sở hữu mà tôi có thể đưa cho anh như đưa một chiếc ô. Mà thực ra, tôi thậm chí sẽ không bao giờ đưa cho anh một chiếc ô. "

"Anh có thể thuyết phục cô ấy. Rõ ràng là cô ấy tin tưởng anh. "

"Và anh tin tằng tôi sẽ sử dụng điều đó để chống lại cô ấy à?"

Tom bối rối và mất kiên nhẫn. "Có ích lợi gì khi anh có được sự tin tưởng của ai đó nếu anh không sử dụng nó để chống lại họ?"

"Lady Cassandra sẽ không bao giờ lấy anh, Severin," West bực tức nói.

"Nhưng cô ấy là người tôi luôn mong muốn."

"Làm sao anh biết điều đó? Cho đến lúc này, tất cả những gì anh thấy chỉ là một phụ nữ trẻ xinh đẹp với mái tóc vàng và đôi mắt xanh. Anh có bao giờ tự hỏi cô ấy có gì bên trong không? "

"Không. Tôi không quan tâm. Cô ấy có thể là bất cứ thứ gì mà cô ấy muốn ở bên trong, miễn là cô ấy để tôi có như thế bên ngoài." Khi Tom nhìn thấy biểu cảm của West, anh nói với vẻ phòng thủ, "Anh biết tôi không phải là một gã ủy mị mà."

"Ý anh là có cảm xúc con người à?" West gay gắt hỏi.

"Tôi có cảm xúc." Tom dừng lại. "Khi tôi muốn."

"Còn tôi thì đang có một cảm xúc ngay bây giờ. Và trước khi nó buộc tôi phải chèn giày vào mông anh, tôi sẽ tạo một khoảng cách giữa chúng ta." West xiên anh bằng cái liếc mắt chết người. "Tránh xa cô ấy ra, Tom. Tìm một cô gái vô tội khác để mà giở trò đồi bại đó đi. Tôi đã có đủ lý do để giết chết anh ngay bây giờ rồi."

Tom nhướng mày. "Anh vẫn còn cay cú về cuộc đàm phán bản hợp đồng đó à?" anh hỏi với vẻ ngạc nhiên.

"Tôi sẽ luôn căm tức điều đó," West xác nhận lời anh. "Anh đã cố gắng lừa quyền khai thác khoáng sản đối với tài sản của chính chúng tôi, dù anh biết chúng tôi đang trên bờ vực phá sản."

"Đó chỉ là làm ăn," Tom phản đối.

"Vậy còn tình bạn thì sao?"

"Tình bạn và công việc kinh doanh là hai thứ riêng biệt."

"Anh đang cố gắng tuyên bố rằng anh sẽ không phiền nếu một người bạn cố gắng lừa đảo anh, đặc biệt là vì anh muốn tiền?"

"Tôi luôn muốn tiền. Đó là lý do tại sao tôi có rất nhiều. Và không, tôi sẽ không phiền nếu một người bạn cố gắng lừa tôi; Tôi sẽ tôn trọng nỗ lực đó. "

"Đúng là anh có thể như thế." West nói nghe có vẻ thán phục. "Anh có thể là một thằng khốn không có linh hồn với sự thèm ăn vô tâm của một con cá mập bò, nhưng anh luôn thành thật."

"Anh luôn rất công bằng, anh bạn. Đó là lý do tại sao tôi muốn anh nói với Lady Cassandra về những phẩm chất tốt cũng như xấu của tôi. "

"Những phẩm chất tốt nào cơ?" West hỏi gay gắt.

Tom đã phải suy nghĩ một lúc. "Như là tôi giàu cỡ nào chẳng hạn?" anh đề nghị.

West rên rỉ và lắc đầu. "Tôi có thể sẽ cảm thấy tiếc cho anh, Tom, nếu anh không phải là một cái mông ích kỷ như vậy. Tôi đã thấy anh như thế này trước đây, và tôi đã biết điều đó sẽ dẫn đến đâu. Đây là lý do tại sao anh sở hữu nhiều căn nhà hơn anh có thể ở, nhiều ngựa hơn anh có thể cưỡi và nhiều bức tranh hơn anh có thể treo lên tường. Anh không thể chấp nhận sự thất vọng hay chán ngán. Ngay khi anh có được thứ mà anh muốn, nó không còn mê hoặc được anh. Với kiểu suy nghĩ như thế, anh tin là Devon hay là tôi sẽ cho phép anh ve vãn Cassandra à?

"Tôi sẽ không mất hứng thú với vợ của mình."

"Có gì khác chứ?" West nhẹ giọng hỏi. "Tất cả những gì quan trọng với anh là thú vui săn đuổi."

« Lùi
Tiến »