Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1910 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Kết
sáu tháng sau

"B… A… S… I… L," Cassandra nói, trong khi cậu bé chăm chỉ sao chép lại chữ cái vào một quyển vở trắng nhỏ.

"Mẹ có chắc đây là cách đúng đắn không?" anh hỏi.

"Có, có chứ."

Cô và Basil ngồi cùng nhau trên một chiếc ghế dài ở bến tàu, dưới bầu trời xanh thăm thẳm dịu dàng của thành phố Amiens. Gần đó, những con chim cò thìa và những người mò sò đang lội qua những vũng nước của Vịnh Somme để tìm kiếm một vài loài nhuyễn thể cuối cùng trước khi thủy triều rút.

"Nhưng tại sao chữ S lại phát âm giống chữ Z ạ? Con ước gì mỗi chữ cái chỉ có một phát âm thôi".

"Nó khá là khó chịu, phải không? Ngôn ngữ tiếng Anh đã vay mượn nhiều từ các loại ngôn ngữ khác, và những ngôn ngữ đó có quy tắc phát âm khác nhau". Cô ngước nhìn lên với một nụ cười khi thấy Tom đang đi về phía họ, hoàn toàn thoải mái và cực kì đẹp trai. Hai tuần lễ ngập nắng mà họ đã trải qua ở thành phố Calais đã làm làn da anh rám nắng, và đôi mắt xanh nước biển và xanh lá cây của anh giờ thậm chí đã trở nên sáng chói một cách đáng kinh ngạc. Anh đã đưa họ đến đây cho một chuyến đi du lịch trong ngày bao gồm một bất ngờ bí ẩn.

"Bất ngờ gần như đã sẵn sàng rồi," anh nói. "Hãy thu thập đồ của chúng ta đi nào."

"Cha, cái này nhìn có đúng không?" Basil hỏi, đưa cho anh xem cuốn vở trắng.

Tom nghiên cứu kỹ lưỡng trang giấy. "Nó thật hoàn hảo. Bây giờ chúng ta hãy đặt nó vào túi thêu của Mẹ nào, và - Lạy Chúa, Cassandra, tại sao em lại mang nó theo chứ? " Anh nhìn chằm chú vào bên trong túi như thể bị kinh hãi.

"Gì cơ?" cô hỏi, ngạc nhiên. "Đôi găng tay phụ của em, một chiếc khăn tay, một bộ ống nhòm, một gói bánh quy -"

"Cuốn sách đó."

"Tom Sawyer là một trong những quyển sách yêu thích của anh mà," cô phản đối. "Anh đã nói thế. Bây giờ em đang đọc nó cho Basil nghe."

"Anh sẽ không tranh cãi rằng đó là một trong những cuốn tiểu thuyết hay nhất từng được viết, với một bài học tuyệt vời cho độc giả nhỏ tuổi. Tuy nhiên -"

"Bài học đó sẽ là gì nhỉ?" Cassandra nghi ngờ hỏi.

"Cha đã nói với con rồi," Basil xung phong nói. "'Đừng bao giờ tự làm việc của mình nếu bạn có thể khiến ai đó làm hộ.'"

"Đó không phải là bài học," Cassandra nói, cau mày .

"Chúng ta sẽ thảo luận về nó sau," Tom vội vàng nói. "Bây giờ, hãy cất nó vào trong túi nào, và đừng để nó ló ra trong hai giờ tới đấy. Đừng đề cập đến nó, và thậm chí đừng nghĩ về nó."

"Tại sao chứ?" Cassandra hỏi, càng lúc càng tò mò hơn.

"Bởi vì chúng ta chuẩn bị đi cùng một người, mà người đó nói một cách nhẹ nhàng thì không đặc biệt thích Mark Twain cho lắm. Bây giờ, đi với anh nào, cả hai người."

"Con đói," Basil buồn bã nói.

Tom cười toe toét và vò tóc thằng bé. "Con thì lúc nào chả đói. May là chúng ta sắp có một bữa trà chiều dài và ngon lành với tất cả các loại bánh ngọt mà con ưa thích".

"Đó là điều bất ngờ á?" Basil hỏi. "Nhưng chúng ta đã uống trà mỗi ngày rồi mà."

"Không phải trên một chiếc du thuyền. Và không uống với người đàn ông này". Tom nhặt chiếc túi đựng thêu của Cassandra lên, đóng chặt nó lại và dang cánh tay của mình ra cho cô.

"Đó là ai thế?" cô hỏi, thích thú trước sự phấn khích sôi nổi trong mắt anh.

"Hãy đến và tìm hiểu nào."

Họ đi xuống một trong những bến tàu, đến một chiếc du thuyền khiêm tốn nhưng được bảo quản tốt. Một quý ông cao tuổi đẹp trai với bộ râu được cắt tỉa cẩn thận và mái tóc bạc phơ đang chờ họ.

"Không," Cassandra nói với một nụ cười ngạc nhiên, nhận ra khuôn mặt đó từ những bức ảnh và bản khắc. "Đó có thực sự là…"

"Thưa ngài Verne," Tom ung dung nói, "đây là vợ và con trai tôi. Lady Cassandra và Basil. "

"Enchanté17" Jules Verne thì thầm, đôi mắt ông ta lấp lánh khi ông khẽ cúi đầu trước bàn tay đưa ra của Cassandra.

"Anh đã nói với ông Verne," Tom nói, thích thú khi thấy vẻ mặt sửng sốt của Cassandra, "rằng em đã tặng anh cuốn tiểu thuyết đầu tiên anh từng đọc, cuốn ‘Vòng quanh thế giới trong tám mươi ngày’, và vì vài lý do cá nhân, nó vẫn là cuốn sách yêu thích của anh".

"Nhưng còn -" Basil bắt đầu, và Tom nhẹ nhàng đặt tay che miệng cậu bé.

"Thưa bà," Jules Verne nói bằng tiếng Pháp, "tôi rất vui được mời bà thưởng thức trà tại Saint Michel! Tôi hy vọng bà có một chiếc răng ngọt ngào, như tôi chứ?"

"Tôi chắc chắn là có," cô trả lời với sự tử tế, "và con trai tôi cũng vậy."

"À, tuyệt vời, vậy đi với tôi nào. Nếu bà có bất kì thắc mắc nào về cuốn tiểu thuyết của tôi, tôi rất vui lòng được trả lời chúng. "

"Tôi luôn khao khát tìm ra được bằng cách nào ông lại nảy ra được ý tưởng cho cuốn ‘Vòng quanh thế giới trong tám mươi ngày’."

"Chà, bà thấy đấy, tôi đang đọc một cuốn sách về du lịch nước Mỹ…"

Ngay trước khi họ lên du thuyền, Cassandra liếc nhìn Tom và sờ tay lên chiếc vòng cổ tinh xảo mà cô đã luôn luôn đeo kể từ ngày anh tặng nó cho cô. Cô chạm vào chiếc bùa nhỏ, mô phỏng theo hình biểu tượng vô cực của Euler, đeo ở ngang hõm cổ.

Và như mọi khi, tín hiệu riêng đó khiến anh mỉm cười.

HẾT 

Chú thích:

1) đây là một cách nói thô lỗ. Ý Tom muốn nói là anh không quan tâm dù là nhỏ nhất về cái vấn đề này

2) Éclair là một loại bánh ngọt có hình thuôn dài làm từ bột nhào choux có nhân kem và phủ các loại kem hoặc đường đông bên trên

3) Một hòn đảo nổi hay île flottante là một món tráng miệng bao gồm bánh trứng đường nổi trên bánh crème anglaise. Bánh trứng đường được chế biến từ lòng trắng trứng đánh bông, đường và chiết xuất vani và được nướng trong bain-marie

4) Đảo Wight là một hạt và là đảo lớn nhất của Anh, nằm trên eo biển Manche, cách trung bình khoảng 3–7 km ngoài khơi bờ biển phía nam của hạt Hampshire, tách biệt với đảo Anh qua một eo biển gọi là Solent. Hòn đảo có một số khu nghỉ dưỡng, chúng đã là các điểm đến trong các kì nghỉ kể từ thời đại Victoria.

5) English Cocker Spaniel hay còn gọi là Spanhơn Anh là một giống chó có nguồn gốc từ nước Anh. Chúng thuộc nhóm chó săn. Những chú chó với đôi tai mềm và cái nhìn thơ ngây này có thể là một trong số những giống chó hung hăng nhất thế giới. 

6) Tiếng Wales : nghĩa là Chúa

7) Pandora chơi chữ từ câu 'Casting pearls before swine' : Tặng/cho ai đó thứ mà người này không đủ trình độ thưởng thức, đánh giá = đàn gảy tai trâu

8) Jean-Baptiste Poquelin, được biết đến với nghệ danh Molière, là một nhà viết kịch, diễn viên và nhà thơ người Pháp, được coi là một trong những nhà văn vĩ đại nhất trong ngôn ngữ Pháp và văn học phổ quát. Các tác phẩm còn lại của ông bao gồm hài kịch, bi kịch, balê hài hước v.v... . The Love Tiff và Tartyffe là các tác phẩm nổi bật của ông

9) Messiah (dịch nghĩa là "người được xức dầu"

[1]) được xem là một vị cứu tinh đến giải phóng một nhóm người, phổ biến nhất trong các tôn giáo Abraham. Trong Kinh Thánh Hebrew, một messiah có thể là một vị vua hoặc Thượng tế được xức dầu theo cách truyền thống với dầu thánh.

[2] Tuy nhiên, các messiah không phải chỉ là người Do Thái, như Kinh Thánh Hebrew đã đề cập đến Cyrus Đại đế, vua Ba Tư, là một messiah

[3] vì ông đã ra sắc lệnh cho xây dựng lại Đền thờ Giêrusalem. Messiah của người Do Thái là một nhà lãnh đạo được Thiên Chúa xức dầu, phải là hậu duệ của dòng dõi vua David, là người sẽ cai trị các chi tộc thống nhất của dân Israel

[4] và báo trước Thời đại của Đấng cứu độ

[5] sẽ đem lại hòa bình trên toàn cầu. Kinh Thánh Bản Bảy Mươi (Septuaginta) dịch từ Hebrew này sang tiếng Hy Lạp là Χριστός (Khristós),

[6] phiên âm tiếng Việt: Ki-tô hay Cơ-đốc, mà trong Kitô giáo đã trở thành tên gọi và danh hiệu cho Giê-su. Các Kitô hữu tin rằng các lời tiên tri trong Kinh Thánh Hebrew (đặc biệt là sách Isaiah) đề cập tới một vị cứu độ tinh thần mà Giê-su chính là vị Messiah đó.

10) đoạn này dùng từ fine print : nghĩa là văn bản trong một thỏa thuận chính thức được in nhỏ hơn phần còn lại của văn bản, đôi khi với hy vọng rằng nó sẽ không bị chú ý.

11) tiếng Pháp : nghĩa đen là chạm, ý là đúng trọng tâm rồi.

12) đây là một thành ngữ dùng để chỉ một người có vẻ ngoài hoặc tính cách dịu dàng, ngọt ngào, hoặc khiêm tốn, nhưng thực tế là người đặc biệt nghiêm khắc, mạnh mẽ hoặc không khoan nhượng

13) ý là đồ lót

14) nghĩa đen của từ negligée là đồ bỏ quên, nhưng mình sửa đi cho hợp với văn cảnh. Không chắc lắm nên nếu ai có ý kiến gì góp ý dùm mình nhé

15) Biểu tượng vô cực ∞ (đôi khi được gọi là bổ đề) là một ký hiệu toán học đại diện cho khái niệm vô cực. .. Leonhard Euler đã sử dụng một biến thể mở của biểu tượng để biểu thị "sự thiếu hụt tuyệt đối"

16) một loại hóa chất có mùi khá nồng, đặt dưới mũi để đánh thức một người bị ngất xỉu

17) nghĩa là Rất vui được gặp bà. Jules Gabriel Verne, thường được biết đến với tên Jules Verne, là nhà văn người Pháp nổi tiếng, người đi tiên phong trong thể loại văn học Khoa học viễn tưởng và được coi là một trong những "Cha đẻ" của thể loại này

« Lùi
Tiến »