Sau khi bước ra khỏi đó, Cassandra vội vã quay lại phòng mình để rửa mặt. Cô đắp một miếng gạc lạnh và ướt lên mắt để làm dịu những chỗ sưng đỏ. Tuy nhiên, không gì có thể xoa dịu nỗi đau đã bắt đầu âm ỉ nảy mầm ngay khi cô trông thấy chiếc xe ngựa chở Pandora rời khỏi nhà. Người em gái sinh đôi của cô, nửa kia của cô, đã bắt đầu một cuộc sống mới với chồng của cô ấy, Lord St. Vincent. Và giờ thì Cassandra chỉ còn lại một mình.
Cố ngăn mình không trào nước mắt lần nữa, Cassandra từ từ đi xuống chiếc cầu thang đôi lớn dẫn đến lối vào đại sảnh. Cô sẽ phải tham dự một bữa tiệc tự chọn thân mật đã được bày sẵn trong khu vườn trang trọn của gia đình cùng với những vị khách. Các vị khách đến và đi tùy ý, với những lát bánh mì nóng hổi, những quả trứng thơm lừng với bánh mì nướng, chim cút hun khói, salad trái cây và những lát bánh pudding táo, bánh xốp và kem Bavaria. Họ đang băng qua đại sảnh vào bước ra ngoài với những khay cà phê, trà và sâm panh đá.
Thường thì đây là kiểu sự kiện mà Cassandra thích nhất. Cô thích một bữa sáng ngon lành, đặc biệt là khi được kết thúc bữa ăn với một chút gì đó ngọt ngào và bánh pudding táo là một trong những món tráng miệng yêu thích nhất của cô. Tuy nhiên, giờ cô đang không có tâm trạng để tâm sự với ai cả. Hơn nữa, dạo gần đây cô đã ăn hơi quá nhiều đồ ngọt … bánh tart mứt vào giờ uống trà ngày hôm qua, và tất cả các loại trái cây đá bào giữa các món ăn tối đêm qua, và món bánh éclair2 đó, được nhồi với kem hạnh nhân béo ngậy và phủ một lớp đá lạnh. Và một trong những bông hoa hạnh nhân nhỏ được trang trí từ một đĩa bánh pudding.
Đi được đến nửa cầu thang, Cassandra phải dừng lại và hổn hển vì mệt. Cô đặt một tay vào dưới xương sườn mình, nơi chiếc áo nịt ngực đã được thắt chặt hơn bình thường một chút. Theo thông lệ, những cô gái phải mặc áo nịt ngực bó sát hàng ngày để hỗ trợ cho lưng và thúc đẩy một tư thế tốt, nhưng chúng không được thắt quá chật. Cô chỉ siết chúng chật hơn trong những dịp đặc biệt như thế này. Với số cân mà cô đã tăng thêm gần đây, Cassandra đang cảm thấy cực kì khó chịu, khó thở và nóng bức. Chỉ đứng yên như bây giờ mà cô vẫn cảm thấy như không khí đang bị giữ lại gần đỉnh phổi. Đỏ bừng mặt, cô ngồi xuống nghỉ cạnh cầu thang và tựa vào lan can. Và rồi cảm xúc lại ập đến làm khóe mắt cô cay cay.
Ohhh, thôi nào, dừng lại đi chứ. Bực bội với chính mình, Cassandra với lấy một chiếc khăn tay từ chiếc túi ẩn dưới váy và thô bạo ấn nó lên những giọt nước mắt ngỗ nghịch mới trào ra. Sau một hoặc hai phút trôi qua, cô nhận ra có ai đó đang thận trọng leo lên cầu thang.
Xấu hổ vì bị bắt gặp đang khóc nhè trên bậc cầu thang như một đứa trẻ đi lạc, Cassandra cố gắng đứng lên.
Một giọng nói trầm thấp ngăn cô lại. "Không… đừng làm thế. Tôi chỉ muốn đưa em cái này."
Qua những giọt nước lóng lánh mờ ảo, cô nhìn thấy thân hình đen tối của Tom Severin, người giờ đã đến đứng ngay dưới cô một bậc, với hai ly sâm panh đá trên tay. Anh đưa một chiếc ly cho cô.
Cassandra định với lấy nó, nhưng lại do dự. "Tôi không nên uống sâm panh, trừ khi nó được trộn với đấm."
Một bên khóe miệng anh hơi nhếch lên. "Tôi sẽ không nói gì đâu."
Cassandra nhận lấy ly rượu một cách đầy biết ơn và uống nó. Ly sâm panh lạnh thật là tuyệt vời, làm dịu đi cơn khát khô trong cổ họng.
"Cảm ơn anh," cô thì thầm.
Anh gật đầu với cô và dợm quay người rời đi.
"Chờ đã," Cassandra nói, mặc dù cô không chắc mình muốn anh ở lại đây hay là rời đi.
Mr. Severin quay lại nhìn cô với ánh mắt dò hỏi.
Trong cuộc gặp gỡ ngắn ngủi của họ ở phòng âm nhạc, Cassandra đã quá bối rối để nhìn anh kỹ hơn. Anh đã cư xử rất kỳ quặc - đột ngột nhảy ra ngoài và đề nghị kết hôn với một người hoàn toàn xa lạ. Ngoài ra, cô cảm thấy mình đã mất hết thể diện khi để anh nghe được bài diễn văn phơi bày đẫm nước mắt của mình với West, đặc biệt là phần về việc phải sửa sang lại quần áo.
Nhưng bây giờ cô không thể không nhận thấy anh có khuôn mặt rất đẹp trai, cùng cơ thể dong dỏng không chút mỡ thừa gọn gàng thanh lịch, mái tóc anh hơi sẫm màu, làm nổi bật nước da trắng đến gần như trong suốt, và đôi lông mày rậm hơi xếch lên vẻ ranh mãnh. Nếu đánh giá riêng từng đường nét trên khuôn mặt anh - chiếc mũi dài, khuôn miệng rộng, đôi mắt một mí, gò má và quai hàm góc cạnh - cô sẽ không nghĩ anh hấp dẫn đến thế. Nhưng bằng cách nào đó, khi tất cả những nét đặc trưng đó đi cùng với nhau, vẻ ngoài của anh lại mang sắc thái nổi bật và đặc biệt rất riêng, kiểu mà sẽ làm cô nhớ đến lâu hơn là tiêu chuẩn đẹp trai thông thường.
"Anh được hoan nghênh đến tham gia cùng với tôi," Cassandra thấy mình lên tiếng.
Severin hơi do dự. "Em thật sự muốn thế chứ?" anh làm cô ngạc nhiên khi hỏi lại.
Cassandra cân nhắc một chút. "Tôi không chắc nữa," cô thừa nhận. "Chỉ là tôi không muốn phải ở một mình… nhưng lại không đặc biệt muốn ở cùng ai cả."
"Vậy thì tôi là một giải pháp hoàn hảo." Anh ngồi xuống bên cạnh cô. "Em có thể nói bất cứ điều gì em thích. Tôi hứa sẽ không đưa ra bất kì phán xét đạo đức nào."
Cassandra không trả lời, vì trong giây lát đó cô bị xao nhãng bởi đôi mắt anh. Chúng có màu xanh nước biển với những đốm màu xanh lá cây rực rỡ xung quanh viền con ngươi, nhưng một bên mắt có màu xanh đậm hơn hẳn mắt kia.
"Mọi người đều thích phán xét," cô phản bác lời tuyên bố của anh.
"Tôi thì không. Phán đoán của tôi về đúng hoặc sai khác với hầu hết tất cả mọi người. Em có thể gọi tôi là một người theo chủ nghĩa hư vô đạo đức ".
"Đó là cái gì vậy?"
"Nôm na là kiểu người luôn tin rằng không có gì bẩm sinh là đúng hoặc sai cả."
"Ồ, thế thì thật dễ sợ," cô thốt lên.
"Tôi biết," anh nói, biểu cảm hối lỗi.
Có lẽ một số phụ nữ trẻ được giáo dục với phương pháp nhẹ nhàng sẽ thấy bị sốc, nhưng Cassandra lại ở với những người không tuân theo bất cứ lẽ thường nào cả. Cô đã lớn lên cùng với Pandora - người có bộ não quay ngược chiều và luôn nhảy nhót - cô em gái có sở thích khuấy động cuộc sống tách biệt khó có thể chịu đựng được của cô lên. Thực ra, Mr. Severin sở hữu một loại năng lượng bí ẩn nào đó nhắc cô nhớ đến Pandora. Ai cũng có thể nhận ra sự tương đồng đó ngay, kiểu hiếu động của một bộ óc luôn chạy với tốc độ nhanh hơn những người khác.
Uống thêm một ngụm sâm panh nữa, Cassandra cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi cảm giác buồn bã muốn khóc qua đi, và cô đã có thể hít thở bình thường trở lại.
"Mọi người gọi anh là một thiên tài, có phải không?" cô hỏi, nhớ lại cuộc thảo luận giữa Devon, West và Mr. Winterborne lúc nãy, những người đều là bạn của Severin. Họ đều đồng ý rằng Ông trùm ngành đường sắt sở hữu bộ óc kinh doanh nhạy bén và tài giỏi nhất trong tất cả những người mà họ từng biết. "Đôi khi những người thông minh có thể biến một vấn đề đơn giản thành một vấn đề rất phức tạp. Có lẽ vì vậy mà anh gặp khó khăn trong việc phân biệt đúng sai ".
Nhận xét nhỏ đó gợi ra một nụ cười ngắn nơi anh. "Tôi không phải là một thiên tài."
"Anh đang khiêm tốn đó," cô nói.
"Tôi không bao giờ khiêm tốn." Mr. Severin uống cạn chỗ sâm panh còn lại, đặt chiếc ly xuống bậc cầu thang và quay hẳn sang phía cô. "Tôi có trí tuệ trên mức trung bình và trí nhớ như cái máy ảnh. Nhưng đó không phải là tài năng thiên bẩm gì cả".
"Thật thú vị," Cassandra bực bội nói, rồi cô nghĩ, ồ… gì đó khá kỳ cục. "Anh chụp ảnh bằng tâm trí của anh á?"
Môi anh hơi giật lên, như thể anh đọc được suy nghĩ của cô vậy. "Không giống vậy đâu. Tôi lưu giữ thông tin dễ dàng hơn bằng hình ảnh. Những thứ kiểu như biểu đồ hoặc bảng biểu, hay các trang sách, tôi đều có thể ghi nhớ hoàn hảo đến từng chi tiết, như thể tôi đang nhìn vào một bức tranh vậy. Tôi nhớ cách sắp xếp đồ đạc nội thất và những đồ trang trí nghệ thuật trên tường của hầu hết những ngôi nhà mà tôi đã từng ghé thăm. Từng chữ của từng bản hợp đồng mà tôi đã ký và các thỏa thuận kinh doanh mà tôi đã thương lượng đều ở đây hết." Anh gõ nhẹ vào một bên thái dương mình bằng một ngón tay thon dài.
"Chắc là anh đang đùa?" Cassandra ngạc nhiên hỏi.
"Không may là, KHÔNG ĐÂU."
"Tại sao, dù vì bất kì điều gì trên trái đất này, anh lại thấy mình không may mắn khi sở hữu một trí tuệ tuyệt đỉnh như thế chứ?"
"Chà, đó mới là vấn đề: Nhớ được lượng lớn thông tin không có nghĩa là em thông minh. Vấn đề là những gì em làm với những thông tin đó." Anh nhăn mặt. "Phải ghi nhớ quá nhiều thứ sẽ khiến não bộ hoạt động kém hiệu quả. Có một số thông tin chúng ta nên quên đi vì chúng ta không cần đến nó hoặc vì nó sẽ gây cản trở. Nhưng tôi lại nhớ tất cả những lần thử nghiệm thất bại rõ ràng như những lần tôi thành công vậy. Tất cả những sai lầm và kết quả tiêu cực từ việc đó. Đôi khi nó giống như bị cuốn vào một cơn bão bụi ấy - có quá nhiều mảnh vụn đang bay đến khiến tôi không thể nhìn rõ ràng được."
"Nghe có vẻ kiệt sức khi có một bộ nhớ giống như máy chụp ảnh. Tuy nhiên, anh đã tận dụng nó tối đa đấy chứ. Không ai có thể thực sự thương hại anh vì điều đó đâu. "
Anh cười toe toét và hơi gục đầu xuống. "Tôi cũng cho là không."
Cassandra uống hết những giọt sâm panh cuối cùng trước khi đặt chiếc ly sang một bên. "Mr. Severin, tôi có thể hỏi anh vài câu mang tính cá nhân được không?"
"Tất nhiên."
"Tại sao anh lại đề nghị làm con hàu của tôi?" Cảm xúc ngại ngùng làm mặt cô ửng hồng. "Có phải vì tôi đẹp không?"
Anh ngẩng đầu lên ngay. "Một phần thôi," anh thừa nhận, không có một chút xấu hổ. "Nhưng tôi cũng thích những điều em nói - rằng em không bao giờ cằn nhằn hay đóng sầm cửa lại và em cũng không tìm kiếm tình yêu. Tôi cũng không." Anh dừng lại, nhìn cô với một sự rung động mạnh mẽ. "Tôi nghĩ chúng ta sẽ là một cặp đôi hoàn hảo."
"Ý tôi không phải là tôi không muốn tình yêu," Cassandra phản đối. "Ý tôi chỉ là tôi sẵn sàng để tình yêu phát triển theo thời gian. Nói rõ hơn là tôi muốn có một người chồng cũng có thể yêu tôi".
Mr. Severin nghĩ một lúc trước khi trả lời. "Vậy em nghĩ sao về việc có một người chồng - người mặc dù không đẹp trai, đúng ra là hoàn toàn xấu xí và tình cờ là rất giàu có? Và nếu anh ta tốt bụng và chu đáo, sẽ cho em bất cứ thứ gì em yêu cầu - biệt thự, trang sức, những chuyến du lịch nước ngoài, du thuyền riêng và một toa tàu riêng sang trọng? Và nếu anh ta đặc biệt giỏi… "Anh dừng lại, giống như đang suy nghĩ kỹ hơn về những gì anh sắp nói. "Nếu anh ấy vừa có thể là người bảo vệ vừa có thể làm bạn với em thì sao? Nó có thực sự quan trọng không nếu anh ấy chỉ không thể yêu em? "
"Tại sao anh ấy lại không thể?" Cassandra hỏi, tò mò và bối rối. "Có phải là vì anh ấy thiếu một trái tim?"
"Không, anh ấy có một cái, nhưng nó không bao giờ hoạt động theo cách đó. Nó… bị đóng băng. "
"Kể từ bao giờ?"
Anh suy nghĩ một lúc. "Từ lúc sinh ra?" anh ướm lời.
"Trái tim không thể bị đóng băng ngay từ đầu được," Cassandra khôn khéo nói. "Có thể có điều gì đó đã xảy ra với anh."
Mr. Severin liếc nhìn cô hơi chế giễu. "Làm sao mà em biết nhiều về trái tim thế?"
"Tôi đã đọc những cuốn tiểu thuyết -" Cassandra bắt đầu nghiêm túc nói, và cảm thấyhơi bực tức khi nghe thấy một tiếng cười khẽ của anh. "Khá nhiều. Anh không nghĩ rằng một người có thể học được nhiều thứ từ việc đọc tiểu thuyết à?"
"Không có gì có thể thực sự áp dụng cho cuộc sống." Đôi mắt màu xanh lá cây đó ẩn chứa một tia sáng thân thiện, như thể anh thấy cô thật quyến rũ.
"Nhưng cuộc sống là chủ đề của những cuốn tiểu thuyết. Một cuốn tiểu thuyết có thể chứa đựng nhiều sự thật hơn một nghìn bài báo haynhững báo cáo khoa học. Nó cho phép anh tưởng tượng, dù là chỉ trong một thời gian ngắn, rằng anh là một ai đó khác - và sau đó anh sẽ hiểu thêm về những người khác, hay thậm chí là cả bản thân anh."
Cách anh lắng nghe cô rất xu nịnh, rất cẩn thận và quan tâm, anh đang thu thập từng từ của cô như thể anh thu thập những bông hoa để ép vào một cuốn sách. "Tôi xin sửa lại quan điểm của mình," anh nói. "Tôi thấy là tôi sẽ phải đọc một cuốn thôi. Em có gợi ý nào không?"
"Tôi không dám đâu. Tôi không biết sở thích của anh là gì mà."
"Tôi thích xe lửa, tàu thủy, máy móc và nhà cao tầng. Tôi thích ý tưởng đi du lịch đến những nơi mới, mặc dù tôi chưa bao giờ có thời gian để đi đâu cả. Tôi không thích sự ủy mị hay lãng mạn. Lịch sử đưa tôi vào giấc ngủ nhanh hơn. Tôi không tin vào phép màu, thiên thần, hay những bóng ma ". Anh nhìn cô đầy mong đợi, như thể anh vừa đặt ra một thử thách cho cô.
"Hừm." Cassandra lúng túng không biết loại tiểu thuyết nào có thể hấp dẫn được anh. "Tôi sẽ phải suy nghĩ về điều này. Tôi muốn giới thiệu một vài cuốn mà anh chắc chắn sẽ thích ".
Mr. Severin mỉm cười, những chùm đèn phản chiếu ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt anh. "Vậy tôi đã nói với em về sở thích của tôi rồi ... còn của em là gì?"
Cassandra nhìn xuống đôi cánh tay khoanh gọn trong lòng. "Hầu hết những thứ tôi thích đều khá tầm thường," cô nói với một tiếng cười tự ti. "Những công việc thủ công, chẳng hạn như thêu thùa, đan lát và kim chích. Tôi phác thảo và vẽ một chút. Tôi thích những giấc ngủ ngắn và uống trà, lười biếng đi dạo vào những ngày nắng, đọc sách vào những buổi chiều mưa. Tôi không có tài năng đặc biệt hay tham vọng lớn lao nào cả. Nhưng một ngày nào đó tôi muốn có gia đình riêng của mình, và… tôi muốn giúp đỡ những người khác nhiều hơn khả năng của tôi bây giờ. Tôi mang những giỏ thức ăn và thuốc men cho những tá điền và những người quen trong làng, nhưng điều đó vẫn chưa đủ. Tôi muốn cung cấp sự giúp đỡ cho những người thực sự cần nó ". Cô thở dài. "Tôi cho rằng điều đó nghe hơi nhàm chán. Pandora mới là đứa em gái song sinh thú vị, vui nhộn, là người luôn gây ấn tượng. Còn tôi thì đã luôn là... ừm, là ai đó mà không phải là Pandora." Trong sự im lặng tuyệt đối sau đó, cô ngước lên nhìn với vẻ chán nản. "Tôi không biết tại sao tôi lại nói với anh tất cả những điều đó. Hẳn là do ly rượu sâm panh. Làm ơn quên những điều tôi đã nói đi được không? "
"Ngay cả khi tôi muốn thế," anh nói nhẹ nhàng. "Thì tôi cũng không thể làm được."
"Làm phiền rồi." Cau mày, Cassandra với lấy chiếc ly rỗng của mình và đứng dậy, chỉnh trang lại chiếc váy vào nếp.
Mr. Severin cũng cầm lấy chiếc ly của mình lên và đứng dậy. "Nhưng em không cần phải lo lắng," anh nói. "Em có thể nói bất cứ điều gì em muốn với tôi. Tôi là con hàu của em ".
Cô để lọt một tiếng cười khúc khích trước khi kịp kìm nén. "Xin đừng nói thế. Anh không phải là cái thứ đó. "
"Em có thể chọn một từ khác, nếu em thích." Mr. Severin nhấc cánh tay lên để hộ tống cô đi xuống tầng dưới. "Nhưng thực ra, nếu em cần bất cứ cái gì - bất kỳ sự thiên vị hay bất kỳ dịch vụ nào, dù là lớn hay nhỏ - thì tôi sẽ là người gửi nó cho em. Không đặt câu hỏi cũng không có giao ước kèm theo. Em sẽ nhớ điều đó chứ?"
Cassandra do dự trước khi nói lấy cánh tay anh. "Tôi sẽ nhớ." Khi họ bước xuống tầng một, cô ngạc nhiên hỏi, "Nhưng tại sao anh lại hứa như vậy?"
"Em chưa bao giờ thích ai đó hoặc cái gì đó ngay lập tức, mà không biết chính xác lý do tại sao, nhưng cảm thấy chắc chắn mình phải tìm ra nó à?"
Cô không thể không mỉm cười với ý nghĩ đó. Đúng vậy, hiển nhiên là thế. Ngay bây giờ. Nhưng sẽ là quá mong đợi nếu nói như vậy, bên cạnh đó, động viên anh là một sai lầm . "Tôi rất vui khi được gọi anh là bạn, Mr. Severin. Nhưng tôi sợ rằng hai chúng ta không bao giờ có khả năng kết hôn. Chúng ta không phù hợp. Tôi chỉ có thể làm hài lòng anh với những cách hời hợt nhất."
"Tôi sẽ rất vui với điều đó," anh nói. "Mối quan hệ hời hợt là kiểu yêu thích của tôi."
Một nụ cười tiếc nuối đọng lại trên môi cô. "Mr. Severin, anh không thể cho tôi cuộc sống mà tôi hằng mơ ước. "
"Tôi hy vọng giấc mơ của em sẽ thành hiện thực, quý cô của tôi. Nhưng nếu không, tôi có thể cung cấp cho em một số vật thay thế sẽ làm em hài lòng. "
"Sẽ không nếu trái tim của anh đã bị đóng băng," Cassandra nói.
Mr. Severin cười toe toét và không trả lời. Nhưng ngay khi họ gần đến bước cuối cùng, cô nghe thấy tiếng thì thầm, gần như khó hiểu của anh.
"Thực ra… tôi nghĩ nó vừa tan giá một chút rồi."